Dương Tịch từ Sơn Đông trở về liền vội vàng quấn quýt bên Diệp Phiên Nhiên, chẳng còn bao ngày sau Tết Nguyên tiêu nữa là hai người lại phải chia xa rồi.
Tại ga tàu biển người mênh mông, Diệp Phiên Nhiên rút chiếc khăn trong túi ra, nói: “Dương Tịch, đây là chiếc khăn em đan cho anh làm quà mừng Lễ Tình nhân đầu tiên, em cũng không biết có đẹp không nữa!”
“Lễ Tình nhân cũng có quà ư? Anh không ngờ đấy!” Dương Tịch thực sự vui mừng khôn xiết, cậu vội vàng quàng chiếc khăn lên cổ, luôn miệng nói: “Đẹp lắm, đẹp lắm, anh chưa từng trông thấy chiếc khăn nào đẹp hơn thế này!”
Vì thời gian gấp rút, vội vàng đan móc, giờ đây nhìn chiếc khăn trước ngực Dương Tịch cô mới phát hiện hơi ngắn một đoạn, ai bảo cậu cao quá làm gì! Cô chau mày ngắm nghía, tỏ vẻ không hài lòng, nói: “Hình như hơi ngắn thì phải, anh mau tháo ra đi, để em về móc thêm vài mũi đan nữa!”
Dương Tịch vội vàng ghì tay cô lại, nói: “Anh thấy vừa lắm, khăn quàng cổ nam không cần dài quá đâu. Anh thích là được mà!”
Diệp Phiên Nhiên không nhịn được cười: “Ngốc ạ, giờ đang tháng Ba, thời tiết nóng thế này, anh quàng khăn vào cổ không bị nổi rôm sẩy à?”
Dương Tịch cũng cảm thấy hơi nóng nhưng vẫn không chịu tháo ra. Đây là món quà đầu tiên Diệp Phiên Nhiên tặng cho cậu, dù bị nổi rôm sẩy thì cậu cũng cam tâm tình nguyện.
Nghĩ đến chuyện Diệp Phiên Nhiên móc từng mũi đan khăn dưới ánh đèn mờ ảo, không kìm nén được tâm trạng đầy phấn khích, cậu nói: “Cảm ơn em, Phiên Phiên, anh thực sự rất vui!”
Nhìn cậu vui như đứa trẻ, tận đáy lòng Diệp Phiên Nhiên trào dâng một cảm giác ấm áp. Không cầm lòng được, cô kiễng gót chân, đặt lên gò má cậu một nụ hôn.
Dương Tịch ngơ ngác, Diệp Phiên Nhiên lại chủ động hôn cậu! Cậu nhìn cô, đôi mắt lóe sáng, làn môi nhoẻn nụ cười ma mãnh, thấp giọng nói: “Tại sao hôn lên má mà không phải là môi?”
Với Diệp Phiên Nhiên mà nói, giữa ban ngày ban mặt lại chốn công cộng bày tỏ sự thân mật trên gò má Dương Tịch đã là việc làm ở ngưỡng giới hạn cao nhất của cô rồi, vậy mà cậu còn muốn tiến xa hơn nữa! Gương mặt cô ửng đỏ, quay người lại, cô nói: “Được rồi, Dương Tịch à, đừng quá đáng quá!”
Dương Tịch tiến đến trước ôm chầm lấy cô, áp mặt vào mái tóc dày đen nhánh của cô, giọng nói càng trầm hơn: “Phiên Phiên, anh rất muốn em đi Nam Kinh cùng anh!”
Con tim Diệp Phiên Nhiên khẽ thắt lại, biết bao nỗi buồn biệt ly cùng cảm xúc chia ly đè nén bấy lâu tựa như một cơn hồng thủy một khi đã bùng phát thì không thể nào thu hồi lại được. Cô quay ngoắt lại, ôm chặt lấy cánh tay cậu, thổn thức nói: “Dương Tịch…”
Dương Tịch cúi đầu, trao cô một nụ hôn thật sâu. Tại ga tàu ồn ào huyên náo, ngày nào cũng trông thấy cảnh lưu luyến bịn rịn, ôm hôn say đắm của những cặp tình nhân, những hành khách khác vai đeo hành lý với dáng vẻ vội vã hấp tấp đã chẳng còn lấy làm lạ trước cảnh tượng thế này.
Diệp Phiên Nhiên bị Dương Tịch ôm chặt cứng vào lòng, đón nhận nụ hôn mãnh liệt kéo dài da diết của cậu khiến toàn thân cô khẽ run rẩy. Cô ước gì mình có thể tan chảy vào tận cơ thể cậu, hóa thành ruột thịt máu mủ của cậu. Có như vậy thì bọn họ mới mãi mãi không bao giờ xa rời nhau.
Tình yêu phân cách hai nơi, chỉ có những người từng trải mới có thể thấu hiểu được nỗi nhớ nhung da diết mãnh liệt, dằn vặt dai dẳng, sống một ngày như bằng cả năm trời. Mỗi lần Diệp Phiên Nhiên ngồi một mình trong sân trường Đại học N, ngắm nhìn những đôi tình nhân tay trong tay nép sát đi bên nhau thì cô lại cảm thấy mình cô đơn, càng cảm thấy nỗi nhớ nhung Dương Tịch ngày càng mãnh liệt hơn nữa.
Đã bắt đầu năm học mới ba tháng nay nhưng cô chẳng có tâm trí làm bất cứ chuyện gì, con tim và tâm trí cô đều đặt cả vào Dương Tịch. Ban ngày vào lớp học mặt mày ủ rũ bơ phờ, buổi tối cô mất ngủ thao thức cả đêm, các bạn cùng phòng nhanh chóng nhận ra sự khác thường của cô, cười ghẹo cô mắc bệnh tương tư. Khổng Thiên Thiên thường lúc lắc đầu ngân nga câu thơ nổi tiếng trước mặt Diệp Phiên Nhiên: “Rõ biết tương tư là khổ, lại càng muốn khổ vì tương tư.”
“Khổng Thiên Thiên, cậu là kẻ ăn no nên chẳng hiểu nỗi lòng kẻ chết đói. Suốt ngày cậu dính lấy Cao Tường, làm sao hiểu được nỗi khổ tương tư cách biệt giữa hai nơi chứ?” Lưu Tịnh Nghi lên giọng trượng nghĩa đòi lại công bằng cho Diệp Phiên Nhiên.
“Thực ra, nỗi tương tư vì cách biệt hai nơi cũng không hoàn toàn là đau khổ đâu. Thầy giáo mỹ thuật chẳng phải đã nói rằng, khoảng cách tạo ra cái đẹp đó sao? Ngày ngày chết dính bên nhau khó tránh khỏi khiếu thẩm mỹ mỏi mệt, cả hai đều mất hứng thú, động một chút là cãi nhau. Tuần này tớ và Cao Tường đã cãi nhau ba lần rồi!” Khổng Thiên Thiên nói.
“Nếu đã vậy, sao lúc đầu cậu nhất định thi vào Đại học N, chẳng phải là vì muốn ở bên Cao Tường đó sao? Ít ra, các cậu có thể ngày ngày đi dạo quanh sân trường, còn Diệp Phiên Nhiên chỉ có thể ngày ngày nấu cháo điện thoại.”
“Điện thoại đường dài, tốn bao nhiêu tiền ấy chứ!” Khổng Thiên Thiên miệng lưỡi khoe khoang: “May mà đều là bạn trai nạp tiền cho cậu. Diệp Phiên Nhiên, gia đình bạn trai cậu rất khá giả phải không?”
“Cũng tạm, điều kiện khá giả hơn nhà mình một chút.” Diệp Phiên Nhiên không hề nói với các bạn cùng phòng rằng bố của Dương Tịch là Phó Thị trưởng thành phố D, cô vốn là người khiêm nhường, không thích ra vẻ lấy lòng người khác. Vả lại, cô cũng không cảm thấy gia cảnh bạn trai có gì đáng khoe khoang.
Nhiếp Hân nói xem vào: “Hài, các cậu có nhận ra gần đây Tiết Duyệt hình như rất khác thường không?”
“Đúng đấy, mình còn phát hiện ra hai tuần nay cô ấy không học giờ tự học, từ thứ Hai đến Chủ nhật chẳng thấy bóng dáng đâu cả!” Lưu Tịnh Nghi nói: “Con nhỏ này không biết có phải nảy nở tình yêu trai gái, yêu đương hẹn hò rồi không nhỉ?”
“Có nàng thiếu nữ nào mà không mơ mộng chứ? Điều này rất bình thường!” Diệp Phiên Nhiên nghĩ ngay đến Cố Nhân, dáng vẻ bề ngoài tinh nghịch nhưng lại ẩn chứa trong lòng nỗi tâm sự thầm kín.
Quản Đình ngồi trên giường xem tiểu thuyết ngôn tình, miệng nhai khoai tây lát rán, kèm theo tiếng rốp rốp giòn tan, cô phán một câu động trời: “Cậu ấy đang yêu đấy, mà còn là mối tình quen trên mạng hot nhất hiện nay nữa cơ!”
“Mối tình trên mạng á?” Châu Nghênh Xuân chuyên đọc sách thánh hiền, thường bỏ ngoài tai những tin đồn thất thiệt bên ngoài, trố mắt nhìn, nói: “Đó là thứ gì vậy?”
“Chính là tình yêu hẹn hò trên mạng. Cái này mà cũng không biết. Đồ ngốc!” Vào năm học mới, Quản Đình nhận được chiếc máy tính xách tay, là quà sinh nhật của bố tặng. Những lúc rảnh rỗi không có gì làm cô thường kết nối máy tính để vào mạng. Tiết Duyệt mít đặc máy vi tính dưới sự dẫn dắt của cô rất nhanh chóng biết đến chat QQ.
“Mạng là thế giới ảo, không có thật đâu!” Lưu Tịnh Nghi hơi lo lắng.
“Cậu ấy đã gặp mặt người bạn quen trên mạng rồi, anh chàng đó yêu cậu ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên!” Quản Đình nói: “Khó khăn lắm mới có người con trai kết mẫu người như Tiết Duyệt, các cậu đừng làm hỏng việc tốt của cậu ấy!”
“Thế này là việc tốt ư? Sao tớ thấy sắp xảy ra chuyện thì có.” Lời của Lưu Tịnh Nghi khiến Diệp Phiên Nhiên sợ hãi đến khó hiểu.
Người ta thường nói linh cảm của phụ nữ rất linh nghiệm, quả nhiên không lâu sau Tiết Duyệt xảy ra chuyện. Tháng Sáu, cúp thế giới lần đầu tiên tổ chức tại châu Á, vả lại lần đầu tiên Trung Quốc đủ điều kiện đăng cai, lòng ham mê bóng đá thể hiện nóng bỏng cuồng nhiệt rạo rực khắp khuôn viên trường. Mọi người gặp mặt nhau, việc đầu tiên là bàn luận các trận đấu bóng đá. Một đêm nọ, Tiết Duyệt chờ các bạn cùng phòng ra ngoài xem truyền hình trực tiếp cúp bóng đá mới gọi Châu Nghênh Xuân đến bên giường mình, bỏ mùng xuống vẻ mặt hốt hoảng nói: “Kỳ nguyệt san của tớ hơn cả tháng nay chẳng thấy đâu cả, tính sao đây?”
Châu Nghênh Xuân tuy chưa yêu nhưng cũng hiểu ra điều này có nghĩa là gì. Cô sợ hãi đến mức mặt mày trắng tái, nói: “Cậu có làm chuyện đó với anh ta không?”
Thấy Tiết Duyệt gật đầu thì Châu Nghênh Xuân căng thẳng đến mức bàn tay đẫm mồ hôi. Hai người chẳng còn biết làm gì khác hơn là chạy đi tìm Lưu Tịnh Nghi. Nghe xong, Lưu Tịnh Nghi không chịu nổi liền trách móc Tiết Duyệt, bắt cô phải gọi điện thoại cho “ông xã” quen trên mạng nhưng đối phương đã tắt máy, chẳng cách gì liên lạc được. Tiết Duyệt ngoài biết nickname của hắn ta là “Thiên thần vờn lửa”, người thành phố S thì những việc khác chẳng hề hay biết gì.
Lưu Tịnh Nghi chết sững người. Ngày hôm sau cô dẫn Tiết Duyệt đến bệnh viện phụ sản cấp tỉnh. Qua kiểm tra, Tiết Duyệt đã có thai hơn hai tháng.
Diệp Phiên Nhiên biết tin cũng vội vã chạy vào bệnh viện. Tiết Duyệt bước ra từ phòng phẫu thuật. Cô chân bước xiêu vẹo, đôi mắt thất thần, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, hệt tựa vừa trải qua một phen chết đi sống lại.
Diệp Phiên Nhiên bước đến trước ôm lấy cô, hốc mắt không khỏi đẫm lệ. Vì sao người chịu đau thương vẫn mãi chỉ là phụ nữ?
Lưu Tịnh Nghi dặn dò Diệp Phiên Nhiên và Châu Nghênh Xuân tuyệt đối không được lan truyền chuyện này ra ngoài, cũng không được nói với người nào khác trong phòng 302, bằng không chẳng những Tiết Duyệt sẽ bị trường đuổi học mà danh tiếng cả cuộc đời này coi như vứt đi.
Tiết Duyệt lấy lý do sức khỏe không tốt xin nghỉ học nửa tháng về nhà tĩnh dưỡng. Nửa đêm, Diệp Phiên Nhiên bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, nhìn về phía giường trống trải của Tiết Duyệt lòng hoang mang vô cùng.
Trong thế giới tình yêu, không chỉ có sự ngọt ngào mà còn cả nỗi đau thương nữa. Sự đau thương này, bất luận về mặt tinh thần hay thể xác cũng đều khiến người ta khó có thể chịu đựng được
Một hôm đêm đã khuya, Khổng Thiên Thiên lặng lẽ từ giường tầng dưới trèo lên giường tầng trên của Diệp Phiên Nhiên trò chuyện, cô tiết lộ rằng mình đã cùng Cao Tường xảy ra chuyện quan hệ nam nữ.
“Tiểu thuyết ngôn tình toàn lừa gạt người ta mà thôi, làm gì có chuyện đạt được cực khoái chứ? Chỉ cảm thấy đau đớn, rất đau. Cả đời này mình chưa từng trải qua cơn đau nào như vậy… Thế nhưng, anh ấy hình như rất thích thì phải…” Khổng Thiên Thiên đỏ mặt, nhỏ to thì thầm bên tai Diệp Phiên Nhiên.
Diệp Phiên Nhiên vẫn còn là thiếu nữ trong trắng nhưng cô hiểu rằng rồi cũng sẽ có một ngày cô trao tấm thân mình cho Dương Tịch. Vào kỳ nghỉ đông, lúc Dương Tịch ôm hôn cô thắm thiết, cô cảm nhận rất rõ những ham muốn dục vọng của cậu. Liệu cô còn có thể giữ mình trong trắng ngọc ngà được hay không?
Thấy cô im lặng cả buổi, Khổng Thiên Thiên ngờ rằng da mặt cô mỏng manh xấu hổ, ngại ngùng không muốn bàn luận về chuyện nam nữ, Diệp Phiên Nhiên trong mắt cô là một cô gái trong sáng thẹn thùng.
Cô vỗ về Diệp Phiên Nhiên, nói: “Vậy bọn mình đổi đề tài nhé! À, đúng rồi, cái tên học khoa Thể dục đồng hương của cậu có bạn gái rồi đấy. Hôm qua, tớ trông thấy hắn ta đi tản bộ cùng bạn gái ở bờ hồ, trông thân mật lắm. Cô gái đó thân hình cao ráo mảnh mai, khoảng một mét sáu mươi bảy. Nghe nói là học lớp vũ đạo khoa Nghệ thuật, trông cả hai rất đẹp đôi!”
Cao ráo mảnh mai xinh xắn, yêu thích nhảy múa, Diệp Phiên Nhiên lờ mờ cảm nhận Trần Thần đang kiếm tìm bóng hình thay thế Đồng Hinh Nguyệt. Lần trước họp lớp không gặp Đồng Hinh Nguyệt, Trần Thần tỏ vẻ cực kỳ ủ rũ, uống rượu thay cô, phân nửa nguyên nhân l