Nhưng rõ ràng cô đã khóa phòng tắm lại, anh vào bằng cách nào?
Lãnh An Thần quơ quơ chiếc chìa khóa đang treo trên ngón tay, "Bà xã, đây là phòng bệnh của tôi, you know?"
Cô không know, một chút cũng không know!
Tên lưu manh này sao lại xông vào đây, còn lén lút chụp trộm cô nữa?
Đoan Mộc Mộc dùng khăn tắm che mình, cô ngàn phòng vạn phòng nhưng lại không đề phòng tới chuyện Lãnh An Thần cũng dùng phương pháp giống như cô để uy hiếp lại cô?
Tên khốn kiếp này quả nhiên là kiếm sống dựa vào chỉ số IQ, cô nhận thua.
"Chúng ta trao đổi đi." Cô hoàn toàn ỉu xìu.
"Trao đổi?" Lãnh An Thần cong khóe môi lên, "Tôi không nói muốn cùng cô trao đổi."
"Anh. . . . . ." Đoan Mộc Mộc dậm chân.
"Bà xã, em tiếp tục tắm đi, tôi ra bên ngoài thưởng thức." Lãnh An Thần xoay người, vẫn không quên hả hê huýt sáo, "Chậc chậc, tấm hình này nếu đăng trên web, tuyệt đối trong một đêm sẽ như trái bom nổ chậm."
"Đứng lại. " Đoan Mộc Mộc không bình tĩnh được nữa, không để ý bây giờ mình chỉ dùng một cái khăn tắm che chở bộ vị mấu chốt của mình, nhanh chóng chạy tới chặn đường của anh lại, "Không cho phép anh đăng."
"Tại sao?" Tròng mắt đen như nhuộm mực của Lãnh An Thần toát ra nụ cười yêu nghiệt.
"Không tại sao cả, dù sao cũng không cho đăng." Đoan Mộc Mộc cắn môi, đôi mắt đen sâu như nước nhìn anh.
Giờ phút này, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng giống như trái cà chua chín, làn da trắng nõn trong suốt, quanh thân còn mang theo mùi sữa tắm thơm ngát, Lãnh An Thần rõ ràng cảm thấy Đại Bảo Bối dưới thân lại cứng thêm vài phần.
Nếu như không phải có chuyện quan trọng phải làm, nếu như không phải Tiết Chi Hằng dặn anh cấm dục hai tháng, anh nhất định sẽ đè người phụ nữ này xuống, ăn cô đến một mảnh xương vụn cũng không còn, nhưng bây giờ không được, anh chỉ có thể nhìn cho đã con mắt thôi.
Nuốt nước miếng một cái, Lãnh An Thần gian nan dời mắt đi, "Nếu như tôi nhất định đăng?" Âm thanh của anh bởi vì bị dục vọng hành hạ mà khàn khàn, có chút ám ách.
"Vậy tôi cũng đăng." Đoan Mộc Mộc không chịu yếu thế.
"Được rồi, chúng ta cùng nhau đăng." Anh bình tĩnh đáp lại cô, điều này làm cho Đoan Mộc Mộc không kịp chuẩn bị.
"Không được!" Sao cô có thể để cho anh đăng, một người đàn ông như anh có lẽ sẽ không sao cả, nhưng cô là phụ nữ, nếu tấm hình như vậy mà bị lưu truyền ra ngoài, cô cũng không cần sống, suy nghĩ tìm biện pháp, tiểu não Đoan Mộc Mộc nhanh chóng vận chuyển, rốt cuộc ——
"Lãnh An Thần, hay là chúng ta cùng xóa hình đi? Bất luận là hình của anh hoặc là hình của tôi mà đăng ra ngoài, mặc dù người trực tiếp bị hại là chúng ta, nhưng cuối cùng bị hại còn có Lãnh thị, nếu là bà nội thấy được tấm hình này, không tức chết mới là lạ? Lãnh An Thần, anh có nên làm như vậy không?"
Cô vừa nói ra, quả nhiên trông thấy Lãnh An Thần nhíu mày, bà nội là tử huyệt của anh, quả nhiên để cô một chiêu điểm trúng, vì vậy, Đoan Mộc Mộc tiếp tục mạnh miệng, "Anh cũng biết sức khỏe bà nội không tốt, nếu để bà tức sẽ có chuyện không hay xảy ra, tội của chúng ta sẽ rất lớn, sẽ cắn rứt lương tâm cả đời, sao?"
Sắc mặt Lãnh An Thần lập tức trở nên âm trầm, ánh mắt sâu kín giống như mũi dùi lạnh lẽo, "Cô nghĩ như thế nào?"
Ý anh là đồng ý đàm phán?
Có hiệu quả!
Đoan Mộc Mộc vừa quơ quơ điện thoại trong tay, vừa chỉ chỉ anh, "Chúng ta trao đổi lẫn nhau, xóa hình đi, sau đó ai cũng không thể uy hiếp ai? Hơn nữa cũng không cần lo lắng những tấm hình này bị mất."
Đôi mắt đẹp của cô híp lại thành một đường ngang, phối hợp với gương mặt búp bê của cô, lộ ra vẻ hồn nhiên đáng yêu của một đứa bé, nhưng Lãnh An Thần biết dưới khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn như vô hại này lại cất giấu sự xảo trá như thế nào, anh thiếu chút nữa đã bị cô khống chế rồi.
Chỉ là, con cừu nhỏ dù có giảo hoạt thế nào đi nữa cũng đấu không lại sói xám lớn, trong lòng anh cười lạnh, "Được."
"Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu. . . . . ."
Hai người đồng thời vươn tay ra, sau đó cầm điện thoại của đối phương, tìm được album hình, nhấn phím hủy.
"Xong rồi!" Đoan Mộc Mộc xóa xong hình của mình, thở phào một cái, sau đó đưa điện thoại di động tới, "Trả điện thoại cho tôi."
Lãnh An Thần cười cất xong điện thoại di động của mình, sau đó cầm điện thoại của cô giơ cao lên, "Để cho an toàn, tôi thấy không bằng. . . . . ."
Bịch một tiếng, điện thoại di động bị anh ném vào trong bồn cầu. . . . . .
"A! A a a! Lãnh An Thần, tên khốn kiếp này. . . . . ." Đoan Mộc Mộc thiếu chút nữa là đưa tay ra vớt.
"Không phải chỉ là một cái điện thoại di động thôi sao, ngày mai tôi đưa cô cái tốt hơn." Lãnh An Thần cười âm hiểm, cầm điện thoại của mình, sau đó nhấn vào file xóa, phục hồi lại tấm hình bị xóa, "Cô khoan hãy nói, thường ngày nhìn cô rất không hấp dẫn a, không ngờ khi cởi hết toàn bộ lại phong quang vô hạn như thế."
Đoan Mộc Mộc vẫn đang hướng về phía bồn cầu nhìn chiếc điện thoại yêu thương của cô, "Vô hạn cái đầu anh a. . . . . . Cái gì? Anh nói cái gì?"
Đợi khi cô kịp phản ứng, chỉ thấy ai đó đã nằm dài trên giường, tay cầm điện thoại di động, cặp mắt sắc mị thưởng thức cái gì?
"Lãnh An Thần! " khi cô châu đầu vào nhìn, nhất thời muốn điên rồi, "Không phải tôi xóa rồi sao? Sao anh còn có?"
Ngước mắt, Lãnh An Thần rất hài lòng khi thấy phản ứng của cô, bĩu môi, "Cô xóa là bản chính, còn cái tôi xem là bản sao."
A a a. . . . . .
Con hồ ly giảo hoạt này, tên khốn kiếp này, tên lường gạt này. . . . . .
Trong lòng Đoan Mộc Mộc muốn đem anh cắt thành tám khúc.
Đang tức giận, sau khi phát điên, Đoan Mộc Mộc Năng chỉ biết ấm ức đứng ở bên giường, thu hồi móng vuốt của mình, ngoan ngoãn như con mèo nhỏ nói nịnh nọt, "Lãnh An Thần, tôi sai rồi, anh trừng phạt tôi thế nào cũng được, nhưng tôi cầu xin anh xóa hình có được hay không?"
"Không được!" Những câu nói trước đây cô dùng với anh, bây giờ bị anh trả lại.
"Chỉ cần anh chịu xóa hình, kêu tôi làm cái gì cũng được, van anh!" Đoan Mộc Mộc thiếu điều còn chưa quỳ dập đầu nữa mà thôi.
Lãnh An Thần ung dung tựa vào đầu giường, đuôi mắt nhướng nhẹ, "Kêu cô làm cái gì cũng được?"
"Ừ, chỉ cần anh chịu xóa hình." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoan Mộc Mộc vo thành một nắm, rất tội nghiệp .
"Vậy cũng được! " Lãnh An Thần cười âm hiểm, "Tôi sẽ cho cô một cơ hội."
"Được, chuyện gì, anh nói đi!" Đoan Mộc Mộc ưỡn cao bộ ngực nhỏ, tư thái ra vẻ lên núi đao xuống biển lửa đều không sợ.
Giờ phút này cô chỉ quấn một tấm khăn ở ngực, chiều dài chỉ tới bắp đùi, bộ dạng này của cô, liếc mắt nhìn cũng đủ để cho người ta phạm tội.
Nơi nào đó giữa hai chân Lãnh An Thần ưỡn lên khiến anh thật sự khó chịu, nếu như không được phát tiết, anh sợ mình thật sự sẽ vì bị nghẹn mà nổ tung, từ đó bất lực.
Một ý nghĩ tà ác thoáng qua, anh chỉ chỉ giữa hai chân của mình, "Giúp tôi xoa bóp."
"Được!" Đoan Mộc Mộc cho rằng anh muốn bóp chân, không hề nghĩ ngợi, đụng tới, kết quả bị anh cản lại.
"Không phải chân, là chỗ này. . . . . ."
"Chỗ nào?"
"Chuyện này. . . . . ." Anh cầm bàn tay nhỏ bé như không xương của cô, dẫn dắt đi tới giữa chân của anh.
"A!" Chỉ vừa chạm vào, cô liền kêu lên lui về phía sau, "Lãnh An Thần, anh vô sỉ."
Anh buông cô ra, một lần nữa cầm điện thoại di động lên, "Cô đã mắng tôi vô sỉ, vậy coi như xong đi, bây giờ tôi đăng lên Microblogging. . . . . ."
"Đừng!" Đoan Mộc Mộc sợ hãi lập tức nhào tới, gắt gao níu tay anh lại, khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở có thể vặn nổi trên mặt nước , "Có thể đổi lại cách khác cho tôi làm?"
Lãnh An Thần mỉm cười, "Khác? Ý của cô là không muốn dùng tay?"
Đoan Mộc Mộc như gật đầu như gà mổ thóc, lại không biết đã trúng bẫy rập của ai đó.
"Được rồi, vậy thì đổi cho cô dùng miệng xoa bóp cho tôi. . . . . ." Anh nhẹ nhàng nói một câu, dọa cô sợ nhảy cách xa ba trượng.
Cơ thể Đoan Mộc tê cứng, đôi mắt nhìn Lãnh An Thần chằm chằm như nhìn quái vật, sao anh có thể nói ra những lời như vậy?
Nhìn trong mắt cô ẩn hiện hơi nước, trong lòng Lãnh An Thần cảm thấy căng thẳng không giải thích được, nhưng chỉ là thoáng qua liền khôi phục lại vẻ lạnh lẽo, phải biết khi cô ra tay không có chút mềm lòng nào, bây giờ những khó chịu đó anh sẽ trả lại hết cho cô.
"Đừng có tỏ vẻ như vậy, không muốn thì…." Lãnh An Thần cúi đầu tiếp tục loay hoay nghịch điện thoại di động, "Tôi đăng lên Microblogging là được."
"Lãnh An Thần . . . . . ." Cô gọi anh, âm thanh nghẹn ngào.
"Tôi bóp, tôi bóp còn không được sao?" Cô bị anh ép buộc đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đi tới gần anh, từng bước từng bước đi vô cùng chậm chạp, giống như là đi về phía Địa ngục.
"Cô chắc chứ?" Nhìn cô dừng lại trước mặt, Lãnh An Thần nâng khóe môi.
"Ừ, nhưng anh nói phải giữ lời, tôi xoa bóp cho anh coi như xong, anh nhất định phải xóa những hình này, không lưu lại, cũng không lưu bản sao hoặc bản sao của sao." cô cắn môi, bộ dáng uất ức như oán phụ.
"Được!" Một chữ rất nhẹ, nhưng mà lại như nắm hết sống chết của cô.
Đoan Mộc Mộc ngồi ở bên giường, mặc dù trong lòng đã quyết tâm, nhưng khi làm thật, cô lại cảm thấy cánh tay giống như nặng ngàn cân, muốn giơ cũng không giơ được.
Thấy cô chậm chạp không hành động, Lãnh An Thần lộ ra vẻ không kiên nhẫn, "Cô đang thưởng thức miễn phí sao?"
Bị anh nói làm cho đỏ mặt, Đoan Mộc Mộc cắn cắn môi, giận dữ trả lời, "Tôi...tôi không biết làm. . . . . ."
Lãnh An Thần xuỵt một tiếng, "Vậy tôi dạy cô. . . . . ." Nói xong đưa tay dùng sức, kéo cô qua, chưa kịp chuẩn bị, Đoan Mộc Mộc bị anh kéo ngã sấp trên đùi.
Thật trớ trêu, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại úp đúng vào giữa hai chân của anh, hơn nữa. . . . . .
Hơn nữa, miệng của cô hình như còn đụng phải nơi nhô ra rất cao kia. . . . . .
Thô sáp, nóng bỏng, hình như còn có mùi vị đặc biệt. . . . . .
Mặc dù chỉ vừa đụng, lại đủ để Đoan Mộc Mộc suy sụp, "Lãnh An Thần, tên khốn kiếp này, anh vô sỉ, anh lưu manh, anh. . . . . ."
"Mắng nữa, tôi liền bắt cô dùng miệng." Anh lạnh giọng cắt ngang lời cô.
Nên biết rằng khi miệng cô vừa đụng, thiếu chút nữa khiến anh phun ra tại chỗ, thậm chí còn khiến anh không tự chủ được liền run rẩy khi tưởng tượng ra bờ môi mềm mại của cô ngậm, bị cái lưỡi non mềm của cô mút liếm. . . . . .
Người phụ nữ này quả thực là muốn hành hạ anh vào chỗ chết a!
Anh rống lên, dọa cô sợ im bặt, nhưng nhục nhã khiến nước mắt ẩn nhẫn của cô như trân châu liên tục lăn xuống . . . . . .
"Anh khi dễ người ta, anh. . . . . ." Đôi môi đỏ mọng kiều diễm bị hàm răng trắng mịn nhẹ nhàng cắn, đôi mắt đầy lệ nhìn anh run rẩy.
Lãnh An Thần âm thầm siết chặt quả đấm, thể xác và tinh thần đã bị đè nén đến cực hạn, "Nói nhảm nữa, bây giờ tôi sẽ đem hình phát ra ngoài."
"Anh dám. . . . . ." Cô vọt đứng lên, không còn vẻ nhu nhược như trước nữa.
Tiểu nha đầu khi bị dồn tới chân tường sẽ phản kháng!
Lãnh An Thần biết điều này đại biểu cho cái gì, vươn tay ra, kéo cô ngồi vào lòng mình, hai người đối mặt, cự ly không xa hơn năm phân.
Tư thế như vậy quá mập mờ, mấu chốt là hình như cô ngồi ở giữa hai chân của anh, chỉ là bị anh tránh ra, nên không có trực tiếp áp vào cây cột của anh mà thôi.
"Anh buông tôi ra. . . . . . Lãnh An Thần, anh đến tột cùng là muốn làm gì?"