cô chỉ có thể răm rắp làm theo? Quả là đã quá xem thường Chu Dạ cô rồi. Vì thế đồng ý. Vệ Khanh vừa thấy cô đồng ý gặp mặt, nhiệt tình nói muốn tới đón cô. Chu Dạ lạnh lùng từ chối: “Vẫn là tìm chỗ trước đi.” Hai người hẹn địa điểm gặp mặt xong, Chu Dạ nổi giận đùng đùng chạy tới khởi binh vấn tội.
Vệ Khanh thấy sắc mặt cô không tốt, biết cô kiên cường như vậy, lại làm như không thấy, ân cần kéo ghế thay cô. Chu Dạ căm giận nhìn hắn, ngồi xuống, hất đầu hỏi: “Vệ Khanh, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Vệ Khanh thản nhiên nhìn cô, nhún vai nói: “Anh có muốn gì đâu!”
Chu Dạ lửa giận “bùng” một chút cháy lớn, lớn tiếng nói: “Anh còn không muốn gì sao? Anh hại tôi liên tục mất việc, cố ý không giao học bổng làm khó tôi, sao anh có thể nhỏ mọn như vậy. Tôi đắc tội với anh khi nào? Tôi chỉ là một sinh viên nhỏ bé, sao anh cứ phải hao tâm tổn sức đối phó với tôi làm gì? Anh ăn no rảnh rỗi không có việc gì làm phải không?!”
Vệ Khanh đương nhiên không phải ăn no không có chuyện gì làm, ngược lại, mục đích của hắn vô cùng chính xác. Nhìn Chu Dạ lửa giận đùng đùng, nổi trận lôi đình, sắc mặt đỏ ửng, chứng tỏ là kìm nén quá lâu mà bộc phát. Hắn ngả người ra sau ghế, không nhanh không chậm nói: “Làm việc ở quán bar có gì tốt, thà không làm còn hơn. Về phần học bổng, nếu em đồng ý, anh sẽ bảo bọn họ phát cho em.”
Chu Dạ không giận ngược lại còn cười, hừ lạnh, “Nghe anh nói vậy, không lẽ tôi còn phải cảm ơn anh sao?”
Vệ Khanh dõng dạc, “Không phải là không thể.”
Sắc mặt Chu dạ tái đi, trong lời ăn tiếng nói, cô không phải là đối thủ của Vệ Khanh. Cô giận mà không kiềm chế được, vỗ bàn đứng dậy, dùng sức hất hết xuống, thanh âm bát đĩa rơi liên tục vang lên không ngực, toàn bộ bàn chén cốc tách trên bàn vỡ nát. Đáng tiếc đây là phòng kín, Chu Dạ có làm loạn lên cũng không có ai quản.
Vệ Khanh cũng không tức giận, thấy nàng tức giận mà ngực phập phồng, thân thể người con gái trẻ tuổi vô cùng mê hoặc, đến lúc này mà sắc tâm cũng không thay đổi. Hắn nhíu mày nói: “Nếu em muốn giải quyết vấn đề, nên bình tĩnh trao đổi. Nổi giận cũng chẳng có lợi tích gì, chỉ làm sự tình càng thêm phức tạp.”
Chu Dạ nghe lời này của hắn, quả thực có đạo lý, vì thế lạnh mặt đứng ở đó, không nhúc nhích, cũng không ngồi xuống. Hắn cười thầm, rốt cục vẫn là trẻ con, chỉ xúc động tùy hứng như vậy, tiếp tục nói: “Nếu em muốn trao đổi tốt, xin mời ngồi xuống.” Vì thế, di giá tới sô pha ngồi.
Chu Dạ suy nghĩ một lúc, rồi cũng ngồi xuống phía bên kia, hai người giống như địch ta song phương, đối chọi gay gắt. Vệ Khanh nghĩ rằng, trẻ nhỏ dễ dạy, về sau có thể từ từ cải tạo. Vệ Khanh nhấc hai chân lên, vô cùng thoải mái thanh thản, còn Chu Dạ ngồi nghiêm chỉnh, như đang gặp kẻ thù.
Chu Dạ thấy hắn chỉ lo hút thuốc, không định mở miệng, đành phải mở lời trước: “Vệ tiên sinh, dù trước kia tôi có lỡ đắc tội với anh, mong anh đại nhân đại lượng bỏ qua cho, không cần cùng với một sinh viên như tôi so đo, lúc nãy nổi giận là tôi sai rồi.” Cô cảm thấy cái gã Vệ Khanh này bình thường ăn mềm không thích ăn cứng, vì thế đành kiềm chế mà nói chuyện.
Vệ Khanh trong lòng lắc đầu, dù sao vẫn không đủ trầm ổn, đầu tiên đã thiếu kiên nhẫn, thản nhiên nói: “Đàm phán cũng không phải là như vậy.” Dưới ánh sáng của ngọn đèn, cũng không nhìn rõ vẻ mặt của hắn.
Chu Dạ vì phải cầu cạnh hắn, đành phải nhẫn nại hỏi: “Vậy phải đàm phán như thế nào?”
Vệ Khanh nhìn cô chằm chằm, một lúc lâu sau nói: “Dù sao thì em cũng phải đưa ra điểm lợi thế của mình chứ.”
Chu Dạ liếc xéo hắn, vẻ mặt khinh thường, còn tưởng chính mình nén giận, chịu nhận lỗi là xong, không ngờ tên này là sài lang hổ báo, từng bước ép chết! Cô thì có lợi thế nào, đây không phải là lôi cô ra đùa cợt sao. Một khi đã như vậy, thì không còn gì để nói, mặt biến sắc, liền muốn rời đi.
Vệ Khanh ngăn cô lại: “Đợi chút…”, cũng đứng dậy, vòng qua sofa đi lại gần, hai người đứng thẳng, mặt đối mặt. Chu Dạ cảnh giác nhìn hắn, không tự chủ lùi về phía sau một bước. Hắn rút từ trong người một tấm chi phiếu đặt vào trong tay cô, bình tĩnh nói: “Em cầm đi, coi như là quà gặp mặt, từ nay về sau, mỗi tháng 20 vạn tệ.” Hắn cho rằng mình đã nắm chắc thắng lợi trong tay, Chu Dạ không thể thoát ra khỏi lòng bàn tay hắn rồi.
Phần đông đám nữ sinh được bao dương, giá trị của Chu Dạ có thể nói cực cao. Giá trị của những người bình thường còn không tới 1/10 của cô.
Chu Dạ cúi đầu nhìn, mặt sau rõ ràng có 6 con số, vừa ra tay liền đưa trăm vạn, thật là kẻ có tiền. Cô cảm giác giờ phút này vô cùng hài hước, vô cùng vớ vẩn. Chi phiếu đối với cô mà nói, ma lực không thể bằng tiền mặt được. Nếu cô đã có thể kháng cự được mê lực của tập tiền dày, thì đương nhiên cũng có thể kháng cự cái tờ giấy mỏng manh kia.
Cô thản nhiên cười, hỏi: “Thế phí chia tay thì sao?” Vệ Khanh nghĩ cô đồng ý, thái độ lập tức kiêu ngạo, cao cao tại thượng nhìn cô, nói: “Cùng với quà gặp măt, giống nhau!” Giọng nói có vài phần lạnh lùng. Hóa ra cô cũng chỉ giống những nữ sinh khác, còn tưởng thanh cao cỡ nào. Đáy lòng không hiểu vì sao có vài phần thất vọng.
Chu Dạ tiến lại từng bước, cầm tờ chi phiếu trong tay, nhét vào trong túi bộ âu phục của hắn, cười dịu dàng, sau đó, sắc mặt thay đổi, hung hăng mắng: “ Sao anh không đem tiền của anh vào trong quan tài mà dùng ấy!” Vốn muốn học trong TV, phải cho hắn một phát tát, nhưng mà tay phải cô cầm túi xách, tay trái lại không thuận, vì thế đành từ bỏ.
“Phi” một tiếng, đầu hất lên, giống như gà trống chiến đấu, mặt vênh váo nhìn hắn. Vệ Khanh vốn bách chiến bách thắng, không ngờ bị cô chơi một phen như vậy. Rốt cuộc không kiên nhẫn, giận tím mặt, hổn hển nói: “Chu Dạ, em tốt nhất ngẫm lại hậu quả! Em chờ bị đuổi học đi!”
Chu Dạ nghe xong, nhận ra dường như với quy định mới của nhà trường cũng có hắn tham gia vào, vô cùng phẫn nộ, ngay sau đó, nghĩ tới thảm cảnh sắp gặp phải, lại từ giận chuyển thành bi, hốc mắt không kìm được mà đỏ lên. Rốt cuộc cô vẫn bị Vệ Khanh bắt nạt. Tuy cô cố gắng kìm nén, nhưng bả vai không ngừng run lên, nước mắt sắp tràn mi mà ra. Cô quật cường lui về phía sau, kiêu ngạo nói: “Đấy là việc của tôi, liên quan gì tới loại người cặn bã như anh?” Giọng nói đã nức nở.
Vệ khanh thấy cô như thế, trong lòng mềm nhũn, ôn nhu nói: “Nếu em không kiên quyết như vậy, sẽ không bị đuổi học. Không phải em muốn học lên hay sao? Nhất cử lưỡng tiện như vậy, cớ sao không làm?” Bản chất vô liên sỉ của người này nhất định đã đạt tới cảnh giới, lòng muông dạ thú, không có chút nhân tính nào.
Chu Dạ ghét nhất người khác cho cô một cái tát, rồi lại đem kẹo ngọt ra dụ dỗ, coi cô là trẻ con 3 tuổi hay sao. Cầm chặt túi xách, đập vào Vệ Khanh, quát: “Lão Tử không cần!” Đuổi học thì đuổi học, cô mặc kệ, nhưng mà nước mắt cứ từng giọt từng giọt rơi xuống, rơi cả trên mu bàn tay Vệ Khanh. Dường như hắn cũng bị tổn thương.
Chu Dạ liều mạng đánh hắn, giống như những người phụ nữ chanh chua, gần như điên cuồng. Ngay cả việc học cô cũng không cần, thì còn phải sợ cái gì nữa. Túi xách có đính kim loại, đánh trên người rất đau, nhưng Vệ Khanh không bao giờ động thủ đánh phái nữ, chỉ né tránh. Chu Dạ đập khoảng 10 lượt, sức lực đã dùng hết, lảo đảo một chút, lấy hơi hít thở, khinh thường liếc hắn một cái, cứ như vậy bước đi không quay đầu lại.
Vừa ra đến trước cửa, còn dùng lực đá cửa, “Rầm” một tiếng, âm thanh chấn động, cả tầng trệt đều nghe thấy. Nhân viên phục vụ cùng vài người khác đều ló ra xem chuyện. Chu Dạ giận dữ trợn mắt: “Nhìn cái gì mà nhìn, có gì hay chứ? Chưa từng nhìn thấy con gái khóc hay sao?!” Trên mặt nước mắt vẫn chưa khô.
[7]: Hai câu này trong bài thơ Tự khiển của La Ẩn.
Bản gốc:
自遣 羅隱
得即高歌失即休, 多愁多恨亦悠悠。 今朝有酒今朝醉, 明日愁來明日愁。
Hán Việt:
Tự khiển
Đắc tức cao ca thất tức hưu, Đa sầu đa hận diệc du du. Kim triêu hữu tửu kim triêu tuý, Minh nhật sầu lai minh nhật sầu.
Dịch nghĩa:
Được thì hát vang, mất thì lại thôi, Đa sầu đa hận cứ mãi như vậy. Hôm nay có rượu thì hôm nay uống, Ngày mai sầu đến thì ngày mai sầu.
Dịch thơ:
Giải sầu
Mất thời buồn bã, được thời vui, Đa cảm đa sầu mặc bóng câu. Có rượu hôm nay xin hãy uống, Ngày mai sầu đến lại mai sầu.