Lòng cô bài xích, nhưng thân thể vẫn phản bội cô, mấy phen xong, cô giống như bị rút cốt xụi lơ ở trong ngực anh, ngay cả quả đấm đập anh cũng không còn có hơi sức, nhũn như con chi chi treo ở trên vai anh, một bộ lệ thuộc vào.
Anh thế nhưng lại không ngừng không nghỉ, từ vách tường tới tấm thảm, lại trằn trọc đến giường lớn, cho đến lúc cô kiệt sức, anh mới lưu luyến buông cô ra, vào lúc làm chuyện này, con gái vĩnh viễn không chống đối được đàn ông, cô đã mệt, mí mắt không nâng nổi, nhưng Lãnh An Thần còn không biết thoả mãn như tiểu tử mười tám tuổi, nhưng dù là như thế, anh vẫn ngừng lại, anh cũng không muốn cô mệt chết.
Đối với Lãnh An Thần mà nói, đây mới là bắt đầu, bọn họ đã lãng phí thời gian dài, cho nên không thể gấp gáp nhất thời.
Cô cuối cùng mệt nên ngủ thật say, lông mi thật dài rủ xuống, lông mi còn vương nước mắt trong suốt, nhìn cũng làm người ta sinh lòng thương tiếc, môi đỏ mọng bị anh hôn qua hơi chu, làm như tố cáo anh hung bạo, thân thể vẫn co rúc, giống như đứa bé thoát khỏi cha mẹ không có cảm giác an toàn…
Cô như vậy, nhìn nhiều cũng sẽ làm anh đau lòng, thậm chí khiến Lãnh An Thần có chút hối hận vì cưỡng chiếm cô, thật ra thì anh cũng không là tinh trùng lên óc, mà anh nghe cô muốn rời khỏi mình, muốn hướng tới người đàn ông khác, anh thật sợ, hình như chỉ có đoạt lấy cô, anh mới sẽ cảm thấy cô là của anh, ai cũng không giành được cô.
Cúi đầu, hôn lên trán cô, trơn bóng giống như ngọc sứ, anh đứng dậy, cầm lấy áo ngủ tùy tiện khoác lên người, chạy hướng ban công, bấm điện thoại của Đỗ Vấn.
“Đỗ Vấn, ngày mai cậu đi đón tiểu Đường Tâm cùng Huân Huân trở về!” Anh quyết định, bất luận là cô hay con, dù không nhớ nổi, cũng muốn thành lập trí nhớ mới, hiện tại anh đã xử lý xong chuyện trong tay, hai đứa bé cũng không cần thiết để ở chỗ người khác.
Bên kia Đỗ Vấn cũng không có lập tức nói tiếp, Lãnh An Thần khẽ chau chân mày, “Có vấn đề gì không?”
Đỗ Vấn ở chỗ này làm động tác nuốt, gương mặt rối rắm, nhận hai bảo bối không thành vấn đề, nhưng anh phải đi chỗ ‘người đàn bà đanh đá’ đón, thật đúng là chuyện làm người ta nhức đầu.
Lần trước, Quan Tiểu Ưu cắn anh, thật để lại vết sẹo, đến bây giờ vết thương này còn mơ hồ đau!
Thật ra thì, anh rất sợ Quan Tiểu Ưu đấy!
“Đỗ Vấn…” Chậm chạp không nghe được đáp lại, Lãnh An Thần trầm giọng gọi anh ta.
“Dạ, thiếu gia!” Đỗ Vấn hồi hồn vội vàng trả lời, “Ngày mai tôi sẽ đi làm.”
Lãnh An Thần thu điện thoại, ngó ra ngoài cửa sổ, giờ phút này ánh mặt trời đang nồng đậm, ấm áp, trái tim hiu quạnh theo đó mà ấm lên.
Thật sự là quá mệt mỏi, Đoan Mộc Mộc nằm ngủ đến gần tối, cho đến khi điện thoại di động của cô vang lên, mới thức tỉnh cô, nhưng tiếng chuông chỉ vang hai cái liền biến mất, cô mở mắt ra, còn tưởng rằng là mình nghe nhầm.
Lật người, chuẩn bị ngủ tiếp một lát, thế nhưng lại mơ hồ nghe được giọng Lãnh An Thần ––
“Cô ấy đang ngủ… Có chuyện nói với tôi… Tôi minh xác nói cho cô biết, cô ấy không phải người làm nữ của cậu ta, không có nghĩa vụ chăm sóc cậu ta, lại nói cậu ta bệnh có thể gặp bác sĩ, mà cô ấy là vợ tôi, không phải bác sĩ chuyên chức của cậu ta, về sau xin cô không nên…” Lãnh An Thần còn chưa nói hết, điện thoại di động đã bị cướp đi, mà cô gái cướp đi điện thoại giờ phút này đang trừng mắt lạnh lùng nhìn anh, một bộ tức giận chạm chỗ hiểm của cô.
Cú điện thoại là người làm nữ nhà Khang Vũ Thác gọi tới, nói là Khang Vũ Thác vẫn sốt cao không lùi, hơn nữa còn luôn kêu tên Đoan Mộc Mộc, người làm nữ không có biện pháp nên đành phải gọi điện thoại tới đây.
“Anh có tư cách gì nhận điện thoại của em?” Đoan Mộc Mộc cao giọng chất vấn, giờ phút này khuôn mặt nhỏ khua lên, hơn nữa còn trướng hồng, có lẽ là bởi vì quần áo cô bị anh làm hư, giờ phút này trên người cô là áo sơ mi của anh, chiều dài chỉ bằng chỗ đùi, lộ ra hai chân trắng noãn, làm cho người nghĩ xa vô hạn…
“Đoan tiểu thư à?” Điện thoại cũng không có cắt đứt, đại khái người làm nữ bên kia nghe được giọng Đoan Mộc Mộc, vội vàng cao giọng gọi cô.
Đoan Mộc Mộc thu hồi ánh mắt tức giận trợn trừng nhìn Lãnh An Thần, cầm điện thoại lên, “Là tôi, cô nói đi!”
“Là Khang tiên sinh, cậu ấy bệnh rất kịch liệt, sốt cao không lùi, hơn nữa một mực kêu tên cô, Đoan tiểu thư cô có thể trở lại một chuyến hay không? Chúng tôi cũng không biết nên làm gì bây giờ?” Người làm nữ có chút bối rối.
Nghe vậy, Đoan Mộc Mộc ngước mắt liếc nhìn người đàn ông trước mặt, nhanh chóng trả lời, “Được, tôi lập tức tới!”
Nói xong, cô cúp điện thoại, còn chưa kịp xoay người, liền nghe giọng nói lạnh lùng của Lãnh An Thần vang lên, “Không cho em đi đâu hết!”
Anh nhìn cô, ánh mắt sắc bén không nói, lời nói càng bá đạo, Đoan Mộc Mộc nhìn trời đã tối xuống, nghĩ đến anh cưỡng chiếm trước đó, tức giận nổi lên, “Không mượn anh xen vào!”
Cô giận dữ bỏ lại mấy chữ, xoay người chuẩn bị đi tìm y phục mặc, nghĩ đến tình hình của Khang Vũ Thác, lòng cô giống như rán dầu.
Chỉ là, cô còn chưa đi được hai bước, tay đột nhiên bị bắt được, sức lực rất lớn, trực tiếp kéo cô vào trong ngực, cô bản năng muốn đẩy ra, nhưng Lãnh An Thần lại dễ dàng cố định cô, bàn tay nắm cằm cô, ép buộc cô nhìn mình, “Bây giờ em hình như học không ngoan, sao thích khiêu khích anh thế hả?”
Anh cách cô rất gần, môi mỏng cơ hồ dán lên chóp mũi cô, hơi thở thở ra chui vào lục phủ ngũ tạng của cô, cuối cùng để cho não cô mê muội…
Đoan Mộc Mộc đành phải dùng sức bấm mình một cái, mới cố gắng không để cho mình bị lạc, nhìn anh chằm chằm nói: “Anh buông em ra, Vũ Thác bị bệnh rất nghiêm trọng, em muốn đi thăm anh ấy!”
Lại là Khang Vũ Thác!
Mở miệng ngậm miệng đều là cậu ta, cô đem mình là gì? Cô gái của Khang Vũ Thác sao?
Cô hình như quên mất, mấy giờ trước, người cùng cô hô mưa gọi gió là Lãnh An Thần anh, chứ không phải Khang Vũ Thác!
“Em luôn không nhớ được lời anh nói… phải không?” Tay anh giữ sau gáy cô trượt xuống, con ngươi sáng quắc y hệt kim cương đen nhìn chằm chằm cô, làm cô có loại cảm giác bị anh cắn nuốt, đồng thời bàn tay khác đang không an phận du tẩu trên người cô, tựa hồ đang nhắc nhở cô cái gì.
Đoan Mộc Mộc lập tức sợ bắt lấy tay anh, “Lãnh An Thần, anh đừng náo loạn, Vũ Thác bị bệnh rất nghiêm trọng!”
“Không có quan hệ gì với em!” Con mắt sắc chợt tối xuống, giọng nói cũng bén nhọn.
“Anh có thể nói đạo lý hay không, làm sao anh ấy không có quan hệ với em, nếu như không có anh ấy, em sớm chết rồi!” Đoan Mộc Mộc biết lần đó mình có thể thoát khỏi tay Lãnh An Đằng, chính là công lao của Khang Vũ Thác.
Lãnh An Thần cũng nghĩ đến cái gì, tròng mắt khẽ híp, dán càng gần cô, “Ý của em là cảm kích cậu ta muốn lấy thân báo đáp?”
Chỉ là không đợi Đoan Mộc Mộc trả lời, âm thanh giống như Satan rống vang ở bên tai cô, “Em đừng mơ tưởng, em là cô gái của anh, đời này đều chỉ có thể là của anh…”
Tay anh lập tức bao lấy vật mềm mại dưới áo sơ mi cô, tựa hồ đang tuyên thệ chủ quyền đối với cô, cảm giác như thế khiến Đoan Mộc Mộc vừa thẹn vừa cáu, “Lưu manh, anh buông tay…”
“Anh không thả” Anh cười tà, “Bà xã, chớ lừa gạt mình, thật ra em cũng rất muốn, có đúng hay không?”
Đoan Mộc Mộc nhìn bộ dạng anh lưu manh, thật là không biết nên làm thế nào cho phải? Muốn đánh anh, tay chân bị anh giam cầm, muốn mắng anh, môi lại bị anh dán, cô thật là muốn điên.
Tay nện không có dừng lại. “Thân thể em thành thật hơn so với cái miệng nhỏ của em” Anh xấu xa cắn trên môi cô, đùa giỡn này còn câu dẫn hơn so với hôn.
Đoan Mộc Mộc hoàn toàn phát điên, cũng không biết lấy hơi sức ở đâu ra, nhấc hai chân bị anh kẹp lên, sau đó nặng nề chĩaa vào bụng anh, anh đại khái không ngờ tới cô có thể như vậy, nhất thời đau đến mặt cũng thay đổi màu sắc.
Rốt cuộc thoát khỏi anh giam cầm, Đoan Mộc Mộc chạy xa một chút, hơi thở gấp gáp không yên, tròng mắt cũng không hề chớp theo dõi anh.
Anh khẽ khom lưng, sắc mặt tái nhợt như giấy trắng, mới đầu, Đoan Mộc Mộc cho là anh cố ý hù dọa cô, mắng, “Ai kêu anh không buông em ra… Anh chính là đáng đời… Anh…”
Nhưng bất luận cô nói gì, anh đều không nhúc nhích, cuối cùng nhìn anh không giống đang giả bộ, cô mới hơi sợ, “Lãnh An Thần…”
Lần này, anh cúi đầu thấp xuống, cô mới sợ thật, thử tới gần anh một chút, “Anh…anh không có sao chứ?”
Anh không trả lời, thân thể càng ngày càng khom, hình như muốn ngã vào lòng đất, cô mới đưa tay vịn anh, “Em không cố ý, anh đừng làm em sợ… Lãnh An Thần… Ưmh…”
Môi cô bị hơi thở đàn ông mãnh liệt bao phủ, anh lại hôn cô, phát hiện mình phải rút lui, Đoan Mộc Mộc còn muốn tránh ra nhưng lúc này đã trễ.
Anh hôn cô một hồi lâu mới buông ra, chống trên trán cô, “Hiện tại không nói láo? Em căn bản chính là quan tâm anh!”
“Em…” Cô cắn môi, hình như không thể tiếp tục cãi lại.
Tay Lãnh An Thần vuốt mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve, “Mộc Mộc, đừng hành hạ anh nữa, đừng đi… Coi như em hận anh muốn trừng phạt anh, cũng xin ở lại bên cạnh anh… Anh đã bảo Đỗ Vấn đón hai bảo bối về, bốn người nhà chúng ta ở chung một chỗ, bắt đầu lại, có được hay không?”
Đoan Mộc Mộc sững sờ, hình như không ngờ anh sẽ làm ra quyết định này!
Anh như là xem thấy tâm tư của cô, ôm sát cô nói, “Chuyện đã qua, anh biết rõ mình làm sai rất nhiều, nhưng tương lai quan trọng hơn đúng không? Chúng ta còn có một đời phải đi, em có thể khảo nghiệm anh lại, nếu như anh thật làm tiếp chuyện khốn kiếp, em sẽ rời xa anh, có được hay không?”
Tim Đoan Mộc Mộc đập thình thịch, nói không động lòng là giả, nhưng cô thật rất sợ.
Anh nhìn cô, mắt đối diện cùng với cô, “Mộc Mộc chớ đi, đừng đi đâu, đừng rời xa anh!”
Tiếng nói trầm mang theo cầu khẩn, thậm chí còn có chút nghẹn ngào, lập tức đánh tan kiên trì của cô.
“An Thần, anh đã nói muốn em tin tưởng anh, đúng không?” Cô nhẹ nhàng mở miệng.
Anh chần chờ hai giây, mới gật đầu, liền nghe cô nói, “Hiện tại em xin anh tin tưởng em một lần…”
Mơ hồ cảm thấy cô muốn cái gì, tim anh sợ nhảy dựng lên, ngay cả hô hấp cũng thay đổi tiết tấu, Đoan Mộc Mộc cảm thấy, giơ tay lên vuốt mặt mày anh, “Em không thể mặc kệ Khang Vũ Thác, hiện tại anh ấy bị thương, cần người chăm sóc…”
“Cậu ta có người giúp việc, có bác sĩ gia đình, căn bản không cần em!” Không đợi Đoan Mộc Mộc nói xong, Lãnh An Thần vượt lên mở miệng trước.
“An Thần…” Tay Đoan Mộc Mộc đè lại miệng anh, “Vậy không giống nhau, em đối với anh ấy mà nói là người thân, là có tình cảm, mà những người đó chỉ là quan hệ thuê mướn với anh ấy.”
“Mộc Mộc, anh không làm được khi đặt em bên cạnh cậu ta, thật sự không được!” Lãnh An Thần có thể hiểu lòng cô, nhưng ở ngoài sáng biết Khang Vũ Thác có tình cảm với cô, anh thật không thể đặt cô bên cạnh người đàn ông khác.
Huống chi, đối với Đoan Mộc Mộc mà nói, Khang Vũ Thác là một nhân vật đặc biệt, mặc dù cô luôn miệng nói cùng Khang Vũ Thác là trong sạch, nhưng trong lòng cô thủy chung có một góc cho Khang Vũ Thác.
“Em chỉ chăm sóc anh ấy mấy ngày mà thôi, chờ vết thương của anh ấy lành, em sẽ trở về!” Đoan Mộc Mộc vẫn còn cố gắng thuyết phục Lãnh An Thần.
“Không được, cũng bởi vì cậu ta, anh mới không yên lòng” Lãnh An Thần nói một câu lột rõ tim mình, dù sa