a tới tuổi kết hôn, vì thế hi vọng chúng ta đính hôn trước. Em thấy thế nào?” Chu Dạ “choang” một cái, làm vỡ cãi đĩa, bắn tung tóe. Cô cũng không dọn dẹp, sợ hãi qua đi, lắc đầu: “Em còn muốn học tiếp.” Đã có dự cảm, sớm hay muộn cũng đến, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy! Vừa mới gặp cha mẹ hắn hôm trước, hôm sau đã đính hôn! Cô biết làm sao đây?
Vệ Khanh đứng dậy: “Đừng lộn xộn.” Cầm giấy ăn lau sạch tay cô. Thấy vẻ mặt cô ngốc nghếch, có chút buồn cười, chỉ vào cằm cô nói: “Chỗ này cũng bẩn rồi.” Vì thế, nâng cằm cô lên, triền miên hôn môi, ý làm bậy. Chu Dạ đang hoảng loạn, để mặc hắn chiếm tiện nghi, bỗng nhiên đẩy hắn ra, tức giận nói: “Anh có nghe em nói không đấy?”
Vệ Khanh ha ha vài tiếng, sát gại gần. Tới khi cô véo hắn một cái, hắn mới ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói: “Đồng chí Chu Dạ, tôi cho rằng việc tiếp tục học và việc đính hôn không ảnh hưởng gì đến nhau cả” Chu Dạ bị hắn nói như vậy, á khẩu không nói nên lời, đành phải không phân biệt phải trái, rõ ràng nói: “Em không cần.” Cô không cần còn đang đi học đã đính hôn.
Vệ Khanh đau đầu: “Chu Dạ, đừng loạn nữa. Vì sao không muốn đính hôn. Cha mẹ anh đều đã đồng ý cả rồi.” Chu Dạ lúc nào cũng cái này không cần, cái kia không cần, dáng vẻ được chiều mà kiêu ngạo kia, xem ra hắn đã làm hư cô rồi. Chu Dạ thấy hắn không kiên nhẫn, cũng không vui vẻ, đẩy ghế đứng dậy: “Không cần thì sẽ không muốn.” Cầm lấy túi, xoay người muốn đi.
Đột nhiên Vệ Khanh tức giận, hay tay đặt lên bàn, vẫn không nhúc nhích, ánh mắt lạnh dần, lạnh lùng nói: “Chu Dạ, nếu em rời đi thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.” Thậm chí hắn cũng không quay đầu nhìn cô. Dù sao hắn cũng đã ở trong thương trường lâu ngày, cả ngày tranh đấu, ngươi lừa ta gạt, là một thương nhân thành công, thủ đoạn rất nhiều, Chu Dạ sao có thể là đối thủ của hắn.
Chu Dạ bị giọng nói lạnh lẽo của hắn dọa dẫm, dừng bước, quay đầu nhìn hắn, nhìn thấy Vệ Khanh lạnh lùng âm trầm như vậy, hoàn toàn xa lạ, dường như trở thành một người hoàn toàn khác. Cứ đứng ở nơi đó, không biết phải làm sao, vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi. Giương mắt vụng trộm nhìn hắn, gương mặt vẫn không thay đổi, giống như cô vừa gây ra một tội ác tày trời, không thể tha thứ. Bỗng nhiên cảm thấy tủi thân, mũi tê tê, lã chã chực khóc, cúi xuống nhìn chằm chằm mũi chân, cũng không dám phát ra âm thanh, mắt đỏ hồng, bộ dáng đáng thương vô cùng.
Hồi lâu không thấy cô có động tĩnh gì, Vệ Khanh chậm rãi xoay người, thấy cô lặng lẽ khóc, khuôn mặt đầy nước mắt. Như thế này thì làm sao có thể nồi giận với cô cơ chứ? Đành phải đầu hàng, ôm cô, nhíu mày nói: “Đã là người lớn rồi, còn khóc cái gì mà khóc? Cũng không sợ xấu hổ sao? Khó nhìn chết đi được.” Chu Dạ cứng người, nức nở nói: “Anh hung dữ với em.” Bả vai run run, càng khóc nhiều hơn.
Vệ Khanh như vậy, khiến cô rất sợ, trong lòng hoảng loạn.
Vệ Khanh nói: “Anh đâu có hung dữ với em, anh chỉ nói chuyện đạo lý với em thôi.” Chu Dạ thở phù phì nói: “Có người nào nói chuyện đạo lý như vậy sao? Em còn tưởng anh muốn đánh em.” Cô có cảm giác như người vừa chết đi sống lại, “oa” một cái khóc thành tiếng, dùng caravat của hắn lau nước mũi. =))
Vệ Khanh bất đắc dĩ nhìn cô, cái caravat đáng thương của hắn, hắn cố ý đặt mua ở nước ngoài, lại bị cô biến thành khăn tay. Vội vàng dỗ: “Được, được rồi, đừng khóc nữa. Anh làm sao có thể đánh em chứ, thương em còn không hết nữa là.” Miệng đầy lời ngon tiếng ngọt. Chu Dạ lau nướng mắt, đầu ngẩng lên: “Vệ Khanh, mặc kệ là bây giờ hay sau này, anh mà dám đánh em một cái, chúng ta một đạo chặt đứt, không liên quan gì tới nhau!”
Vệ Khanh thở dài: “Yên tâm, chồng em là người hoàn toàn bình thường, từ nhỏ lớn lên tới bây giờ, không có khuynh hướng bạo lực.” Xem ra vừa nãy đã dọa cô sợ, cũng phải, dù sao cô cũng mới chỉ mười chín tuổi. Vỗ nhẹ mông cô, cười trêu chọc: “Đây có tính là đánh không?”
Chu Dạ bị hắn chạm vào điểm mẫn cảm, nhảy dựng lên, đỏ mặt tức giận: “Đương nhiên tính, anh mà đánh lần nữa, em bỏ của chạy lấy người.” Vệ Khanh vội ôm cô vào ngực, lại dỗ lại lừa: “Tây Tây, đừng đi… đêm qua anh nhớ em như vậy… sao em lại nhẫn tâm thế chứ…”
Chu Dạ cũng không hiểu vì sao hắn lại gửi tin nhắn kia, dần dần ngừng giãy dụa, khinh thường nói: “Anh nhớ em thế nào? Chắc chắn không phải chuyện tốt!” Giọng có chút nghẹn ngào. Vệ Khanh cười: “Đương nhiên là muốn em…” ánh mắt lướt qua người cô một vòng, nói tiếp. “Không biết có ngủ ngon hay không?” Chu Dạ “phi” một tiếng, đương nhiên không tin.
Vệ Khanh thay cô lau nước mắt, cười trêu: “Động một chút là khóc, chẳng khác trẻ con ba tuổi, chẳng biết xấu hổ!” Cô phản bác: “Anh mới là trẻ con ba tuổi ấy! Em là người lớn!” Cô ghét ai nói cô trẻ con. Hắn cười: “Được, được, em là người lớn, vậy sao còn không chịu đính hôn?”
Cô nhíu mày: “Em vẫn chưa nghĩ tới. Anh xem bạn bè em, làm gì đã có ai đính hôn? Mọi người đều chăm chỉ học hành, vội vàng tìm việc.” Vệ Khanh lắc đầu thở dài, tầm tuổi này của Chu Dạ, vẫn còn đang ngồi học trong ghế nhà trường, chưa quan tâm tới chuyện hôn nhân đại sự, thế mới khiến hắn khó giải quyết. Chu Dạ còn ít tuổi, nhưng lại rất có chủ kiến, chuyện lấy được cô còn rất khó khăn.
Hắn bất mãn nói: “Chu Dạ, em nhìn đồng nghiệp bên cạnh anh, người ta ai cũng có con bồng con bế đi ra ngoài đường. Em cũng phải đứng ở góc độ của anh, lo lắng một chút chứ?” Chu Dạ âm thầm mắng hắn ép buộc, ôm cổ hắn tủm tỉm nói: “Anh vẫn chưa già, còn thanh niên trai tráng lắm, phong nhã hào hoa, trẻ tuổi như vậy, vội gì chứ?” Vệ Khanh cười khổ, còn phải xem là so với ai nữa.
Chu Dạ cọ cọ vào người hắn: “Vệ Khanh, em cũng không nói là không đính hôn, nhưng mà em nghĩ học xong nghiên cứu sinh rồi nói tiếp.” Hắn hừ lạnh: “Em học xong nghiên cứu sinh, có cần chuẩn bị học lên tiến sĩ không?” Chờ cô học xong, hắn đã già khú đế rồi. Cô cợt nhả: “Ai nha, em cũng không chạy thoát được, anh lo lắng gì.” Lại cúi cúi đấm lưng, hầu hạ hắn.
Vệ Khanh nhắm mắt hưởng thụ, vẫn không buông tay: “Chu Dạ, pháp luật không quy định học nghiên cứu sinh thì không thể đính hôn. Vả lại, đính hôn và chuyện em học bài cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nhau, không cần lấy chuyện này làm lý do.” Quan hệ hai người ổn định cũng tốt, gần đây hắn nhìn Vệ An và Trần Lệ Vân cũng có nhiều suy nghĩ, ngẫm lại chính mình cũng nên thành gia lập nghiệp. Cho nên, với chuyện này rất kiên trì.
Chu Dạ ở trên người hắn xoay tới xoay lui, làm nũng nói: “Làm gì có ai như vậy? Bạn em làm gì có ai vừa học bài, vừa có danh hiệu vị hôn thê đâu… anh chờ một chút có được không?” Vệ Khanh bị cô trêu chọc, hô hấp gấp gáp, cô càng ngày càng biết cách đối phó với hắn, căm giận nói: “Chu dạ, em còn tiếp tục lộn xôn, anh cũng mặc kệ!”
Chu Dạ chớp mắt nhìn hắn: “Anh đồng ý rồi?” Hắn hừ lạnh: “Em tự mà đi nói với cha mẹ anh ấy.” Cô hôn nhẹ lên môi hắn, lấy lòng: “Vệ Khanh, em yêu anh nhất.” Chỉ cần hắn không ép cô, cha và mẹ cũng không thể “không trâu bắt chó đi cày” được.
Vệ Khanh nghe mà thở dài một tiếng, đúng là anh hùng không qua nổi ải mỹ nhân!
[19]; [20]: được trích trong bài Đoản ca hành kỳ của Tào Tháo.