giọt nước mắt kìm nén quá lâu cuối cùng cũng đã rơi xuống.
Chẳng thể phân rõ ràng tâm trạng lúc này là ấm ức, tức giận hay vui vẻ. Cô chỉ cảm thấy con tim mình tan nát đau đớn, nghẹn ngào chẳng thốt nên lời.
Dương Tịch xoay người cô lại, vừa đưa tay lau hàng nước mắt, vừa nói: “Em nói tôi là kẻ ngốc, em mới ngốc ấy, ngốc đến mức không biết người mình yêu là ai!”
Diệp Phiên Nhiên đỏ mặt, ra sức đẩy tay cậu ra: “Đừng có tưởng bở, ai thích cậu chứ?”
“Không thích tôi, vậy thì sao em lại gọi điện thoại cho tôi mà lại chẳng nói lời nào?” Dương Tịch trừng đôi mắt sáng rực nhìn cô, vẻ mặt ung dung bình thản.
Chính cuộc điện thoại nặc danh đó đã đem lại sự tự tin cho cậu. Cậu chợt nảy sinh một suy nghĩ táo bạo trong đầu, chính là cậu muốn được gặp cô.
Không kịp xin nghỉ học, cậu vội vã chạy đến ga tàu, mười giờ tối đó vừa kịp có chuyến tàu hỏa từ Nam Kinh đến thành phố S nhưng chỉ còn vé tàu đứng. Cậu đành cuộn tròn người trong lối đi của toa tàu suốt cả đêm, gần như chẳng hề chợp mắt.
Quả là một đêm khó quên. Dương Tịch ngồi ở lối đi, lưng tựa vào bức tường phía sau, đặt túi xách du lịch trên đùi, những lúc gượng không nổi thì nhoài người ra trước ngủ gục. Phần lớn thời gian, cậu đều rất tỉnh táo, ngẩng đầu nhìn cảnh sắc phóng vút như bay ngoài cửa sổ. Bên ngoài là màn đêm đen kịt nặng trĩu, duy chỉ có ánh trăng sáng trong đêm tối lạnh lẽo dài đằng đẵng kèm theo âm thanh tàu hỏa vang rền mang đến cho cậu sự ấm cúng cùng tia sáng rực rỡ hệt như đôi mắt Diệp Phiên Nhiên trong ký ức cậu.
Vì nỗi nhớ nhung mong chờ người đó, vì muốn được nhìn thấy cô một lần, cậu trằn trọc mười mấy tiếng đồng hồ trên tàu hỏa cũng rất xứng đáng.
“Sao cậu biết cú điện thoại đó là tôi gọi?” Diệp Phiên Nhiên nhìn mái tóc rối bù của cậu, không thể che giấu được vẻ mặt phờ phạc và đôi mắt đỏ au, cô liền hiểu ra suốt đoạn đường cậu đã rất vất vả.
“Dựa vào trực giác, giác quan thứ sáu của tôi rất chuẩn!” Dương Tịch lại nắm lấy bàn tay cô, cô không còn giằng co nữa, cảm nhận được luồng hơi ấm thực sự giữa lòng bàn tay rộng lớn của cậu: “Tôi luôn có cảm giác, em thuộc về tôi, chắc chắn rằng em rồi sẽ yêu tôi!”
Diệp Phiên Nhiên quay ngoắt lại: “Lại tự mình tưởng bở nữa! Nếu như tôi không hết lần này đến lần khác cự tuyệt và bài xích cậu thì có lẽ cậu đã không còn hứng thú với tôi từ lâu rồi…”
“Sao em lại nghĩ như vậy?” Dương Tịch hấp tấp giải thích: “Phiên Phiên, tôi quan tâm đến em, vì em làm bao nhiêu chuyện! Em còn chưa hiểu tâm tình của tôi nữa sao, vậy thì Dương Tịch tôi đây là kẻ bất công, đáng thương nhất trên thế gian này rồi…”
“Dương Tịch, vì sao cậu thích tôi?” Diệp Phiên Nhiên hỏi cậu niềm hoài nghi chất chứa trong lòng mình bấy lâu nay.
“Tôi cũng chẳng biết…” Dương Tịch nhấc bàn tay, gãi đầu, lần đầu tiên trước mặt cô, cậu để lộ vẻ mặt trẻ con. “Thì là thích em, muốn được hàng ngày trông thấy em, những lúc xa em cảm thấy nhớ em vô cùng, hễ trông thấy em bên cạnh chàng trai khác là ghen tức, buồn bã…”
“Đây chính là nguyên do ư?” Ánh mắt Diệp Phiên Nhiên hơi bối rối: “Cậu thực sự chắc chắn rằng người con gái cậu cần là tôi?”
“Đúng vậy, tôi chắc chắn!” Dương Tịch nói chân thành, đôi mắt tràn đầy vẻ thơ ngây cùng tình cảm mãnh liệt: “Đời này kiếp này, người có thể khiến Dương Tịch bất chấp tất cả, đau đớn, điên cuồng như vậy nhưng hạnh phúc, chỉ có mình em, Diệp Phiên Nhiên à, không có người thứ hai đâu!”
Diệp Phiên Nhiên ngước mắt nhìn cậu, vậy còn cô? Đời này kiếp này cô chẳng thể nào gặp được người con trai nào khôi ngô tuấn tú thông minh, cố chấp sâu đậm như Dương Tịch.
Thực ra, cô đã xiêu lòng cậu từ rất lâu, khoảnh khắc lúc cô nhận được bức thư tình, hoặc là, sớm hơn thế nữa. Khi cậu lần đầu tiên đứng trên bục giảng, dõng dạc nói: “Chào mọi người, mình là Dương Tịch…”, hệt như những nữ sinh khác cô cũng đã xao lòng.
Có nàng thiếu nữ nào trong lòng không vạch sẵn chàng bạch mã hoàng tử của mình chứ? Còn Dương Tịch lần đầu lọt vào tầm ngắm của cô chính là chàng hoàng tử bằng xương bằng thịt, gọn gàng khôi ngô, với hàng lông mày đen và rậm, sống mũi thẳng cao, làn môi mỏng, đôi mắt trong veo như những vì sao, hệt như nhân vật trong truyện tranh bước ra ngoài đời thực.
Dương Tịch thanh tú, tỏa sáng rực rỡ như vậy, cô chưa bao giờ dám liên tưởng đến việc cô và cậu sẽ ở bên nhau. Dù rằng ngồi trước mặt cậu thì cô vẫn suốt ngày ủ rũ mặt mày, kể cả tâm hồn nhỏ bé của cô.
Vào giờ học, Dương Tịch cùng Trần Thần ngồi sau cô trắng trợn trò chuyện đùa giỡn. Diệp Phiên Nhiên không dám cười, chỉ đành đè nén nỗi uất ức. Trong suốt cuộc sống trung học ngột ngạt vô vị, trước khi quen biết Thẩm Vỹ thì những câu chuyện hài hước của Dương Tịch, gần như là thú vui duy nhất của cô.
Cô vẫn luôn ngỡ rằng người con trai mình yêu mến là Thẩm Vỹ với cá tính nhã nhặn điềm đạm, tình cảm sâu nặng, khiêm nhường không khoe khoang khoác lác, là mẫu người thích hợp tay trong tay cùng bước vào lễ đường, bình yên như nước, đem đến cho cô cảm giác an toàn suốt cuộc đời. Còn Dương Tịch tựa như vì sao Chổi, sôi nổi nhiệt thành, xông xáo đã làm đảo lộn thế giới vốn không gợn sóng trở nên xáo động rối loạn.
Dương Tịch thực sự yêu cô hay chỉ là ý nghĩ nông nổi nhất thời?
Người ta nói, tình yêu hệt như ván cược, thứ đem ra đánh cược chính là cuộc đời, một khi đã ra quyết định chẳng thể nào thu hồi lại được. Nếu như có một ngày nào đó, Dương Tịch hối hận hoặc giữa chừng thay lòng đổi dạ, Diệp Phiên Nhiên hiểu rằng đến lúc đó bản thân cô sẽ muôn đời chẳng thể ngóc đầu lên, mãi mãi đắm chìm trong nỗi đau đớn tận sâu thẳm…
Nội tâm Diệp Phiên Nhiên giằng xé, chần chừ ngần ngại chẳng dám quyết định. Đôi bàn tay đặt trên bờ vai nhắc nhở cô, cô mơ màng quay lại nhìn, dưới ánh trăng lờ mờ, ánh mắt Dương Tịch vẫn rực sáng, sắc sảo mà sâu sắc. Cậu chìa bàn tay phải ra nhẹ nhàng vân vê gò má cô.
“Phiên Phiên, anh yêu em, anh mãi mãi sẽ không phụ lòng em đâu!” Cậu nói chắc như đinh đóng cột.
Quả nhiên cậu biết cô đang nghĩ gì, đang sợ hãi điều gì!
Cơn gió lạnh thổi vi vu bên bờ hồ, ngón tay Dương Tịch vô cùng ấm áp có phần hơi thô ráp lướt nhanh trên làn da lạnh giá mong manh của cô, đem lại cho cô sự rung động đến kỳ lạ.
“Dương Tịch…” Khóe môi Diệp Phiên Nhiên mấp máy. Trong cơn hoảng hốt, cậu cúi đầu, chậm rãi tiến sát lại gần, ngần ngừ do dự trong giây lát, cuối cùng cậu hôn nhẹ lên gò má cô.
Tuy chỉ là gò má nhưng làn môi ấm áp nóng bỏng của cậu, hơi thở đặc trưng của cậu hệt như cơn mưa gió cuồng phong ập đến khiến cô bỡ ngỡ, toàn thân không kìm được cơn run rẩy.
Dương Tịch kích động ôm cô vào lòng, cô chẳng còn kháng cự nữa, vùi mặt vào lồng ngực rắn rỏi của cậu, thấp giọng líu ríu thốt lên vài chữ sau cùng: “Vâng, em yêu anh!”
Cậu chẳng thể nói thêm gì nữa, hai bàn tay siết chặt vòng eo thanh mảnh của cô. Ánh trăng sáng trong hắt trên khóe mắt long lanh ẩm ướt của cậu.
Đó là lần đầu tiên hai người ôm nhau, khắc sâu mãi buổi tối đêm lạnh vào tháng 12 năm 2001.
Về sau, Diệp Phiên Nhiên vẫn thường nhớ về đêm đó, nhớ về lời thề ước của Dương Tịch dưới ánh trăng này. Tuy rằng sau ngần ấy năm, cậu đã rời xa cô nhưng ký ức về buổi tối đó vẫn rất sâu đậm hệt như khắc sâu tận xương tủy, sâu tận trong tâm khảm cô, cả cuộc đời này cô chẳng thể nào quên được.