Làm ra vẻ lơ đãng, nói: “Nhưng mà nghe nói Vệ tổng trước kia rất phong lưu, có rất nhiều bạn gái.” Không phải nghe nói, mà là sự thật. Giống như đem hắn bôi đen, có thể đánh mất mơ ước trong lòng của người khác đối với hắn. Nữ nhân viên kia cười: “Thì có sao đâu? Em gái, em còn ít tuổi, ít kinh nghiệm, chưa hiểu chuyện, đàn ông có tiền có địa vị, ở bên ngoài ăn chơi trác táng, đó là chuyện rất bình thường. Huống chi Vệ tổng đẹp trai trẻ tuổi như vậy, chưa từng nghe người ta nói sâu, nhân bất phong lưu uổng thiểu niên [35], Vệ tổng cũng như vậy…”
Càng nghe cô càng thêm buồn bực, hắn có còn là thanh thiếu niên đâu. Đã mấy chục tuổi, thật không hiểu mấy người này nghĩ thế nào! Từ đó về sau, không cùng với đám đồng nghiệp nữ ăn cơm, bởi vì nói đi nói lại cũng vòng tới chủ đề Vệ Khanh, nơi nơi hỏi thăm tin tức bát quái của hắn, vì thế Chu Dạ rầu rĩ không vui.
Sau một thời gian làm việc, đã quen Dương Úy hơn, cùng với cô ta ăn cơm, có một lần nhịn không được, hỏi: “Vì sao mọi người trong công ty lại cứ thích thảo luận về sinh hoạt cá nhân của Vệ tổng hả chị?” Dương Úy cũng không ngẩng đầu lên, nói: “Chuyện của kim cương vương lão ngũ ai lại không thích bàn luận,đó là chuyện thường tình mà thôi.” Tuy biết rằng quan hệ giữa Chu Dạ và Vệ Khanh không bình thường, nhưng cũng chỉ nghĩ rằng là họ hàng thân thích bình thường, giao cho Vệ Khanh dạy bảo kinh nghiệm, chưa bao giờ nghĩ cô chính là bà chủ tương lai. Nhìn hai người cũng khiến cho người ta không thể nào tưởng tượng nổi, tuổi tác kém nhau không phải một hai tuổi. Vả lại biểu hiện ở công ty rất bình thường, không khiến người khác chú ý.
Chu Dạ rầu rĩ nói: “Nhưng không phải ông ta đã đính hôn rồi sao?” Đã là vật sở hữu của cô, mấy người kia còn muốn nhìn gì vậy? Dương Úy ngẩng đầu nhìn cô: “Đính hôn thì sao? Kết hôn vẫn còn có thể ly hôn kia mà. Trong năm nay, chẳng có chuyện gì là chưa xảy ra cả.” Chu Dạ tức giân, hầm hầm gõ bàn ăn.
Dương Úy thấy vẻ mặt cô kỳ lạ, không chịu nổi tò mò, hỏi: “Quan hệ giữa em và Vệ tổng là thế nào?” Sẽ không phải là trái tim thiếu nữ gửi gắm tương lai gì gì đó chứ? Tục ngữ nói tuổi tác không thành vấn đề, khác biệt về chiều cao cũng không phải vấn đề, tuy rằng nhìn không giống như vậy, ừm… cũng không phải là không có khả năng.
Câu trả lời của Chu Dạ ngoài dự kiến của cô, Chu Dạ căm hận nói: “Em gọi ông ta là chú.” Ước gì hắn vừa già vừa xấu, như vậy sẽ không có người khác coi trọng hắn. Mỗi khi hai người ở riêng, Vệ Khanh tùy ý để cô nói bậy. Đừng nói là chú, ngay cả là em trai cũng nói ra bình thường.
Dương Úy hiểu ra, hóa ra là con gái của bạn, cho nên gọi là chú. Cười nói: “Chu Dạ, nhìn không ran ha, em còn tới công ty này rèn luyện chịu khổ như vậy, thật không đơn giản, đáng khen ngợi.” Có liên quan tới Vệ Khanh, đương nhiên là gia cảnh rất đặc biệt. Cô nghĩ chắc Chu Dạ là thiên kim đại tiểu thư gì đó.
Chu Dạ phi thường chạy về chỗ Vệ Khanh, đương nhiên hắn vô vùng vui vẻ và ngạc nhiên, cười hỏi: “Sao thế, nhớ anh sao? Muộn như vậy còn tới thăm anh.” Vừa ôm vừa kéo, tay sờ loạn. Hắn mới đi công tác ở Thượng Hải trở về, mấy ngày không gặp cô. Tiểu biệt thắng tân hôn, dục vọng như thủy triều, mãnh liệt mà đến. Cô cũng không ghét bỏ, kiễng chân hôn lại, vô cùng nhiệt tình. Vệ Khanh khẩn cấp, đặt cô lên sofa, ở trong phòng khách cởi quần áo cô ra.
Đang lúc quan trọn, bỗng nhiên Chu Dạ xoay người, ngăn không cho hắn tiến vào, rầu rĩ nói: “Thành thật nói cho em biết, có ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ hay không?” Vệ Khanh mồ hôi đầm đìa, ra sức hôn cô, lớn tiếng thở nói: “Chồng em làm việc như trâu bò, sao có thể nhành hạ thoải mái như vậy được. Tây Tây, ngoan… đừng đùa nữa…”
Cô bất mãn: “Ý anh là sau khi anh rảnh rỗi còn có tâm tư hái hoa ngắt cỏ ư?” Vệ Khanh sắp không nhịn được nữa, cố tình chọc ghẹo từ phía sau, cọ cọ vào cô nói: “Muốn chọc, cũng chỉ chọc đóa hoa hồng nhiều gai là em thôi. Bảo bối… em muốn chồng em chết có phải không?” Thở hổn hển, toàn thân trên dưới đều thêm một tầng mồ hôi.
Từ phòng khách chuyển sang phòng ngủ, Chu Dạ nằm trong lòng hắn, cảnh cáo: “Anh phải kiên quyết chống cự mê hoặc, không được phép cùng người phụ nữ khác mắt qua mày lại, nhớ chứ?” Vệ Khanh đã thỏa mãn, thoải mái nhắm mắt lại, nghe vậy hôn hôn cô, thì thầm: “Sao lại ghen tuông như vậy? Ai chọc giận em à?”
Chu Dạ đột nhiên ngồi dậy, tay bóp cổ hắn, hung hăng nói: “Anh mà dám ở bên ngoài xằng bậy, em với anh đồng quy vu tận!” Vệ Khanh mở mắt ra, thấy khóe mắt cô ẩn ẩn nước mắt, cảm thấy sợ hãi. Chỉ có yêu một người tới mức tận cùng, mới có thể cam nguyện chết chung, đưa tay đặt trên mặt cô lau lau: “Yên tâm.” Chỉ là hai chữ đơn giản vô cùng, không cần lời ngon tiếng ngọt, đã đủ để người khác yên lòng.
Chỉ có thể là người đàn ông duy nhất cùng gối đầu với bạn, mới có thể để mặc cho bạn sắp xếp.
Gần đây Vệ Khanh có một vụ làm ăn lớn, hối hả ngược xuôi, làm việc bận tới sứt đầu mẻ trán, tập đoàn “Vân Mã” mở rất nhiều hội nghị, ngày ngày chiến đấu hăng hái tới nửa đêm. Đối phương là công ty của HongKong, đưa ra điều kiện rất khắc nghiệt, rất nan giải. Chờ tới khi các điều khoản đã đàm phán gần hết, đã là nửa tháng sau. Đại diện của đối phương từ HongKong bay qua xác định các chi tiết cuối cùng, Vệ Khanh tự mình tiếp đãi, không nghĩ tới là một vị nữ cường nhân, ở thương trường xưa nay được ca tụng là “Người phụ nữ sắt”
Vệ Khanh giơ tay, tác phong nhanh nhẹn: “Nghe đồn mỹ danh của Ân tổng, hôm nay mới có dịp gặp mặt, đúng là danh bất hư truyền. Chẳng những là anh thư nữ kiệt, lại còn xinh đẹp như hoa, làm người ta ấn tượng sâu sắc, vừa thấy khó quên.”
Ân tổng khoảng ba mươi năm tuổi, dáng người cao gầy, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt màu lam nhạt, hình như là con lai, kế thừa gia nghiệp, tuổi còn trẻ mà trên vai lại gánh nặng trọng trách, nên lúc đối nhân xử thế không tránh khỏi có thái độ kiêu ngạo. Nhìn thấy Vệ Khanh, mỉm cười: “Vệ tổng xuất thân danh môn, thân thế bất phàm, thật hiếm có.” Rất biết lấy lòng người đẹp.
Lại tiếp tục đàm phán, thái độ của đối phương rõ ràng tốt hơn hẳn, song phương trò chuyện vui vẻ, thành công ký hợp đồng, cả phòng họp vỗ tay như sấm, hưng phấn không cần nói cũng hiểu. Khi Ân tổng ra khỏi phòng họp, Vệ Khanh lễ độ giữ tay cô, cười nói: “Ân tổng, cẩn thận bậc thang dưới chân.” Ân tổng ngoái đầu nhìn lại cười, ngón tay giống như vô tình lướt qua tay hắn, gật đầu nói: “Vệ tổng quả là chăm sóc chu đáo, vị hôn thê của anh chắc chắn vô cùng hạnh phúc!”
Đứng phía sau tham dự hội nghị, hai mắt Chu Dạ bốc hỏa. Trước mặt mọi người dám liếc mắt đưa tình, hoàn toàn coi cô như không tồn tại! Giả vờ như không chú ý, tự mình đụng vào cánh cửa, “ôi” một tiếng đau đớn, khiến cho Vệ Khanh chú ý.
Vệ Khanh vốn định tự mình đưa cô trở về, liền sửa miệng nói: “Vương quản lí, cậu đưa Ân tổng về khách sạn. Ân tổng, tối nay có buổi tiệc, rất hân hạnh được đón tiếp cô.” Ân tổng gật đầu: “Nhất định, nhất định.” Trước khi đi, lơ đãng liếc nhìn Chu Dạ, vô cùng chú ý tới cô.
Chờ khi trở lại văn phòng, kéo Chu Dạ hỏi: “Vừa rồi bị đụng có đau không? Kêu lớn tiếng như vậy, còn có người ngoài ở đây, không sợ người ta cười sao? Đã dặn em đi đường phải cẩn thận, không cần nhìn đông ngó tây, nhưng chẳng chịu nghe gì cả.” Chu Dạ đang bốc hỏa, nhưng nghe hắn nói mấy lời này, lại càng giận: “Sao em lại khiến người khác chê cười? Anh và người kia sờ tới sờ lui sao lại không nói?” Vệ Khanh buồn cười: “Đây là lễ phép xã giao, nói cái gì chứ… đừng làm loạn, chuyện làm ăn em không hiểu đâu.” Vẫn coi cô như một đứa nhỏ, nghĩ cô đang cáu giận.
Chu Dạ khó thở: “Sao em lại không hiểu chứ, anh…” chuyện làm ăn thì cần hi sinh sắc tướng sao? Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Chu Dạ, hiện giờ anh đang rất bận, chuẩn bị họp rồi, buổi tối còn phải đi xã giao. Ngoan nha…, muốn nói gì thì đợi lúc về nói có được không?” Không đợi cô trả lời, lục lọi tìm kiếm tài liệu. Cô cảm thấy tủi thân, nhìn hắn làm việc bận túi bụi, ngay cả thời gian để thở cũng không có, đành buồn bã rời khỏi.
Bữa tiệc buổi tối, đại diện hai bên đều đến đông đủ, phòng rất to, ánh sáng huy hoàng, vô cùng xa hoa quý phái. Dương Úy cố ý mời cô đi theo gặp gỡ hình thức, vì thế cô cũng tới. Vệ Khanh thấy cô đến đây, cũng không nói gì, đi tới bên người cô dặn dò, lát nữa phải chú ý một chút, hắn có thể không chăm sóc cô được, đừng để người khác chuốc rượu.
Ân tổng cố tình để ý, đi tới hỏi: “Vệ tổng, vị tiểu thư này là?” Cô rất chú ý tới cô gái nhỏ bên cạnh Vệ Khanh, cố ý dò hỏi. Vệ Khanh cười, chỉ giới thiệu là trợ lý. Ân tổng hiểu, nhìn Chu Dạ, ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường, những chuyện như thế này cô gặp thường xuyên.
Chu Dạ nhìn thấy cô đã chán ghét, hung hăng trừng mắt lại. Trong mắt cô hiện lên một tia tức giận, chẳng qua chỉ là đồ chơi của đàn ông, vậy mà còn kiêu ngạo như vậy. Cô từ nhỏ đã thiên chi kiều nữ, chưa có ai dám hỗn láo với cô như vậy.
Bởi vì là lễ chúc mừng, mọi người đều rất vui vẻ, cụng ly liên tục, uống rượu như nước lã, mặt không đổi sắc. Mỗi người đều uống tới khi mặt mũi đỏ ửng, lại lần lượt từng người đứng dậy kính rượu, Vệ Khanh gặp ai cũng không từ chối, một buổi tối chỉ thấy hắn liên tục nâng chén, ngay cả đũa cũng chưa chạm qua.
Chu Dạ nhìn thấy hắn như vậy, vô cùng đau lòng. Nhân lúc hắn xuống dưới kính rượu, giữ hắn lại, nhỏ giọng nói: “Uống ít một chút…” cô có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn, đôi mắt đỏ ngầu, thần sắc tiều tụy. Hắn thấy xung quanh không có ai chú ý, vỗ vỗ tay cô, đi tới một bàn khác.
Chu Dạ đứng dậy muốn đi tới toilet, Ân tổng lại trực tiếp đi tới, đã có tám phần là ngà ngà say, đụng phải cô, toàn bộ rượu trên tay đều hắt lên người cô. Chu Dạ nhảy tránh ra, trước ngực ướt đẫm một mảng, dính vào da thịt rất khó chịu, bên trong áo bra ren nhìn thấy rõ ràng, trên vạt áo sơ mi còn vương giọt rượu. Vừa xấu hổ vừa tức giân, không khách khí đẩy cô ta ra. Muốn say thì đi tìm người khác đi!
Ân tổng lảo đảo, ngã vào bàn, toàn bộ chén đĩa đều rơi xuống, loảng xoảng vỡ nát, khiến mọi người chú ý. Mất mặt, cô miễn cưỡng đứng dậy, bỗng nhiên đi tới, giơ tay vung ra, một cái tát vang dội, “bốp” một tiếng, tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Chu Dạ còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy trên mặt đau nhức, nổi trận lôi đình, giận không thể kiềm nén, giơ chân đạp vào bụng cô ta một cái. Hôm nay cô không đá cho cô ta thành tàn phế, thì cũng không cần sống nữa. Bỗng nhiên Vệ Khanh vượt qua xông tới, một tay giữ cô lại.
[35]: Người không trăng hoa phong lưu thì phí hoài tuổi trẻ.