i nơi này không phải để gây gổ, chỉ là muốn quan tâm cô.
"Anh đi đi!" Đoan Mộc Mộc chỉ hướng cửa, mở miệng vẫn là hai chữ này, không cho phép bố trí sắp đặt.
Lãnh An Thần xoay người ngồi vào trên ghế sa lon, ánh sáng từ cửa sổ sát đất xuyên thấu chiếu sáng vào trên người anh, cực kỳ sáng ngời, không nhìn ra chút hơi mù nào, nhưng Đoan Mộc Mộc biết anh bề ngoài sáng ngời như vậy, tâm có nhiều tàn nhẫn?
Vừa nghĩ tới đứa bé của bọn họ bị anh tự tay bóp chết, cô đã cảm thấy hận!
Hận cõi đời này làm sao lại có anh loại đàn ông áo mũ chỉnh tề như thế, hận đôi tay anh dính máu tươi còn có thể an nhiên ngồi ở chỗ này?
Hận ý trong lòng vào giờ khắc này tích tụ lại, Đoan Mộc Mộc cuối cùng cũng bộc phát, cầm cái ly trên bàn lên hướng anh ném đi, anh không né tránh, cái ly đập vào trán của anh, không vỡ, nhưng có thể nhìn thấy trên gương mặt tuấn tú nhanh chóng hiện lên cục lớn.
Anh động cũng không động, giống như túi kia chỉ là một đoàn không khí, căn bản đau cũng không có, chỉ là tròng mắt của anh lại sâu ám rõ ràng.
"Có phải cho em cây dao, cho anh chảy máu, trong lòng em sẽ thoải mái hơn một chút hay không?" Anh mở miệng, âm thanh trầm thấp, mang theo từ tính, dễ nghe như cũ.
Đoan Mộc Mộc nắm thành quả đấm, trong lòng giống như bị một cái tay bắt cong, tại sao cô muốn tức muốn chết muốn sống, anh thế nhưng lại bình tĩnh như thế? Anh nói cho anh đổ máu thật sao? Cô thật rất muốn như vậy. . . . . .
Chỉ là, cô không có tìm được dao găm, lại nghe thấy anh còn nói, "Người phải hiểu được có chừng có mực, chuyện đứa bé là anh có lỗi, nhưng người sai trước là em" Lời của anh khiến cô sửng sốt, sau đó nghe thấy anh còn nói, "Em vốn không nên xuất hiện."
Hoá ra là như vậy, anh vẫn còn biến tướng chỉ trích cô.
"Chuyện em tư thông với đàn ông anh không truy cứu, sau này cũng đừng hồ đồ, dưỡng thân thể cho tốt, sau đó chúng ta sẽ giống như ngày trước" Anh nói như gió nhẹ nước chảy, giống như anh hại một cái sinh mạng cũng đơn giản như việc tiện tay làm vỡ một cái chén vậy, hơn nữa lời nói này giống như là ban ân, anh ban ân tha thứ cho cô, rồi lại càng giống như làm giao dịch, anh phá hủy đứa bé của cô, cũng không truy cứu chuyện bên ngoài của cô, hai người bọn họ thanh toán xong.
Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy tức giận trong ngực chợt nổ tung, "Lãnh An Thần, anh nói lời này không sợ bị thiên lôi đánh sao? Tôi cho anh biết, đời này anh liền nhất định là đoạn tử tuyệt tôn, muốn sinh con, anh nằm mơ đi!"
Hình như chỉ có mắng ra thì tức giận đè nén trong ngực cô mới có thể dễ chịu hơn một chút.
Cô kịch liệt chửi rủa khiến anh có chút ngoài ý muốn, nhưng thoáng qua liền vẻ mặt lạnh nhạt, "Đó là việc của anh, em trước tiên dưỡng thân thể của mình cho tốt rồi hãy nói."
Lời này hình như mang theo ý vị châm chọc.
"Tôi có chết cũng không cần anh hỏi đến!" Đoan Mộc Mộc nhào tới, muốn cấu véo anh, nhưng anh nghiêng nghiêng, ngược lại cô bị anh ngăn chặn, một đôi trong tròng mắt đen nhìn cô té ngã, cuồng loạn điên cuồng, giống như kẻ điên.
"Nhẫn nại của anh là có giới hạn, chớ hếch mũi lên mặt" Giọng điệu của anh đã hoàn toàn bất đồng, hình như nhẫn nại đã hao hết toàn bộ, "Ngoan ngoãn ở nơi này dưỡng cơ thể, sau đó đi làm, còn nữa đừng tưởng rằng hiện tại có Tô Hoa Nam che chở em, thì em muốn tránh né anh, anh sẽ không đồng ý."
Nói xong câu đó, anh đi, lưu lại cô nằm trên ghế sa lon, toàn thân tức giận phát run, như Robb bị xé rách nát.
Đây chính là Lãnh An Thần, Thái Sơn đè đầu cũng không biến sắc, cũng là sơn băng địa liệt có thể khuấy đảo người khác, Đoan Mộc Mộc thật hận hôm nay mất khống chế, nhưng sau khi mắng ra, cô thật thư thái hơn rất nhiều.
Anh muốn cô dưỡng bệnh, nhưng cô cố tình không, ngày thứ hai Đoan Mộc Mộc liền đi làm, thời điểm chứng kiến cô tới, trong nháy mắt anh có chút ngạc nhiên, nhưng hình như rất nhanh liền hiểu được tâm tư của cô, cũng không có nhiều lời một chữ.
Có lẽ là bị chỉ ý của anh, Đoan Mộc không có chuyện tái sinh, đi làm, cũng ngồi nhàm chán, hoặc là lên mạng, hoặc là ngẩn người, thỉnh thoảng Tô Hoa Nam sẽ tới ngồi cùng cô, nhưng cũng chỉ nhìn nhau chẳng nói gì.
Trước kia hai người thân mật khăng khít, hiện tại biến thành như vậy, bọn họ cũng rất lúng túng, nhất là Tô Hoa Nam, anh cũng không quên được Đoan Mộc Mộc hoài nghi anh.
Trong buổi trưa một ngày, khi tất cả mọi người cũng đi ăn cơm, Đoan Mộc Mộc đang cầm tách trà đi vào phòng trà nước, cũng đi ngang qua phòng làm việc của Lăng Khả Tâm thì nghe được giọng nói của Tô Hoa Nam——
"Cô nói cho tôi biết ngày đó xảy ra chuyện gì?"
"Ngày đó? Em không hiểu anh đang nói gì?" Giọng nói của Lăng Khả Tâm rất êm tai, giống như là gió xuân trong tháng ba, làm cho người ta mềm lòng.
"Khách sạn Mị Sắc!" Tô Hoa Nam chỉ nói bốn chữ này, Đoan Mộc Mộc liền hiểu, anh đang chất vấn Lăng Khả Tâm chuyện ngày đó cô ta làm thế nào mà lúc cô đi nửa giờ liền nằm ngủ ở trên giường Lãnh An Thần.
Cũng không nghe thấy Lăng Khả Tâm lập tức trả lời, Đoan Mộc Mộc rõ ràng cũng khẩn trương nắm chặt chén nước, thậm chí ngay cả hô hấp cũng buộc chặt, một hồi lâu mới nghe thấy giọng của Lăng Khả Tâm, "Anh biết quan hệ giữa em và anh ấy không phải một ngày."
Cô ta hình như rất thẳng thắn, hơn nữa còn thẳng thắn không đến kiêng dè, Đoan Mộc Mộc không khỏi hoài nghi cô gái kia rốt cuộc là yêu Lãnh An Thần hay là Tô Hoa Nam, hoặc là cô ta không thương ai, chỉ thích tiền của bọn họ.
"Làm sao cô tính kế chính xác đến như vậy?" Tô Hoa Nam ép hỏi.
"Em chính là coi giữ cả đêm, làm sao sẽ không được?" Lăng Khả Tâm mở miệng, "Anh đại khái cũng không biết giữa em cùng Lãnh An Thần mặc dù thoạt nhìn dâm loạn không chịu nổi, nhưng chúng ta thật sự không làm chuyện gì cả, anh ta đối với em chẳng qua là gặp dịp thì chơi mà thôi."
Đoan Mộc Mộc nghe không hiểu, lại nghe thấy Lăng Khả Tâm nói tiếp, "Không phải anh nói cụ nhà Lãnh gia vẫn luôn muốn có cháu chắt sao? Em muốn mang thai con của Lãnh An Thần, tình huống kia cũng không giống nhau. . . . . ."
Nghe đến đó, Đoan Mộc Mộc hình như đã hiểu rõ ràng một chút, thì ra đây đều là tính toán của Lăng Khả Tâm.
"Em mua chuộc Hồ Tiểu Liệt bỏ thuốc cho anh ta, thật không nghĩ đến cô gái kia thế nhưng làm thuốc giải của anh ta, lại nói chuyện này còn phải trách anh" Giọng điệu của Lăng Khả Tâm đột nhiên bén nhọn, "Không phải anh nói người trong lòng Đoan Mộc Mộc Tâm yêu là anh sao, sẽ không cùng Lãnh An Thần là như thế nào đây? Nếu không phải vì tin những lời đó của anh, em sẽ sử dụng nước cờ khác rồi."
Hình như không còn cần thiết phải nghe tiếp nữa, tất cả đều có đáp án, Đoan Mộc Mộc xoay người, nhưng không biết thế nào, hai chân liền mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã nhào, cũng may cô đỡ vào vách tường, chỉ là phát ra tiếng vang, đúng lúc này, âm thanh trong phòng dừng lại, hình như cũng phát hiện ra cái gì.
Đoan Mộc Mộc nhanh chóng chạy đi, không có chú ý tới cô gái mở cửa phía sau, trên mặt là nụ cười châm chọc, cô ta đóng cửa lại, đôi tay giống như rắn quấn lên cổ của Tô Hoa Nam, "Trình diễn xong rồi, anh làm sao báo đáp em đây?"
Tô Hoa Nam gỡ tay của cô ta, "Đừng làm rộn, bây giờ là ở công ty."
"Công ty thì thế nào? Em hiện tại liền muốn" Tay Lăng Khả Tâm thăm dò vân vê trước ngực của anh ta, bắp thịt căng thẳng khiến toàn thân cô run lên, "A Nam, cho em!"
Mặc dù Tô Hoa Nam không giống như Lãnh An Thần là vấy bẩn tên ở bên ngoài như vậy, nhưng anh cũng không phải là thánh nam, đối mặt với cô gái trêu chọc. Anh ta không thể không động tình, huống chi cô gái này cũng có bản lãnh quyến rũ người, hai ba lần sẽ để cho thân thể anh nóng lên.
Anh ta trở tay nhấn một cái, Lăng Khả Tâm bị áp trên ván cửa bền chắc, bàn tay vê trên ngực cô ta, chỉ mấy cái ngắn ngủn, Lăng Khả Tâm liền không chịu nổi thở hổn hển, thân thể càng thêm mềm thành nước, ngồi phịch ở trên người của anh ta.
Tô Hoa Nam cởi áo sơ mi của cô ta ra, nút áo nhất thời vang lên “lộp bộp”, tan tác đầy đất, Lăng Khả Tâm nhìn áo sơ mi bị rách, miệng hồng cong lên, "Anh làm gì mà gấp như vậy, một lát nữa em sẽ không có y phục mặc rồi."
"Vậy thì đừng mặc" Tô Hoa Nam nhìn nhũ hoa ở dưới áo ngực đen viền ren, cặp mắt sáng lên, tay tìm kiếm phía sau lưng cô ta, dễ dàng tháo ra nút cài móc, hai đóa hoa mềm mại nhảy vọt ra ngoài, như thỏ trắng bướng bỉnh.
Tô Hoa Nam chỉ cảm thấy cổ họng nhất thời khô khốc, cúi đầu ngậm đỉnh núi vào trong, đầu lưỡi câu lấy chốc lát, mơ hồ cảm thấy đỉnh núi kia giống như núi nhỏ phồng lên, chĩa vào lưỡi anh ta.
Lăng Khả Tâm sớm đã bị anh ta bú liếm đến hồn bay phách tán, hận không thể đem linh hồn đẩy mạnh vào trong miệng của anh ta, "A Nam, A Nam. . . . . ."
Tiếng ngâm phát ra mang theo lời mời, một đôi tay nhỏ bé luồn sâu vào trong tóc anh ta, cố gắng kéo đầu của anh gần vào lồng ngực của mình hơn chút nữa, ngực đồng thời ưỡn cao hơn, kéo đầu của anh ta đi vuốt ve một đóa hoa bị bỏ rơi.
Cô ta khát vọng, Tô Hoa Nam dĩ nhiên cảm nhận được, mắt đỏ bừng nhìn cô ta một cái, sau đó lần nữa cắn cô ta, mang theo chút sức lực, cô ta vọt ra tiếng thét chói tai ——
"Bảo bối, em nhẹ một chút, em muốn khiến tất cả mọi người tới đây à?" Giọng nói của Tô Hoa Nam khàn khàn nhắc nhở.
Lăng Khả Tâm cố ý dùng ngực trắng mềm cọ môi anh ta, "Còn không phải tại anh. . . . . ."
"Đó cũng là do em quyến rũ trước. . . . . ."
"Anh thật là hư!"
"Tệ hơn vẫn còn ở phía sau. . . . . ."
"A ——"
Ngón tay của anh ta từ dưới váy cô ta chen vào, đã xâm nhập vào vườn hoa của cô ta.
Thịt non mềm mại ở dưới đóa hoa như bị đầu ngón tay anh ta vuốt lên, rất nhanh sẽ hoàn toàn nở rộ, Lăng Khả Tâm không chịu nổi, chỉ cảm thấy trong đầu có vô số ánh sáng đang nháy, rất muốn.
"A Nam, A Nam, cho em. . . . . ." Cô ta lẩm bẩm kéo áo sơ mi của anh ta, ngậm hạt đậu trước bộ ngực anh ta, nuốt liếm bụng anh ta.
Ở phương diện này, Lăng Khả Tâm là lão luyện, Tô Hoa Nam rất nhanh cũng không chịu nổi, anh ta giật phắt váy cô ta, đóa hoa trắng noãn dưới hạ thân cô ta lộ ra, sau đó gác ở bên hông của mình, sau đó thả ra vật dâng trào của mình, ở chỗ mềm mại của cô ta chà mấy cái rồi chợt đâm. . . . . .
Cánh cửa vì động tác kịch liệt của bọn họ mà lay động, Lăng Khả Tâm càng giống như là cành hoa trong gió rét, bị chập chờn tùy lúc sẽ rơi xuống.
Phòng làm việc đặt tài liệu chỉnh tề, giờ phút này đầy dâm loạn, tiếng thân thể nam nữ va chạm liên tiếp, thật lâu không chịu ngừng nghỉ.
Hồi lâu, lúc Tô Hoa Nam gầm nhẹ, tất cả rốt cuộc cũng yên tĩnh lại.
Ngoài cửa, đã có người lục tục trở lại, tiếng đi bộ cùng giọng nói rõ ràng lọt vào tai, Lăng Khả Tâm uể oải không chịu nổi giắt trên người Tô Hoa Nam, "Mệt quá."
"Bảo bối, mệt là anh" Tô Hoa Nam ở trên cặp mông trắng của cô ta bóp một cái, "Nhanh sửa sang lại đi, tránh khỏi tẹo nữa sẽ có người tới."
"Em không muốn, anh làm cho em đi" Lăng Khả Tâm làm nũng.
Nghe động tĩnh bên ngoài càng lúc càng lớn, Tô Hoa Nam cuối cùng có điều cố kỵ, âm thanh trầm xuống, "Gây nữa, về sau cũng đừng nghĩ!"
"Em. . . . . ." Lăng Khả Tâm không ngờ tới anh ta trở mặt nhanh như vậy, không cam lòng lui ra từ trên người anh ta, tức giận mặc y phục.
Tô Hoa Nam nhanh hơn cô ta một bước, đi tới trước cửa sổ sửa sang lại tóc bị cô ta nắm rối loạn, đúng lúc này, nghe được Lăng Khả Tâm nói, "Mới vừa rồi anh sẽ không đem em làm thành cô ta chứ?"
Lời này khiến động tác của Tô Hoa Nam dừng lại, anh ta chậm rãi xoay người, tròng mắt đen hoàn toàn lạnh