đoán được một chút, hỏi: “Vì Lý Minh Thành sao?” Chu Dạ chậm rãi gật đầu, khóc nức nở nói: “Vì sao hắn không thích tôi? Tôi không xinh đẹp sao? Trương Nhiễm Du có gì tốt chứ!” Cứ nghĩ tới lại đau lòng.
Trong lòng Vệ Khanh cũng rít gào, vậy em vì sao lại thích hắn, hắn có điểm gì tốt! Nhưng vẫn dỗ cô: “Không phải vì em không tốt, mà vì em rất tốt.”
Chu Dạ ngẩng đầu nhìn hắn: “Thật ư? Vậy anh nói tôi tốt cái gì?” Vì Lý Minh Thành khiến cô mất hết niềm tin, không còn tự tin nữa.
Vệ Khanh nghĩ nghĩ nói: “Em thông minh xinh đẹp, tự tôn tự cường, còn có…tuổi trẻ.” Thật lòng hắn muốn nói, không ngờ cô còn trẻ như vậy, mới mười chín tuổi, vô cùng hâm mộ. Hắn luôn cho rằng chính mình hào hoa phong nhã, đang tuổi sung mãn, mọi người đều khen ngợi hắn tuổi trẻ đầy hứa hẹn. Nhưng tới hôm nay, thấy sinh nhật mười chín tuổi của Chu Dạ, mới phát hiện ra, mình đã không còn trẻ nữa.
Hắn không khỏi cảm thán: “Em mới mười chín tuổi! Là sinh viên thần đồng sao?” Mười chín tuổi đã sắp học xong đại học, khiến hắn không khỏi kinh ngạc.
Chu Dạ lắc đầu: “Không phải, tôi không phải loại sinh viên thần đồng biến thái, ngoài học hành ra, chẳng giỏi cái gì cả. Tôi đã nói cho anh biết, mẹ tôi là giáo viên môn mỹ thuật ở trường trung học chưa nhỉ?”
Vệ Khanh không nghĩ tới cô lại kể chuyện nhà cho hắn, liền phối hợp nói: “Thật sao? Thảo nào em lại học mỹ thuật tạo hình, hóa ra gia đình lại có truyền thống học giỏi như vậy.”
Chu Dạ lắc đầu: “Không phải, ý tôi không phải như vậy. Mẹ tôi là giáo viên, ban ngày bận rộn, ba tôi làm lái xe, công tác cũng rất bận. Không có thời gian chăm sóc tôi, cũng không có cách nào khác, năm tuổi đã ném tôi đi học, giao cho thầy cô có quen biết, muốn cho tôi đi học thử. Nhưng cứ mỗi cuộc thi tôi lại đạt tiêu chuẩn, mẹ tôi lại cho tôi đi học, nói nếu không theo được thì lưu ban cũng không sao. Lúc tôi học cấp một, chỉ học năm năm, về sau đổi quy chế thành sáu năm. Cấp hai học ba năm, cấp ba học hai năm, nên mười lăm tuổi tuổi đã học đại học. Nói tiếp thì cũng chẳng có gì ngạc nhiên cả.”
Vệ Khanh hỏi: “Học cấp ba chỉ mất hai năm? Vì sao trung học em lại chỉ học có hai năm?” Hăn cảm thấy rất kỳ lạ.
Chu Dạ đem nửa chén rượu uống một ngụm cạn sạch, đập cộp xuống bàn nói: “Cấp ba chỗ chúng tôi có thể tham gia thi vào trường cao đẳng nha, nhà trường làm thủ tục giúp chúng tôi, cũng chỉ là để thi thử. Năm ấy tôi cũng đi thi thử, thi đỗ vào Bắc Kinh. Lúc đó, thầy gióa khuyên tôi nên học thêm 1 năm nữa, nói với thành tích của tôi, năm sau nhất định có thể đỗ đại học Thanh Hoa. Nhưng tôi lại muốn đi học đại học.”
Vệ Khanh hỏi: “Vì sao không học tiếp một năm? Có hối hận không?”
Chu Dạ lắc đầu: “Không có.” Cô vì Lý Minh Thành mà tới Bắc Kinh học, bây giờ cũng không thấy hối hận. Chu Dạ xưa nay làm việc không thích hối hận. Yêu thì cũng yêu rồi, sai thì cũng sai rồi, một mình gánh chịu.
Nhưng cứ nghĩ tới chuyện này, không kiềm chế được lại rơi nước mắt. Vệ Khanh cầm tay cô an ủi: “Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa. Cả đời chỉ có một sinh nhật mười chín tuổi, phải vui lên chứ. Đi nào, chúng ta khiêu vũ. Nhảy suốt đêm được không?” Hết khuyên bảo lại dỗ dành, cộng thêm dụ dỗ. Chu Dạ tay chân nõn nà, mềm mại không xương, bé nhỏ. Tâm tư Vệ Khanh lại rục rịch.
Trải qua hai ba tháng chiến đấu, hắn mới được nắm bàn tay nhỏ bé của Chu Dạ, nếu xem lại lịch sử tung hoành tình trường của hắn, đây chính là ngoại lệ lần đầu, thất bại đầu tiên. Cho nên, nhất định phải nắm bắt thời cơ, tuyệt đối không thể buông tha.
Nhưng Chu Dạ chẳng những từ chối, còn lườm hắn, rút tay về, xoa xoa, cảnh cáo nói: “Vệ Khanh, anh không được động tay động chân! Cẩn thận tôi không nể mặt đó!” Đừng tưởng lúc cô đang không vui, lại có thể mượn gió bẻ măng.
Vệ Khanh nhìn cô không nói gì, đứng dậy nói: “Anh đi toilet, Em ngoan ngoãn ngồi đây, đừng chạy lung tung. Trong quán bar có nhiều người xấu đó.”
Hắn đi ra ngoài hút thuốc, lại nghĩ cách. Chu Dạ đã uống rượu mà vẫn khó khăn như vậy. Hắn vì giữ vững hình tượng, không làm trò trước mặt Chu Dạ. Chu Dạ “giễu cợt” một tiếng, lại khiến hắn nhớ tới lần đầu gặp cô ở quán bar.
Nhưng tới lúc Vệ Khanh quay lại, đã không thấy bóng dáng Chu Dạ đâu. Hắn nghĩ Chu Dạ đi rồi, liền hỏi một nhân viên phục vụ. Phục vụ chỉ ra sàn nhảy, nói vị tiểu thư kia đã lên nhảy rồi. Hắn nhìn theo, liếc mắt một cái đã thấy Chu Dạ đang nhảy cùng một anh chàng trẻ tuổi nhã nhặn, ôm ấp thân thiết, hai người như dán thành một khối. Người nọ còn đưa tay dao động bên hông Chu Dạ, lướt qua lướt lại vuốt ve.
Vệ Khanh nhìn thấy, nổi giận, chen vào, không nói hai lời, lôi Chu Dạ ra ngoài. Dạy dỗ cô: “Bảo em ngồi yên một chỗ, sao lại không nghe lời.” Lại còn nhảy cùng người khác, đúng là không coi hắn ra gì. Chu Dạ uống say, hai má ửng hồng, vẫn còn mơ hồ nói: “Liên quan gì tới anh!”
Vệ Khanh giận nhét cô vào trong xe, khởi động động cơ, nghĩ có khi nên trực tiếp đưa cô về chỗ mình. Nào ngờ, Chu Dạ mở mắt, nhìn thấy cảnh vật không đúng, say khướt nhào vào lòng hắn, trong miệng ồn ào: “Anh dẫn tôi đi đâu? Tôi muốn về trường, tôi muốn về trường.” Còn liều mạng đánh hắn, tranh cãi ầm ĩ không ngớt.
Vệ Khanh bị dọa mồ hôi lạnh chảy ròng, “Chu Dạ, em ngồi yên cho tôi. Đừng có giỡn nữa, em làm loạn như vậy, muốn xảy ra tai nạn à!” Chu Dạ mặc kệ, ngang ngược nói: “Tôi muốn về trường, tôi muốn về trường.” Hắn không còn cách nào khác, đành dừng xe ở ven đường, nhìn Chu Dạ ầm ĩ, nổi giận đùng đùng nói: “Được rồi, anh đưa em về trường.” Bao nhiêu toan tính mất sạch.
Chu Dạ an tĩnh trở lại, nghiêng đầu ngủ. Vệ Khanh lắc đầu cười khổ. Đến trước cổng trường dừng lại, Chu Dạ vẫn nhắm mắt, lúc ngủ nhìn cô rất dịu dàng, khiến hắn cảm giác ngọt ngào, hô hấp căng thẳng, sắc tâm lại nổi lên, chậm rãi phủ toàn thân, khiến toàn thân hắn nóng bức.
Xe dừng một lúc, Chu Dạ mơ màng liền tỉnh, cảm giác có người ở gần, giật mình một cái, dựa sát vào cửa xe, vừa mở mắt liền thấy Vệ Khanh có ý đồ xấu, hổn hển hét lên: “Vệ Khanh, anh muốn làm gì?”
Vệ Khanh hôn trộm thất bại, có chút thất vọng, lười biếng nói: “Chẳng muốn làm gì cả.” Chỉ hôn một cái cũng khác người, hắn đúng là chẳng làm được gì.
Chu Dạ không giống với lúc trước, lửa giận ngút trời, hung hăng cảnh cáo: “Vệ Khanh, anh dám hôn tôi thử coi, tôi khóc cho anh xem!” Dù sao tối nay cô vẫn chưa khóc đủ, không ngại khóc tiếp để kéo cảnh sát tới. Chu Dạ không nghĩ ra cái gì có thể uy hiếp được, đành khóc lóc om sòm.
Đối với đòn cảnh cáo này của cô, chẳng có tác dụng uy hiếp gì với Vệ Khanh cả. Hắn nghe xong chỉ cười, làm cô nổi giận đùng đùng xuống xe. Nghĩ tới, Chu Dạ tức giận vì không muốn bị hôn. Làm hắn không khỏi nhiệt huyết sôi trào, thề nhất định phải trộm bằng được nụ hôn đầu tiên của Chu Dạ.