i hút thuốc, Vệ Khanh mới nhớ ra, nói: “Lần trước ở Mật Vân trượt tuyết, hơn nửa đêm, vì sao em lại dậy hút thuốc? Trong lòng không thoải mái sao?”
Chu Dạ trả lời cho có lệ: “Đâu có, ngẫu nhiên muốn hút, giống như bây giờ.” Nói xong rúc tay vào trong túi áo hắn tìm kiếm, Vệ Khanh cũng không ngăn cản. Chu Dạ mở ra nhìn tấy, ảo não nói: “Không có! Vậy anh nhét trong túi quần sao?” Lại định thò tay vào túi quần.
Vệ Khanh thấy cô giận, nói: “Muốn hút vậy sao?” Đưa điếu thuốc trên tay đặt vào môi cô, Chu Dạ mắng: “Phi, hạ lưu!” Vệ Khanh cười, thấy ven đường có một tảng đá, nghĩ có lên xe cũng phải ngồi chờ, không bằng ra ngoài ngồi cho không khí thoáng đãng. Kéo cô ngồi xuống, tảng đá nhỏ hẹp, chỉ vừa mình hắn ngồi, liền ôm cô vào lòng, vô cùng thân mật ôm cô: “Có lạnh không?” Chu Dạ gật đầu, ngã vào trong lòng hắn, giờ phút này được hắn ôm ấm áp thật thoải mái, mọi cô gái trên đời đều ước mơ, nhưng cũng vì như thế lại bất an.
Cô cầm điếu thuốc trên tay hắn, đặt ở trên miệng, dùng sức hút một hơi, sau đó làm càn, phun khói vào mặt hắn, mở mắt ra nhìn hắn, nhíu mày, khiêu khích. Vệ Khanh chưa từng thấy vẻ mặt Chu Dạ như vậy, hóa ra cô cũng có thể phong tình mê hoặc đến thế, mị lực tràn lan phóng ra, làm say đắm lòng người. Nhịn không được, ôm chặt cô hôn sâu.
Chu Dạ rất phối hợp, dường như trời tối càng làm cho cô thêm táo bạo, chủ động đón nhận nụ hôn của Vệ Khanh. Hắn chìm đắm trong nụ hôn tới mức mất hồn, cô gõ gõ trán hắn hỏi: “Em là ai?” Vệ Khanh còn muốn hôn cô, cô không cho, chạm tay vào mặt hắn hỏi: “Em là ai nào?” Vệ Khanh cảm thấy kì lạ, tay lại sờ loạn, thở phì phò nói: “Chu Dạ, đừng đùa nữa.”
Chu Dạ gõ trán hắn một chút, hừ lạnh nói: “Cuối cùng cũng không gọi nhầm tên.” Nghĩ hắn có nhiều tình nhân như vậy, chỉ sợ giờ phút này không biết đang cùng ai hôn môi. Vệ Khanh ôm cô thật chặt, hỏi: “Sao thế? Sao tự nhiên lại không vui?” Chu Dạ thò tay vào trong áo hắn, dần dần trượt xuống, cả người Vệ Khanh nóng bừng lên. Giữ tay cô đang làm loạn, khàn giọng: “Em lại làm càn nữa, anh không nhịn nữa đâu.”
Chu Dạ cũng không bỏ tay ra, lười biếng nói: “Thích em sao?” Vệ Khanh không chút do dự gật đầu: “Đương nhiên thích.” Không thì sao có thể xa xôi ngàn dặm đi cùng. Hôn trên mặt nàng, lướt xuống gáy, tới xương quai xanh, nụ hôn ấm áp ẩm ướt, Chu Dạ cảm thấy thoải mái, cũng không ngăn cản. Lại hỏi: “Vậy thích nhiều không?” Trong lòng cũng thầm hỏi, có giống với thích người con gái khác không? Cô thừa nhận là cô có chút để ý.
Vệ Khanh đáp: “Thích đến mức nguyện ý cả đời chăm sóc em.” Tuy là lời ngon tiếng ngọt, giờ phút này nói ra cũng không phải giả vờ. Chu Dạ cũng không ngoại lệ, cảm động, hôn một chút lên trán hắn, lướt xuống dưới, lên chóp mũi, môi, cằm, cảm giác có chút tê lưỡi, liền dừng lại.
Vệ Khanh không hiểu vì sao hôm nay cô lại mềm mại nhiệt tình như vậy, trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ, thử đặt tay lên ngực cô, lòng bàn tay nóng rực. Chu Dạ thở khẽ, cũng có chút phản ứng, nhưng lại đẩy tay hắn ra, sửa lại quần áo, nói: “Trước kia Lý Minh Thành cũng nói qua, muốn vĩnh viễn chăm sóc em, nhưng bây giờ hắn còn không cần em.” Có phải lời nói của đàn ông không đáng tin? Có phải Vệ Khanh có thói quen lời ngon tiếng ngọt như vậy?
Nhiệt tình giữa hai người nhanh chóng biến mất, trong lòng Vệ Khanh lạnh lẽo, sắc mặt khó coi. Chu Dạ kéo hắn đứng dậy, nói: “Trở về thôi, không cần nói gì cả, dùng hành động chứng minh cho em thấy là được. Như vậy, em mới có thể yên tâm thích anh.” Vệ Khanh dần dần hiểu ra, hóa ra là do cô lo lắng, sợ hãi. Chu Dạ nhìn hắn, còn thật tâm nói: “Vệ Khanh, em nghĩ, em thật sự thích anh, nếu anh trêu chọc em, cũng đừng phụ bạc em. Chỉ cần anh ở bên em, toàn tâm toàn ý đối xử tốt với em. Nếu anh muốn đối tốt với người con gái khác, cũng phải chờ chúng ta chia tay.” Cô chưa bao giờ yêu cầu tình yêu thiên trường địa cửu, nhưng nếu đã từng có được, ít nhất hy vọng là toàn tâm toàn ý.
Vệ Khanh nhẹ giọng nói: “Sẽ không đâu, anh chỉ đối tối với em thôi.” Gằn từng tiếng một, giống như nặng ngàn cân. Lời nói bình thường như vậy, như là hứa hẹn suốt cả cuộc đời. Bỗng nhiên hắn cảm thấy được trên vai có trách nhiệm, Chu Dạ tin tưởng lời nói lúc này của hắn tuyệt đối là thật lòng, nhưng chuyện sau này, có ai nói trước được.
Cô gật đầu nói: “Vào trong xe thôi, em thấy hơi lạnh.” Hai người đi lên đường cao tốc, thấy những chiếc xe từ xa xa chậm rãi chuyển động. Chu Dạ nhẹ nhàng thở ra, kéo hắn nói: “Đi thôi, đi thôi, cuối cùng đường cũng mở.” Vệ Khanh thay cô thắt dây an toàn, vuốt mắt cô, lại vuốt ma, tận tới lúc xe phía sau ấn còi ầm ĩ mới thôi. Hắn ngồi thẳng người dậy, chậm rãi khởi động xe đi tiếp. Từ đầu tới cuối, hắn không nói một lời.
Hai người về tới nha, đã là nửa đêm rạng sáng, trong khu phố không có một tiếng động, hai người kiệt sức, mệt mỏi không chịu nổi. Chu Dạ chỉ đường cho hắn đi vào. Vệ Khanh ngẩng đầu nhìn bảng hiệu: “Đây không phải là trường Trung học Thượng Lâm sao?” Chu Dạ gật đầu: “Đúng thế, mẹ em là giáo viên ở đây, nhà em sống ở khu nhà dành cho giáo viên.”
Xe chậm rãi đi vào, Chu Dạ nhìn ra bên ngoài vừa thấy, vội kêu ngừng, nhảy ra ôm chặt người bên ngoài oán trách: “Cha, trời lạnh như vậy, đã là nửa đêm, sao cha vẫn đứng bên ngoài chờ bọn con? Con cũng có phải không biết đường về đâu!” Lại hỏi: “Cha chờ bao lâu rồi? Có lạnh lắm không? Thời tiết giờ rất lạnh nha, cha sao còn đứng đây. Nhanh lên xe, nhanh lên xe.”
Vệ Khanh mới biết đây là cha cô, vội đi xuống chào hỏi: “Bác trai, cháu chào bác.” Cha cô gật đầu, cũng máy móc đáp: “Chào cháu.” Hiển nhiên trả lời vụng về, không am hiểu khách sáo. Vệ Khanh vội nói: “Bác trai, bác lên xe đi ạ, trong xe ấm hơn.” Cha cô xoa xoa tay nói: “Chỉ đi có vài bước chân thôi.” Cũng không bước lên xe.
Chu Dạ kéo cha lên xe, nói: “Cha, cha nhìn cha xem, tay đã cứng lại, quăng đi chắc vỡ luôn đó.” Cha cô lắc đầu: “Không sao, mùa đông tới, tay người già đều như vậy.” Cô đau lòng nói: “Đi về con bóp thuốc cho cha, đây không gọi là tay nha.”
Xe đi vào một khu nhà có chút cổ kính, Chu Dạ đi trước, nói: “Cẩn thận, bậc thang cao đấy.” Thang lầu chật hẹp tối om, ngay cả là nhà cho giáo viên, điều kiện cũng không được tốt. Chu Dạ đi lên tầng 3, mở cửa ra nhìn thấy, trong nhà thiết kế đơn giản, một bộ sofa có lẽ đã hơn 10 năm, giữa phòng có một cái TV cũ 21inch, xem ra đã sớm hết hạn. Tủ lạnh cũng đã rỉ sét, khăn trải bàn đã ngả màu vàng, phòng có hơi bừa bộn, nhưng vẫn sạch sẽ.
Chu Dạ giới thiệu nói: “Cha, đây là bạn con, anh ấy tới đây có việc.” Cha cô vội nói: “Được được, không cần khách sáo, cứ ngồi xuống trước đi.” Vệ Khanh vừa nghe cô giới thiệu, đương nhiên bất mãn, nhìn cô chằm chằm, cô cũng không để ý, nói: “Phòng nhỏ, anh ở tạm một đêm, em đi dọn dẹp một chút.”
Đi ra hỏi: “Cha, cha dọn dẹp phòng con sao?” Rất sạch sẽ, nhìn không giống như cha cô làm. Lúc mẹ cô sinh thời, cha cô cũng là đại nhân vật – quần áo đưa tới tận tay, cơm ăn bê tới tận miệng. Cha cô đang pha trà cho Vệ Khanh, đáp: “Không phải, là cô con dọn dẹp đấy. Chăn gối đều đã phơi nắng qua.”
Cô nhìn nhìn một chút, lại đi ra, nói: “Cha, để con, cha ra phòng khách ngồi đi.” Nấu nước pha trà, động tác nhanh nhẹn. Vệ Khanh thấy cha cô không nói nhiều, cũng không có gì để nói, khách sáo nói vài câu, liền đi tới phòng bếp nói: “Được rồi, đã nửa đêm còn ai uống trà nữa, thay đồ rồi ngủ đi. Đúng rồi, anh ngủ ở đâu? Chung phòng với em sao?” Cô tức giận nói: “Anh ngủ dưới đất.”
Cầm siêu nước ấm đi ra, nói: “Cha, cha đứng bên ngoài lâu như vậy, lạnh lắm rồi, mau vào ngâm chân đi.” Ngồi dưới đất thay cha xắn ống quần. Cha cô gật đầu: “Con mau đi ngủ đi.” Cô còn hỏi có nóng hay không, cha cô lắc đầu. Vệ Khanh nhìn, thực sự rất cảm động, đứng ở nơi đó nói không ra lời. Hắn chưa từng nghĩ, trong cuộc sống lại có người múc nước cho cha mẹ rửa chân, Chu Dạ chăm sóc hiếu thuận, thật đáng quý.
Lúc này cô mới vào phòng ôm chăn gối đi ra, nói: “Vệ Khanh, anh ngủ phòng em, em vào thư phòng ngủ.” Đi tới thư phòng có độc một chiếc giường đơn ngồi xuống, Vệ Khanh đi theo vào, băn khoăn nói: “Để anh ngủ thư phòng là được.” Cô lắc đầu: “Đã đến đây thì là khách, không có đạo lý nào chủ để khách chịu khổ cả. Cũng mệt mỏi cả rồi, anh đi ngủ sớm chút đi, ngày mai không phải anh còn có việc sao? Chấp nhận ngủ một đêm, thiệt thòi cho anh, ngày mai đi đặt phòng khách sạn sau.”
Vệ Khanh cũng không nói gì, chỉ nói: “Anh thấy ở đây rất tốt. Đúng rồi, trước khi ngủ cũng phải rửa mặt đã.” Chu Dạ lo hắn không quen, cũng ngâm nước nóng, đưa khăn mặt sạch cho hắn. Trong lòng Vệ Khanh vô cùng ấm áp, cứ tưởng rằng Chu Dạ còn ít tuổi, chỉ giỏi tùy hứng đanh đá, không ngờ cô cũng biết chăm sóc người khác. Giờ phút này, thật sự muốn ở bên cô cả đời, sống một cuộc đời giản dị cũng không tệ!
Chu Dạ đấm đấm thắt lưng, nói: “Đi ngủ sớm một chút, sáng sớm mai em còn phải đi sắm tết nữa.” Từ ngày mẹ cô qua đời, mọi việc trong nhà đều do cô đảm nhiệm. Bôn ba cả một ngày, thật sự mệt mỏi, nhanh chóng tiến vào mộng đẹp.