lắc đầu: “Đâu có, em không gầy, là do khung xương bé, cho nên nhìn thấy gầy thôi.” Hắn nhìn chằm chằm vào ngực cô, không có ý tốt gật đầy: “Có lẽ vậy, nếu không, để anh kiểm tra chút xem.” Bàn tay xấu xa lại di chuyển.
Chu Dạ đẩy hắn ra, ngồi xuống, rầu rĩ nói: “Được rồi, ôm cũng ôm rồi, tiện nghi cũng cho anh chiếm rồi. Em phải về học bài.” Vệ Khanh có chút thất vọng, nói: “Vất vả mới được gặp em một lần, còn chưa nói được một hai câu, em đã phải đi rồi sao?” Cô cúi đầu nói: “Sắp thi rồi mà, em thấy lo lắng.” Hắn thở dài: “Được rồi, em về đi thôi.” Sau này sẽ gộp lại một lượt bắt cô trả nợ.
Chu Dạ chạy nhanh về phía cổng trường, quay đầu lại, vẫn nhìn thấy Vệ Khanh đang nhìn theo cô. Không hiểu vì sao, lại chạy ngược trở lại. Vệ Khanh mở cửa sổ xe, hỏi: “Sao vậy? Quên gì sao?” Chu Dạ lắc đầu, nhìn bốn phía xung quanh không có người, ôm cổ hắn, khẽ hôn lên môi hắn một cái. Chớp mắt, khuôn mặt đã ửng hồng, rất nhanh chạy đi. Vừa chạy, vừa lau môi, nghĩ thầm, xong rồi, mình điên rồi, cho dù cảm kích, cũng không thể làm vậy!
Vệ Khanh vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, thật sự khó nói lên lời. Chu Dạ đúng là một người yêu lý tưởng, vừa khôn khéo, lại làm cho người ta thương yêu tới tận tâm khảm. Vốn định ôm cô, nhưng chờ tới khi hắn tỉnh táo trở lại, cô đã chạy mất rồi. Cơ hội ngàn năm có một tốt như vậy, lại không có, liền hối hận không thôi. Tâm tình sảng khoái cười vang, như thế này đâu gọi là hôn, xem ra sau này phải dạy dỗ cô cho tốt mới được.
Chuẩn bị đi ngủ lại nhận được điện thoại của hắn, ban ngày ngượng ngùng chưa hết, cô có chút xấu hổ nghe máy, hạ giọng nói: “Alo, mọi người đều ngủ cả rồi.” Vệ Khanh trực tiếp hỏi: “Có nhớ anh không?” Cô buồn bực nói không có, hắn cười to: “Thật không có sao?” Chu Dạ phiền não nói: “Thật không có mà! Vệ Khanh, em xin anh, anh để cho em sống yên ổn vài ngày, không thì kỳ thi của em biết làm thế nào bây giờ!”
Vệ Khanh nói: “Sao cơ, ngay cả điện thoại cũng không cho gọi ư?” Cô gật đầu: “Đúng vậy, không được. Anh gọi điện cũng là làm phiền e,. Vệ Khanh, em vẫn chưa nghĩ thông chuyện em và anh.” Cô không biết nên làm gì bây giờ, cái người Vệ Khanh này, không phải cô không biết hắn phong lưu cỡ nào.
Vệ Khanh ôn nhu nói: “Được rồi, em cứ từ từ nghĩ. Không cần gấp, mấy ngày tới anh phải đi châu Phi một chuyến, em có muốn nói gì với anh không?” Chu Dạ bị dọa, hoảng hốt hỏi: “Châu Phi!” Đó là chỗ nào nha! Vội vàng hỏi: “Tiêm vacxin phòng bệnh chưa?” Hắn trấn an cô: “Đừng lo, anh chỉ đi vài ngày, rồi sẽ trở về.” Chu Dạ “à” một tiếng, thật lâu sau mới nói: “Vậy anh đi bình an trở về nha.”
Vệ Khanh cười: “Anh chỉ đi công tác thôi mà, cũng không phải đi đánh giặc. Ngoan, thi cho tốt, thi tốt, đến lúc đó sẽ đưa em đi chơi.” Nghe giọng hắn như dụ dỗ trẻ con, cô cười: “Là thưởng cho sao?” Hắn cảm giác thật sự ngọt ngào, gật đầu: “Thi tốt mới được đi, không tốt thì không cho đi đâu.”
Cô hỏi: “Đi đâu?” Hắn cố ý khiêu khích cô: “Không thể nói trước, em cứ an tâm thi cho tốt đi.” Cô gật đầu. Trước khi cúp máy, Vệ Khanh cười hỏi cô: “Không hôn anh sao?” Cô nhớ tới nụ hôn vừa rồi, mặt lại đỏ, mắng: “Phi! Ghê tởm.”
Vệ Khanh lại trêu chọc cô: “Được rồi, bảo bối, hôn một cái.” Chu Dạ cười rồi cúp máy. Một lúc nói chuyện với hắn, tâm tình tốt lên rất nhiều. Ôm gối đầu suy nghĩ, về sau sẽ không làm chuyện buồn nôn đó nữa, xấu hổ chết được. Ban ngày chắc là bị váng đầu, không tính toán gì hết.
Kì thi khảo nghiên kia diễn ra hai ngày thật sự rối loạn. Trường cô cho sinh viên nghỉ đông sớm, rất nhiều người đã sớm thu dọn hành lý về nhà, chỉ còn lưu lại ít người. Càng thi, cô càng thấy hốt hoảng, không biết rằng mình đang viết gì nữa. Thời gian lại gấp gáp, mỗi một môn thi lại là một thân mồ hôi lạnh, qua hai ngày, cô lao lực quá độ, tiều tụy chịu không nổi, đã không thể nhịn được nữa rồi.
Nhất là khi gặp Tất Thu Tĩnh thi bên Thanh Hoa về, hai người ngồi với nhau thảo luận về đề tiếng Anh và chính trị. Càng nói, Chu Dạ càng thất vọng, vẻ mặt tuyệt vọng nói: “Hết rồi, Tất Thu Tĩnh, khẳng định là ta không được tuyển rồi. Còn nhiều chỗ ta chưa làm được.” Tất Thu Tĩnh đánh cô một cái: “Tỉnh lại đi, nói bậy bạ gì đó! Hoàn thành hay không cũng không phải là vấn đề! Ngươi chỉ còn vài chỗ chưa làm không phải sao? Bài thi nghiên cứu sinh không làm hết là chuyện bình thường!”
Thi xong, ngay cả cơm tối cũng không ăn, trong lòng cô chỉ âm thầm oán thán vì không làm hết đề, hối hận không thôi. Than thở ngã xuống giường, cố gắng lâu như vậy, làm bài chỉ như thế, tâm tư như đã chết. Cả tối đều ngủ không được, sáng hôm sau, đang lúc buồn chán, lại nhân được điện thoại của Vệ Khanh: “Anh đã về, bây giờ đang ở trường em, em mau ra đây, anh đưa em đi chơi.”
Chu Dạ cạn sạch sức lực, rầu rĩ nói: “Ồ, anh đã về rồi sao? Về khi nào vậy?” Hắn tới thật sớm nha, bây giờ mới mấy giờ, mọi người vẫn đang trong chăn ấm. Vệ Khanh nói: “ Về từ chiều hôm qua, biết em đang thi, cho nên chờ em thi xong mới dám gọi điện cho em.” Chu Dạ “à” một tiếng, cũng không nói gì thêm.
Vệ Khanh lập tức nhận ra, nói: “Sao thế, tâm tình không vui sao? Dù sao cũng thi xong rồi, em còn lo lắng cái gì! Mặc cho số phận đi. Nhanh ra đây, thư giãn một chút, em đừng để thi xong bị choáng váng nha.” Chu Dạ nhỏ giọng nói: “Nhưng mà em cảm giác chính mình làm bài không được tốt.” Cô vẫn nhớ Vệ Khanh nói cô làm bài không tốt sẽ không đưa cô đi chơi.
Vệ Khanh buồn cười, cô coi là thật sao. Vội nói: “Kết quả còn chưa có, em lo lắng cái gì! Anh chắc chắn em sẽ trúng tuyển! Nhanh chút, lát nữa nói tiếp. Nếu em không xuống dưới, anh trực tiếp đi lên lầu tìm em. Bây giờ em đang ở dưới sân kí túc em nè.” Hắn chờ không nổi nữa, giống như những nam sinh bình thường, đứng trước cửa kí túc chờ bạn gái.
Chu Dạ nhảy dựng lên, mở cửa sổ ngó xuống, quả nhiên thấy hắn cầm điện thoại đứng ở dưới, vừa nhìn đã thấy tài mạo xuất chúng, bao nhiêu bạn cùng trường qua lại đều nhịn không được lén lút nhìn hắn, mà hắn dường như không nhìn thấy. Vội cầm áo khoác, thay giày, lao xuống. Vệ Khanh chờ trước cửa, ôm eo cô nói: “Động tác thật nhanh a, thương anh chờ lâu sao?”
Chu Dạ nhỏ giọng quát: “Anh nghiêm túc một chút, chẳng may để thầy cô nhìn thấy, không hay.” Vội giãy ra, tạo khoảng cách. Vô tình không phát hiện thấy, vô hình chung cô đã thừa nhận quan hệ giữa mình và Vệ Khanh, chẳng qua bản thân lại không nhận ra mà thôi.
Đương nhiên Vệ Khanh không thuận theo, dựa gần lại nói: “Nhìn thấy thì sao chứ! Ở đại học, giảng viên có quyền can thiệp chuyện yêu đương của sinh viên sao?” Chu Dạ đẩy hắn: “Anh nói bậy bạ gì đó! Người ta đều biết anh! Em không muốn bị người khác nói linh tinh. Anh đứng đắn chút đi.” Vệ Khanh lắc đầu: “Vậy em cầm tay anh, bằng không, trước mặt mọi người, anh sẽ hôn em.”
Chu Dạ trừng hắn, mắng: “Vệ Khanh, anh quá đáng!” Vệ Khanh nói: “Chu Dạ, em tổn thương anh như vậy, anh làm thế gọi là ám muội sao?” Chu Dạ dừng chân, không chịu đi. Hắn vươn tay dỗ dành: “Ngoan, nghe lời a. Anh từ châu Phi vạn dặm xa xôi mới về, chêch lệch giờ giấc còn chưa có điều chỉnh được, em phải tốt với anh một chút chứ.” Chu Dạ do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn ôm một tay hắn, vừa đi vừa cúi đầu, không dám nhìn người khác. Thật may là sáng sớm, trên đường, không có nhiều người lắm.
Cô thắt dây an toàn xong, thuận miệng hỏi: “Sớm như vậy, anh định đưa em đi đâu? Giờ này không phải quán bar đã đóng cửa rồi sao?” Vệ Khanh nghiêm mặt nói: “Chu Dạ, lần sau em không được đi tới quán bar nữa.” Cô kêu lên: “Vì sao?” Hắn giáo huấn cô: “Những nơi như vậy, không có chuyện gì tốt, vậy mà em con dám đi! Cẩn thận người ta chuốc thuốc em. Về sau anh cũng không đưa em tới mấy chỗ nhố nhăng đó nữa.” Cô bất mãn: “Anh cho em là người mới vào đời à! Trước kia không phải em từng làm ở quán bar sao?”
Vệ Khanh nói: “Trước kia là trước kia, bây giờ không được. Em nói xem, có sinh viên nào cả ngày tới quán bar không?” Cô nghẹn lời, nửa ngày mới nói: “Nhưng mà thỉnh thoảng đi chơi một hôm cũng có sao đâu!” Hắn đáp: “Chu Dạ, em phải có ý thức một chút, đã là bạn gái người ta, thì đừng tới quán bar làm loạn nữa.” Cô trở mặt luôn: “Ai là bạn gái ai, em cũng chưa đồng ý.”
Vệ Khanh cũng không tranh cãi với cô, lập tức lái xe. Tính tình của cô, thật khiến người ta đau đầu, hắn phải nghĩ ra biện pháp để cô không thể không thừa nhận mới được.
Chu Dạ nhìn xe hướng ra đường cao tốc, vội hỏi: “Mới sáng sớm, rốt cuộc anh muốn đưa em đi đâu?” Vệ Khanh cười: “Sợ anh đem em bán đi sao? Đưa em đi chơi mà.” Cô hỏi đi đâu, Vệ Khanh lấy vé máy bay ra đưa cho cô. Chu Dạ nhìn qua, không ngờ là vé máy bay đi Thanh Đảo, vội nói: “Vệ Khanh, hai ngày nữa em phải về nhà!” Vệ Khanh “à” một tiếng, nói: “Ngày mai chúng ta sẽ trở lại. Đưa em đi chơi một chút, nhưng mà đừng có lại đột ngột nổi giận nha, phải ngoan ngoãn nghe lời đó.” Chu Dạ le lưỡi làm mặt quỷ, nghĩ rằng, còn phải nhìn tình hình thế nào đã.