Chu Dạ đặt túi lớn, túi nhỏ trong tay xuống đất, ánh mặt trời chiếu quá chói chang, cô dựa vào cổng trường thở hổn hển, thật sự đi không nổi nữa, vừa nắng vừa nóng. Hai tay đầy vằn đỏ, đầu đầy mồ hôi chảy ròng ròng. Mới vừa nâng người dậy, nghe được tiếng loa vang, cánh cửa điện tử từ từ mở ra. Chầm chập đem mấy túi đồ dưới đất bỏ qua một bên, nhìn lại, hóa ra là chủ nhân trên chiếc xe đang tiến tới vừa huýt sao, không biết lại là cậu ấm lắm tiền nhiều của nhà ai a.
Thanh âm của tiếng huýt sao còn chưa biến mất, chiếc xe đã sớm nghênh ngang mà đi. Cô lấy khăn tay lau mồ hôi, nhìn kỹ bốn phía xung quanh xem có gặp người quen hay không. Chạy đến bên quầy tạp hóa mua một chai nước được ướp lạnh, một ngụm uống hết hơn nửa chai. Ánh mặt trời của buổi chiều thật sự gay gắt, càng làm không khí tăng thêm sự khó chịu.
“Hi! Chu Dạ ——, sao ngươi lại ở đây?” Lâm Phỉ từ bên trong đi ra, nhìn Chu Dạ hai tay chống nạnh uống nước khoáng giật mình hỏi.
Lâm Phỉ tay cầm một chiếc ô hoa che nắng, ăn mặc mát mẻ, mái tóc dài tùy ý buông rơi trên vai, mặc chiếc áo in hình mèo kitty đeo túi xách, váy ngắn lộ ra làn da trắng nõn như tuyết, khiến cho người ta phải mơ màng; đôi chân đi giày cao gót, càng khiến cho đôi chân đẹp thêm thon dài, dáng người hoàn toàn tuyệt mĩ. Nhưng nơi này sinh viên tập mãi cũng thành thói quen, mỹ nữ không sợ không có, mà là sợ quá nhiều.
“Oa, Lâm Phỉ, là ngươi đấy à! Ta vừa từ bên ngoài trở về. Ngươi muốn đi ra ngoài ư?” Chu Dạ đứng ở bên cạnh Lâm Phỉ , thấp hơn gần một cái đầu.
“Chu Dạ, khai giảng đã hai tuần rồi mà giờ ngươi mới về trường?” Lâm Phỉ nhìn nhìn túi lớn túi nhỏ trên tay Chu Dạ, có quần áo, có đồ ăn, linh tinh hết cả.
“Không phải, không phải ——” Chu Dạ nhanh chóng giải thích, “Trang thiết bị ở giảng đường khoa ta chưa lắp đặt xong, cho nên hai tuần này không cần đi học.” Thực ra là cô được bạn bè giới thiệu đi làm thiết kế cho một công ty, suốt hai tuần nay chẳng phân biệt được ngày đêm, làm trâu làm ngựa, vừa mới làm xong, cuối cùng lấy được hai ngàn tệ nha.
Lâm Phỉ “Ồ” một tiếng, lại hỏi: “Sao ngươi mua nhiều đồ ăn vậy ? Muốn làm gì? Mời khách sao?” Ba túi lớn, thịt bò, khoai phiến, mứt táo, hạch đào nhân, sôcôla… Cái gì cần có đều có. Chu Dạ cười: “Đương nhiên là cho chính mình ăn nha!” Mệt mỏi nhiều ngày nay, cũng phải biết tự thưởng cho chính mình chứ. Sau khi nhận được tiền lương cô lập tức đến siêu thị. Lâm Phỉ lộ ra vẻ ghen tỵ, nhíu mày nói: “Cẩn thận béo chết ngươi!”
Chu Dạ đắc ý cười: “Ta dù có ăn bao nhiêu cũng không mập nổi ——, ai kêu ngươi không thể ăn!” Lâm Phỉ tức giận lườm bạn.
Lâm Phỉ là sinh viên khoa nghệ thuật, phải khống chế cân nặng. Trường có khoa nghệ thuật, cũng chính là đào tạo người mẫu, đi lại trên sân khấu. Bình thường ăn cái gì, theo thói quen cũng chỉ ăn một nửa. Ăn một miếng bánh ngọt cũng làm cô phải đấu tranh tư tưởng không ngừng, cắn răng một cái, rốt cục mua, không chút do dự cắn một miếng hơn phân nửa, rồi ném nửa còn lại vào thùng rác, Chu Dạ tận mắt nhìn thấy.
Nhưng các giảng viên vẫn thường nói sinh viên khoa mình phần lớn thể trọng không đạt tiêu chuẩn, quá nặng.
Một nam sinh ăn mặc sành điệu đi ra , áo sơmi chỉ cài hai nút, cơ ngực như ẩn như hiện. Chu Dạ nhún vai chào hỏi: “Hi, Cao Dương!” Cao Dương là bạn trai của Lâm Phỉ, cùng là sinh viên khoa nghệ thuật, có thể nói vô cùng hiếm có —— toàn bộ khoa có chưa tới 10 nam sinh. Ở trường này âm thịnh dương suy. Chu Dạ đứng ở trước mặt hắn, thấp hơn một cái đầu.
Thực ra Chu Dạ vẫn cảm thấy nam sinh khoa nghệ thuật cũng chỉ bình thường thôi, cũng không phải là anh tuấn soái ca quá mức, ngũ quan cũng không tinh trí, chỉ được cái đầu cao dọa người, nhưng khí chất thực ra không được như vậy.
Lâm Phỉ kéo cánh tay phải Cao Dương, bước vào bên trong taxi rồi còn nhô đầu ra, nói: “Chu Dạ ——, ngươi có phải lại được học bổng không vậy?” Lúc ở cửa căng tin đọc thông cáo, cô nhìn thấy đúng tên của Chu Dạ.
Chu Dạ gật đầu: “Ừ, hình như được học bổng Vân Mã thì phải. Làm sao vậy?” Nàng thật xui xẻo, kém một bạn nam trong khoa 0.5 thôi mà tuột mất học bổng quốc gia. Một khoa chỉ có một người được học bổng quốc gia.
“Vậy ngươi còn đứng ngơ ngẩn tại đây làm gì? Không phải hôm nay là ngày trao học bổng sao?”
Chu Dạ hốt hoảng, “Cái gì trao mà trao học bổng?”
Lâm Phỉ kỳ quái nhìn cô, nói: “Ngươi không biết à? Các ngươi đạt được học bổng nha, nhà trường cố ý tổ chức một buổi lễ trao học bổng cho các ngươi, chính là ngày hôm nay đó.”
Mấy ngày nay Chu Dạ bận làm thêm, đến tối mắt tối mũi, ngay cả trường học còn chưa quay về, nào có biết việc này đâu, nghĩ rằng không xong, vội hỏi: “Khi nào thì bắt đầu? Ở đâu vậy?” Lâm Phỉ lắc đầu, quay sang hỏi Cao Dương, một lúc sau mới nói: “Có lẽ là ở hội trường lớn ! Hình như là 3h, tại cũng không liên quan gì tới ta, nên ta cũng không rõ lắm.” Hiện tại đã là 3h kém 2 phút rồi .
Chu Dạ hoảng hốt, cảm ơn bạn, vội vàng chạy về phía hội trường lớn. Cầm theo một đống đồ lỉnh kỉnh, mồ hôi ướt đẫm. Vừa chạy vừa nghĩ, giờ mà chạy về ký túc xá cất đồ chắc chắn là không còn kịp nữa. Chạy đến khu giảng đường, tìm một phòng học gần nhất, đem đám đồ nhét hết vào ngăn tủ bục giảng, nhanh chân chạy về phía hội trường lớn.
Nhà trường vốn làm ăn chậm chạp, nói là 3h, nhưng có khi tới 3h30 vẫn còn chưa chuẩn bị xong, cho nên cô cũng không thật sự gấp quá.
Trong hội trường lớn, phóng tầm mắt nhìn xung quanh, đám người đông nghìn nghịt, lặng ngắt như tờ, ban lãnh đạo nhà trường đã yên vị tại chỗ ngồi. Cô cúi người đi từ phía cửa sau vào, vừa kịp thời gian, mới 3h10, lễ trao học bổng sắp bắt đầu. Vô cùng ủ rũ, từ xưa tới nay, họp cái gì cũng chẳng bao giờ đúng giờ, hôm nay khó khăn lắm cô mới đi muộn một lần, thế mà lại như vậy!
Cô tìm ở phía sau mãi mà chẳng có cái ghế nào trống, chuẩn bị tới lượt cô được gọi lên trao giải. Vừa lúc bên cạnh có người nhận ra, nói: “A, Chu Dạ, bạn tới rồi! Thầy Tiếu khoa bạn tìm bạn sắp phát điên rồi, gặp ai cũng hỏi. Bạn còn không mau chạy đi tìm thầy!” Cô vội hỏi: “Ừ! Tìm mình làm gì?” Người nọ nhún vai lắc đầu, tỏ vẻ không biết. Không chừng nhìn thấy chính mình đến lĩnh thưởng, cho nên nơi nơi hỏi thăm.
Cô đứng dậy nhìn quanh, nhìn thấy Tiếu giáo sư đang đứng ở bên kia hội trường, vì thế nhờ người khác nói hộ với thầy. Tiếu giáo sư chưa tới 40, sớm “Thông minh tuyệt đỉnh”, vác một bộ kính đã được 6,7 niên đại, cho nên mọi người đều ngầm gọi ông là Tiếu lão nhân. Ông nghe người khác nói Chu Dạ tới, nhướng mày, liền hướng bên này đi tới, chỉ nói: “Chu Dạ, lên hàng thứ nhất ngồi đi.” Hiện tại không phải làm lúc làm công tác giáo dục, những sinh viên xuất sắc tới lĩnh học bổng đều ngồi ở hàng thứ nhất.
Vì thế Chu Dạ ở trước mắt bao người xấu hổ đi tới hàng thứ nhất. Có người đứng dậy nhường ghế cho cô, vị trí tốt nhất, đối diện với bàn chủ tịch. Da đầu cô khẽ run lên, lại không tiện từ chối, đành phải ngồi xuống.
Lãnh đạo nhà trường bắt đầu nói chuyện, lời lẽ tầm thường thôi. Chu Dạ nhẹ nhàng thở ra, chuyện cũ mèm, tai nàng nghe chán rồi. Một ngày mệt mỏi, cô cảm thấy buồn ngủ. Nhưng đối diện toàn là các thầy cô trong ban lãnh đạo, cho dù cô ăn gan hùm mật gấu, cũng không dám cả gan làm vậy.
Vì cố gắng xua đi cơn buồn ngủ, cô lén lút đem điện thoại đặt dưới gầm bàn gửi tin nhắn cho Lý Minh Thành.”Hôm nay ta lấy học bổng, ngươi mau tới đây, ta mời khách!”
Lý Minh Thành là bạn thân từ bé của cô, gọi là thanh mai trúc mã. Hiện tại đang học ở trường đại học danh tiếng nhất cả nước, khoa Vật Lý, phương diện nào cũng giỏi cả.
Đợi nửa ngày, cũng không thấy tin nhắn hồi âm của Lý Minh Thành. Đoán hắn không nghe thấy âm báo tin nhắn, vì thế lôi điện thoại ra gọi. Đang bấm số thì Tất Thu Tĩnh ngồi bên cạnh kéo kéo tay cô. Cô vội vàng ngẩng đầu, trong lòng huýt sáo, thấp giọng hỏi: “Người kia là ai?” Tất Thu Tĩnh cười nhẹ: “Đẹp trai đúng không? Tổng tài Vệ Khanh của tập đoàn Vân Mã, thật sự là tuổi trẻ anh tuấn!”
Tất Thu Tĩnh là sinh viên nổi tiếng ở khoa Hóa, giảng viên chấm bài đều coi đáp án của cô là tiêu chuẩn, lần này đương nhiên là lại lĩnh học bổng quốc gia. Cô học bài vô cùng chuyên tâm, siêng năng, mỗi ngày đúng giờ lên giảng đường tự học, cực kỳ kiên trì. Chu Dạ từng nghĩ rằng, có lẽ cô bạn này muốn đoạt giải Nobel, mang lại vẻ vang cho nước nhà.
Trong trường, sinh viên khoa Tự nhiên, kỹ thuật cùng với sinh viên khoa Nghệ thuật phân biệt rõ ràng.
Chu Dạ nhìn người đang đứng trên sân khấu phát biểu, thân hình cao lớn, ngũ quan thâm thúy, mũi cao thẳng, môi có chút bạc, áo sơ mi trắng trong bộ âu phục sẫm màu, caravat thắt cẩn thận tỉ mỉ, khí thế uy nghiêm, làm cho người ta thật sự cảm giác được không khí nghiêm túc, toàn bộ sinh viên đều bị khí thế bức người của anh ta đàn áp.
Cô nhíu mày, hỏi: “Vậy à? Sao trường mình lại mời anh ta đến?” Trước kia cũng lấy học bổng, cũng chưa bao giờ trịnh trọng đến vậy, lại còn khua chiêng gõ trống tới mức này, thật là lạ nha! Tất Thu Tĩnh nhỏ giọng nói: “Nghe nói trường mình muốn xây một tòa nhà mới, hi vọng được Vân Mã tài trợ, nên mới cố ý làm cái lễ trao giải này. Trường mình đâu chỉ có mỗi học bổng Vân Mã, chẳng qua lấy cơ để mời anh ta tới đây thôi.” Chu Dạ gật đầu, thì ra là thế. Không nghĩ tới học bổng cô nhận được lại do chính người này cấp cho .
Bài diễn thuyết của Vệ Khanh cũng không có gì đặc sắc lắm, lời nói đúng mức, đơn giản là hy vọng các bạn sinh viên tiếp tục cố gắng, ngày càng tiến thêm một bước, linh tinh gì đó. Nhưng lúc nói lời cảm ơn, tiếng vỗ tay như sấm, kéo dài không dứt, có nữ sinh viên thừa dịp đang ầm ĩ còn phát ra tiếng thét chói tai. Đương nhiên Chu Dạ biết là vì sao, không nhịn được cười, nói với Tất Thu Tĩnh: “Cũng không đẹp trai lắm! Tuổi cũng không còn trẻ nữa, xem ra là điên cuồng làm việc, không có gì tình thú, sao có nhiều người hâm mộ anh ta thế nhỉ?”
Tất Thu Tĩnh liếc cô một cái, nói: “Cái gì mà tuổi không còn trẻ! Người ta còn chưa đến ba mươi tuổi!” Chu Dạ cười: “Cũng hơi già rồi.” Tất Thu Tĩnh làm mặt giận, hỏi lại: “Vậy ngươi cảm thấy đàn ông như thế nào mới được?” Chu Dạ nghĩ nghĩ, nói: “Sạch sẽ , nhã nhặn , quen thuộc , an tâm …” Tất Thu Tĩnh không đợi cô nói xong, lôi kéo cô đứng lên. Phần đông sinh viên lĩnh giải đã bước lên sân khấu.
Giáo sư chủ trì lớn tiếng tuyên bố: “Sinh viên Chu Dạ khoa Mỹ thuật tạo hình lớp 804 đạt học bổng Vân Mã, mọi người vỗ tay hoan nghênh.” Chu Dạ cầm tờ giấy chứng nhận từ tay của Vệ Khanh- tổng tài tập đoàn Vân Mã, Vệ Khanh đưa tay ra phía trước, cười nói: “Sinh viên Chu Dạ, chúc mừng, mong em tiếp tục cố gắng.” Chu Dạ cũng vươn tay, cùng hắn bắt tay. Cô không có thói quen như vậy khi gặp mặt người khác. Vệ Khanh buông tay cô ra, đem một tờ chứng nhận khác trao cho người bên cạnh cô, cũng là bắt tay chúc mừng
Chu Dạ thờ ơ lạnh nhạt, chính mình đứng không tới cằm hắn, nhìn gần như vậy so với lúc hắn ngồi trên bục không phải là tuổi già sức yếu, có thể tạm chấp nhận được, thảo nào mà có những nữ sinh viên cuồng nhiệt đến thế. Nhìn bộ dạng nghiêm túc của hắn, đại khái không thể tưởng tượng được ở dưới có nhiều nữ sinh giống như sói như hổ muốn dê hắn.
Cảm giác được điện thoại đang rung, nhất định là Lý Minh Thành gọi, lại không thể nghe, chỉ c