Chu Dạ lúc tới “Vương triều” làm, liền đi tìm Thịnh tổng thương lượng: “Thịnh tổng, không phải ông nói quán bar giờ không đủ người sao? Bây giờ còn thiếu người phải không?” Thịnh tổng gật đầu, nhìn cô nói: “Có chuyện gì sao? Không phải cô nói, vào năm học mới, sợ ảnh hưởng tới việc học, không làm hay sao?”
Chu Dạ cười: “Vốn là như vậy, nhưng là hiện tại tôi đang cần tiền, cho nên đành phải vất vả một chút, nhưng mà tôi cũng chỉ có thể làm tới tháng 11, về sau muốn toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho kỳ khảo nghiên, e rằng không làm tiếp được .”
Thịnh tổng vốn có cảm tình tốt với cô nhân viên này, là một người luôn có chí tiến thủ, tự lập tự cường, nên thường cho cô nhiều cơ hội, cũng luôn hỗ trợ, giúp đỡ, nghe vậy liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao? Nếu đang cần tiền gấp, tôi có thể ứng trước tiền lương cho cơ .” Biết cô là một sinh viên, phải ra ngoài kiếm sống, cũng không phải là dễ dàng gì.
Mấy ngày gần đây Chu Dạ vì chuyện học phí, không khỏi thở dài: “Nhà trường lại mới nâng học phí, không có cách nào khác.” Quay đầu vừa cười nói: “Nhưng cũng không sao, ai mà chẳng có phiền não, địch tới, nước chặn, rồi sẽ qua thôi.” Chống đỡ thêm 1 tháng nữa cũng không có gì khác biệt lắm. Cho dù thiếu chút nữa, cũng không thể bị đuổi học. Thịnh tổng nghe ra, liền hiểu cô nhỏ vì chuyện học phí mà vất vả.
Làm liên tục ba buổi tối, cô đã cảm thấy ăn không tiêu. Bởi vì ban ngày phải dậy sớm chăm chỉ học từ vựng tiếng Anh, còn phải làm nhiều bài tập, ngày đêm bận rộn, quả là vô cùng mệt mỏi. Bởi vì kỳ thi cuối kỳ càng tới gần, so với trước kia, càng bận rộn hơn rất nhiều. Phần đông sinh viên, cứ tới cuối kỳ là giống như người sắp chết, dung nhan tiều tụy, mặt mũi xanh xao, tinh thần trì trệ, so với kì thi vào cao đẳng, áp lực chỉ có hơn chứ không kém. Huống chi, buổi tối Chu Dạ còn phải tới quán bar làm việc, cuộc sống vất vả như vậy, có thể tưởng tượng được.
Thật sự mệt muốn chết, tan tầm trở về, ngay cả quần áo cũng chẳng kịp thay, đã muốn lăn ra ngủ. Lưu Nặc xuống giường uống nước, thấy cô vẫn chưa đắp, nói thầm: “Tháng 10 rồi, còn không sợ bị cảm mạo hay sao?” Vẫn là tiện tay, kéo chăn lên đắp cho bạn.
Đang say sưa trong mộng đẹp, một hồi chuông dồn dập đánh thức cô dậy. Cô vùi đầu vào trong chăn, co người lại muốn tiếp tục ngủ, không thèm để ý tới. Nhưng mà tiếng chuông cũng liên tục không nghỉ, không chịu bỏ qua. “A” giận dữ kêu một tiếng, nháy mắt đem điện thoại tắt đi, quăng sang một bên. Ảo não đứng dậy, thấy bên ngoài trời đã sáng ngời, ánh mặt trời tiến thẳng vào phòng, đã là giữa trưa. Nhìn lại, thì ra là Vệ Khanh gọi, bắt buộc phải nghe, bằng không chắc hắn không chịu dừng.
“Alo! Có chuyện gì vậy?” Khẩu khí có chút bực bội. Ngủ không đủ, đương nhiên tính tình không được tốt.
“Sao bực bội thế, ai làm em giận sao?”
Chu Dạ đành hạ giọng, “Có chuyện gì sao?” Đứng lên kéo rèm cửa lại, tiếp tục chui vào trong chăn. Cả phòng chỉ còn lại mình cô, quả là thời điểm thích hợp để ngủ.
Vệ Khanh đang ăn cơm trong nhà ăn công ty, cảm thấy buồn chán, nhớ tới cô liền gọi điện thoại: “ Em nói gì thế? Chẳng lẽ không có việc gì thì không được gọi điện hay sao? Chúng ta ngồi buôn một lát.” Buôn chuyện qua điện thoại chính là để tăng thêm tình cảm, nếu không sao lại có nhiều tiểu nam sinh và tiểu nữ sinh tối ngày ôm điện thoại, ngay cả cơm cũng không thiết ăn.
Chu Dạ trong lòng kêu rên một tiếng, không kiên nhẫn nói: “Giờ anh không bận gì sao?” Suốt ngày cũng không biết làm gì, chỉ biết tới những cô gái xinh đẹp chung quanh, giờ lại còn có tâm tình cũng cô buôn chuyện cơ đấy.
“Làm người thì cũng phải có lúc nghỉ ngơi chứ. A— nghe giọng em, chẳng lẽ giờ còn chưa ra khỏi giường?” Nhớ tới cô buổi tối còn tới quán bar làm việc, nên giờ mới chưa ra khỏi giường được.
Chu Dạ không trả lời, không khách khí nói: “Thôi nha, nghe điện thoại nhiều tốn tiền lắm. Lần khác tán chuyện sau, không có việc gì thì tôi cúp máy đây, bye bye .”
Vệ Khanh đang muốn bảo cô giữ máy, thì đầu dây bên kia đã lạnh lùng cúp máy. Nghe giọng bực bội của cô, rõ ràng là bị hắn đánh thức, vì thế từ bỏ suy nghĩ gọi điện lại. Ngủ thẳng tới giữa chiều mới tỉnh, mãi mới dậy rửa mặt, rồi xuống canteen ăn cơm, chả biết nên gọi là ăn cơm trưa hay là ăn tối nữa.
Thời điểm này, người trong canteen cũng không ít, đúng là cuộc sống cực kỳ không quy luật của những trạch nam, trạch nữ. Ở trong nhà ăn, không ngờ lại gặp Lâm Phỉ đang chậm rãi bưng bát canh uống. Chu Dạ trêu: “Lâm Phỉ, ngươi cũng ăn cơm à?”
Lâm Phỉ lườm cô một cái: “Ta cũng không phải thần tiên, đương nhiên muốn ăn cơm.” Chu Dạ cũng nhìn bạn, nhún vai: “Ta thấy dáng người ngươi, gió thổi chắc bay quá.”
Đến quầy cơm gọi một đống đồ ăn, Lâm Phỉ kêu: “Chu Dạ, sao ngươi ăn lắm thế?” Chu Dạ gần như cả một ngày chưa ăn gì, đương nhiêu là đói. Lâm Phỉ căm giận nói: “Một tuần ta ăn cũng không bằng ngươi ăn một bữa.”
Chu Dạ biểu hiện vẻ đồng tình rồi vùi đầu ăn cơm, quả là lúc đói ăn gì cũng ngon. Lâm Phỉ lắc đầu: “Nhìn tướng ăn của ngươi kìa! Ăn chậm một chút, ta không giành đồ ăn với người đâu.”
Chu Dạ trong miệng đầy đồ ăn, mơ hồ không rõ nói: “Ngươi có muốn cũng chả giành được với ta.”
Lâm Phỉ nhìn cô ăn cũng không ngẩng đầu lên, tựa hộ như cơm tập thể trong canteen là nhân gian mỹ vị vậy, oán giận nói: “Ngươi ăn ngon thế sao? Chả lẽ cơm canteen ngon thế à?” Làm cô chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, sao mà có sống được cơ chứ! Thực hoài nghi có phải cô ấy ăn đồ ăn trong canteen không nữa. Mấy đồ ăn này cô cũng từng ăn qua, cũng chỉ có cải trắng luộc, nước canh cũng chả có dầu mỡ, chỉ có chút muối, một chút hương vị cũng không có, nhưng nhìn Chu Dạ ăn lại rất ngon.
Chu Dạ ăn cơm, không nói một lời, động tác rất nhanh, nhanh chóng ăn hết phần cơm, uống hết bát canh, trong mắt mọi người xung quanh, thật sự là có hương vị ngọt ngào, vô cùng dụ hoặc, cùng cô ăn cơm khẩu vị vô cùng tốt, cho nên Lâm Phỉ vô cùng sầu não.
Chu Dạ ăn gần xong mới hỏi: “À —— Cao Dương đâu? Sao không thấy hắn?” Lâm Phỉ cùng Cao Dương là một cặp nổi bật trong trường, bọn họ cao như vậy, không chú ý không được, huống chi là tuấn nam cùng mỹ nhân.
Lâm Phỉ dừng một chút mới nói: “Chia tay rồi.”
“Chia tay?” Chu Dạ cả kinh, buông đũa xuống “Vì sao? Hay chỉ cãi nhau thôi?”
Lâm Phỉ lắc đầu: “Không, chia tay thật rồi .” Chu Dạ truy vấn: “Sao lại chia tay? Hai người rất xứng đôi mà! Ngươi không biết trong trường có rất nhiều người hâm mộ hai người đó!”
Lâm Phỉ nghe xong thờ ơ, chỉ thản nhiên nói: “Tình cảm nam nữ, hợp thì thành một đôi, không hợp thì chia tay, chẳng có gì hay cả.”
Cô ấy đã nói như vậy, Chu Dạ biết ý, không hỏi thêm nữa, đành phải gật đầu: “Đúng vậy, chuyện tình cảm không thể nói trước được.” Trong lòng lại nghĩ đến người mua cho cô bạn túi LV kia, không biết đấy có phải là nguyên nhân hay không.
Lúc này từ điện thoại lại vang lên âm báo tin nhắn, là tin nhắn của tổng đài mạng điện thoại, nói là cô được miễn phí dịch vụ gọi điện thoại, dịch vụ này chính thức từ tháng sau sẽ bắt đầu. Cô ngạc nhiên nói: “Lạ thật, mình có làm gì đâu cơ chứ! Chả mấy khi gọi điện thoại, có cần thiết dùng dịch vụ này đâu cơ chứ! Mạng di động càng ngày càng quái lạ nha.” Lâm Phỉ nói: “Không sao, có thể họ gửi nhầm tin nhắn, ngươi gọi tổng đài hỏi xem.” Chu Dạ nghĩ tới kiểm tra tài khoản của mình.
Không tra thì thôi, tra ra rồi thì tá hỏa, suýt nhảy dựng lên, tự nhiên lại có người nạp cho cô 2000 tiền điện thoại nha. Cô biến sắc, tự nhiên nghĩ tới một người.
Lâm Phỉ thấy vẻ mặt bạn không tốt, hỏi: “Aiza —— làm sao vậy?”
Chu Dạ thì thào tự nói: “Lâm Phỉ, ta thật sự gặp phải phiền toái rồi.” Nhìn hành động của Vệ Khanh, sẽ không dễ dàng buông tha mình. Hắn đã là sói già, còn chính mình chỉ là chim non chưa ra khỏi cửa, sao có thể là đối thủ của hắn! Trong lòng nhất thời thấy lo lắng.
Lâm Phỉ thấy cô như vậy, nghĩ nghĩ nói: “Mấy ngày hôm trước, có mấy nữ sinh khoa ta hỏi ta là: “Bạn của cậu là nữ sinh khoa tạo hình, nghe nói thành tích không tệ, có phải được người ta bao hay không?” nói có điểm khó nghe, nhưng mà cô ấy thấy ngươi cùng với một người đi xe Lamborghini màu đen đứng ở trước cổng trường hàn huyên với nhau.”
Chu Dạ nghĩ rằng là nếu tưởng người ta không biết, trừ phi mình đừng làm, vì thế lòng càng thêm nặng trịch.
Lâm Phỉ an ủi bạn: “Ngươi cũng biết mấy người đó, nói chuyện chẳng cố kị gì cả, miệng chó sao có thể phun được ngà voi, rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Cô cảm thấy Chu Dạ không phải là loại người như vậy, nhưng mà tục ngữ có câu: nhìn người không thể chỉ đánh giá qua vẻ bề ngoài.
Chu Dạ nhất thời luống cuống, vì thế đem chuyện Vệ Khanh kể hết ra, cô cần có người để tâm sự. Lâm Phỉ đã quen nhìn mấy chuyện như vậy, ít nhất sẽ không xem thường cô, dù sao cô vẫn chưa làm gì sai cả.
Lâm Phỉ cũng không nói nhiều, chỉ nói: “À, hóa ra là như vậy. Xem ra tiền điện thoại kia là Vệ Khanh nạp cho ngươi rồi? Ra tay rất hào phóng nha, một lần liền nạp 2000. Đi xe Lamborghini, thật là có tương lai. Vệ Khanh này, để ta giúp ngươi điều tra xem, rốt cuộc là thần thánh phương nào!”
Hai người nói còn chưa nói xong, điện thoại Chu Dạ lại vang lên, lại là Vệ Khanh. Cô nhìn Lâm Phỉ rồi mở máy nghe: “Em đã dậy rồi à? Đi ăn cơm chứ?”
Chu Dạ cự tuyệt: “Buổi tối tôi còn phải đi học.” Cô vì cảm thấy quá mệt, nên đã cùng Thịnh tổng thương lượng, một tuần chỉ làm 5 buổi, hôm nay đúng là ngảy nghỉ của cô. Có lẽ Vệ Khanh cũng biết cô hôm nay không cần phải đi làm.
Vệ khanh có tai như điếc, “Thỉnh thoảng trốn học một buổi cũng không sao, huống chi em đã là sinh viên năm tư rồi, hẳn là không có gì quan trọng hơn. Anh tới đón em.”
Chu Dạ vội vàng nói nói: “Anh đừng tới, anh đừng tới! Tối hôm nay tôi có một bài kiểm tra phải làm, không thể trốn học được. ” Cuối cùng lại thêm vài câu: “Tôi còn thiếu mấy học trình môn này, không đủ thì không được tốt nghiệp.” Cố ý nói nghiêm trọng.
Vệ Khanh căn bản không tin lời cô, chỉ nói: “Nếu em không đến, anh sẽ tới kí túc tìm em.” Hắn biết Chu Dạ sợ nhất hắn làm như vậy.
Chu Dạ âm thầm mắng một tiếng, Lâm Phỉ ở một bên nghe thấy được, nói: “Ngươi đi đi, nói chuyện rõ ràng là được.” Chu Dạ nghĩ rằng cũng phải, vì thế hỏi: “Được, anh đang ở đâu? Tôi tới tìm anh.”
Vệ Khanh nhìn tới nhìn lui, xuyên qua các mỹ nữ, quả nhiên đúng như lời mọi người đồn đại, trường này mỹ nữ nhiều như mây vậy. Lười biếng nói: “Đang đứng trước cổng trường em.”
Hắn lại không nói một tiếng đã chạy tới đây, so với cường đạo còn vô lý hơn. Chu Dạ bất đắc dĩ, chỉ phải nói: “Vậy, anh chờ một chút.” Chạy về kí túc lấy cái vòng cổ kim cương kia xong, tiện tay lấy cái áo khoác rồi chạy ra ngoài cổng trường.
Từ xa đã thấy hắn đang đứng nói chuyện với một người, tới gần mới phát giác ra là bí thư Đảng ủy của trường, bên cạnh còn có chủ nhiệm khoa Mỹ thuật tạo hình nữa. Dọa nàng rụt đầu lại, quay đầu trở về.
Lúc Vệ Khanh xuống xe mua đồ uống lại vừa vặn gặp mấy vị lãnh đạo trong trường. Những người này muốn hắn tài trợ để xây dựng canteen mới, bởi vậy thái độ hết sức nhiệt tình, nhất thời không thể thoát thân. Khi nói chuyện cũng nhìn thấy cô, rồi thấy cô bị dọa mà chạy trở về