ng đêm nhỏ giọng nói: “Anh không ngủ sao?” Vệ Khanh tức giận nói: “Anh đi tắm nước lạnh!”
Chu Dạ nằm một mình trong bóng tối, lăn qua lộn lại không ngủ được. Thở dài nghĩ, cũng làm khó hắn, mỗi lần đều chịu đựng như vậy. Nhưng cô cũng không muốn kết hôn sớm… vô cùng buồn rầu. Bạn học đều hát vang bài ca hôn nhân là mồ chôn tình yêu, mặc dù không cho là đúng, nhưng đối với hôn nhân, đúng là cô có chút ghét bỏ.
Ngày hôm sau về trường, vì trên mặt có vết thương làm tổn hại hình tượng, vì thế không đi học, thực ra nghiên cứu sinh các cô cũng không phải học nhiều. Chu Dạ nằm ở kí túc, cả ngày không ra ngoài, ngay cả cơm cũng là Lục Đan mang về. Vệ Khanh gọi điện hỏi trán cô còn đau không, cô còn không phân rõ phải trái nói: “Nếu không phải tại anh, em làm sao bị đụng đầu? Làm hại em không dám ra ngoài, người ta còn tưởng em đã làm chuyện gì xấu xa!” Vệ Khanh vừa bực vừa buồn cười cúp máy, nói lần khác sẽ giúp cô bồi dưỡng thân thẻ, miễn cho bị đụng mà hỏng đầu óc.
Xẩm tối, có một số lạ gọi tới, Vệ Khanh đang lười biếng tựa vào thành giường đọc một đống báo chí, hỏi là ai. Chỉ thấy đối phương hắng giọng, một hồi lâu mới nói: “Là tôi, Ninh Phi.” Chu Dạ ngạc nhiên, hỏi có việc gì sao. Hắn trầm mặc nửa ngày, ném lại một câu: “Tôi đang ở dưới sân kí túc chờ cô.” Rồi cúp máy. Chu Dạ ngẩn người, thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn, quả nhiên thấy hắn đeo một túi sách to, đứng ở dưới sân. Vừa tìm quần áo vừa nghĩ, tên nhóc này nói chuyện, đúng là lời ít mà ý nhiều. Có phải hiện giờ lưu hành kiểu nói chuyện này không?
Vừa đi vừa nghĩ mấy câu nói của cậu ta, giơ chân đi dép lê ra ngoài, trên người mặc một áo khoác dày, bên trong vẫn còn mặc áo ngủ hello kitty. Sợ cậu ta chờ lâu, vội vàng chạy xuống. Ninh Phi thấy cô xuống, nâng mắt nhìn, nói nhanh: “Đi thôi.” Liền đi trước. Chu Dạ gọi cậu ta lại: “Đi đâu?” Bộ dáng này có thể đi đâu. Ninh Phi quay đầu, nhíu mày nhìn chằm chằm trán cô, trầm giọng hỏi: “Sao lại thế này?”
Chu Dạ nhớ ra mình không mặc gì ngã xuống đất, không khỏi có chút xấu hổ, ngượng ngùng nói không sao, không cẩn thận đụng vào. Bỗng nhiên Ninh Phi nắm tay cô, vén cổ tay áo, không có vết thương tích, thở phào nhẹ nhõm hỏi: “Thật sự bị đụng vào?” Vẫn không tin.
Chu Dạ giật mình rút tay về, trời lạnh khiến cho da thịt vừa lộ ra đã nổi lên một tầng da gà, sợ run, dường như lắp bắp nói: “Đương nhiên… là bị đụng vào. Em làm gì vậy?” Có chút tức giận, xoay người muốn rời đi. Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Ninh Phi từ phía sau truyền tới: “Trên mặt mẹ tôi từng có nhiều vết thương, thường lừa tôi là bị ngã, sau mới biết, hóa ra không phải.” Cô dừng lại, thảo nào phản ứng của cậu ta lại mạnh như vậy. Cô cũng không hỏi vì sao mẹ cậu ta bị thương, tóm lại không phải là chuyện tốt. Một đứa nhỏ xinh đẹp như vậy, tuổi còn trẻ, mà cuộc sống gia đình lại bất hạnh như thế, cô không khỏi thương cảm.
Ninh Phi lại hỏi: “Hôm qua cô ở chung một chỗ với bạn trai sao?” Chu Dạ xấu hổ, nói: “Em hỏi cái này làm gì chứ?” Bỗng nhiên Ninh Phi nói một câu: “Nhìn anh ta có vẻ rất khỏe.” Chậm nửa nhịp cô mới có phản ứng, chần chừ hỏi: “Em có ý gì?” Nói rõ ràng không phải tốt hơn sao? Hắn nói thẳng: “Nếu anh ta đẩy cô, rốt nhất nên rời đi, tôi không hiểu nổi, có gì mất măt chứ? Vì sao lại cứ hèn mòn nhẫn nhịn như vậy?”
Chu Dạ hiểu ra, rống lên: “Anh ta dám!” Hóa ra tên nhóc nghĩ Vệ Khanh ngược đãi cô, xem ra ấn tượng của cậu ta về Vệ Khanh rất không tốt. Ninh Phi cũng không tỏ thái độ gì, chỉ nói: “Anh ta không phải người tốt.” Cô tức giận nói: “Anh ấy có phải người tốt hay không, trong lòng tôi tự rõ. Nhưng, vẫn cảm ơn ý tốt của em.” Vì muốn làm dịu không khí, nói: “Thi thử xong, làm bài thế nào?”
Hắn thản nhiên nói tạm được. Chu Dạ cảm thấy hơi lạnh, vì thế hỏi: “Em tìm tôi có việc gì sao? Nếu không có việc gì thì tôi phải về.” Cậu ta lấy ra hai vé xem phim nói: “Lần trước cô mời tôi ăn cơm, tôi vẫn còn chưa mời lại.” Chu Dạ vội nói: “Không cần, không cần, em rủ bạn bè đi cùng đi, hôm nay tôi sẽ không đi.” Hắn kiên cường đứng đó, tay cũng không rút lại.
Chu Dạ bất đắc dĩ, cầm láy nhìn, là bộ phim mới công chiếu, dàn sao nổi tiếng. Nhìn lại chính mình: “Tôi thế này sao đi được, để lần khác đi đi.” Hắn không quan tâm nói: “Không sao. Chỉ là đi xem phim, không phải đi thi hoa hậu.” Kéo cô bước đi, giống như sợ cô bỏ chạy.
Chu Dạ kinh ngạc không ngờ hắn khỏe như vậy, nhất thời không rút được tay ra, tức giận nói: “Ninh Phi, hôm nay tôi không muốn đi.” Ninh Phi dừng bước, bỗng nhiên nói: “Không phải cô muốn chúc mừng tôi thi xong sao? Tôi thi xong rồi.” Cô nghĩ nghĩ, nói: “Vậy em rủ bạn học em đi chúc mừng được không? Tôi thấy lạnh, không muốn ra ngoài.
Đôi mắt đen láy xinh đẹp như hắc bảo thạch nhìn chằm chằm Chu Dạ, dường như đau lòng, đôi môi gắt gao mím lại, quay đầu nhìn sân thể dục phía bên kia, không nói lời nào. Bỗng nhiên Chu Dạ cảm thấy lương tâm bất an, sao lại giống như mình bắt nạt một mỹ thiếu niên ngây thơ cơ chứ? Với những hành động không bình thường của Ninh Phi, không phải không có cảnh giác, cho nên ra sức giữ vững khoảng cách. Cô là phụ nữ đã có chồng.
Ninh Phi thấp giọng nói: “Hôm nay là sinh nhật tôi…” Chu Dạ ngạc nhiên, hỏi: “Cha mẹ em không tổ chức sinh nhật cho em sao?” Cậu ta nói: “Mẹ tôi đã sớm bỏ mặc tôi, còn cha tôi… đã nửa tháng tôi không thấy ông ta.” Cô đành đầu hàng, nói tới chủ đề này, từ chối cũng không tốt, đành phải hỏi: “Sinh nhật em, em muốn làm gì? Chỉ đi xem phim thôi sao?”
Cậu ta gật đầu: “Không muốn làm gì, đi xem phim giết thời gian.” Chu Dạ nghe, thấy cậu ta tuổi còn nhõ mà nói chuyện buồn bã như vậy, một người lẻ loi trong ngày sinh nhật rất khổ sở, thở dài nói: “Đi thôi.” Cô cũng bất chấp hình tượng, đằng nào rạp chiếu phim cũng ngay gần trường, xem xong rồi về. Đến rạp chiếu phi, Ninh Phi thấy cô thu lu ngồi một chỗ vì lạnh, cởi áo khoác ra khoác cho cô, lộ ra áo đồng phục học sinh bên trong.
Cô vội nói: “Không cần, tôi cũng không thấy lạnh lắm.” Ninh Phi chú ý lúc cô ngồi xuống, còn lộ ra cả một mảng lớn mắt cá chân, kiên trì đắp lên đùi cô. Chu Dạ cảm động, nhưng vẫn rất xấu hổ, ngượng ngùng hỏi cậu ta có lạnh không. Cậu ta cũng không trả lời, nhìn đồ ăn trên tay những người khác, vì thế hỏi: “Có muốn ăn gì không? Tôi đi mua.” Chu Dạ vội nói mình không thích ăn vặt, cậu ta không nói gì, tay nghiêm chỉnh đặt trên đầu gối, im lặng xem phi,.
Bộ phim phân rõ thiện ác, tình yêu xen lẫn oán thù tinh tế mà phực tạp, hơn nữa dàn diễn viên nổi tiếng, giơ tay nhấc chân, ánh mắt cử chỉ đều rất tuyệt, hấp dẫn vô cùng, Chu Dạ say mê xem phim. Tận tới khi điện thoại vang lên, cô mỉm cười xin lỗi những người xung quanh, mở máy nhỏ giọng nói: “Vệ Khanh.”
Vệ Khanh hỏi: “Đang ngủ sao?” Cô nói: “Không phải, đang xem phim, không phải đang ở kí túc, em đang ở ngoài rạp.” Vệ Khanh nhíu mày: “Một mình em?” Cô lắc đầu: “Không phải, cùng với.. một người bạn, hôm nay là sinh nhật cậu ấy…” lúc nói cảm thấy chột dạ. Vệ Khanh có chút thất vọng: “Thật sao? Anh tưởng em đang ở kí túc, đến cổng trường em rồi.” Cô vội nói: “Phim sắp hết rồi, anh chờ một lát, em về ngay đây.”
Ngẩng đầu nhìn thấy Ninh Phi nhìn chằm chằm lên màn hình, ánh đèn lúc sáng lúc tối lần lượt thay đổi trên khuôn mặt cậu ta, không nhìn ra biểu hiện gì. Nghĩ thầm, chẳng mấy khi sinh nhật, vẫn nên cùng cậu ta xem xong phim đi, vì thế kiên nhẫn chờ phim kết thúc. Không đợi cô mở lời, Ninh Phi quay đầu nhìn cô, nói: “Tôi đưa cô về.” Chu Dạ cầm áo khoác trả cho cậu ta.
Hai người đi ra ngoài, Chu Dạ thấy cửa hàng bán bánh ngọt ở phố đối diện, sờ túi quần, hỏi: “Có tiền không? Cho tôi mượn một ít.” Ninh Phi lôi ví tiền ra, cầm một tệp tiền đỏ chói lọi, Chu Dạ trợn mắt, đúng là nhìn người không thể nhìn tướng mạo, bất kể người nào, cũng có nhiều tiền hơn cô. Cậu ta hỏi: “Cần bao nhiêu?” Chu Dạ vội nói một trăm là đủ rồi, cô ra ngoài không cầm theo ví tiền.
Chọn những loại bánh ngọt mình thích, rồi đưa cho cậu ta. “Sinh nhật nhất định phải ăn bánh ngọt mới được. Đây, tặng em, tiền tôi mượn tạm, hôm khác sẽ trả lại cho em. Tôi đi trước, em về nhà đi.” Khoát tay, cứ như vậy rời đi, bỏ lại Ninh Phi giật mình đứng đó.
Từ xa nhìn thấy xe Vệ Khanh, vội vàng trèo lên, ôm cổ hắn, run run nói: “Lạnh sắp chết em rồi!” Vệ Khanh vặn lớn máy sưởi, nhíu mày hỏi: “Sao lại ăn mặc như thế mà ra ngoài? Không sợ bị cảm sao? Đến lúc đó đừng có vừa khóc vừa làm loạn không chịu đi bệnh viện nhé.” Cô đút tay vào trong túi áo hắn, thoải mái thở dài: “Vệ Khanh, anh ấm quá.” Hắn cười nói: “Giờ mới biết sao? Buổi tối còn ấm hơn.”
Cô chửi nhỏ hắn một tiếng, hỏi hắn có việc gì sao. Vệ Khanh nói: “Sao nào, không có việc gì không thể tới sao? Nhớ em thôi.” Nâng mặt cô lên, nhìn xem trán cô thế nào, nói: “Chẳng may để lại sẹo, khó nhìn lắm, có muốn tới bệnh viện xem qua không?” Cô lắc đầu: “Không sao, sẽ không để lại sẹp. Trước kia trên cằm em bị một vết cắt cũng không để lại sẹo.”
Hai người ngồi trong xe nói chuyện một lúc, cô nói phải về đi ngủ, Vệ Khanh lấy áo khoác của mình khoác cho cô, đưa cô về kí túc. Vừa xuống xe, có người gọi: “Chu Dạ…” Cô quay đầu, ra là Ninh Phi, đang chạy tới. Nhìn Vệ Khanh bên cạnh, tay chân hơi luống cuống, vội hỏi: “Sao em lại tới đây?”
Ninh Phi lấy điện thoại của cô, nói: “Cô để quên trong túi áo tôi.” Cô lén lút nhìn Vệ Khanh, thấy sắc mặt hắn dường như không tốt. Đành nhận lấy, liên tục nói cảm ơn.