“Mẹ hai, mẹ hút thuốc lá?” Đoan Mộc Mộc thật bất ngờ đối với cái phát hiện này, ở trong mắt cô, Hạ Minh Lan dịu dàng hiền huệ, đối đãi người thiện lương khiêm tốn.
Hạ Minh Lan khổ sở cười một tiếng, “Mộc Mộc, mẹ hai cũng không có tốt như con nghĩ đâu, thật ra thì mẹ hai cũng là người phụ nữ xấu, nếu như mẹ hai làm chuyện thật có lỗi với con, xin con tha thứ cho ta có được không?”
Đoan Mộc Mộc nghe hồ đồ, nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ khi tâm tình cô không tốt mới như vậy, “Mẹ hai, đừng nói như vậy, mẹ tốt với con, con biết.”
Cô càng nói như vậy, trong lòng Hạ Minh Lan càng khó chịu, bà cầm ly rượu trước mặt lên, chợt uống vài ngụm, có lẽ là trong ngày thường không uống rượu, cho nên ho kịch liệt.
Đoan Mộc Mộc vỗ phía sau lưng của bà, “Mẹ hai, mẹ có tâm sự gì cứ nói, uống rượu như vậy tổn thương thân thể.”
Hạ Minh Lan lắc đầu, rót cho Đoan Mộc Mộc một ly, “Mộc Mộc, hôm nay con uống cùng mẹ hai… có được hay không?”
Có chút khó xử, bởi vì sau khi cô chảy máu dạ dày, cơ hồ cũng không dám uống rượu, nhưng khi nhìn mẹ hai như vậy, cô lại không thể cự tuyệt, lúc cô do dự, điện thoại di động chợt vang lên.
Đoan Mộc Mộc thấy là Lãnh An Thần đánh tới, nói cho mẹ hai một tiếng, đứng dậy đi một chỗ khác nghe điện thoại, nhìn bóng lưng của cô, Hạ Minh Lan cuối cùng đem thuốc bột trong lòng bàn tay lấy ra, cuối cùng đổ vào trong ly rượu của Đoan Mộc Mộc.
Nếu như dùng phương pháp này có thể giúp con trai của mình, như vậy bà nguyện ý đánh cuộc một lần, huống chi hiện tại Lãnh An Thần đã bức bà đến đường cùng, bà không có cách nào, chó cùng rứt giậu cũng tốt, đập nồi dìm thuyền cũng được, tóm lại, bà phải giúp con trai.
Hạ Minh Lan nhìn ly rượu của Đoan Mộc Mộc, từng lần một tìm kiếm lý do giải vây, cho đến khi Đoan Mộc Mộc mang khuôn mặt hạnh phúc đứng trở về trước mặt bà, “Là An Thần, anh ấy nói sáng sớm ngày mai bay trở lại.”
“A” Cả người Hạ Minh Lan đều căng thẳng, một lòng càng thêm hoảng giống như mới vừa chạy mấy ngàn mét, bà thật sợ mình sẽ bị Đoan Mộc Mộc nhìn ra đầu mối, vội vàng cầm ly rượu lên đưa cho Đoan Mộc Mộc, “Mộc Mộc, mẹ hai biết để cho con uống rượu là không được, nhưng ít ra uống một ly với mẹ hai, một ly thôi, có được hay không?”
Đối mặt với ánh mắt khẩn thiết của Hạ Minh Lan, Đoan Mộc không có biện pháp cự tuyệt, cầm lấy ly rượu, ngửa đầu đem rượu đỏ trong ly uống xong.
Chất lỏng lạnh lẽo theo cổ họng trượt, chậm rãi rót vào trong dạ dày, cũng nóng hừng hực, Đoan Mộc Mộc cho là rượu quá mạnh, lau khóe môi, nhắc nhở, “Mẹ hai, rượu này rất mạnh, mẹ uống một chút thôi.”
Hạ Minh Lan không nói gì, chỉ là nhìn Đoan Mộc Mộc một chút, khuôn mặt nhỏ đẹp đẽ, ngũ quan tinh xảo, mặc dù không phải là vẻ đẹp cực hạn, nhưng bộ dáng của cô chính là sạch sẽ tốt đẹp, ngay cả bà nhìn cũng thích, huống chi là đàn ông?
Tiểu Đằng thật thích cô, nếu như cô thật có thể mang thai con của Lãnh An Đằng, tin tưởng Tiểu Đằng sẽ càng thêm yêu cô, cô và Tiểu Đằng ở chung một chỗ nhất định hạnh phúc hơn so với ở cùng Lãnh An Thần, nhất định sẽ.
Hạ Minh Lan nghĩ như vậy, cảm giác tội ác trong lòng ít một chút.
Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy một ly rượu xuống bụng, thân thể rất nhanh nóng lên, thậm chí trước mắt cũng có chút mơ hồ, đây là thế nào?
Cô coi như không có tửu lượng tốt, nhưng cũng không đến nỗi một ly rượu liền đem ngã chứ?
Quơ quơ đầu, Đoan Mộc Mộc muốn cho mình tỉnh táo một chút, nhưng cảm giác ngất xỉu càng ngày càng nặng, “Mẹ hai, rượu này quá mạnh rồi, con giống như say.”
Hạ Minh Lan đưa tay cầm cô, “Ta cũng có chút say, nếu không, chúng ta lên lầu đặt gian phòng nghỉ ngơi một chút?”
Giờ phút này Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy ý thức càng ngày càng mơ hồ, căn bản không có không gian suy tính, gật đầu một cách máy móc, sau đó cũng cảm giác thân thể bị người ôm lấy.
Thật khó chịu…
Trong dạ dày giống như là có cái tay lật khuấy, còn có cô không thể hô hấp, trên người giống như bị tảng đá lớn nặng ngàn cân ép, cô muốn đẩy ra, nhưng thế nào cũng đẩy không được.
Miệng của cô thì sao, cứ như bị ngăn chặn, dường như ngay cả hô hấp cũng không thể rồi?
“Ưmh… Oa…” Đoan Mộc Mộc rốt cuộc không chịu nổi, muốn hít thở không thông, khó chịu để cho cô lập tức phun ra.
Lãnh An Đằng thế nào cũng không ngờ tới cô sẽ ói, bởi vì anh căn bản không biết chuyện cô chảy máu dạ dày, cô bây giờ cực độ nhạy cảm đối với rượu.
Trên người của bọn họ bị dính dơ bẩn, thật sự khó ngửi, Lãnh An Đằng không lo xử lý, chỉ lo lắng cô vừa phun như vậy, thuốc uống xong cũng bị phun ra, nếu là như vậy, cô sẽ nhận ra mình.
Quả nhiên, một giây kế tiếp, thân thể anh nặng nề bị đẩy, “Lãnh, Lãnh An Đằng… Cậu…tại sao cậu ở nơi này?”
Ngực Đoan Mộc Mộc bị đau rát, cô mở mắt ra liền thấy khuôn mặt gần trong gang tấc, nhất thời khó chịu không thấy, chỉ còn lại hoảng sợ, bởi vì giờ khắc này, Lãnh An Đằng hoàn toàn không có bộ dáng đứa bé ngây thơ thường ngày.
Lãnh An Đằng đứng ở một bước xa vị trí nhìn cô, trong tròng mắt tụ tập ánh đèn đốt sáng, anh thẳng tắp nhìn sang, không hề nửa điểm che giấu, nếu cô nhận ra mình, anh cũng không cần thiết giả bộ tiếp nữa rồi, dù sao tối nay anh nhất định phải có được cô.
“Mộc Mộc, anh ôm em đi tắm” Anh bước về phía trước, đưa tay muốn ôm cô, hơn nữa lời nói tự nhiên như vậy, giống như chăm sóc người vợ say rượu.
Đoan Mộc Mộc lùi về sau, lúc này mới phát hiện y phục trước ngực mình chẳng biết lúc nào bị cởi ra, cô kinh hãi che chắn, men say bỗng nhiên tỉnh táo lại, “Cậu…cậu…”
“Làm phụ nữ của anh” Anh tự tay cởi quần áo trên người, sau đó vứt qua một bên.
“Tiểu Đằng, cậu nói bậy gì thế, tôi là chị cậu, không, tôi là chị dâu cậu… Cậu đừng náo” Đoan Mộc Mộc cho là anh chỉ ngu một lát, cố gắng khuyên anh.
“Chị dâu?” Lãnh An Đằng đùa cợt hừ một tiếng, “Em không phải! Em chỉ là cô gái anh thích.”
Lãnh An Đằng cởi bỏ áo, trên người trần trụi tinh tráng từ từ áp xuống tới, “Hơn nữa anh muốn nói cho em biết, anh không phải người ngu, anh là người đàn ông bình thường.”
Đoan Mộc Mộc liều mạng lắc đầu, một đôi mắt trừng đến lớn nhất, cô căn bản không tin đây là sự thực.
“Tiểu Đằng, Tiểu Đằng…” Cô gọi anh, cố gắng kêu tỉnh cái gì, nhưng cuối cùng kêu tỉnh chỉ là mình cô.
Thì ra là, anh không phải ngu thật, thì ra là anh một mực giả bộ.
Lần đó rơi xuống nước ở hồ bơi, lần đó đút cô ăn anh đào, thì ra đều không phải là lỗi cảm giác của cô…
Chỉ là, hiện tại cô mới phát hiện, tựa như có lẽ đã muộn!
Lãnh An Đằng hôn xuống, rơi vào cái trán của cô, đỉnh đầu, sau đó là mi, cô né tránh, thế nhưng anh lại cố định cô, “Tối nay trốn không thoát, anh muốn em làm người phụ nữ của anh, mang thai con của anh.”
Nhất thời, da thịt trắng noãn của Lãnh An Đằng một mảnh đỏ bừng, anh giơ tay xoa nơi bị cô đánh, khóe môi nâng lên cười, “Đánh đi, đánh xong chúng ta tiếp tục.”
Tại sao có thể như vậy?
Đoan Mộc Mộc nhìn người đàn ông trước mắt giống như yêu mị, càng không thể tiếp nhận, “Lãnh An Đằng, cậu dám đụng tôi, tôi liền…”
“Cái đó à?” Anh ngắt lời cô, ngón tay thon dài rơi vào cần cổ của cô, sau đó từng tấc trượt, “Thật ra thì anh sớm đã chạm qua em, chẳng lẽ em quên rồi sao? Lần đó em rơi xuống nước, anh đã cứu em…”
Trước mắt Đoan Mộc Mộc Nhãn thoáng qua cái gì, cô lắc đầu, lệ mông lung trong mắt, “Là cậu đẩy tôi, đúng không?”
Lãnh An Đằng gật đầu một cái, “Không sai!”
“Cậu…” Cô còn muốn nói điều gì, môi của anh đã để lên cô, đầu lưỡi mềm mại nuốt liếm múi môi của cô, thật mềm, thơm quá, lần đó hôn cô cảm giác chính là như thế, để cho anh nhiều ngày đêm đều không thể quên.
“Lãnh An Thần căn bản không đáng giá để em yêu, anh ta cũng sẽ không chỉ thích một mình em, em đại khái không biết anh ta thật ra yêu cô gái tên Tần Quỳnh” Lãnh An Đằng nói gì, Đoan Mộc Mộc căn bản nghe không lọt, giờ phút này cô chỉ muốn thoát khỏi anh.
“Buông tôi ra, Lãnh An Đằng đừng làm cho tôi hận cậu” Ở trong lòng Đoan Mộc Mộc, anh là người mình mến yêu, dù là trong ngày thường anh giống như đứa bé, nhưng anh quan tâm mình, cô vẫn cảm thấy, đến thời khắc này, cô đều không muốn tin tưởng anh chính là dạng người có tâm cơ.
Có lẽ là cái chữ hận đó chạm đến thần kinh của Lãnh An Đằng, anh dừng lại, “Nếu như mà anh không động vào em…em không hận anh, vậy em sẽ yêu anh sao?”
Tại sao có thể có logix buồn cười như vậy, Đoan Mộc Mộc lắc đầu, “Tiểu Đằng, cậu điên rồi, tôi là chị dâu cậu, tôi làm sao có thể yêu cậu, coi như có yêu đối với cậu, đó cũng là tình cảm chị em, phải…”
“Đủ rồi!” Lãnh An Đằng đột nhiên cắt đứt cô, “Nếu như vậy, vậy em hãy hận anh đi.”
“Đừng!” Đoan Mộc Mộc còn muốn tránh thoát, nhưng bàn tay to của anh đã giật áo mỏng manh của cô ra.
“Ở Nhà họ Lãnh không có ai để mắt anh, coi anh như kẻ ngu, coi anh như thằng ngốc, anh làm kẻ ngu si hơn 20 năm, anh làm đủ rồi… Chỉ cần em sinh đứa bé cho anh, chỉ cần có đứa bé, anh liền có 60% cổ phần, ở trong căn nhà kia cũng không có ai dám xem thường anh, không có…” Cặp mắt Lãnh An Đằng đỏ máu, giống như dã thú mất điên, như vậy thật đáng sợ.
“Em sinh con cho Lãnh An Thần cũng là sinh, sinh cho anh cũng thế… Nhưng anh bảo đảm, anh sẽ yêu em, chờ em sinh đứa bé ra, chờ chúng ta lấy được cổ phần, chúng ta liền kết hôn, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc, Mộc Mộc, anh yêu em, em nên cảm thụ được” Lãnh An Đằng nói xong, ánh mắt cũng nhìn da thịt trắng như tuyết của Đoan Mộc Mộc, trắng chói mắt như vậy, tốt đẹp như vậy, từng vô số trong mộng mới có tình huống, hôm nay rốt cuộc biến thành hiện thực.
Anh coi như ngu, coi như ngây ngô, nhưng cũng là người đàn ông bình thường, cho nên anh biết mình đang làm gì?
Đoan Mộc Mộc kinh ngạc cùng đã không có nghiêm trọng như lúc trước, cô phát hiện Lãnh An Đằng mặc dù thoạt nhìn bình thường, nhưng thần trí của anh vẫn có vấn đề, bằng không sẽ không nói ra lời như vậy.
Cô ép buộc mình ổn định tâm trí, không chọc giận anh, “Tiểu Đằng, tôi thấy cậu thật yêu tôi, tôi cũng biết rõ Lãnh An Thần đối với tôi cũng không phải là thật lòng, nếu tối nay tôi nhất định phải làm phụ nữ của cậu, tôi cũng không hề nói gì nữa, nhưng thân thể chúng ta bẩn như thế này thì quá phá hư không khí, có đúng hay không?”
Tròng mắt Lãnh An Đằng híp lại, tựa như tính toán lời của cô… đúng lúc này, Đoan Mộc vội vã đưa tay mình ôm cổ của anh, “Nếu như mà tôi không đoán sai, cậu là lần đầu tiên, tôi cũng không muốn cho lần đầu tiên của cậu lưu lại tiếc nuối.”