Ánh mặt trời chiều dịu nhẹ, tỏa ánh sáng từ ngoài cửa sổ rộng lớn, rọi sáng khắp nhà hàng Kentucky. Diệp Phiên Nhiên và Hạ Phương Phi dạo phố đã thấm mệt, cả hai ngồi vào vị trí sát bên cửa sổ, tâm sự than vắn thở dài.
“Mẹ Dương Tịch không phải là người khó gần đâu!” Hạ Phương Phi uống Coca bằng chiếc ống hút, nói: “Bà ấy thích kiểu con gái hoạt bát hướng ngoại, thích nói thích cười, biết nịnh đầm, nhanh nhẹn tháo vát. Ở trước mặt bà ấy, cậu phải cố gắng tỏ vẻ ngoan ngoãn khôn khéo, nói những lời người lớn thích nghe, việc này không quá khó đúng không?”
Diệp Phiên Nhiên hồi tưởng lại biểu hiện của mình tại nhà Dương Tịch, căng thẳng rụt rẻ, chẳng biết phải mở miệng nói điều gì, chắc là còn lâu mới lấy được lòng mẹ của cậu.
“Mình không thích không khí gia đình cậu ấy!” Cô gặm xong chiếc cánh gà, mút ngón tay: “Mẹ cậu ấy ở nhà cũng ra vẻ đầy quan liêu, mặt mày khó đăm đăm, mệt không cơ chứ!”
“Mẹ cậu ấy và mẹ mình cùng một giuộc với nhau, thường hay lãng quên thân phận của mình, cố chấp đầy những lý lẽ, khiến người đời chán ghét!” Hạ Phương Phi an ủi cô: “Nhưng mà, hiện giờ không còn như xã hội trước kia nữa, cậu không cần phải nhìn sắc mặt của bà ấy để sống nữa, cưới xong cũng không ở cùng nhau, chỉ cần Dương Tịch đối xử tốt với cậu là được rồi!”
“Cưới xong?” Diệp Phiên Nhiên cười tự giễu: “Có cưới được không còn chưa biết, nói gì đến chuyện sau khi cưới chứ?”
“Những lời này của cậu tốt nhất đừng nói với Dương Tịch.” Hạ Phương Phi khuyên nhủ: “Cậu ta theo đuổi cậu vất vả như thế, khó khăn lắm mới có thể tính đến chuyện dựng vợ gả chồng, cậu mà còn nói những lời ủ rũ đó nữa, cậu ấy chắc chắn sẽ nổi giận đấy!”
Diệp Phiên Nhiên cúi đầu: “Xem ra, cậu hiểu Dương Tịch còn hơn cả mình nữa!”
“Cũng chẳng phải đâu. Vì mình và cậu ấy có hoàn cảnh gia đình tương đối giống nhau, từ nhỏ lại chơi cùng nhau!” Hạ Phương Phi nhón lấy chiếc bánh trứng gà nướng cho vào miệng: “Cậu ấy thừa hưởng cá tính ngang ngạnh uy quyền từ mẹ, trên người toát lên cảm giác ưu việt hậu duệ của cán bộ lão thành cựu chiến binh, lại còn thông minh đẹp trai nữa chứ. Điều hiếm thấy chính là cậu ấy chung tình với cậu. Từ trung học lên đại học, cậu đã nghe thấy tin đồn nào về cậu ấy chưa? Có người bạn trai tuyệt vời thế kia, cậu chịu chút ấm ức trước mặt mẹ cậu ấy, có xá gì đâu chứ?”
Nghe Hạ Phương Phi nói, Diệp Phiên Nhiên cảm thấy mình có phần hơi nhỏ mọn. Nội tâm phiền muộn chán chường thoáng chốc thuyên giảm đi phần nào.
Đang trò chuyện thì điện thoại Diệp Phiên Nhiên đổ chuông, cô cứ ngỡ là của Dương Tịch, số điện thoại hiển thị trên màn hình trông lạ hoắc.
“Tiểu Diệp à? Bác là mẹ của Dương Tịch, hiện bác đang ở phòng 12 quán trà Thiên thượng Nhân gian, bác muốn nói chuyện riêng với cháu một lát!”
Đối phương lại có thể là Phùng Diệu Hoa! Diệp Phiên Nhiên hơi sửng sốt, cô còn chưa kịp nói lời nào thì đầu dây bên kia đã gác máy.
“Ai thế?” Hạ Phương Phi ngồi đối diện trông thấy sắc mặt cô không vui, liền hỏi ngay.
“Mẹ Dương Tịch!” Diệp Phiên Nhiên chẳng còn tâm trí gặm cánh gà rán nữa. “Bà ấy đang ở quán trà Thiên thượng Nhân gian, muốn mình đến đó bây giờ!”
Hạ Phương Phi bỗng chốc trở nên căng thẳng: “Bà ấy giấu Dương Tịch hẹn cậu ra gặp mặt riêng, xem ra chắc chắn không phải chuyện tốt lành!”
Trái lại, Diệp Phiên Nhiên cảm thấy rất bình tĩnh, binh đến thì chặn, nước ngập thì chắn, chuyện đến phải đến chẳng thể trốn tránh được. Đời người dù sao cũng gặp phải những chuyện ngoài mong muốn, việc cần phải làm là dũng cảm đối mặt.
Hạ Phương Phi vỗ vai, khích lệ cô: “Đừng sợ, cũng đừng quá xúc động. Nói chuyện phải chú ý giữ kẽ, dù gì đó cũng là mẹ của Dương Tịch!”
Hạ Phương Phi dõi mắt nhìn theo Diệp Phiên Nhiên. Đang giờ nghỉ trưa cao điểm, người trong quán xô bồ chen chúc, tiếng cười nói ồn ào náo nhiệt. Cô chậm rãi bước đến bên cửa, bóng dáng mỏng manh nhưng sống lưng thẳng tắp, đầu ngẩng cao, hé lộ một phong cách đứng đắn đúng mực.
Sống mũi Hạ Phương Phi cay cay, hai người họ đã chẳng còn là đứa trẻ nữa, những khó khăn cùng những trắc trở trong cuộc sống dần khiến họ chững chạc trưởng thành, họ bắt đầu học tập lòng gan dạ, dũng cảm kiên cường.
Diệp Phiên Nhiên vừa bước ra khỏi Kentucky thì nhận được điện thoại của Dương Tịch: “A lô, đi dạo phố với Hạ Phương Phi xong chưa em? Chiều nay mình cùng đi xem phim nhé?”
Nghe giọng điệu thoải mái của cậu dường như chẳng hề hay biết chuyện gì. Diệp Phiên Nhiên nói khẽ: “Mẹ anh vừa gọi điện cho em, hẹn gặp em ở quán trà Thiên thượng Nhân gian!”
“Mẹ anh à?” Dương Tịch kinh ngạc: “Mẹ tìm em làm gì?”
“Chắc chắn là nói chuyện giữa em và anh!”
Dương Tịch trầm ngâm một hồi, rồi nói: “Em đến đó trước đi, anh sẽ đến ngay! Hai người hẹn nhau phòng số mấy?”
“Phòng 12.”
“Phiên Phiên!” Giọng cậu dịu dàng vang lên trong điện thoại, nhấn mạnh: “Bất kể mẹ nói gì với em, em cũng đừng nổi nóng, đừng để bụng, chuyện này để anh giải quyết!”
“Em hiểu!” Diệp Phiên Nhiên gật đầu, cảm giác khóe mắt chua xót. Cửa hàng chuyên kinh doanh loa amply vọng lại bài hát Dũng khí của Lương Tịnh Như.
“Cuối cùng thì em cũng quyết định.
Người khác nói gì em cũng mặc.
Chỉ cần anh cũng vững lòng như em.
Em nguyện theo anh đến tận chân trời góc bể.
…
Chỉ cần ánh mắt vững vàng của anh.
Thì tình yêu của em mới trở nên có ý nghĩa.
Chúng ta đều cần có lòng dũng cảm.
Để tin tưởng rằng đôi ta sẽ mãi bên nhau.
Giữa biển người bao la em vẫn cảm nhận được anh.
Đặt vào tay em trái tim chân thành của anh…”
Dương Tịch hoàn toàn không ngờ đến chuyện mẹ cậu hẹn gặp riêng Diệp Phiên Nhiên.
Trước dịp Tết, cậu tốn bao nhiêu nước bọt mới thuyết phục được bố mẹ gặp mặt bạn gái mình. Hôm đó, khi cậu dẫn Diệp Phiên Nhiên về nhà ra mắt, thái độ của mẹ tuy không lạnh lùng cũng chẳng niềm nở nhưng sau đó bà không hề nói tốt về Diệp Phiên Nhiên, thẳng thừng phản đối chuyện cậu và cô bên nhau.
Mẹ cậu xưa nay vốn nghiêm nghị, trước mặt lớp trẻ bà rất ít khi tỏ ra vui vẻ hòa nhã, càng chẳng bao giờ tỏ ý tán thành hay khen ngợi ai bao giờ. Vì lẽ đó mà cậu chẳng mấy để tâm, cứ ngỡ rằng Diệp Phiên Nhiên đã qua ải. Nào ngờ, mẹ cậu tự dưng ngấm ngầm mục kích đánh úp, sử dụng chiêu bằng mặt không bằng lòng, áp dụng cách thức xảo ngôn giảo biện ngay với chuyện yêu đương hôn nhân của chính cậu.
Dương Tịch lo lắng Diệp Phiên Nhiên chịu ấm ức vì mẹ cậu, càng lo sợ hơn bà có hành vi lời nói quá khích sẽ làm tổn thương đến Diệp Phiên Nhiên, khiến cô lại thu mình trong vỏ ốc, vạch rõ ranh giới với cậu. Cậu bối rối hoảng loạn, đứng ngồi không yên, phóng ngay ra khỏi nhà, đón taxi phóng thẳng đến quán trà Thiên thượng Nhân gian.
Diệp Phiên Nhiên đẩy cánh cửa phòng số 12, Phùng Diệu Hoa đang ngồi trên ghế sofa, đầu mày chau lại, gương mặt nghiêm nghị, mi mắt khẽ nhấc lên, bà nói: “Đến rồi à? Cháu ngồi đi!”
Diệp Phiên Nhiên ngồi xuống ghế đối diện, bồi bàn bước vào phòng hỏi nhỏ cô muốn uống gì.
“Trà hoa cúc đi.” Trà hoa cúc có thể an thần, cô muốn mượn nó để xoa dịu lại tâm trạng bấn loạn của mình.
Thoáng chốc, bồi bàn bưng tách trà hoa cúc bày trước mặt cô, khẽ nhoẻn cười, nói chúc cô ngon miệng rồi quay người lui ra ngoài khép cửa lại.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, cô ngồi thẳng lưng theo phản xạ, đoan trang ngồi quỳ xuống, đón nhận ánh mắt lạnh lùng sục sạo quan sát cô từ trên xuống dưới.
“Tiểu Diệp, con người của ta làm việc không thích vòng vo quanh co.” Phùng Diệu Hoa đi thẳng vào vấn đề: “Lần này ta tìm cháu, chính là muốn nói với cháu, ta và bố Dương Tịch đều không tán thành chuyện hai đứa ở bên nhau!”
Diệp Phiên Nhiên chẳng lấy làm kinh ngạc nhưng vẫn cảm thấy có chút đau thương. Qua lại cùng nhau hai năm hơn, cuối cùng Dương Tịch đã lấy hết can đảm dẫn bạn gái về nhà ra mắt bố mẹ vậy mà vẫn không được thừa nhận và đón nhận. Trong quan niệm của các bậc trưởng bối, tư tưởng môn đăng hộ đối đã ăn sâu vào gốc rễ, đây hoàn toàn không phải tình tiết câu chuyện lúc tám giờ.
“Cháu đừng hiểu lầm rằng chúng ta không đồng ý chuyện yêu đương của cháu và Dương Tịch là vì xuất thân gia đình cháu.” Phùng Diệu Hoa nhấc tách trà lên, nhấp một ngụm, nói: “Chuyện đó vốn không quan trọng, chúng ta cảm thấy hiện nay Dương Tịch đang học đại học vẫn chưa tốt nghiệp, chuyện dựng vợ gả chồng lúc này còn quá sớm. Đàn ông con trai mà, phải đặt sự nghiệp lên trên chuyện thành gia lập thất, huống hồ thành tích học tập của Dương Tịch xuất sắc, biểu hiện ở trường đại học rất tốt, chúng ta không muốn nó vì mối tình chưa trưởng thành mà bỏ lỡ tương lai trước mặt!”
Là một người mẹ, bất kể có kiên cường, vẻ mặt có thể lạnh lùng đến đâu đi chăng nữa cũng chẳng dễ nói cười với người ngoài nhưng khi nhắc đến đứa con trai giỏi giang nổi trội, cũng vẫn khó tránh khỏi toát lên ánh mắt dịu dàng hiền hậu kèm theo vẻ cao ngạo vô bờ bến.
Duy chỉ có người mẹ này lăng nhục chính chuyện con trai bà qua lại hẹn hò với cô.
Phùng Diệu Hoa cho rằng Diệp Phiên Nhiên quá tầm thường, vốn dĩ không xứng với đứa con trai đáng tự hào của bà. Người vợ tương lai của Dương Tịch, chắc chắn sẽ còn nhiều sự lựa chọn tốt hơn!
“Bác cảm thấy, Dương Tịch và cháu ở bên nhau sẽ cản trở con đường vinh hoa gấm lụa của cậu ấy ư?” Diệp Phiên Nhiên cúi mắt nhìn cánh hoa cúc nhỏ trắng nổi lềnh bềnh trên tách trà thủy tinh.
“Chuyện của hai đứa, Dương Tịch đã cho ta biết cả rồi.” Phùng Diệu Hoa nói: “Kể cả chuyện nó vì cô từ bỏ tiêu chuẩn tuyển thẳng, cố chấp tham gia kỳ thi đại học. Thi đỗ điểm cao không chịu điền nguyện vọng Đại học Thanh Hoa, cứ nhất mực phải vào Đại học Nam Kinh. Ta chẳng thể nào ngờ rằng, đứa con trai vốn ưu tú chững chạc chẳng bao giờ khiến ta và bố nó phải bận lòng lại vì cô làm quá nhiều hành động trẻ con đến như vậy! Tiếp theo, cô còn muốn thao túng nó làm điều gì nữa đây? Bỏ học hay là tốt nghiệp xong thì cùng cô ở lại thành phố D?”
Giọng điệu Phùng Diệu Hoa tràn đầy vẻ mỉa mai và chỉ trích, Diệp Phiên Nhiên trong mắt bà đã trở thành mối hiểm họa hồng nhan, trở thành hồ ly tinh mồi chài dụ dỗ con trai bà bước chân trên con đường lầm lỗi.
Sống lưng Diệp Phiên Nhiên lạnh toát, không kìm được cô ngẩng đầu lên: “Cháu không hề thao túng Dương Tịch, chuyện gì cũng đều là vì anh ấy tình nguyện làm, nguyên nhân chỉ có một là vì anh ấy yêu cháu!”
“Yêu à?” Phùng Diệu Hoa cười nhạt: “Cô tưởng rằng nó yêu cô ư? Thực ra nó chỉ là hiếu kỳ mà thôi! Vì hoàn cảnh gia đình cô và chúng tôi không giống nhau, cô không giống với những người con gái xung quanh nó. Con trai ta, ta biết nó lắm, nó vốn là đứa hơn thua háo thắng. Người nào không thèm đoái hoài gì đến nó thì nó sẽ chẳng cam lòng, nhất quyết làm mọi cách để dụ dỗ cô, nhất quyết phải giành lấy được đối phương! Nếu như cô ngỡ rằng đây chính là tình yêu, vậy thì cô lầm to rồi! Ta khuyên cô tốt hơn nên tự biết sức mình mà rút lui, đừng bám rịt lấy con trai ta không buông, đến khi có thứ mới mẻ hơn, chơi chán rồi nó cũng sẽ đá cô thôi, đến lúc đó chẳng phải