“Tớ thì xin miễn đi!” Diệp Phiên Nhiên cụp hàng lông mi né ánh mắt Dương Tịch, nếu anh đã coi cô là người xa lạ thì cô cũng không nên nói gì.
“Rượu mừng có thể miễn được hay sao?” Dương Tịch lạnh nhạt nói, chìa tay ra nhấc lấy chiếc ly trước mặt cô.
Anh đổ hết nước trái cây trong ly của cô ra, trút đầy rượu vang trắng vào ly rồi đặt lại vào tay cô: “Diệp Phiên Nhiên, hôm nay nhân ngày vui của Trần Thần mời cậu một ly!”
Diệp Phiên Nhiên, anh gọi thẳng họ tên của cô với vẻ lạnh lùng và xa cách. Cô ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm, giọng đầy ẩn ý: “Dương Tịch, tôi còn ngỡ rằng cậu không quen tôi cơ đấy!”
“Sao có thể chứ?” Dương Tịch khẽ mỉm cười, ánh mắt sắc nhọn: “Tôi quên ai cũng chẳng thể nào quên được cậu. Huống hồ, cậu còn là chị họ của Chung Ni cơ mà!”
Nhắc đến Chung Ni thì Diệp Phiên Nhiên không thể kiểm soát được mình, cô đáp: “Cậu đừng lôi Chung Ni vào đây, nó là đứa vô tội”
Cô chưa kịp phản ứng thì chiếc ly trong tay đã bị gõ mạnh vào, ngay sau đó, anh thoải mái ngẩng cổ lên, uống một hơi cạn sạch rượu trong ly.
Trước ánh mắt chăm chú của bao người, Diệp Phiên Nhiên đành nâng ly lên, nhấp một ngụm vừa nhỏ để thấm ướt làn môi.
Trần Thần vội đánh tiếng giảng hòa: “Được rồi, Dương Tịch, các bạn học đều đã mời cả rồi, bàn tiếp theo đi!”
Đoàn người dời đi, Miêu Khả Ngôn vây lấy Diệp Phiên Nhiên tò mò nói: “Dương Tịch hôm nay trông lạ ghê, làm như có thù hằn gì với cậu ấy!”
Diệp Phiên cười rất gượng gạo. Dương Tịch khiêu khích gây hấn với cô, cả người không hiểu chuyện như Miêu Khả Ngôn cũng nhận ra. Nhưng mà, kỳ lạ thay, vì sao anh hận cô chứ?
Ngay sau đó, mọi người kính rượu nhau, cùng nhau ôn lại chuyện cũ, trò chuyện giao lưu, ăn uống no say vui vẻ, không khí thân mật hòa hợp đem lại cho Diệp Phiên Nhiên cảm giác dễ chịu.
Khi tiệc rượu kết thúc, các bạn học đều giải tán hết, Diệp Phiên Nhiên bước ra khỏi phòng, bắt gặp Trần Thần ngay ngoài hành lang. Hắn chặn cô lại, nói: “Cậu không được đi, một lát bọn mình đi ca hát quậy phá ở KTV, không say không về!”
“Mình không đi đâu!” Diệp Phiên Nhiên nói, Trần Thần đã chặn cánh tay cô: “Coi như là quậy đêm động phòng đi, cậu không đi, tôi sẽ trở mặt đấy!”
Trần Thần thân hình vạm vỡ, xuất thân từ khoa thể dục, động tác thô bạo.
Diệp Phiên Nhiên bị hắn giữ rịt lấy, gần như không thể nhúc nhích, chỉ đành đỏ mặt, đáp: “Cậu buông tôi ra đi, tôi đi là được chứ gì?”
“Vậy thì còn được!” Trần Thần buông lỏng bàn tay, nói: “Tôi đi gặp bà xã và Dương Tịch. Cậu xuống tầng dưới đợi tôi!”
Dương Tịch cũng đi ư? Diệp Phiên Nhiên phải hết sức kiểm soát mới không hoảng hốt tháo chạy giữa chừng.
KTV cách nhà hàng Vọng Giang không xa lắm, bốn người đi bộ đến đó. Diệp Phiên ra sức tụt lại phía sau nhìn theo Dương Tịch và vợ chồng Trần Thần sánh vai sóng bước bên nhau, dáng người anh cao ráo thanh mảnh, bờ vai vạm vỡ chắc chắn mang lại cho người ta cảm giác muốn được nương tựa.
Dương Tịch mặc âu phục vừa vặn, toát lên vẻ sang trọng nho nhã vốn có, hết mực phong độ, nói theo tiếng Quảng Đông thì chính là: “Oai phong lẫm liệt”.
Cô luôn biết vóc dáng anh rất chuẩn, vai rộng hông thon, chẳng có chút mỡ thừa. Từng đường nét, từng lớp da trên cơ thể anh, từng rất đỗi quen thuộc với cô, từng là nơi cô vuốt ve mơn trớn… Nghĩ đến đây, mặt cô dần ửng đỏ lên.
Ngẩng đầu lên, không thấy bóng dáng vợ chồng Trần Thần đâu nữa. Dương Tịch đứng trước thang máy đại sảnh tầng một quầy KTV đợi cô, vẻ mặt có chút mất kiên nhẫn.
Vội vàng cất bước về phía trước, Dương Tịch nhìn cô, nói: “Sao chậm chạp thế? Bọn họ đã lên cả rồi!”
Diệp Phiên Nhiên phớt lờ anh, ngẩng đầu, hết sức ngán ngẩm đợi thang máy. Cánh cửa thang máy từ từ hé mở, cô toan bước vào thì đã có người chen lên trước, để mặc cô cùng anh chen chúc cạnh nhau.
Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn bất ngờ trước việc hoàn toàn áp chặt người vào Dương Tịch. Cô bối rối đứng thẳng, đầu óc trống rỗng. Anh đứng sát cạnh cô, cảm nhận được mùi cơ thể của anh, hơi thở nóng ran của anh phà sau cổ cô. Chỉ cần xoay người lại là cô có thể chạm vào khuôn mặt anh.
Cô hít thở khó khăn, đầu óc choáng váng, đôi bàn chân yếu ớt run rẩy. Vờ ra vẻ bình tĩnh, mắt nhắm nghiền không nói gì, đó là cách duy nhất cô đối phó trong hoàn cảnh quẫn bách khó xử nhằm che đậy nội tâm hoảng hốt sợ hãi.
Suốt đoạn đường thang máy đi lên, càng thêm nhiều người bước vào, mọi người chen lấn trong không gian nhỏ hẹp. Trông thấy Diệp Phiên Nhiên sắp bị ép vào tường, đôi tay Dương Tịch lặng lẽ chìa ra, chống vào tường thang máy. Cả người cô nằm trọn trong vòng tay anh, mọi tiếng ồn ào đều bị ngăn cách, cô chỉ nghe thấy nhịp đập của con tim anh đang đập mạnh mẽ đều đặn qua lớp áo âu phục.
Diệp Phiên Nhiên khẽ mở mắt, điều cô trông thấy, vẫn những đường nét rõ rệt, vẫn khuôn mặt khiến cô mê hoặc. Bàng hoàng hoảng hốt, phảng phất như cô được quay lại một buổi chiều năm nhất đại học, giữa dòng người hối hả về quê dịp Tết, anh dùng cơ thể mình che chắn cho cô…
Dương Tịch cũng hết sức khó chịu, nhịp tim anh đập nhanh, bàn tay tê cứng, toàn thân căng như dây đàn.
Tận mắt trông thấy Diệp Phiên Nhiên mảnh mai gầy gò hệt như chiếc lá vàng co ro run rẩy trong làn gió thu, bị mọi người dồn ép vào tận góc tường, anh sải tay ra hoàn toàn theo tiềm thức, mãi tận khi phát hiện hai người tựa nhau quá gần, muốn rụt tay lại thì đã chẳng kịp nữa. Vả lại, anh vốn dĩ không nỡ buông tay ra.
Tường thang máy bóng loáng như tấm gương, phản chiếu rõ rệt bóng dáng hai người, thân mật nương tựa nhau, cánh tay đan chéo nhau, hệt như kiểu ôm ấp của tình nhân khiến ảo mộng cũ trong anh ùa về.
Sợi tóc đen nhánh óng mượt suôn đều thoang thoảng mùi hương dầu gội khẽ cọ vào cằm anh. Anh khẽ rủ mắt trông thấy chiếc cổ nhỏ dài, nước da trắng sáng láng mịn, phát ra ánh sáng trắng ngà yếu ớt. Mùi hương thơm ngát đặc trưng cơ thể cô quẩn quanh trên chiếc mũi anh, kích thích mãnh liệt ham muốn dục vọng nam tính trong anh, khiến anh nhớ đến những lần cùng cô gần gũi thể xác, nhớ đến từng cảnh tượng tình cảm mãnh liệt cảm xúc mạnh mẽ mà dai dẳng. Bốn năm nhung nhớ tương tư, dằn vặt nung nấu, bốn năm vật lộn đấu tranh, tất thảy đều hóa thành hơi thở thơm ngát cơ thể ngọc ngà, thơm mát như hoa lan trước mặt anh.
Diệp Phiên Nhiên, vì sao vẫn chỉ có em? Vì sao chỉ có em mới có thể đánh thức ham muốn mà anh đã chôn sâu tận đáy lòng mình? Dù rằng đôi ta bặt vô âm tín, trở thành hai kẻ xa lạ chẳng còn can hệ gì với nhau nữa?
Em có nhớ anh như anh đã nhớ em không? Em có yêu anh như anh yêu em không?