Trên đường về, Chu Dạ không nói lời nào, chỉ ngồi dựa về phía cửa xe, nhìn những ngọn đèn đường tỏa sáng bên ngoài cửa sổ. Gió xuân lướt qua những tán lá khô còn sót lại của mùa đông, cứ như thế lác đác rơi, mộng ảo. Tết Nguyên tiêu, ánh đèn rực rỡ, vậy mà trong lòng lại cảm giác bất an, dường như có một nỗi lo sợ len lỏi trong tim.
Vệ Khanh phá tan sự im lặng: “Sao thế? Chẳng nói câu gì, em đang nghĩ gì vậy? Sao lại ngây người như thế?” Chu Dạ ngẩng đầu nhìn hắn, một lúc lâu sau nói: “Em nghĩ, có lẽ sau này anh không nên đưa em tới nơi này ăn cơm.” Thà rằng hai người ở nhà nấu ăn, xem tivi còn tốt hơn, giống như trước anh anh tôi tôi. Chu Dạ ân hận, ân hận mối quan hệ giữa hai người sắp sửa chấm dứt như vậy. Đêm nay, nhìn cảnh tượng đó, càng làm cho cô thấy chấn động, càng làm cho cô thấy rõ bức tường chắn giữa hai người.
Vệ Khanh lại hoàn toàn hiểu lầm ý cô, hỏi lại: “Vì sao?” Lại nhịn không được, nhíu mày nói: “Vì Trương Suất?” Cho nên không muốn xuất hiện cùng hắn? Dáng vẻ này của Chu Dạ, làm cho hắn thấy bất mãn. Chu Dạ không nói gì, đột nhiên Trương Suất xuất hiện, đúng là đã khiến cô giật mình.
Vệ Khanh hừ lạnh một tiếng, nói: “Chu Thị, em đang nghĩ gì vậy? Em bày cái vẻ mặt này cho anh xem, là vì Trương Suất sao?” Chu Dạ không kiên nhẫn, tức giận nói: “Anh nói bậy bạ gì đó! Em không hỏi anh thì thôi, anh lại còn đổ tội lên đầu em sao? Được lắm, anh nói đi, anh gặp người nhà liền vất em sang một bên, là có ý gì?”
Lúc này Vệ Khanh mới hiểu vì sao cô lại tức giận, đây đúng là vấn đề lớn, vội giải thích: “Chu Dạ, không phải như em nghĩ đâu, em danh chính ngôn thuận là bạn gái anh. Anh không giới thiệu em với chị ấy là vì… aiz, tạm thời chưa thể nói rõ được. Chị dâu anh xuất thân trong quân đội, tính cách cương nghị, tác phong nghiêm túc, không dễ dàng nói chuyện. Huống hồ, chị ấy vẫn có thành kiến với anh, cho rằng cách cư xử của anh có vấn đề, không ưa anh.” Nói thẳng ra, hắn cũng chả thế nào ưa nổi chị dâu.
Chu Dạ nghĩ, người kia cũng thuộc tầng lớp thượng lưu, người ta có thể không có nhận xét gì sao? Ngay cả chị dâu hắn cũng không ưa hắn, dễ dàng đoán được, trước kia hắn hoang toàng bao lâu, trong lòng càng không vui. Vệ Khanh nói: “Anh nói xong rồi, đến phiên em.” Chu Dạ ngạc nhiên nói: “Đến phiên em cái gì?”
Vệ Khanh lườm cô, “Đến phiên em nói chuyện Trương Suất.” Chu Dạ lườm hắn một cái, “Chẳng có gì cả… dừng xe, đừng chạy tới trước cổng trường.” Trong lòng Vệ Khanh tồn tại khúc mắc, cho rằng cô muốn trốn tránh, bây giờ lại như vậy, hầm hừ nói: “Chu Dạ, anh và em hẹn hò, cho tới bây giờ đều quang minh chính đại. Vì sao không thể đưa em tới sân kí túc?” Điều này khiến cho hắn cảm giác mỗi khi ở gần Chu Dạ cứ phải lén lút. Căn bản cô không để hắn vào mắt.
Chu Dạ chán nản, sao hắn không hiểu chuyện như vậy, giờ còn cố tình gây chuyện nữa! Ai kêu hắn khiến người khác chú ý, làm cho người khác bàn tán sau lưng? Người vào trường là cô, cũng không phải hắn, không thể tự nhiên được. Cô không phải người thích gây scandal, chuyện tình cảm lại biến thành đề tài trà dư tửu hậu, có gì vui vẻ cơ chứ?
Vệ Khanh rầu rĩ ngừng xe, nhìn cô đá cửa bước ra, chẳng nói chẳng rằng, càng thêm bực bội, tùy tiện rút chìa khóa xe, kéo cô lại nói: “Anh đưa em về.” Dùng nhiều sức, ôm chặt cô đi về phía trước. Chu Dạ giãy dụa, cảm thấy đau, lạnh lùng nói: “Không cần, đến nơi rồi, em tự về được.”
Đột nhiên Vệ Khanh hét lên: “Em nghe lời chút đi.” Kéo cô, đi nhanh về phía trước. Chu Dạ theo không kịp, lảo đảo, suýt nữa thì ngã, tức giận, ra sức đẩy hắn: “Anh buông ra, em không cần anh đưa về.” Vệ Khanh lạnh lùng nhìn cô, ngang ngược ôm eo cô, không hề có ý buông tay, nhưng cũng đi chậm dần lại.
Chu Dạ cũng bình tĩnh, cứng người, giãy dụa vô ích, hậm hực đi về phía trước. Cứ như vậy giằng co, tới trước cửa kí túc, nửa ngày không thấy hắn buông tay, đành phải lên tiếng: “Đến rồi.” Đương nhiên Vệ Khanh biết đã tới nơi, thấy dáng vẻ cô như vậy, càng khó chịu, kéo cô về phía sau, đứng dưới tán cây, hung hăng hôn cô.
Chu Dạ giận dữ, hai tay bị giữ chặt ở sau người, chân vừa nâng lên đã bị áp chế, đầu vẫn nghiêng ra bên ngoài, Vệ Khanh không kiên nhẫn, nói: “Em ngoan ngoãn một chút!” Tay phải giữ mặt cô, đầu lưỡi không theo ý cô, dám chen vào.
Chu Dạ nhìn thấy bạn bè trong trường đều tò mò nhìn về phía mình, vừa thẹn vừa giận, nước mắt lã chã rơi. Lúc này Vệ Khanh dịu dàng hôn cô, cũng bỏ sự phong tỏa, tới lúc miệng cảm thấy mặn mặn, mới phát hiện ra cô không, mới biết được mình đã quá giận dữ.
Chu Dạ vì bị chú ý, càng tăng áp lực, khóc nức nở, nước mắt cứ như mưa rơi xuống không ngừng. Vệ Khanh chán nản, liên tục dỗ dành cô: “Anh xin lỗi, là anh không tốt. Chu Dạ, ngoan, đừng khóc nữa…” nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.
Chu Dạ tủi thân, lại không dám khóc thành tiếng, bị dồn nén rất khó chịu. Vừa đẩy hắn ra, vừa lau lau nước mắt, cũng không thèm để ý xung quanh, chạy vội về phía kí túc.
Vệ Khanh thất thểu nhìn theo bóng cô, quả thật do mình quá xúc động, lại còn dùng sức với cô nữa.
Liền gọi điện thoại cho cô, đương nhiên là Chu Dạ không nghe máy, nhìn xuống tắt máy luôn, rút luôn cả dây điện thoại trong kí túc. Cô nhắm chặt mắt nằm trong chăn, từng giọt nước mắt lã chã rơi, đau lòng nghĩ, Vệ Khanh và cô, dù là về địa vị, thân phận, hay tuổi tác, không chỉ kém nhau một chút mà là cực lớn. Cô sợ rằng lúc này hắn chiều chuộng cô, một mai khi hắn chán ghét, cô chẳng khác gì một oán phụ!
Cả đêm, Vệ Khanh gọi vài cuộc tới, ngay cả điện thoại ở kí túc cũng không liên lạc được, biết mình đã khiến cô tức giận. Nghĩ nghĩ, qua vài ngày nữa rồi nói sau, chờ cô hết giận, lại đi tìm cô. Theo tính xấu của cô, bây giờ mà tới gặp, không bị sập cửa vào mặt mới là lạ.
Tết Nguyên tiêu trôi qua, bắt đầu khai giảng học kỳ mới. Theo thường lệ lại họp lớp, hiếm khi bạn bè đông đủ ở trong lớp, Trương Suất cũng không ngoại lệ. Vì chuyện Vệ Khanh mà tâm tình Chu Dạ không vui, cả người rầu rĩ chán nản ngồi góc lớp. Trương Suất ngồi phía bên kia, quay đầu nhìn cô mấy lần, cô cũng không phát hiện ra.
Tiếu giáo sư vẫn tận tình hướng dẫn, lời nói thấm thía khuyên răn mọi người, nội dung chính là tập trung vào việc học, cố gắng chuyên cần. Vẫn như mọi khi, mọi người vừa nghe vừa ngáp, vất vả mãi mới thầy nói xong, mọi người lục tục ra về. Chu Dạ tựa vào cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, thân cây đào đã có thêm nhiều lộc non, lại thêm mùa xuân mới. Chỉ tiếc rằng gió lạnh vẫn chưa hết, nhìn thời tiết hôm nay, âm u, dường như sắp mưa. Trong lòng càng thêm muộn phiền.
Trương Suất ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn nhìn cô một lát, nói: “Bị ốm sao? Nhìn mặt bạn nhợt nhạt quá.” Chu Dạ lắc đầu: “Không, thời tiết xấu, cho nên tinh thần cũng không tốt.” Cô vì Vệ Khanh mà tiều tụy.
Trương Suất chần chừ một lúc, vẫn nói: “Chu Dạ, tối hôm đó, thấy bạn đi cùng với Vệ tiên sinh, mình rất bất ngờ…” Chu Dạ miễn cưỡng nói: “Nhìn thấy bạn, mình cũng bất ngờ.” Trương Suất im lặng, một lúc sau mới nói: “Từng nhớ trước kia bạn đã nói, bạn và Vệ tiên sinh không có quan hệ gì.”
Chu Dạ thở dài, “Đó là trước kia, ngay cả bây giờ mình và anh ấy có gì đi nữa, về sau cũng chưa nói trước được.” Trương Suất im lặng, nửa ngày sau mới nói: “Thấy bạn và Vệ tiên sinh ở cùng một chỗ, mình…” hắn không nói hết, nhưng vẻ mặt ảm đạm, giọng buồn bã.
Chu Dạ vùi đầu vào cánh tay, thấp giọng nói: “Có lẽ bạn sẽ thấy mình giống kiểu con gái ham hư vinh, nhưng mà , đừng lo. Nếu đổi lại là người khác, mình cũng sẽ nghĩ như vậy.” Có một số chuyện, người ngoài không thể nào hiểu được. Ngay cả người trong cuộc còn mê man không rõ, huống chi là người khác. Nếu Trương Suất vì chuyện đó mà hiểu lầm cô, cô cũng không có gì để nói.
Trương Suất lắc đầu, “Không phải, mình chưa hề nghĩ vậy. Chu Dạ, cho tới bây giờ mình chưa từng thấy một người con gái nào tốt như bạn. Mình thật sự rất thích bạn.”
Chu Dạ nghĩ hắn đang muốn an ủi mình, cười cười: “Cảm ơn, cách bạn khen ngợi người khác thật đáng yêu.” Tươi cười nhưng vẫn không thể xóa đi hết vẻ u buồn.
Trương Suất thở dài, biết là đã muộn, vì thế hỏi: “Bạn thực sự hẹn hò với Vệ tiên sinh sao?” Chu Dạ gật đầu: “Bây giờ thì đúng vậy, còn sau này thì chưa biết thế nào.” Hắn nghe ra giọng nói bi quan của cô, hỏi: “Sao thế?” Hắn lo rằng Chu Dạ bị bắt nạt. Vệ Khanh là cao thủ tình trường, mà Chu Dạ chỉ là một sinh viên chưa biết gì.
Chu Dạ cười khổ: “Bọn mình… coi như là cãi nhau đi.” Trương Suất nhìn cô, hỏi vì sao. Cô lại nghiêng đầu hỏi hắn: “Cậu có biết chuyện nhà Vệ Khanh không?” Trương Suất và hắn là người cùng giai cấp, hẳn là cũng biết một chút chuyện.
Trương Suất gật đầu nói: “Có nghe qua một chút.” Chu Dạ chần chừ, rồi cũng hỏi: “Tối hôm Nguyên tiêu, bọn mình gặp chị dâu anh ấy, mặc quân phục, vô cùng oai vệ.” Trương Suất “à” một tiếng, nói: “Chị dâu của Vệ tiên sinh là con gái duy nhất của Trần ủy viên trưởng, nghe nói từ nhỏ đã tham gia quân ngũ, là một anh thư, nữ trung hào kiệt. Trần gia so với Vệ gia chỉ có hơn chứ không kém, cha mẹ đều là cán bộ cấp cao, bản thân chị ấy cũng là quân nhân cao cấp. Mình từng nghe cha mình nói, chị ấy là người rất nghiêm túc, không biết giả dối.”
Chu Dạ nghe xong lắc đầu, nói đi nói lại, còn không phải là một cuộc hôn nhân giữa tầng lớp thượng lưu và giới chính trị sao? Cô vẫn còn nhớ vẻ mặt lãnh đạm của người phụ nữ ấy với Vệ Khanh tối hôm đó, ngay cả khi nghe tới tên chồng cũng thờ ơ, một người nghiêm nghị như cô ấy, không biết cuộc sống hôn nhân có vui vẻ hay không?
Trương Suất không ngờ rằng cô đã là bạn gái người khác, có chút chán nản vô lực, nói: “Vì sao bạn và Vệ tiên sinh lại cãi nhau?” Cô lắc đầu: “Trương Suất, mình không muốn nghĩ tới chuyện này nữa.” Hiện tại, cô vẫn không hiểu vì sao hắn lại tức giân, người nên tức giận phải là cô mới đúng. Hết lôi lại kéo cô, động tác thô bạo, còn không để ý tới tâm trạng cô, cưỡng hôn cô. Cô vẫn còn chưa hết giận, lúc này lại nghe Trương Suất hỏi, càng thêm chán nản chuyện trước mắt.
Trương Suất tỏ vẻ xin lỗi: “Bạn và Vệ tiên sinh yêu nhau, mình lại nói linh tinh, đúng là không có tư cách…” giọng có chút chua xót. “Nhưng mà Chu Dạ, mình nghĩ bạn vẫn còn suy nghĩ về chuyện này, có phải không?” Đương nhiên hắn có cái nhìn không tốt về Vệ Khanh.
Chu Dạ cười khổ, như vậy xem ra, chuyện của cô và Vệ Khanh đã đi tới hồi kết rồi sao? Trương Suất thấy cô đau lòng, không biết nói gì hơn, nhớ tới một chuyện, đổi chủ đề: “Chu Dạ, đừng nghĩ nhiều quá, chuyện gì cũng có cách giải quyết thôi. Bạn còn nhớ từng hứa sẽ làm mẫu cho mình không?”
Nếu không có hắn nhắc nhở, sợ rằng cô đã sớm quên, liền nói: “Đúng vậy, mình cứ nghĩ bạn đã nhờ người khác.” Trương Suất lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Không đâu, mình vẫn luôn chờ bạn.” Trong câu nói ám chỉ điều khác.
Chu Dã miễn cưỡng hồi phục tinh thần, hỏi: “Bây giờ ư? Bạn cứ lấy bản vẽ tới, mình dựa ở đây được chứ?” Trương Suất lắc đầu: “Không, lần này không chỉ phác họa, mình nhất định phải vẽ thật đẹp. Chờ thời tiết tốt hơn, hoa nở, chúng ta ra ngoại ô đi.”
Chu Thị không có ý kiến gì, nói: “Mùa xuân năm nay tới sớm thật đấy, bạn nhìn xem…” chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Đều đã nảy mầm, sẽ nhanh chóng nở hoa.” Tâm tình cũng tốt lên rất nhiều.