Quả là hiếm thấy, người đàn ông phong lưu đa tình như hắn mà cũng có tình cảm day dứt khó quên, trước sau như một với một người con gái.
Mỗi lần đến cuối tuần là thời điểm khó chịu nhất của Diệp Phiên Nhiên. Quản Đình cùng Lưu Tịnh Nghi sống ở đây nên đều về nhà. Khổng Thiên Thiên, Nhiếp Hân và Tiêu Cầm ra ngoài phong hoa tuyết nguyệt cùng bạn trai, bình thường chỉ còn sót lại cô cùng Châu Nghênh Xuân cùng nhau gặm nhấm nỗi buồn trong phòng ký túc xá.
Diệp Phiên Nhiên ngồi trên giường ôm lấy cuốn sách dày cộm Tang lễ Muslim[1] nhưng chẳng nhét nổi chữ nào vào đầu. Ánh trăng sáng trong khi tỏ khi mờ ngoài cửa sổ lôi cuốn cám dỗ cô.
[1] Một tác phẩm kinh điển tràn đầy sức sống của Giải thưởng Văn học Mau Thuẫn, tựa như một giấc mộng trong sáng, một tình yêu toàn mỹ, một số phận đau khổ.
Trước cổng vũ trường đều là nam thanh nữ tú, người đông túm tụm. Diệp Phiên Nhiên vừa liếc mắt liền trông thấy Trần Thần cùng cô bạn gái đi ngay cạnh. Hai người đều xuất chúng nổi trội, xuất sắc hơn người.
Người con gái đó thanh mảnh yểu điệu, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng như tuyết, mặt mày tươi tắn, trong bộ váy màu đỏ rượu vang. Con gái vừa gặp cũng đem lòng quý mến chứ đừng nói đến đàn ông con trai.
“Để anh giới thiệu, đây là Diệp Phiên Nhiên, là bạn gái của thằng bạn thân nhất của anh.” Trần Thần nói: “Đây là bạn gái của tôi, tên Tào Quyên, năm hai khoa Nghệ thuật!”
“Xin chào!” Tào Quyên nhoẻn nụ cười duyên dáng với cô, vẻ mặt kiều diễm, giọng nói uyển chuyển thanh thoát. Diệp Phiên Nhiên hoảng hốt như gặp phải Đồng Hinh Nguyệt: “Hình như trước kia mình đã gặp bạn rồi thì phải!”
Tào Quyên thận trọng đáp: “Tôi cũng có cảm giác bọn mình đã từng quen biết!”
“Vào đi, vũ hội sắp bắt đầu rồi!” Trần Thần giục giã, tay ôm eo Tào Quyên. Diệp Phiên Nhiên theo hai người bước vào trong.
Ánh đèn mở ảo trong vũ trường, dáng người lả lướt. Diệp Phiên Nhiên mượn chút ánh đèn dịu nhẹ lấp lánh trên đỉnh đầu mới có thể nhìn rõ đường đi.
Trần Thần rất nhanh tìm được chỗ ngồi, cậu gọi hai cô gái vào vị trí ngồi còn mình liền đi mua đồ uống. Tào Quyên mỉm cười hỏi Diệp Phiên Nhiên: “Nghe Trần Thần nói, bạn rất rành khiêu vũ?”
“Mình chỉ biết nhảy điệu Valse, Slow, còn những điệu khác như Tango, Cha cha, Disco thì mình chẳng hề biết.
“Đợi lát nữa kêu Trần Thần dạy cho bạn. Anh ấy là cao thủ khiêu vũ đấy!”
Diệp Phiên Nhiên mỉm cười, quả nhiên cô ấy không hề biết ghen.
Khi Trần Thần mua đồ uống trở về thì Tào Quyên đã được một chàng nam sinh mời làm bạn nhảy. Không hổ danh là sinh viên khoa Nghệ thuật, động tác uyển chuyển, tư thế kỹ thuật tuyệt mỹ, thuần thục lướt như con thoi giữa sàn nhảy, hệt như cánh bướm xinh đẹp.
Diệp Phiên Nhiên ngồi một góc, khẽ mỉm cười. Có nam sinh đến mời khiêu vũ, cô liển phẩy tay khách sáo nói lời khước từ.
“Tại sao không ra nhảy?” Trần Thần chuyển cho cô chai nước khoáng: “Thực sự tu tâm dưỡng tính rồi hay sao?”
Trong chuyện tình cảm, Diệp Phiên Nhiên gần như trung thành đến mức cố chấp. Nếu đã có bạn trai rồi thì cô sẽ chẳng bao giờ tìm kiếm chàng trai nào khác để khiêu vũ cùng.
“Cậu không phải đang thay mặt Dương Tịch giám sát tôi đấy chứ?” Diệp Phiên Nhiên vờ ngây ngô hỏi.
Trần Thần chìa tay ra, kiên quyết lôi cô đứng dậy: “Dương Tịch sợ cậu cuối tuần cô đơn nên cố tình muốn tôi dẫn cậu ra ngoài chơi!”
Trần Thần còn có một ưu điểm, đó chính là trọng nghĩa khí. Với bạn bè hắn tuyệt nhiên giúp đỡ hết mình chẳng tiếc mạng sống nhưng Diệp Phiên Nhiên lại cảm thấy xấu hổ. Khiêu vũ cùng Trần Thần, ở trong vòng tay của hắn, tay chân chạm vào nhau, một cảm giác khó chịu khó diễn tả bằng lời. Trần Thần cao hơn Dương Tịch ba phân, thân hình cao to vạm vỡ, bờ vai vững chãi. Diệp Phiên Nhiên đứng trước mặt hắn, càng thấy mình nhỏ bé, đầu óc quay cuồng, bước chân liên tục phạm lỗi. Rất nhanh sau đó, trên bề mặt đôi giày của Trần Thần hằn in vô số dấu chân cô.
Sau một hồi luôn miệng cất tiếng xin lỗi thì điệu nhảy cũng kết thúc. Trần Thần tiễn chân cô về chỗ ngồi, dở khóc dở cười nói: “Chân tôi bị cậu đạp cho sưng tấy rồi. Cậu thực sự là nữ hoàng vũ hội trong truyền thuyết đó ư?”
Diệp Phiên Nhiên cúi đầu, trầm ngâm suy tư, tiếng than vãn khó tránh khỏi vọt ra từ miệng cô: “Nếu mà có Dương Tịch ở đây thì hay biết mấy!”
Tiếng nhạc ồn ào huyên náo, từng đám đông trong điệu nhảy múa cùng ánh đèn huyền ảo đều chẳng thế nào khiến cô vui vẻ mà trái lại khiến cô càng cô đơn quạnh vắng. Chỉ bởi vì, Dương Tịch không ở bên cô.
Tào Quyên chẳng hề rảnh rỗi, hết điệu này lại đến điệu khác, được ôm ấp trong vòng tay của những chàng trai khác nhau, nhảy những điệu nhảy khác nhau. Cô ta dường như chẳng là bạn gái của bất kỳ ai, chỉ đến đây vì mục đích khiên vũ, đến đây để được nhảy múa vui vẻ phấn khởi, tươi vui nhộn nhịp.
“Cậu cảm thấy con người Tào Quyên thế nào?” Trần Thần hỏi.
Diệp Phiên Nhiên nheo mắt đuổi theo hình bóng Tào Quyên đang bay lượn nhảy múa khắp vũ trường, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Cậu coi cô ấy là vật thay thế Đồng Hinh Nguyệt hay sao?”
Trần Thần kinh ngạc nhướng mày, sự nhạy bén thẳng thắn của Diệp Phiên Nhiên khiến cậu thấy bất ngờ nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thừa nhận: “Đồng Hinh Nguyệt, tôi đã quên cô ấy từ lâu rồi. Chẳng phải người con trai nào cũng si tình như Dương Tịch đâu, treo mình chết đứng trên cành cây!”
“Trần Thần, tôi cảm thấy bề ngoài cậu trông phong lưu đa tình thế thôi, nhưng bản chất thì giống hệt Dương Tịch. Bởi thế mà hai người mới làm bạn thân của nhau!” Diệp Phiên Nhiên thẳng thắn nói, chẳng hề che giấu.
“Đừng làm ra vẻ rất hiểu tôi!” Trần Thần chau mày, hếch mũi hậm hực: “Nếu không phải vì Dương Tịch, tôi nghĩ tôi hoàn toàn không muốn nói chuyện với cậu đâu!”
“Tôi biết mà!” Cô không khỏi bùi ngùi, dịu giọng nói: “Cậu là bạn thân của Dương Tịch, giờ cũng là bạn của tôi!”
Con tim Trần Thần chợt xao xuyến. Trải qua bao tháng ngày, biết bao sự việc, trông thấy cô cùng Dương Tịch bước đi trên cùng con đường, đến phút cuối cùng hắn cũng nghiệm ra rằng người con gái tầm thường này, trên người toát lên chút gì đó đặc biệt khác người.
Từng bao lần trong tưởng tượng cô kéo nhẹ cánh tay Dương Tịch dưới bầu trời đêm trăng, hệt như những cặp tình nhân khác trong khuôn viên trường, chậm rãi cất bước đi dạo trên con đường rợp bóng, khẽ tựa đầu vào vai cậu, tỉ tê tâm sự…
Nỗi cô đơn quạnh vắng cứ thế từng chút len lỏi vào trong tâm khảm cô, tựa như nhành dây leo. Văng vẳng bên chiếc tai nghe là ca khúc du dương ưu sầu:
“Cái điện thoại ngọt ngào, chiếc máy fax vỗ về an ủi.
Cũng chẳng đủ đáp ứng một chiếc ôm nơi khoảng trời xa xăm.
Tình yêu của em, cớ sao anh không ở bên em?
Phải rồi, người yêu dấu ơi; sao anh chẳng ở bên em?”
Cô gấp trang sách lại, tháo tai nghe ra, cất tiếng thở dài thườn thượt. Chiếc điện thoại đặt trên gối chợt vang lên. Diệp Phiên Nhiên ngỡ là Dương Tịch, vội vàng ấn phím nghe: “A lô, Dương Tịch…”
“Tôi là Trần Thần. Tối nay khoa Thể dục và khoa Nghệ thuật cùng tổ chức buổi liên hoan ca múa nhạc, tôi mời cậu làm bạn nhảy của tôi được chứ?”
Diệp Phiên Nhiên hơi kinh ngạc, nói: “Vậy còn bạn gái của cậu đâu, cậu không sợ cô ấy ghen à?”
“Hóa ra cậu biết cả rồi!” Trần Thần mỉm cười: “Cô ấy không nhỏ mọn thế đâu!”
“Không ổn đâu!” Diệp Phiên Nhiên vẫn ngần ngừ: “Tôi không muốn làm kỳ đà cản mũi!”
“Học kỳ trước chẳng phải cậu ở lì trong sàn nhảy, sao bây giờ lại trở nên thật thà thế kia?” Trần Thần nói: “Yên tâm đi, có tôi làm thiên sứ bảo hộ, Dương Tịch sẽ chẳng có ý kiến gì đâu!”
Cậu ta lôi Dương Tịch ra nói, Diệp Phiên Nhiên không tiện khước từ nữa. Cô trèo xuống giường, rửa mặt qua loa, khoác lên người chiếc váy thích hợp để khiêu vũ rồi vội vàng ra khỏi phòng, đến sàn nhảy lớn nhất của Đại học N.
Chỉnh bởi vẻ đặc biệt và khác người đó đã cuốn hút Dương Tịch, khiến cậu si tâm nặng tình với cô đến vậy.
Đúng lúc đó, giọng nói kiều diễm xen vào: “Trần Thần, cho em xin chai nước!” Nhảy một lèo mấy điệu, Tào Quyên thở dốc bước xuống sàn nhảy.
Dòng suy nghĩ của Trần Thần bị ngắt đoạn. Hắn quay lại, chuyền chai nước khoáng cho Tào Quyên. Cô tu nước ừng ực, hỏi: “Hai người đến khiêu vũ hay là tán gẫu thế?”
“Mau ra nhảy với bạn gái cậu đi!” Diệp Phiên Nhiên vội đẩy Trần Thần.
Trần Thần liếc mắt nhìn cô, ánh mắt ngập ngừng, có lời muốn nói rồi lại im bặt. Tào Quyên đã đứng ngay trước mặt hắn, giọng nũng nịu nói: “Đi mà, người ta muốn nhảy cùng anh điệu này.”
Trần Thần nhoẻn nụ cười xin lỗi Diệp Phiên Nhiên, dẫn Tào Quyên bước ra sàn nhảy. Tào Quyên dán chặt cơ thể mình lại gần, ngẩng đầu nhìn hắn: “Cả buổi tối anh ngồi đó, không thấy vô vị hay sao?”
Trần Thần không nói gì. Cậu quay lại nhìn Diệp Phiên Nhiên bên sàn nhảy, ngọn đèn chập chờn mờ ảo vừa lúc đảo lướt trên gương mặt cô. Gương mặt trái xoan nhỏ nhắn, đồng tử sâu đen, ánh mắt trong veo, dường như trong sự tĩnh lặng yếu đuối thấp thoáng vẻ quật cường và bướng bỉnh.
Bắt đầu từ tối nay cô không chỉ là bạn gái của Dương Tịch mà cũng là bạn của cậu.