Diệp Tiên Nhiên hẹn hò cùng Tiết Sam, hệt như những đôi tình nhân khác họ đều đi đến tiệm cà phê, rạp chiếu phim nhằm giết thời gian. Nhưng hai người tiến triển rất chậm, quen biết nhau hơn cả tháng nhưng bọn họ chỉ mới dừng lại giai đoạn nắm tay nhau.
Chính tại thời điểm đó, mùa xuân đến cận kề.
Tiết Sam vốn là người bản xứ thành phố S, Diệp Phiên Nhiên phải về quê ăn Tết, cậu mua cho cô vé tàu, còn tiễn cô ra sân ga.
Diệp Phiên Nhiên chẳng hề buồn bã trước sự chia ly, trái lại cô còn nhớ lại những cảnh tượng trước kia cô cùng Dương Tịch đứng ở sân ga biển người, ôm hôn thắm thiết như đang ở chốn đông người.
Chung Ni từ Nam Kinh trở về, Diệp Phiên Nhiên chẳng hề gặp mặt cô cũng không hề hé môi nói với cô về chuyện bệnh tình của mình.
Ngồi hơn ba tiếng đồng hồ trên tàu hỏa, về đến nhà, trông thấy cô, câu đầu tiên bố mẹ hỏi chính là: “Phiên Phiên, sao con gầy thế? Sắc mặt kém quá, hay là con bị bệnh?”
“Không có, con bị say xe thôi, bố mẹ đâu phải không biết con say xe!” Diệp Phiên Nhiên vứt túi hành lý xuống, bước đến trước bá cổ mẹ, nũng nịu nói: “Con thích ăn nhất là món canh lòng lợn. Nếu như mấy ngày Tết được ăn món đó, con cam đoan là một tuần sẽ béo trở lại!”
“Hài!” Mẹ thở dài: “Lớn tướng rồi mà chỉ biết làm người khác lo lắng thôi. Lúc đầu bảo con quay về thành phố D, có bố mẹ bên cạnh chăm sóc con, con cứ nhất định ở lại tỉnh thành, cô đơn một mình, ăn uống không tốt, hành hạ thân xác mình chẳng ra con người nữa!”
Trước mặt bố mẹ, cô xưa nay thường chỉ nói chuyện vui không nhắc chuyện buồn, mỉm cười tủm tỉm, nói: “Cơ hội ở tỉnh thành nhiều hơn mà, có không gian phát triển. Các sếp và đồng nghiệp đều đối xử rất tốt với con, con lại được tăng lương nữa rồi!”
Điều bố mẹ quan tâm đến chính là chuyện trọng đại hạnh phúc cả đời của Diệp Phiên Nhiên: “Trong công ty con có tìm được người bạn trai nào phù hợp với mình không? Tuổi con không nhỏ nữa, cũng nên xem xét đến chuyện này đi thôi!”
“Đúng vậy!” Mẹ Diệp nói: “Nghe cô con bảo, Tiểu Ni cũng tìm được bạn trai rồi, là thạc sĩ du học bên nước ngoài, điều kiện mọi mặt đều rất tốt!”
Lòng Diệp Phiên Nhiên bỗng chốc trĩu nặng, cô buông bàn tay bá lấy cổ mẹ ra, kiếm cớ thu dọn hành lý rồi về phòng mình.
Cô ngồi bên giường hồi lâu, đẩy ngăn kéo bàn rút ra một chiếc hộp thiếc nhỏ, mở ổ khóa, bên trong là xấp thư màu hồng dày cộm.
Đây là bức thư tình trung học năm hai Dương Tịch viết cho cô, cô vẫn giữ nguyên không nỡ vứt bỏ. Thực tế, Dương Tịch từng viết cho cô hai bức thư. Bức thư kia cậu mạo danh Thẩm Vỹ, bắt chước nét chữ của Thẩm Vỹ để viết cho cô.
Thẩm Vỹ, Dương Tịch, hai chàng trai từng lướt qua ký ức hồi tuổi thanh xuân của cô, để cô nếm trải thế nào là tình yêu nhưng đến phút cuối cùng chẳng thể thoát khỏi sự xa cách, cứ thế lui dần bước ra khỏi cuộc đời cô.
Cô đọc lại lần nữa bức thư tình, hồi tưởng chuyện dĩ vãng xưa kia, về quãng thời gian trong sáng không chút tì vết, về những hồi ức năm tháng tuổi trẻ, tựa như ánh nắng mặt trời mùa xuân chan hòa rực rỡ đầy ấm áp.
Dương Tịch, anh thật sự quên rồi sao? Một tình yêu từng khắc cốt ghi tâm, từng câu chữ nồng nàn cháy bỏng đều trở thành lời nói gió bay, chẳng bao giờ trở lại nữa.
Sau trận ốm, khi sắc cô vẫn chưa phục hồi hẳn, lại thêm việc mệt mỏi trên xe lửa, Diệp Phiên Nhiên nằm nghiêng người trên giường, mơ màng chìm vào giấc mộng.
“Nỗi nhớ anh là nỗi đau có sự sống
Chúng sống ở mọi ngóc ngách trong cơ thể em.
Đau đớn khi ngân nga ca khúc anh hát
Đau đớn khi đọc những lá thư của anh
Cả khi em im lặng chúng cũng đau đớn…”
Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến cô tỉnh giấc, người gọi điện thoại là Trần Thần: “Diệp Phiên Nhiên, cậu nhận được thiếp cưới của tôi chưa?”
“Nhận được rồi, tân lang à, chúc mừng nhé!” Diệp Phiên Nhiên lấy lại tinh thần.
“Vậy cậu sẽ đến chứ?”
Cô ngần ngừ trong giây lát, tham gia tiệc cưới của Trần Thần nhất định phải gặp mặt Dương Tịch. Trước tình cảnh này, bảo cô phải đối mặt thế nào trước mối tình sâu đậm này đây?
“Diệp Phiên Nhiên, cậu nhất định phải đến đấy!” Trần Thần nói: “Bọn mình là bạn học trung học năm nhất, bạn cùng trường đại học. Mối lương duyên này rất hy hữu, nếu cậu không đến tôi sẽ giận đấy!”
Diệp Phiên Nhiên cắn răng nói: “Được rồi!”
“Nói vậy là hứa rồi đấy nhé, chiều ngày mồng sáu tháng Giêng, nhà hàng Vọng Giang.”
Trần Thần lúc đầu thầm thương trộm nhớ Đồng Hinh Nguyệt, kế đó là mối tình chết yểu thời đại học với Tào Quyên. Cô vốn ngỡ rằng, nỗi ám ảnh tình yêu khiến hắn chẳng thể đón nhận ai khác. Nào ngờ, hắn lại là kẻ kết hôn sớm nhất trong đám bạn trung học.
Bỏ qua thứ yêu hận khó dứt giữa cô và Dương Tịch thì Diệp Phiên Nhiên rất muốn gặp vợ sắp cưới của Trần Thần, muốn biết xem cô ấy rốt cuộc là người thần thông phương nào có thể khiến chàng lãng tử tình trường này quay đầu cập bến, cam nguyện bước vào ngưỡng cửa hôn nhân.
Chiều mồng sáu Tết, khi Diệp Phiên Nhiên đến nhà hàng Vọng Giang thì thời gian cũng suýt soát gần năm giờ.
Từ xa, cô đã thấy cặp đôi cô dâu chú rể. Trần Thần khoác trên người âu phục đen tuyền cùng chiếc cà vạt. Vẫn dáng vẻ khôi ngô rạng rỡ trong ký ức cô, chỉ khác là hôm nay hắn ăn mặc quá nghiêm chỉnh, mái tóc ngắn chải keo bóng loáng, dáng vẻ trông hơi buồn cười. Diệp Phiên Nhiên chẳng tài nào quên được Trần Thần với mái tóc rối bù xù, chiếc quần bò cùng áo thun T-shirt. Trang phục vest giày da bóng loáng, áo quần chỉnh tề không mấy thích hợp với hắn.
Tân nương trông rất trẻ, khoảng chừng hai mươi mấy tuổi, nghe nói là giáo viên âm nhạc cùng trường với Trần Thần. Vóc dáng thon thả nhỏ nhắn, làn da trắng ngần, gương mặt thanh tú, đứng cạnh Trần Thần cao to vạm vỡ, trông cô càng thêm khép nép rụt rè.
Thực lòng mà nói, tướng mạo cô dâu khiến Diệp Phiên Nhiên phải kinh ngac. Cô vốn dĩ ngỡ cô dâu sẽ có nét cao ráo thon thả, gương mặt quyến rũ như Đồng Hinh Nguyệt và Tào Quyên, hóa ra lại là cô gái nhỏ nhắn, gương mặt xinh xắn đáng yêu.
Cô tiến đến trước khẽ nhoẻn miệng cười nói lời chúc mừng.
“Cảm ơn nhé!” Trần Thần nói phóng đại: “Diệp Phiên Nhiên, ông trời quả thực ưu ái cậu quá mức rồi, mấy năm không gặp, giờ trông cậu xinh hơn xưa rất nhiều!”
“Những lời mật ngọt chết ruồi này không thích hợp để miêu tả bạn học đâu nhá!” Cô đưa mặt liếc sang cô dâu mới, ghé sát bên tai Trần Thần khẽ nói: “Lấy được cô vợ trẻ trung xinh xắn thế này, tiểu tử nhà cậu phải có diễm phúc lắm ấy!”
“Có đâu, có đâu!” Trần Thần cười bộ dạng vui vẻ: “Được mỹ nữ như cậu đại giá quan lâm, thực sự nể mặt tôi lắm rồi. Tôi cứ lo ngay ngáy, sợ cậu không đến…”
“Tôi đã hứa với cậu thì nhất định sẽ đến!” Diệp Phiên Nhiên thản nhiên nói.
Nụ cười Trần Thần tắt ngúm trên môi, liếc mắt nhìn cô, giọng trầm thấp: “Dương Tịch đã đến từ sớm, đang ở đại sảnh. Cậu ấy làm phù rể…”
“Tôi biết mà!” Diệp Phiên Nhiên nói: “Cậu yên tâm, tôi sẽ không bỏ chạy giữa chừng đâu!”
“Vậy thì được!” Trần Thần nói to: “Chỗ của cậu ở phòng 501, đi thang máy lên, đến hành lang thì quẹo phải. Đừng khách sáo, ăn uống thoải mái nhé!”
Hôn lễ của Trần Thần tổ chức tại đại sảnh tầng năm, ngoài ra còn có vài phòng riêng. Diệp Phiên Nhiên đẩy cửa phòng 501, khắp phòng đầy ắp tiếng người. Giương mắt nhìn, tất thảy đều là bạn học lớp tám trung học năm nhất. Trông thấy cô bước vào, có người bắt chuyện: “Diệp Phiên Nhiên, sao cậu đến trễ vậy?”
Thì ra là Miêu Khả Ngôn! Quan hệ hai người thời trung học chẳng tốt đẹp cho lắm, nhưng thời gian có thể thay đổi tất cả. Lần gặp mặt này trái lại thân thiết vô cùng. Miêu Khả Ngôn kéo Diệp Phiên Nhiên đến bên mình, mỉm cười hỏi: “Nghe nói sau khi tốt nghiệp địa học cậu ở lại tỉnh thành, giờ vẫn ổn cả chứ?”
“Tàm tạm, sống qua ngày đoạn tháng ý mà! Còn cậu?”
Năm đó, Miêu Khả Ngôn không thi đỗ đại học, cô làm thêm tại miền Nam tỉnh Quảng Đông, lấy một chàng trai người địa phương buôn bán quần áo, hai người tích lũy được một số vốn kha khá. Hiện giờ cô cùng chồng quay về thành phố D mở siêu thị quy mô lớn tại khu vực nội thành, buôn bán rất phát đạt.
“Tuyệt quá, tự mình mở cửa hàng, làm bà chủ, còn sướng hơn bọn mình làm công ăn lương ấy chứ!” Diệp Phiên Nhiên cười đáp.
“Tớ chẳng học đại học, chẳng có văn hóa, sao bì bằng thành phần tri thức công nhân viên chức văn phòng như cậu chứ?” Cặp mắt Miêu Khả Ngôn tràn ngập niềm ngưỡng mộ: “Nhưng mà, Diệp Phiên Nhiên à, cậu cởi mở hơn so với thời trung học nhiều, cũng xinh hơn trước, suýt nữa tớ không nhận ra đấy!”
Diệp Phiên Nhiên mím môi, coi như đó là lời khen, cô cũng chẳng màng để tâm. Miêu Khả Ngôn lại nói: “Quan hệ giữa cậu và Trần Thần tốt lên tự bao giờ thế? Còn nhớ thời trung học năm nhất, bọn cậu chẳng nói với nhau được mấy câu!”
Diệp Phiên Nhiên trầm lặng không nói gì. Xem ra, Miêu Khả Ngôn hoàn toàn không biết chuyện giữa cô và Dương Tịch. Nhớ năm xưa, Miêu Khả Ngôn trồng cây si Dương Tịch, mê mẩn chẳng kém gì Chung Ni hiện giờ. Còn cả Đồng Hinh Nguyệt, Hạ Phương Phi, Cố Nhân nữa… Dương Tịch trời định là kẻ mầm mống tai họa, mệnh phạm đào hoa!
Cánh cửa đóng chặt chợt bị đẩy ra, tiếng cười nói ồn ào xô bồ, toán người vây lấy cặp đôi cô dâu chú rể cất bước tiến vào phòng.
Diệp Phiên Nhiên vừa liếc mắt đã trông thấy ngay Dương Tịch. Anh mặc bộ vest màu tro nhạt, gương mặt khôi ngô hệt pho tượng, vóc dáng cao ráo tráng kiện, duy chỉ ánh mắt lạnh lùng sâu sắc đến khó hiểu. Trong đôi mắt cô thì ánh mắt anh vừa xa xăm lại vừa xa lạ.
Không thể phủ nhận rằng anh càng trông hấp dẫn hơn so với trước kia, phong cách chín chắn lạnh lùng cao ngạo cùng dáng vẻ của người đàn ông thành đạt thu hút bao cô gái, nhất là những cô gái lần đầu tiên nếm trải mùi đời như Chung Ni chẳng hạn.
Thế nhưng, Diệp Phiên Nhiên vẫn mãi nghĩ về con người Dương Tịch trong quá khứ. Nhớ đến chàng trai ngang ngạnh nóng nảy, nóng vội hấp tấp, xúc động niềm nở, người đã cho cô bức thư tình rởn gai ốc dài sáu trang, chàng nam sinh lượn lờ qua lại hàng đêm dưới nhà cô… đã chẳng tồn tại nữa, thay vào đó là từng cử chỉ thái độ mà cô chẳng thể nào hiểu được, thay vào đó là người đàn ông chín chắn trưởng thành khiến người khác khó mà có thể nắm bắt được.
Dương Tịch bước đến bên cô, lạnh lùng không chút cảm xúc. Tình nghĩa đã cạn, tình yêu đoạn tuyệt. Bọn họ hoàn cảnh chẳng còn quan hệ gì với nhau nữa, so với người lạ càng khó xử hơn nữa.
Cô dâu chú rể nâng ly rượu mời mọi người, tất thảy mọi người tại bàn tiệc nói cười nhốn nháo thay phiên nhau oanh tạc Trần Thần đều bị Dương Tịch chặn lại cả. Nhiệm vụ quan trọng của phù rể chính là uống đỡ rượu cho chú rể. Vậy là những chiếc mũi dùi của đám bạn học đều chuyển hướng sang Dương Tịch. Cậu chẳng cự tuyệt ai, không hề chau mày, uống một hơi cạn, sạch vài ly rượu vang trắng chẳng sót giọt nào.
“Dương Tich, tửu lượng của cậu mạnh vậy. Vậy mà hồi đó mình không phát hiện ra đấy!” Miêu Khả Ngôn thét lên trong sự kinh ngạc, cô vẫn không sửa được bản tính bốp chát xô bồ.
Đôi mắt Dương Tịch nheo lại tựa sợi chỉ, ánh mắt chòng chọc nhìn thẳng vào Diệp Phiên Nhiên ngồi bê