vào ăn, thật sự đói bụng, bị mùi vị thịt dê ảnh hưởng tới khẩu vị, thèm ăn. Ăn no xong mới nhớ tới chuyện chính, có chút xấu hổ, nói: “Em nghĩ việc thi đại học thế nào? Có nắm chắc không?” Ninh Phi ăn uống rất có lễ giáo, không nhanh không chậm, lưng thẳng, buông đũa trong tay, lau miệng mới nói: “Còn chưa nghĩ ra, nhưng chính tôi sẽ quyết định.”
Cô gật đầu: “Được, được. Do em tự suy nghĩ, từ từ sẽ đến, vẫn còn một thời gian, không cần vội, một tháng này phải liên tục cố gắng, nhất định sẽ không thành vấn đề.” Thực ra mấy câu này nói hay không nói cũng giống nhau, đơn giản là nói theo khuôn mẫu mà thôi.
Gọi người thanh tón, Ninh Phi đứng dậy, bỏ tiền ra. Nhân viên phục vụ ngạc nhiên, sau đó nói: “Chỗ chúng tôi không thu tiền mặt. Em có thể tới cửa phục vụ mua phiếu, sau đó ghi vào sổ.” Chu Dạ vỗ vai hắn, cười nói: “Khách sáo cái gì, cô giáo mời nhóc mà.” Bỏ phiếu ăn ra.
Ninh Phi hơi không vui, có lẽ vì chuyện vừa rồi, Chu Dạ an ủi cậu ta: “Tuy rằng tôi vẫn là sinh viên, nhưng có thể tự mình kiếm tiền, đương nhiên nên mời em.” Đi tới dưới lầu, nói: “Tôi đưa em ra cổng, em đi về nhà đi, đừng ở bên ngoài lang thang, làm cha mẹ lo lắng.”
Ninh Phi lại hỏi: “Cô trọ ở đâu?” Cô giơ tay chỉ chỉ: “Ở tòa nhà kia, còn có một cái tên rất nghệ thuật “công chúa lâu”, vì ở đó toàn là nữ sinh, ha ha…” cười thành tiếng. Lần đầu tiên cô nghe Lục Đan nói tòa nhà các cô ở có tên là “công chúa lâu”, lúc đấy cô cũng cười ha ha, nơi tồi tan đó, muốn cái gì cũng không có, “công chúa lâu” cái gì chứ!
Ninh Phi thản nhiên nói: “Vậy cô đi về trước đi.” Cô ngạc nhiên nhìn hắn đi theo mình, nói: “Em đi nhầm đường rồi, đi lối này không thể ra ngoài. Buổi tối chỉ mở cửa phía nam.” Cậu ta xấu hổ, nói: “Đưa nữ sinh về, đó là lễ phép tối thiểu.”
Chu Dạ cười trừ, giễu cợt: “Được, được, Ninh Phi tiên sinh, vậy làm phiền em.” Tên nhóc này giả làm người lớn thật giống! Ninh Phi là một người lạnh lùng, không ngờ bị cô cười mà đỏ mặt, bỗng nhiên nói: “Sáng nay tôi đi tới văn phòng giáo sư, trên mặt bàn thấy sơ yếu lý lịch của cô, bên trên còn có giấy khai sinh của cô nữa.” Chu Dạ cảm thấy lạ, sao tự nhiên cậu ta nói tới chuyện này? Chỉ nói: “À, thấy thì thấy, không sao cả.”
Chờ tới khi cô trở về kí túc, mới đột nhiên hiểu ra hắn ám chỉ cái gì, đỏ mặt, đúng là nói dối thật đáng xấu hổ nha. Hóa ra cậu ta sớm biết mình nói dối, có thể chịu đựng không vạch trần, điều này làm cô ngạc nhiên. Nếu là mình, đã sớm nói ra. Đừng nhìn hắn giống một cậu nhóc choai choai, sau này lớn lên nhất định sẽ là một gã đàn ông phúc hắc à nha. Sau này phải cẩn thận một chút, hôm nay có chút mất măt.
Cuối cùng cũng kết thúc kì học, cô cũng nghỉ, vì thế đem giá vẽ đóng gói, chuẩn bị mang về toàn bộ. Ninh Phi sau khi cùng cô ăn cơm, thái độ thân thiết hơn nhiều, ít nhất không còn lãnh đạm chế nhạo cô. Cô cảm thấy đây là một bước tiến bộ, cho rằng mình đã giúp học trò làm tốt công tác tư tưởng, có chút đắc ý. Ninh Phi cố ý ở lại, hỏi: “Nhiều đồ như vậy, có cần tôi giúp không?” Một mình cô cầm, chắc chắn rất vướng víu.
Chu Dạ lắc đầu: “Không cần, không cần, em về trước đi. Tôi đi tìm người giúp.” Cậu ta không nói gì nữa, chậm rãi thu dọn túi sách. Một lúc sau, thân ảnh Vệ Khanh xuất hiện ở cửa, Chu Dạ vội lôi kéo hắn: “Anh cầm giá vẽ, bản vẽ, thuốc màu mấy thứ này đi đi, còn lại em tự cầm.” Vệ Khanh cười nói chính mình là cu li, lắc lắc đầu chuyển đồ. Cô còn gọi: “Cẩn thận thuốc màu dây vào quần áo, giặt không sạch được đâu.”
Ninh Phi nhíu mày nhìn cô, đột nhiên hỏi: “Cô vẫn chưa chia tay với anh ta sao?” Chu Dạ không vui, nói: “Vì sao lại muốn chia tay?” Ninh Phi dùng ánh mắt không thể giải thích nổi nhìn cô, cười lạnh: “Anh ta qua lại cùng nhiều phụ nữ, người đàn ông như vậy mà cô cũng muốn sao? Chẳng lẽ vì anh ta có tiền?” Dùng ánh mắt khinh thường nhìn cô, dường như rất tức giận.
Chu Dạ hầm hầm nhìn cậu ta, một lúc sau tức giận nói: “Chuyện của người lớn, trẻ con đừng xen vào.” Việc này đâu thể cùng cậu ta nói rõ. Chuyện tình cảm, ngay cả người trong cuộc chưa chắc đã có thể nói rõ, huống chi chỉ là một cậu nhóc tuổi vị thành niên. Vả lại, chuyện này cũng không cần thiết phải giải thích với cậu ta.
Ninh Phi đứng lên, nhìn chằm chằm cô, ánh mắt gấp gáp. Chu Dạ nghĩ thầm, đồng ngôn vô kỵ [33], đồng ngôn vộ kỵ, giọng cũng hòa hoãn hơn: “Đây là buổi học cuối cùng trong năm nay, mọi người đã về hết, không còn sớm nữa, em cũng mau về nhà đi. Tôi cũng muốn về nhà đón năm mới, chúc em học tập tiến bộ, sớm đạt được ước nguyện, thi đỗ đại học mơ ước.”
Nói xong muốn đi, Ninh Phi đi tới, dùng tay ngăn cô. Chu Dạ buồn cười, hỏi: “Em muốn làm gì?” Cậu ta lạnh lùng nhìn cô, không nói lời nào. Chu Dạ bất đắc dĩ, nói: “Việc này có liên quan gì tới em cơ chứ?” Bỗng nhiên cậu ta nói: “Có phải con người chỉ cần có tiền thì sẽ xấu xa phải không? Cha tôi cũng vậy. Tôi tình nguyện không có tiền, vì sao co lại muốn ở cùng một chỗ với kẻ có tiền?”
Chu Dạ dở khóc dở cười, nói: “Có tiền và hư hỏng không phải lúc nào cũng liên quan tới nhau. Em đã từng học chính trị chưa? Nguyên nhân bên trong mới là nguyên nhân chủ yếu, mà nhân tố bên ngoài chỉ là nhân tố tá động, nhân tố bên ngoài vì nguyên nhân bên trong mà phát sinh tác dụng, hiểu chưa? Còn không mau cho tôi về, tôi muốn khóa cửa!” Tên nhóc này, làm cô tức chết! Nhưng xem ra vấn đề gia đình của cậu ta rất nghiêm trọng, suy nghĩ cực đoan, cũng rất đáng thương.
Về chuyện về nhà, lại cùng Vệ Khanh ầm ý mới thông suốt. Chu Dạ khóc lóc ầm ĩ đòi về nhà, Vệ Khanh không còn cách nào khác, đành phải nhượng bộ, nói: “Để em đi một mình anh rất không yên tâm. Đợi anh hoàn thành xong công việc cuối năm, sẽ cùng em trở về, được chă?” Lúc này Chu Dạ mới ngoan ngoãn im lặng, còn cố ý tới siêu thị mua đồ ăn nấu cơm lấy lòng hắn. Hắn được một tấc lại muốn tiến một thước, trong đầu toàn đường ngang ngõ tắt, đương nhiên Chu Dạ không đồng ý. Dưới tình thế cấp bách nói: “Vệ Khanh, dù sao sớm hay muộn em cũng là người của anh, anh gấp cái gì?” Vệ Khanh đành chịu.
Chu Dạ vừa từ nhà Vệ Khanh về, muốn vào kí túc, đột nhiên từ hành lang có một người lao ra, cô nhìn kỹ, mới thấy là Ninh Phi, giật mình, sửng sốt nửa ngày, mới hỏi: “Em tới đây tìm tôi sao? Có việc gì à?” Còn nói: “Nếu có việc, gọi điện thoại là được.” Cậu ta có số điện thoại của cô.
Ninh Phi cúi đầu, có chút xấu hổ, nửa ngày mới nói: “Tôi xin lỗi.” Chu Dạ nghĩ có thể cậu ta muốn xin lỗi chuyện lúc trước, vì thế thoải mái nói: “Tôi nhận. Không sao đâu, không cần để trong lòng.” Cô phát hiện lòng tự tôn của Ninh Phi rất mẫn cảm, có lẽ vì chuyện cha mẹ chia tay, trong nhà không có đủ tình yêu thương.
Ninh Phi nhìn cô, chần chừ hỏi: “Cô đã đính hôn với anh ta sao?” Chu Dạ không biết cậu ta nghe từ đâu tin tức này, nhún vai cười: “Sao nào? Hiện giờ không biết tôi đã câu được rể rùa vang sao?” Hắn nhíu mày, bỗng nhiên không nói không rằng, xoay người bỏ đi.
Chu Dạ đoán mò, đây là làm sao? Tính tình tên nhóc đúng là âm tình khó dò, hoàn toàn không hiểu được đang suy nghĩ gì nữa? Cô thử phân tích, cậu ta tới tìm cô xin lỗi là vì ngày hôm đó quá xúc động, trong lòng trẻ con không chịu đựng nổi chuyện này, không muốn cô như vậy, cô có thể hiểu được. Nhưng còn chưa nói xong, cậu ta lại quay đầu chạy, là vì sao nhỉ? Đành phải cho rằng có thể cậu ta da mặt mỏng, nói lời xin lỗi cũng xấu hổ.
Tuổi trẻ thiếu niên tỉnh tỉnh mê mê, ngay cả chính cậu ta cũng khó có thể nắm bắt.