oan Mộc Mộc thật sự không chịu nổi, rốt cuộc cô đã hiểu rõ tên khốn kiếp này muốn cô xoa bóp là giả, sàm sỡ cô, nhục nhã cô mới là thật.
"Nếu như tôi nói, tôi muốn em thì sao?" Anh không chút hàm hồ nói ra khát vọng của mình.
Đây là sự thực, dù là đêm qua anh mới bị dược vật hành hạ điên cuồng cả đêm, nhưng là hôm nay anh vẫn khát vọng ăn sạch người phụ nữ này vào trong bụng.
Tiết Chi Hằng nói cái đồ chơi kia không hoạt động được, nhưng trên thực tế, anh cảm giác ở trước mặt phụ nữ, không chỉ vẫn hoạt động được, mà còn là rất được, bằng không sao cây cột này vẫn không cong đây này?
Giờ khắc này, anh thoáng qua chút hoài nghi, nhưng dù sao Tiết Chi Hằng cũng là bác sĩ, huống chi anh ta cũng rất biết điều, sẽ không dám lừa anh, cho nên vẫn nên nghe anh ta cho thỏa đáng, không thể tùy tiện mạo hiểm, bằng không có một ngày mình thật sự bị phế, mới gọi là khổ đấy.
Đối mặt với người muốn an lại không thể ăn, thậm chí cái cột kia còn ngày càng dài hơn, anh chỉ có kêu cô hỗ trợ.
Lời nói trần trụi của anh khiến Đoan Mộc Mộc muốn chạy trốn, nhưng bất đắc dĩ cả người cô đã bị anh áp chế không cử động được, ánh mắt hoảng sợ nhìn anh chằm chằm, "Anh đừng làm loạn, anh không thể đụng tôi . . . . . . Bác sĩ nói nếu anh làm loạn, thì đồ chơi của anh bị phế mãi mãi . . . . . . ."
Thì ra là cô cũng nhớ!
"Vậy em còn không nhanh giúp tôi xoa bóp, chẳng lẽ em thật muốn tôi bị phế?" Tiếng thở dốc của anh không biết từ lúc nào đã nặng nề, giống như là dùng hết sức làm công việc nặng.
"Nhưng, tôi...tôi thật không biết, nếu không tôi sẽ giúp anh tìm, Lam Y Nhiên, Lăng Như Ý, hoặc là Hà Mật Nhi . . . . . . Họ đều là Đại Mỹ Nữ, mấu chốt là quen thuộc thân thể của anh, họ nhất định sẽ xoa bóp đến mức anh rất thoải mái, tuyệt đối hiệu quả hơn so với tôi. . . . . ."
Cái miệng nhỏ của cô lảm nhảm trên dưới đụng loạn, đụng thẳng vào lòng anh, Lãnh An Thần đột ngột nắm cằm cô, lôi cô đến gần, đôi môi gần như dán lên cô, "Người phụ nữ này, em câm miệng cho tôi, nói thêm một câu nói nhảm nữa, tôi sẽ để cho em thử cách dùng khác của cái miệng này."
Cách dùng khác?
Đoan Mộc Mộc làm sao không hiểu, người đàn ông này không phải là lần đầu tiên nhắc nhở cô.
Cô liều mạng lắc đầu, một tia hi vọng cuối cùng trong đáy lòng nước lũ bị tưới tắt hoàn toàn, hạ quyết tâm, "Tôi xoa, tôi xoa. . . . . ."
Nói xong, bàn tay nhỏ bé của cô thật sự nắm cây gậy cứng rắn như sát của anh, lớn như vậy, rất nóng, cô sợ hãi thiếu chút nữa rút tay về, nhưng nhớ tới tấm hình của mình vẫn còn ở trong tay của anh, cô chỉ có thể ép buộc mình tiếp tục.
Bàn tay mềm mại như không xương lập tức như mềm nhũn như gạo nếp bọc anh lại, cảm giác kia khiến đầu óc Lãnh An Thần trống rỗng, chân mày co rút nhanh thành một chữ Xuyên, đồng thời không thể kiềm hãm được hừ ra một tiếng, nhưng một tiếng này lại khiến Đoan Mộc Mộc sợ vội vàng buông tay, "Làm anh đau sao? Tôi nói rồi, tôi không biết. . . . . ."
Âm thanh mang theo uất ức và khiếp đảm, đụng tới đáy lòng của anh, anh bắt được tay của cô, lần nữa đặt tại nơi đó của mình, "Tiếp tục. . . . . ."
Âm thanh trầm thấp ám ách, hai mắt nhắm chặt lộ ra vẻ đè nén khổ sở, Đoan Mộc Mộc có chút không hiểu, nếu cô xoa bóp đến mức anh không thoải mái như vậy, tại sao anh còn không buông cô ra, nhưng ý tưởng mới chợt lóe, ngay lúc này bị biến hóa trong tay hù dọa.
Khi anh cầm tay cô lên lên xuống xuống, Đoan Mộc Mộc cảm thấy đồ vật trong lòng bàn tay càng ngày càng trở nên lớn, càng lúc càng nóng, cô gần như không cầm được.
"Lãnh An Thần, tôi không thể, không thể. . . . . ." Cô muốn cầu xin anh buông tay của mình ra.
Lời như vậy rơi vào trong tai của Lãnh An Thần, chính là mang ý nghĩa khác, âm thanh anh run rẩy, "Bảo bối, anh cũng thoải mái không chịu được."
"Anh buông tay a!" cô giãy giụa.
"Không buông! " Ngược lại anh còn mắm tay cô chặt hơn, động tác lên xuống càng nhanh hơn.
Tại sao có thể thư thái như vậy? So với sử dụng sung đạn thật làm với những người phụ nữ kia còn thoải mái hơn?
Trước kia, anh đánh giá quá thấp sự dụ hoặc của người người phụ nữ này, nhưng bây giờ cô mới dùng tay như vậy, đã khiến anh gần như ngất đi, nếu làm thật, anh có chết trên người cô sao?
Trong đầu Lãnh An Thần thoáng qua vô số hình ảnh bậy bạ, cuối cùng anh không thể khống chế được nữa. . . . . .
"Lãnh An Thần, nói là phải giữ lời, một hồi sẽ phải xóa hình đi." Lòng bàn tay Đoan Mộc Mộc gần như bị Đại Bảo Bối của anh mài hỏng rồi, nhưng cô vẫn không quên chuyện quan trọng nhất.
"Ừ. . . . . ." Anh hừ ra một tiếng, không biết là đáp lại lời của cô..., hay là tiếng kêu hưởng thụ.
"Không bằng hiện tại liền xóa đi, dù sao tôi cũng đã xoa bóp cho anh rồi." cô cảm thấy tấm hình ở bên anh thêm một giây là nguy hiểm thêm một giây.
Hai mắt khép chặt của Lãnh An Thần chợt mở ra, chỉ có điều bên trong là một mảnh mê ly, anh giật mình nhìn cô mấy giây, chợt một tay đưa ra, giữ chặt gáy cô, kéo người cô lại gần hơn, hơi thở nóng rực phun trên da thịt của cô, cô bị sợ khiến lỗ chân lông nhanh chóng khuếch trương, cô không khỏi hoảng hốt, "Anh. . . . . ."
Câu nói kế tiếp còn chưa nói ra, liền bị anh nuốt xuống. . . . . .
Đại não Đoan Mộc Mộc một mảnh trống không, chỉ có vô số ánh sáng nhấp nháy, trong khoảnh khắc này, cô quên hết mọi thứ, chỉ có hơi thở của anh nồng đậm như vậy, giống như tối hôm qua.
Lưỡi của anh len lỏi vào trong miệng của cô, linh hoạt quét qua từng mỗi một tấc trong miệng cô, cắn mút. Hút hết ngọt ngào của cô.
Thật rất ngọt, ngọt khiến cho anh lưu luyến, khiến cho anh không muốn buông ra, anh từng có vô số phụ nữ, nhưng thứ mùi này chỉ có cô có.
Phía dưới, bàn tay nhỏ bé của cô còn bao quanh anh, phía trên, đôi môi nhỏ mềm mại bị anh bao bọc, tốt đẹp như vậy khiến Lãnh An Thần muốn điên, muốn nổ tung. . . . .
Trong đầu, một tia khắc chế dục vọng cuối bị ném mất hút trong hải dương, anh không khắc chế nổi nữa, bàn tay xoa nắn bộ ngực mềm mại của cô.
"Ừ. . . . . ." Anh chạm vào nơi nhạy cảm của cô, cô không tự chủ lên tiếng, nhưng tức thì xấu hổ, muốn đẩy anh ra, nhưng, hình như lại muốn gần anh hơn một chút.
Tinh thần và thể xác bắt đầu rời bỏ cô.
Lãnh An Thần được cô đáp lại, liền như con ngựa hoang được tháo cương, ngậm môi của cô mạnh mẽ hút. Mút, dường như đem cô linh hồn cũng hút ra ngoài.
"Ưmh ——" Đoan Mộc Mộc phát ra tiếng kêu không biết là kháng cự hay là nghênh hợp, đồi tròng mắt đen run run nhìn anh, hàng lông mi dài như bươm buớm lay động, mang theo cổ yếu ớt, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện đầy ráng hồng, càng thêm mềm mại.
Cô như vậy giống như đóa xinh đẹp tràn ra mật ngọt, khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.
Rốt cuộc không thể nhịn được nữa, Lãnh An Thần đột ngột tháo khăn tắm trên người cô ra. . . . . .
Lạnh lẽo, khiến ý thức của cô trong nháy mắt tỉnh táo, theo bản năng cô muốn kéo lại, nhưng anh đã đi trước cô một bước, cúi đầu, ngậm vào một khỏa quả hồng, mút, hút. . . . . .
"Ưmh. . . . . ." Nhiệt độ ấm áp từ đỉnh núi truyền thẳng đến toàn thân, Đoan Mộc Mộc giống như bị điện giựt, bàn tay chống vào ngực anh, không còn hơi sức, lặng lẽ rũ xuống, nhưng lý trí lại kêu cô kháng cự, "Lãnh An Thần, anh đừng. . . . . . Đừng làm loạn."
Rõ ràng là âm thanh kháng cự, nhưng khi nghe lại mềm mại như thế. . . . . .
Âm thanh này là cự tuyệt nhưng lại càng giống như mời chào hơn. . . . . .
Ngẩng đầu, anh nhìn cô một cái, tà ác trả lời, "Thân mật với vợ mình, không gọi là làm loạn."
"Nhưng. . . . . ." Lời của cô lần nữa bị anh nuốt vào, một phen vuốt ve mới thay thế tất cả ngôn ngữ.