Anh xem những đóa hoa sơn trà nở rộ ngoài cửa sổ đẹp biết bao
Thực lòng chỉ muốn nắm lấy tay anh hóa thành cánh bướm bay lượn
Em ngỡ rằng đã yêu sẽ chẳng bao giờ hối hận
Mỗi khi thức giấc khóe mắt vẫn đọng giọt lệ
Lẽ nào con tim chịu thương tổn đang đánh thức con tim ai đó
Mau đến đây để em có thể yêu anh
Ai là ai của ai
Ai khiến ai tiều tụy
Ai là ai của ai.
Ai khiến ai phải tiều tụy…”
Khi giọng ca nữ dịu dàng đau thương cất lên thì Tần Đan nhận được cú điện thoại. Cô gật đầu ra ý xin lỗi với các bạn học ngồi cạnh, cầm lấy điện thoại, mở cửa phòng ra ngoài hành lang nhận cuộc gọi.
Phía cuối hành lang là cánh cửa kính rộng lớn, cô đứng bên cửa sổ, vừa nghe điện thoại vừa đưa mắt nhìn cảnh sắc về đêm ngoài cửa sổ. Cả thành phố chìm trong ánh đèn rực rỡ, ánh đèn nê ông nhấp nháy phát ra những tia sáng rực rỡ chói lòa, hệt như cảnh trí lộng lẫy rực rỡ trên sân khấu. Hiệu ứng cách âm của tiệm KTV này không mấy lý tưởng cho lắm, đằng sau cánh cửa phòng khép kín, thấp thoáng âm ỉ vọng lại tiếng kêu gào thảm thiết xen lẫn giọng ca gào thét, chẳng thể nhận ra giọng điệu người hát vui vẻ hay là đau khổ nữa?
Tốt nghiệp đã ba năm, đám bạn học ở Nam Kinh, thi thoảng tụ họp gặp mặt nhau đôi lần. Tần Đan vì công việc bận rộn, thường xuyên đi công tác, số lần tham gia họp lớp vì lẽ đó mà thưa thớt đếm trên đầu ngón tay.
“Được, vậy nhé!” Cô nói giọng quả quyết, đóng nắp điện thoại, lúc trở lại phòng cô khẽ day nhẹ huyệt thái dương. Lướt ngang qua nhà vệ sinh, cô định vào trang điểm dặm thêm đôi chút, vừa rồi uống vài cốc rượu vang son môi cũng đã nhòa đi phần nào.
Tần Đan là người con gái theo chủ nghĩa hoàn hảo, cô luôn yêu cầu khắc nghiệt với bản thân. Bất luận là ở đâu, khi nào, cô đều gắng hết sức hoàn thiện mình thập toàn thập mỹ, không cho phép bản thân xuất hiện trước mặt người khác với hình tượng lôi thôi lếch thếch.
Dáng vẻ duyên dáng thon thả hiện ra trước gương, vẻ mặt không thể chê vào đâu, làn da căng mọng mịn màng, gương mặt xinh xắn kiều diễm xuất hiện những vệt ửng đỏ do tác dụng của rượu. Dưới ánh đèn dịu dàng chan hòa, trông cô càng thêm xinh xắn xao xuyến lòng người.
Từ Tần Hoài bát diễm đến thập nhị thoa của Hồng lâu mộng, Kim Lăng tự cổ biết bao mỹ nữ, Tần Đan không chỉ xinh xắn mà còn sở hữu khối óc thông minh nhạy bén. Chẳng những thành tích học tập của cô xuất sắc mà còn hết sức khôn khéo trong việc đối nhân xử thế với mọi người, có thể nói rằng “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền, bát diện lung linh, khéo léo khôn ngoan.” Năm đó, ở trường học, các nam sinh ngấm ngầm bàn luận, Tần Đan diện mạo bên ngoài giống Lâm Đại Ngọc nhưng nội tâm lại hệt như Tiết Bảo Thoa, cộng thêm gia cảnh bề thế, vừa tốt nghiệp đại học đã vào làm việc cho một doanh nghiệp nước ngoài tiếng tăm lẫy lừng trên toàn cầu, địa vị một bước lên cao, còn có cả xe hơi riêng. Cô trở thành nữ nhân nổi danh như cồn trong giới doanh nhân.
Những cô gái với diện mạo bề ngoài cùng năng lực nổi trội hơn người như Tần Đan, người đem lòng ganh ghét đố kỵ chẳng phải ít ỏi. Cô vừa rút thỏi son môi trong túi xách ra thì nghe thấy tiếng nói rì rầm rỉ tai nhau: “Dương Tịch kết hôn đấy, cậu biết gì chưa?”
“Biết rồi, ảnh cưới đều được đăng tải khắp trên Class Book rồi, cô dâu diện mạo bình thường, chẳng xinh xắn bằng Tần Đan, phong cách cũng kém xa cô ấy.”
“Tình yêu là chuyện vốn chẳng hề có lý do, đâu phải chỉ cần xinh đẹp là được đâu!”
“Hài, thật là đáng tiếc, tớ còn tưởng rằng hai người bọn họ sẽ kết hôn, nghĩ đến năm xưa khi còn đi học, trai tài gái sắc, tài tử giai nhân, xứng đôi thế kia…”
“Cậu chưa nghe qua câu nói hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình hay sao? Mình dám cá rằng, Dương Tịch từ đầu đến cuối chẳng hề yêu Tần Đan. Cô ấy chẳng qua chỉ là thừa cơ người ta thất tình chen chân vào, còn cố tình chạy đến nhà Dương Tịch lấy lòng bố mẹ cậu ta, da mặt quả là dày thật…”
Bàn tay Tần Đan cầm thỏi son, dừng lại giữa không trung. Cô khó khăn lắm mới kiềm chế ngón tay không run rẩy, cất thỏi son vào túi xách, xoay người bước ra khỏi nhà vệ sinh trước khi đôi bạn học đang bàn ra tán vào bước ra.
Cô không quay lại phòng hát KTV mà bước đến bên cánh cửa sổ ban nãy, tựa người vào tường, rút điếu thuốc từ trong túi xách ra châm lửa. Phòng ngay cạnh có người đang ca bản Kịch một vai của Hứa Như Vân.
“Là ai đạo diễn vở kịch này
Trong vai nhân vật cô đơn
Đối thoại mà như đang độc thoại
Người xem chỉ còn là ký ức vọng về
Chẳng biết đâu là kết cục
Bắt đầu cũng từ anh, kết thúc cũng là anh
Đã khiến em nhập vai đến cùng
Nếu đôi ta đã định trước là bi kịch
Thì cớ sao lại cho em ảo tưởng
Diễn xuất chỉ là tương phùng cùng biệt ly…”
Quả là thức thời, Tần Đan khẽ nheo mắt, khóe môi khẽ nở nụ cười nhạt. Tâm tư cô dần trỗi dậy theo từng làn khói thuốc lượn lờ vấn vít.
Mãi tận bây giờ, cô vẫn nhớ cảnh tượng lần đầu tiên gặp gỡ Dương Tịch.
Tháng 9 năm 2001, hai cột mốc quan trọng xảy ra trong cuộc đời tôi, một là thi đỗ vào trường đại học mình hằng mơ ước, chuyện thứ hai là gặp gỡ Dương Tịch.
Gặp gỡ anh là việc may mắn và cũng là bất hạnh nhất trong cuộc đời tôi.
Nam Kinh được mệnh danh là lò lửa thiêu, tuy tiết trời đã bước sang đầu thu nhưng ánh nắng mặt trời vẫn chói chang gay gắt. Hôm đó là ngày tân sinh viên đến báo danh, những bạn nữ cùng phòng ký túc xá bận rộn mắc màn, trải ra giường, thu dọn sắp xếp đồ đạc, mồ hôi thánh thót rơi như mưa. Còn tôi đứng tựa bên cửa sổ, trên tay cầm cuốn tiểu thuyết, thờ ơ thảnh thơ nhàn nhã, đứng cạnh tôi là cô thư ký của cha tôi đang ân cần niềm nở giúp tôi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.
Diện mạo nổi bật, gia thế lẫy lừng, có xe hơi riêng đưa đón… Dù vậy, tôi vẫn không được coi là nhân vật lừng lẫy làm mưa làm gió nhất trong khoa Tài chính quốc tế của trường. Chàng nam sinh năm nhất đại học tên Dương Tịch ở phòng kế bên càng sáng chói rạng rỡ hơn cả tôi. Tại buổi lễ khai giảng, anh thay mặt tân sinh viên năm nhất có lời phát biểu.
“Không ngờ khoa của bọn mình còn có nhân vật tài hoa tuyệt vời như thế!” Cô bạn nữ sinh ở hàng ghế trước tấm tắc ca ngợi.
Tôi ngồi ở hàng ghế sau, do khoảng cách quá xa, không thể nhìn rõ khuôn mặt của anh nhưng giọng điệu tràn đầy sự tự tin và kiêu ngạo vốn có bẩm sinh vẫn để lại ấn tượng sâu đậm trong tâm trí tôi.
Tại hội trường thênh thang rộng lớn, giọng nói sang sảng trầm bổng du dương, chất giọng tiếng Quan thoại phổ thông dịu dàng mạch lạc, nghe cực kỳ êm tai, hệt như cơn gió mát lạnh khẽ thổi qua con tim khô hanh của mọi người.
Một thời gian dài sau đó, bất luận là ở ký túc xá hay lớp học, các bạn nữ sinh xung quanh tôi đều bàn tán về chàng nam sinh đó.
Tôi không hào hứng tham dự những cuộc bàn luận nhưng những tin đồn về Dương Tịch vẫn truyền đến tai tôi. Anh đến từ thành phố nhỏ phía Nam không có mặt trên tấm bản đồ, bố anh nắm giữ chức vụ quan trọng tại đó. Anh đỗ vào trường với thân phân thủ khoa ban tự nhiên, với số điểm đó, hoàn toàn có thể đỗ vào Đại học Thanh Hoa. Trong ấn tượng của tôi, những nam sinh với thành tích giỏi giang, đa phần đều chỉ biết học sống học chết. Nhưng Dương Tịch thì khác, anh chẳng hề giống với mọt sách, dáng vẻ thể thao, biết chơi bóng rổ, còn đoạt giải nhất trong cuộc thi hùng biện nữa.
Việc thực sự khiến tiếng tăm Dương Tịch vang dội lẫy lừng chính là đại hội thể dục thể thao mùa thu năm đó, anh đã giành được quán quân thi đấu điền kinh năm 1.500 mét, thực hiện cú đột phá ngoạn mục giành lấy huy chương vàng cho khoa. Anh hăm hở bước lên khán đài nhận phần thưởng, thu hút biết bao tiếng thét chói tai của các bạn nữ sinh. Chàng nam sinh ưu tú xuất sắc bỗng chốc trở thành tân trưởng ban thể dục thể thao của khoa, còn tôi sau điệu nhảy solo tại tối lễ hội đón mừng tân sinh viên cũng đã gia nhập vào ban nghệ thuật của khoa. Tuy rằng đều là cán bộ của khoa nhưng cơ hội tiếp xúc giữa tôi và Dương Tịch không nhiều. Hàng nửa tháng trong cuộc họp ban cán sự khoa, tôi thường bắt gặp vóc dáng dỏng cao thon gầy cùng gương mặt anh tú của anh một lần.
Thành tích xuất sắc, còn là nhân vật làm mưa làm gió trong trường, được các bạn học phong là trai bảnh học đường nhưng anh dường như chẳng chút vui vẻ, hàng lông mày nhíu lại, khóe môi mím chặt, thần sắc ảm đạm buồn bã, đáy mắt ẩn giấu nỗi phiền muộn vô hạn.
Anh là chàng kim đồng được mọi người công nhận còn tôi là nàng ngọc nữ xinh xắn rạng rỡ. Các bạn học thầm bàn luận sau lưng nói bọn tôi là đôi trai tài gái sắc, thực sự cặp duyên trời định. Trái lại, Dương Tịch xưa nay chưa bao giờ để mắt đến tôi, bên cạnh anh biết bao cô nữ sinh, người mập mờ kẻ thẳng thừng bày tỏ tình ý với anh, còn anh thì tỏ vẻ coi thường, dửng dưng hờ hững như không.
Còn tôi khi đó cũng được khối chàng nam sinh xun xoe săn đón quanh mình. Trong khoa vốn hiếm hoi nữ sinh, người con gái tài mạo vẹn toàn như tôi thì càng được xếp vào bậc hàng quý hiếm. Tôi không từ chối bọn họ với thái độ ngạo mạn bất lịch sự mà dây dưa quanh co với họ vừa để thỏa mãn niềm kiêu hãnh vốn có của phái nữ vừa đem đến cho mình chút lợi ích thực dụng, ví như tuần nào cũng có người mời tôi đi xem phim, thường xuyên ra vào sàn nhảy quán bar. Mỗi khi đến giờ cơm, đều có người giúp tôi giành cơm, cả việc lấy nước uống cũng chẳng phải vất vả và chạy ngược chạy xuôi… Tôi tận hưởng cảm giác trăng sao vây quanh mình lại vừa chẳng để bản thân mình trao tình cảm cho bất kỳ ai. Tôi được mấy chị em bạn học chung phòng ký túc xá xưng danh là “nàng mỹ nhân gian xảo.” Làm những việc làm này, tôi cảm thấy lòng mình thanh thản thoải mái, chẳng hề cảm thấy có điều gì không thỏa đáng.
Tiếp xúc thực sự cùng Dương Tịch là vào giờ học môn chung tại hội trường. Hôm đó, anh tình cờ ngồi ngay hàng ghế trước mặt tôi. Anh khoác chiếc áo khoác ngoài có nón, cả buổi học anh chỉ cúi đầu, tôi còn ngỡ anh đang chuyên tâm ghi chép bài vở. Sắp hết giờ, cả tiết học tẻ nhạt buồn chán, vị thầy giáo khiến mọi người mệt mỏi buồn ngủ bất chợt dừng lại, phát hiện sinh viên ngồi nghe giảng vắng vẻ hơn bình thường rất nhiều. Vậy là thầy thẳng thừng lôi sổ điểm danh ra bắt đầu việc điểm danh.
Điểm danh từng người từng người một. “Dương Tịch!” Tên người được gọi xướng lên, người ngồi ngay vị trí vẫn chẳng mảy may động tĩnh gì.
“Dương Tịch!” Thầy giáo cao giọng, gọi lại lần nữa. Anh vẫn không phản ứng. Tôi không nhịn được, chìa tay đẩy vai chàng nam sinh ngồi trước mặt: “Này, gọi anh kìa!”
Anh dường như thức tỉnh, ngẩng đầu phắt dậy, đáp giọng lanh lảnh: “Có!”
Đó là lần đầu tiên anh mỉm cười với tôi, vả lại còn là nụ cười khiến người khác chết mê chết mệt!
Tâm trí tôi thoáng chốc trống rỗng, con tim thình lình gia tăng nhịp đập. Để che giấu sự hoảng hốt của mình, tôi cố tình thoải mái đáp trả: “Anh đang làm gì mà tập trung quá vậy? Cả thầy giáo điểm danh cũng không nghe thấy!”
Anh tháo chiếc mũ trùm trên đầu, để lộ chiếc tai nghe, thì ra anh đang nghe nhạc!<