Diệp Phiên Nhiên tay nắm chặt mép bàn, giận đến mặt trắng bệch, cả người run lẩy bẩy. Bình thường cô quen biết không rộng, nhận thức có phần nông cạn, vậy mà hôm nay cô cũng được diện kiến thế nào gọi là nhân cách đạo đức, thế nào là ngoài miệng thơn thớt nói cười trong bụng cả bồ dao găm.
Buồn cười thật! Cứ cho bà là mẹ của Dương Tịch, là phu nhân Phó Thị trưởng đi chăng nữa cũng chẳng thể nhục mạ người khác như thế được.
Diệp Phiên Nhiên không thể nhẫn nhịn thêm nữa, đứng phắt dậy, nhả từng chữ trong tâm trạng đầy phẫn nộ: “Thưa Dương phu nhân kính mến, cháu không hề bám rịt lấy con trai bác, mà trái lại, chính con trai bác sống chết quấn chặt lấy cháu. Nếu bác muốn ép cháu rời xa Dương Tịch thì chi bằng khuyên nhủ cậu ta sớm buông tha cho cháu đi!”
Lời vừa dứt, tiếng mở cửa đánh rầm vang lên sau lưng cô.
Diệp Phiên Nhiên quay lại, Dương Tịch đẩy cửa, ánh mắt nhìn cô trân trân, sắc mặt cực kỳ xấu, đôi con ngươi đen láy như mực lóe lên ánh nhìn kinh ngạc.
Dương Tịch đột ngột xuất hiện khiến Phùng Diệu Hoa rất đỗi ngạc nhiên đồng thời cũng khẽ chột dạ.
Dương Tịch đứng ngay cửa, chau mày, ngẩng đầu lên nhìn mẹ, rồi nói: “Mẹ, sao mẹ làm vậy? Tại sao mẹ nhúng tay vào chuyện giữa con và Phiên Phiên?”
“Tình yêu hôn nhân là chuyện trọng đại của cuộc đời. Con là con trai mẹ, mẹ sao có thể ngoảnh mặt làm ngơ được?” Phùng Diệu Hoa nghe thấy giọng điệu oán trách của con trai thì càng trút giận lên đầu Diệp Phiên Nhiên: “Tiểu Diệp, ta hẹn gặp riêng cô, vì sao cô nói với Dương Tịch?”
“Chuyện không liên quan đến cô ấy, do con muốn đến thôi!” Dương Tịch bảo vệ Diệp Phiên Nhiên theo phản xạ, bước nhanh đến gần, chụp ngay lấy cánh tay cô: “Mẹ, mẹ đừng ép Phiên Phiên, bọn con không thể nào chia tay được đâu!” Cậu kéo Diệp Phiên Nhiên đi.
Phùng Diệu Hoa dừng bước trước mặt cậu, nói: “Tiểu Tịch, những lời vừa rồi của cô ta con đã nghe rồi chứ? Loay hoay một hồi thì ra con là kẻ yêu đơn phương, nhất bên trọng nhất bên khinh. Người ta vốn dĩ không hề để mắt đến con!”
“Con tin rằng những lời vừa rồi của cô ấy chỉ vì phút nhất thời tức giận! Đúng không, Phiên Phiên?” Dương Tịch nói, nhìn chằm chằm vào Diệp Phiên Nhiên, mong muốn cô có thể chung sức cùng cậu tranh đấu, cùng nhau cố gắng vượt qua những gian nan hiểm trở trước mặt.
Diệp Phiên Nhiên rất muốn đáp trả nhưng cổ họng như bị ai đó bóp chặt lấy, con tim bị ai đó xé toạc đến đau đớn.
Cô không thích Dương Tịch và mẹ đối đầu ngay trước mặt mình, ép cô thể hiện thái độ. Cô cảm thấy mình hệt như kẻ ăn xin đang chờ cầu xin sự bố thí của mẹ Dương Tịch.
Nếu tình yêu dựa trên sự bố thí, vậy thì cô thà không có tình yêu.
Diệp Phiên Nhiên không khỏi lắc đầu, nói: “Không, những lời em nói đều chân thành! Dương Tịch, anh để em đi, em không muốn ở lại đây!” Nói rồi, cô ra sức vùng vẫy khỏi tay cậu, bỏ chạy ra ngoài. Cô một mực muốn chạy trốn khỏi chốn mang lại nhục nhã và khiến cô khó xử.
Lời Diệp Phiên Nhiên nói khiến Dương Tịch kinh ngạc, cậu sững sờ chỉ còn cách đưa mắt nhìn cô phá cửa bỏ chạy. Đến khi cậu định đuổi theo cô thì bàn tay Phùng Diệu Hoa giữ cậu lại: “Tiểu Tịch, người con gái này vừa không có cá tính vừa chẳng có phong cách, vốn dĩ không thích hợp trở thành con dâu nhà họ Dương.”
“Mẹ!” Dương Tịch bất chợt phát cáu, hét lớn: “Con yêu cô ấy! Nếu mẹ muốn cản con vậy thì cả đời này, bố mẹ đừng nghĩ đến chuyện có con dâu!”
Lời của Dương Tịch tựa như một con dao sắc nhọn đâm vào bà. Phùng Diệu Hoa bỗng chốc buông tay ra, nói giọng bất lực mệt mỏi: “Con trai, trên thế gian này con gái tốt còn nhiều, cớ sao con lại cố chấp như vậy!”
Cậu dịu giọng trở lại, nhìn mẹ mình, giọng chân thành: “Mẹ, con không còn là con nít nữa, biết mình cần những gì. Con ở bên cô ấy, thực sự rất vui!”
Diệp Phiên Nhiên chạy xộc ra khỏi phòng trà. Lúc nãy vừa bước vào ánh mặt trời chói sáng rực rỡ, vậy mà giờ đây trời bỗng chốc đã tối sầm.
Cô đi men theo đường cái chẳng rõ chủ đích muốn đi đâu. Cô không muốn về nhà, không muốn bố mẹ lo lắng. Nếu bố mẹ biết cô chịu nhục trước Phùng Diệu Hoa chắc chắn sẽ càng thêm đau lòng.
Mười mấy phút vừa rồi còn nhiều hơn so với tổng số những thất bại trắc trở mà cô trải qua trong nửa cuộc đời mình. Nhục nhã, phẫn nộ, chán chường và cả sự bất lực. Cô cứ ngỡ rằng mình đã trở nên hết sức dũng cảm, rất đỗi kiên cường, vậy mà chỉ cuộc gặp mặt với Phùng Diệu Hoa đã khiến mọi sự cao ngạo trong cô bỗng chốc sụp đổ.
Niềm tin của một người được tạo dựng dựa trên khoảng thời gian khá dài, nhưng chỉ cần trong chốc lát đã có thể hủy diệt nó. Đối mặt trước sự hùng hổ hăm dọa của Phùng Diệu Hoa, sự tự tin, dũng cảm trong cô bất chợt tan biến như tro.
Lòng tự tôn và tình yêu đặt ngay trước mặt, nếu phải chọn một trong hai thì cô vẫn lựa chọn lòng tự tôn.
Chẳng rõ đi bộ như vậy bao lâu, Diệp Phiên Nhiên phát hiện ra mình đã đến trung tâm quảng trường. Cô cảm nhận đôi bàn chân mình nặng như chì, không thể nào cất bước nổi. Cô kiệt sức thả mình ngồi xuống chiếc ghế gỗ, lơ đãng nhìn đám đông xung quanh.
Không khí náo nức ngày Tết vẫn chưa rời đi, rất nhiều người đang thả diều trên quảng trường, dưới ánh nắng mùa đông ấm áp, bất luận là người lớn hay trẻ nhỏ đều vui vẻ. Còn cô ngồi ở đó, lẻ loi một mình, yếu đuối nhợt nhạt, vô cùng lạc lõng.
Điện thoại đổ từng hồi chuông, số điện thoại là của Dương Tịch. Cô không nhận điện thoại, bỏ mặc nó reo rồi chìm vào tĩnh lặng.
Dương Tịch à, mong anh tha thứ cho sự ích kỷ và nhát gan của em, em đã không cố gắng hết mình, trước tiên em phải bảo vệ chính mình.
Giờ phút này, cô đột nhiên không còn oán hận mẹ Dương Tịch. Bậc làm cha làm mẹ nào cũng muốn điều tốt đẹp cho con. Phùng Diệu Hoa hiểu con trai mình, hiểu Dương Tịch muốn gì và thích hợp với điều gì.
Có lẽ, cô thực sự không giỏi giang, không xứng ở cạnh Dương Tịch. Khoảng cách chênh lệch giữa bọn họ, không thể chỉ có tình cảm lứa đôi là có thể bù đắp lại được.
Điện thoại lại đổ chuông lần nữa, là Hạ Phương Phi gọi, cô nhận điện thoại, đáp trả giọng yếu ớt: “A lô?”
Hạ Phương Phi hỏi giọng quan tâm: “Cậu và mẹ Dương Tịch gặp mặt thế nào rồi?”
“Đừng nhắc nữa!” Cô chợt cảm thấy mình yếu ớt và bất lực: “Phi Phi, mình có thể sang nhà cậu được không?” Giọng cô hoảng hốt đau thương hệt như chú mèo nhỏ lang thang đầu đường xó chợ.
Hạ Phương Phi đến ngay quảng trường đón cô về nhà. Hai người trốn trong phòng Hạ Phương Phi, nhỏ to tâm sự. Hạ Phương Phi hiểu ngay ra ngọn nguồn vấn đề, than thở nói: “Phiên Phiên à, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu tương lai bị cậu phá vỡ hoàn toàn rồi!”
“Người ta vốn dĩ không có ý định muốn mình trở thành con dâu mà!” Diệp Phiên Nhiên trút bầu tâm sự cùng cô bạn thân, tâm tình khá lên nhiều. Phụ nữ quả nhiên là loại động vật có nhu cầu giải tỏa nỗi buồn bực.
“Nhưng mà, cậu làm vậy, Dương Tịch bị kẹp chính giữa rất khỏ xử!” Hạ Phương Phi nhắc nhở cô: “Một bên là mẹ cậu ta, một bên là bạn gái, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt cả!”
“Vậy theo cậu, mình là lòng bàn tay hay mu bàn tay?” Diệp Phiên Nhiên vừa gặm quả táo, vừa chìa bàn tay phải ra săm soi kỹ lưỡng: “Phần lòng bàn tay mềm hơn thì phải!”
Hạ Phương Phi nhìn cô, muốn phì cười nhưng không cười nổi: “Phiên Phiên à, cậu vì chuyện này mà chia tay với Dương Tịch ư?”
Diệp Phiên Nhiên bất chợt dừng ngay lại, hệt như cắn vào đầu lười mình. Hạ Phương Phi lắc đầu than thở: “Theo kiểu cách đà điểu rụt đầu của cậu, mình lo là cậu sẽ chia tay với Dương Tịch!”
Người hiểu cô nhất, chỉ có Phi Phi! Diệp Phiên Nhiên thầm thở dài rầu rĩ nhưng lại không trả lời thẳng thắn câu hỏi đó của cô, khẽ cười gượng đánh trống lảng cho qua chuyện.
Thời trung học, Diệp Phiên Nhiên thường xuyên đến nhà Hạ Phương Phi chơi nên rất thân thiết với bố mẹ cô. Tối đó, bố mẹ Hạ Phương Phi giữ cô lại dùng bữa tối. Diệp Phiên Nhiên cũng chẳng làm khách.
Tâm trạng không vui nhưng dạ dày không đến nỗi tệ, cô ăn một hơi ba bát cơm to, thứ thực sự hóa giải phiền muộn chỉ có thể là đồ ăn!
Ăn xong bữa cơm tối, cô cuộn mình trên ghế sofa xem ti vi. Chuông điện thoại chợt vang lên, Hạ Phương Phi tiện tay nhận điện thoại, liếc mắt nhìn sang Diệp Phiên Nhiên, cô nói: “Ờ, cô ấy đang ở đây!” Rồi quay sang nói nhỏ với cô: “Điện thoại của Dương Tịch, cậu có muốn nghe không?”
Diệp Phiên Nhiên nhận lấy ống nghe từ tay cô, nghe thấy giọng Dương Tịch ôn tồn dịu dàng: “Phiên Phiên, em nguôi giận chưa? Anh đến đón em về!”
“Khỏi cần!” Cô đáp khẽ: “Lát nữa em tự về.”
“Là mẹ anh đắc tội với em chứ chẳng phải anh!” Dương Tịch vồn vã hỏi: “Em bắt đầu trở nên nhỏ mọn từ bao giờ vậy?”
“Em là kẻ nhỏ mọn đấy!” Diệp Phiên Nhiên bụng đầy ấm ức, hậm hực nói: “Tôi tự biết mình không xứng với Dương đại thiếu gia, anh cứ việc đi tìm người con gái lễ phép gia giáo biết nói dỗ ngọt mẹ mình đi!”
Hạ Phương Phi giật phắt ống nghe khỏi tay cô: “Đừng nghe cô ấy nói xàm! Dương Tịch, cậu mau sang đây đón bạn gái mình về đi!” Nói rồi cô gác máy.
“Phi Phi…” Diệp Phiên Nhiên toan nói tiếp thì Hạ Phương Phi vỗ vỗ vai cô: “Cậu đừng giận oan người vô tội. Dương Tịch cậu ấy chẳng làm gì sai trái cả!”
Diệp Phiên Nhiên cười nhạt nhẽo, thì thào nói: “Việc sai lầm duy nhất của cậu ấy chính là đã đem lòng yêu mình!”
Lúc Diệp Phiên Nhiên bước ra khỏi nhà Hạ Phương Phi thì Dương Tịch đã đến, cậu lặng lẽ đứng thẳng bên góc tường, ánh đèn đường vàng nhạt kéo bóng hình cậu ra tận xa thẳm.
Bước đến gần, cô trông thấy cậu đang hút thuốc, giữa kẽ tay là ánh lửa hồng, lập lòe lóe sáng như đang tô điểm tâm trạng trầm lặng của cậu, giữa làn khói thuốc là cặp mắt tiều tụy u buồn.
Con tim sắc nhọn của cô bỗng chốc chẳng đặng đừng khẽ nhói đau. Cô còn nhớ lần trước cậu nói với bố cô rằng, chỉ khi nào buồn phiền mới hút thuốc. Đây là lần đầu tiên cô trông thấy cậu hút thuốc.
Trông thấy Diệp Phiên Nhiên tiến lại gần, cậu vội vã dập tắt đầu thuốc, ánh mắt ngưng đọng nhìn cô chằm chằm, cậu nói: “Xin lỗi em, Phiên Phiên! Anh thay mặt mẹ nói lời xin lỗi em!”
Diệp Phiên Nhiên nhìn cậu, không thốt nên lời, một dòng nước ấm nóng xộc thẳng vào tận khoang mắt. Cô cúi đầu, ra sức cắn môi, nói: “Dương Tịch, là em không đúng, em không nên nói với mẹ anh những lời lẽ đó…” Lời còn chưa dứt Dương Tịch đã kéo cô vào lòng, cậu cúi đầu mạnh mẽ đặt lên môi cô nụ hôn.
Nụ hôn cậu mãnh liệt kéo dài. Chính khoảnh khắc cô ngỡ rằng mình sắp nghẹt thở thì Dương Tịch buông cô ra, nói khẽ bên tai cô: “Anh tưởng rằng lần này anh thực sự mất em rồi?”
Những giọt nước mắt không kìm nén được bỗng chốc tuôn rơi.
Dương Tịch dịu dàng gạt những giọt lệ trên mặt Diệp Phiên Nhiên, khẽ siết tay cô, nói: “Vì muốn ở bên em, khó khăn thế nào anh cũng không sợ, chỉ cần em và anh vững lòng!”
Chính khoảnh khắc đó, cô cảm thấy hổ thẹn vô cùng vì sự bồn chồn, nhút nhát, ngần ngừ của mình.