Dương Tịch dường như ngần ngừ trong giây lát rồi cởi bỏ chiếc tai nghe xuống, đưa sang cho tôi. Tôi đeo tai nghe vào tai, là bài hát Sao em nỡ làm anh đau lòng của ca sĩ Hoàng Phẩm Nguyên, một ca khúc khá xưa.
“Từng cơn gió nhẹ mùa thu thổi đến
Hồi úc năm xưa lại ùa về trong anh.
Thật ra trong lòng em đang suy nghĩ điều gì
Tại sao lại để anh phải gánh chịu kết cục này?
Người yêu em nhất chính là anh, sao em nỡ để anh phải đau lòng?
Trong lúc anh cần em bên cạnh nhất thì em lại ra đi chẳng một lời từ biệt.
Người yêu em nhất là anh, sao em nỡ làm anh đau lòng?
Tình anh trao em nhiều như vậy mà em chẳng cảm động chút nào…”
Thật là khó tin, một chàng nam sinh tràn đầy hứng khởi vậy mà cả tiết học ngồi nghe bản tình ca đau thương này.
Giờ học chung sau đó, tôi chẳng thể nhét vào đầu chữ nào, Dương Tịch cũng rất hiếm khi cúp học, xưa nay anh không nghe giảng cũng chỉ ngồi một góc cắm đầu nghe nhạc.
Tôi biết anh có tâm sự, mà nỗi niềm tâm sự đó nhất định có liên quan đến tình yêu, có liên quan đến một người con gái.
Tiết thứ tư buổi học sáng hôm đó là giờ học môn chung mà tôi mong chờ từ rất lâu nhưng Dương Tịch không đến lớp.
Tôi đưa mắt nhìn quanh hội trường kiểu dáng bậc thang vẫn không thể tìm thấy bóng dáng cao lớn anh tuấn đó đâu. Vờ ra vẻ hờ hững hỏi han một nam sinh, cậu ta đáp: “Lớp trưởng xin nghỉ học, hình như là về quê, có việc rất quan trọng!”
Vậy là giờ học môn chung sau đó, tôi chẳng còn tâm trí nào nghe giảng nữa, chỉ đưa mắt liếc nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Đã bước sang mùa lạnh lẽo băng giá nhất của thành phố này, cây ngô đồng rụng trụi cả lá, xơ xác tiêu điều, hệt như tâm trạng tôi lúc này.
Dương Tịch nhanh chóng quay trở lại trường học, vẻ ưu sầu ảm đạm trước kia đã nhạt phai, giờ đây anh trở nên vui vẻ thích nói thích cười, vẻ mặt tươi phơi phới. Một nam sinh nói rằng lớp trưởng đang yêu, đối tượng là cô gái học chung thời trung học, hiện đang học tại trường đại học trên tỉnh gần quê nhà anh. Tất thảy các bạn nữ sinh đem lòng yêu mến Dương Tịch đều buồn bã chán chường trước tin tức này, không cam lòng dập tắt mối tình đơn phương vừa mới chớm nảy mầm.
Còn tôi cũng đón nhận tình cảm đeo đuổi không dứt của chàng trai khoa Trung văn, cậu ta có khả năng viết thư tình rất hay, vào dịp Lễ Tình nhân, cậu ta còn tặng cho tôi bó hoa hồng thật to, thỏa mãn sở thích lãng mạn của tôi.
Khoảng thời gian đó, mối quan hệ giữa tôi và Dương Tịch không hề xa cách, trái lại chính vì chuyện của hội sinh viên mà dịp tiếp xúc chạm trán giữa tôi và anh ngày càng thường xuyên hơn. Năm ba đại học, anh được thầy giáo tiến cử đảm nhiệm vị trí chủ tịch hội sinh viên, tôi là trưởng ban văn nghệ. Sau giờ học chúng tôi thường cùng nhau thảo luận công tác trong khoa, có đôi lúc trò chuyện quá trễ, lỡ thời gian ăn cơm của nhà ăn, Dương Tịch liền mời tôi dùng bữa tại quán ăn gần trường, ăn xong anh tiễn tôi về ký túc xá.
Cả đoạn đường, chúng tôi sóng bước trên ánh trăng sáng cùng bóng cây ngô đồng, nhàn nhã nói về công tác đoàn hội, không khí hết sức hòa hợp. Mãi tận khi Dương Tịch xoay người bỏ đi thì tôi vẫn đứng chết trân tại chỗ, say sưa mê mẩn dõi mắt nhìn theo bóng hình dỏng cao bảnh trai đó.
Trở về ký túc xá, lòng tôi nghĩ mãi về anh. Dù rằng trong giấc mộng tôi vẫn trông thấy anh. Trong cơn chiêm bao mập mờ đó, anh siết chặt vòng tay ôm chầm lấy tôi, luồng hơi thở ấm áp, thổi trên gương mặt tôi… Lúc tỉnh giấc, mặt tôi vẫn đang ửng đỏ, ngẩn ngơ ngồi bên chiếc giường khẽ lắng nghe nhịp đập mãnh liệt của con tim.
Tôi đã phải lòng anh, đem lòng yêu người đã có bạn gái, một chàng trai không thuộc về mình.
Tôi đã chia tay với chàng nam sinh khoa Trung văn từ lâu, sau đó lại đổi thêm vài người bạn trai khác nhưng trước sau như một, tôi chẳng thể nào tìm được cảm giác khiến mặt ửng đỏ, tim đập nhanh, thứ cảm giác mà tôi có được khi ở bên Dương Tịch.
Đây là lần đầu tiên tôi thực sự yêu mến một chàng trai, tôi không cam lòng để bản thân lướt qua vai anh. Tôi lợi dụng mối quan hệ trong công tác, nghĩ đủ mọi cách để tiếp xúc riêng cùng anh. Mỗi lần gặp anh, tôi đều ra sức ăn diện sửa soạn chải chuốt, cố tình ra vẻ dịu dàng, thi thoảng tôi còn nở nụ cười để lộ má lúm đồng tiền với anh nhưng anh trước sau vẫn giữ khoảng cách với tôi, lịch sự xa cách, chẳng hề để mắt đến tôi.
Dần dà tôi trở nên tiều tụy, ngày càng ủ rũ chán chường. Mãi đến một ngày nọ tôi tình cờ trông thấy tấm hình cô bạn gái trong ví tiền của anh thì tôi mới thu dọn tâm tư của mình lại. Đây là người con gái mà anh yêu sao? Gương mặt bình thường, gầy gò ốm yếu, e lệ rụt rè, có chút gì đó quê mùa, lại theo học một trường đại học hạng ba. Cô ta có điểm gì giỏi giang hơn tôi, mạnh hơn tôi chứ?
Dương Tịch lựa chọn cô ta, chẳng qua chỉ là nhất thời xuất quỷ nhập thần mà thôi. Nghe nói cô ta là mối tình đầu của anh, tình đầu mà, làm sao hiểu được thế nào là tình yêu? Đó chẳng qua chỉ là những phút xao động mù quáng, đợi anh tỉnh táo thì anh sẽ phát hiện ra tôi mới chính là người thích hợp tương xứng với anh!
Thứ tôi cần lúc này chính là sự kiện nhẫn, nhẫn nại chờ bọn họ chia tay…
Chẳng thể ngờ, sau ngày 1 tháng 5 năm đó, Dương Tịch quay lại trường học thì anh và cô ta đã thực sự chia tay.
Sau khi chia tay Dương Tịch ủ rũ chán chường, tinh thần sa sút, vẻ mặt tiều tụy, hốc hác, ánh mắt u sầu phiền muộn. Buổi họp triệu tập của khoa vừa kết thúc, mọi người đều bỏ ra về, còn anh vẫn ngồi nguyên tại chỗ, chẳng nói chẳng rằng cũng chẳng nhúc nhích, rút từng điếu thuốc ra hút. Trong phòng học tối tăm, đầu thuốc lá sáng rồi lại tắt ngúm, thắp sáng đôi mắt ủ dột đau đớn khổ sở của anh.
Tôi lặng lẽ đứng một góc ngoài cánh cửa, ngoảnh mặt làm ngơ, long thầm nói với chính mình rằng, Tần Đan, cơ hội của mi đã đến rồi!
Mùa hè năm đó, tôi nhờ thư ký của cha đặt giúp tôi vé máy bay đến thành phố D. Đó là một thành phố nhỏ hẻo lánh xa vắng hoàn toàn không có sân bay nên tôi đành đáp chuyến bay đến thành phố S rồi ngồi tiếp ba tiếng đồng hồ để đến thành phố D. Đây là lần đầu tiên tôi chen tàu hỏa, mồ hôi nhễ nhại đầm đìa, thấm ướt chiếc váy đầm liền áo mà tôi vừa mua. Ai mà ngờ được rằng, một nàng tiểu thư nhỏ nhắn xinh xắn được bao người nâng niu chiều chuộng, quen sống trong nhung lụa vì tình yêu cũng trở nên ngốc nghếch khờ khạo!
Tôi gạt bỏ niềm kiêu hãnh cùng sự dè dặt của bản thân, lấy danh nghĩa là bạn học chung trường, tìm đến nhà Dương Tịch. Bố mẹ anh đón tiếp tôi rất niềm nở. Những bậc phụ huynh có thân phận địa vị tôi đã gặp gỡ rất nhiều, điều mà bọn họ yêu cầu chính là bạn phải dành đủ sự tôn trọng và tâng bốc của mình cho họ. Tôi là người niềm nở hòa nhã, gắng hết sức lựa lời hay ý đẹp, miệng nói ngọt ngào, dỗ ngọt hai vị trưởng bối có tuổi khiến họ vui vẻ vô cùng. Dương Tịch từ đầu chí cuối, đối xử với tôi lạnh lùng thản nhiên, nhưng tôi vẫn chẳng màng để tâm đến, chỉ cần ngày ngày được trông thấy gương mặt mà mình ngày đêm nhung nhớ thì chút ấm ức lạnh nhạt này có thấm vào đâu chứ? Tôi tin rằng, rồi sẽ có ngày, anh xao động trước tình cảm của tôi, anh sẽ bị tôi chinh phục, đem lòng yêu tôi một cách chân thành và đón nhận tôi. Tôi xưa nay chưa hề hoài nghi trước sức hấp dẫn của bản thân mình.
Đến ngày tựu trường, bọn tôi cùng nhau trở lại trường học. Dương Tịch đối xử với tôi chẳng khác gì so với trước kia nhưng hành động cùng nhau trở về trường đã gây bao xôn xao trong lòng các bạn học, ai cũng ngỡ rằng bọn tôi là một đôi.
Dương Tịch chẳng mảy may đoái hoài đến chuyện đó, anh vẫn đắm mình trong nỗi đau thất tình. Vả lại, với những tin tức bóng hoa bên lề vốn thừa chứ chẳng thiếu đó, xưa nay anh chẳng bao giờ quan tâm đến, càng chẳng buồn đi giải thích.
Anh chỉ để tâm đến người mình yêu mến, ở trước mặt cô ta, anh có thể trở thành một người yêu dịu dàng điềm đạm nhất, đa tình nhất, thấu hiểu tâm tư người khác nhất, còn với những người khác, anh lại trở về là chàng nam sinh lạnh lùng cao ngạo.
Rất lâu sau này tôi mới lĩnh hội được điều này, nhưng đợi đến khi tôi hiểu ra thì mọi chuyện đã chẳng còn cứu vãn được nữa.
Tối đó, một cán bộ trong khoa tổ chức sinh nhật, mọi người trong hội sinh viên đều tụ tập cùng nhau dùng bữa, ca hát thâu đêm và uống rượu. Trong tình cảnh đó, nếu là những tháng ngày trước kia thì Dương Tịch sẽ dựa vào tửu lượng cao của mình mà giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng trong trí óc để cõng từng đứa bạn uống say nhừ tử về phòng ký túc xã. Nghe các bạn cùng phòng ký túc xá nói, sau khi về phòng anh còn chong đèn lặng lẽ học thuộc số từ vựng tiếng Anh cấp sáu trong cơn ngáy sấm vang chớp rền của tên bạn. Vì thế mà, anh là người sớm nhất trải qua được kỳ thi cấp sáu tiếng Anh trong khoa.
Tối đó Dương Tịch có phần muốn mượn rượu giải sầu, anh cùng vài người bạn nam sinh khác cùng nhau uống đến say mèm. Cả đám người bước ra khỏi nhà hàng, mỉm cười toe toét, khoác vai sóng bước đi quanh sân tập. Tôi cùng hai bạn nữ sinh khác dốc hết sức lực mới tách được bọn họ ra, mỗi người tiễn một bạn nam sinh về ký túc xá. Tôi quay sang tìm Dương Tịch, anh nghiêng người tựa gốc cây bên sân tập, ôm lấy gốc cây, miệng đang lẩm nhẩm nói gì đó.
Tôi bước đến bên anh, nghe thấy anh nói: “Phiên Phiên, vì sao em không quan tâm đến anh, không đến tìm anh? Em là người vô tâm vô tình vậy sao…” Thoáng chốc, con tim tôi bị xé rách toạc đau đớn. Phiên Phiên, đó là tên người bạn gái của anh, đằng sau bức ảnh trong ví tiền của anh cũng viết rất rõ: “Dương Tịch và Diệp Phiên Nhiên, 1314”.
Cơn gió về đêm tháng Mười mát lạnh không sao kể xiết. Trông thấy vẻ khôi ngô tuấn tú của Dương Tịch dưới ánh trăng nhưng tràn ngập vẻ đau thương, lòng tôi dấy lên nỗi sầu muộn không nói nên lời, nỗi sầu muộn đó càng lạnh hơn cả cơn gió về đêm, gần như khiến con tim tôi băng giá.
Tiếng chuông điện thoại bất chợt reo lên, trong đêm tôi trống trải lạnh lẽo, đó không phải là chuông điện thoại của tôi, là của Dương Tịch. Anh uống say đến nỗi bất tỉnh nhân sự, chẳng nghe thấy.
Chuông điện thoại đổ một hồi lâu, cuối cùng cũng yên lặng. Tôi lấy tay thò vào trong túi áo của anh, rút điện thoại ra, một cuộc gọi nhỡ, người gọi Phiên Phiên. Tôi vừa xóa nhật ký cuộc gọi thì bỗng chốc một tin nhắn được gửi đến, nội dung chính là: “Tịch ơi, em yêu anh! Bọn mình có thể làm lại từ đầu không?”
Tôi cười lạnh, bằng ngón tay cứng đờ tôi gửi cho đối phương một tin nhắn: “Tình đã cạn, bát nước hắt đi khó lòng lấy lại được. Xin lỗi, quên anh đi!”
Gửi xong tin nhắn, tôi xóa hết hai tin nhắn trong điện thoại.
Tôi thừa nhận rằng trong chuyện này, tôi giở trò làm vậy có chút bỉ ổi nhưng vì có được Dương Tịch lúc đó tôi đã dốc hết sức ăn cả ngã về không, có thể là bất chấp thủ đoạn, thậm chí là hy sinh cả lòng tự trọng của mình.
Tối đó, rốt cuộc tôi đã không đưa Dương Tịch về ký túc xá, mà đưa anh đến nhà trọ gần đó. Lần đầu tiên anh gần gũi tôi đến vậy, đầu anh nặng nề đè lên bờ vai tôi, luồng hơi thở nóng hổi thổi vào gò má lạnh giá tê tái. Tôi muốn có người con trai này, tôi không nỡ buông tay!
Tôi gọi phục vụ mở cửa phòng, dìu Dương Tịch lên giường rồi cởi hết quần áo trên người mình, nằm xuống cạnh anh.
Sáng sớm ngày hôm sau, Dương Tịch tỉnh giấc, choàng mở mắt trông thấy cơ th