o mình ở trước mặt cô gái này, sớm đã không còn kiêu ngạo gì cả, giờ khắc này, anh cũng không đếm xỉa đến.
Nghe âm thanh tối tăm của anh, trong lòng Đoan Mộc Mộc cũng không có tư vị, cô biết có thể đi cùng Lãnh An Thần tới hôm nay thật không dễ dàng, làm bộ mất trí nhớ cũng chỉ nghĩ trừng phạt anh mà thôi, ở sâu trong nội tâm cũng không có thật muốn cùng anh tách ra, hơn nữa bọn họ còn có đứa bé.
Đứa bé cần ngôi nhà hoàn chỉnh, đây là thiếu sót từ nhỏ của cô, bi kịch kia, cô tuyệt đối sẽ không để cho xuất hiện trên thân con mình.
Nhưng trước mắt tình trạng của Khang Vũ Thác thật không được, cô thiếu người đàn ông đó không chỉ là yêu, còn có tình, nếu như không trả, cả đời cô đều sẽ bứt rứt.
Đưa tay, Đoan Mộc Mộc ôm cổ Lãnh An Thần, “An Thần, nếu như anh thật yêu em, cũng đừng ngăn trở em nữa, đây là lần thứ nhất… Chúng ta tách lần này, về sau một đời một thế cũng sẽ không tiếp tục chia lìa.”
Nói mọi việc đều đã quyết, nhìn hốc mắt cô hồng hồng, Lãnh An Thần đã thỏa hiệp, nhưng vẫn không cam lòng, “Anh không yên lòng…”
Đoan Mộc Mộc kéo khóe miệng, “Anh ấy là bệnh nhân, anh không yên tâm cái gì? Không yên lòng anh ấy sẽ mưu đồ bất chính đối với em ư, hay không yên lòng em sẽ yêu anh ấy?”
“Đều có!” Anh trả lời rất thật, “Mộc Mộc, em không biết mình tốt bao nhiêu, bất kỳ người đàn ông nào đều sẽ bị em hấp dẫn.”
“Lừa em hả?” Đoan Mộc Mộc bĩu môi, “Em đã là mẹ hai đứa bé, người đẹp hết thời, nào có best–seller0 như anh nói?”
0 bán chạy
“Thật!” Lãnh An Thần dán chặt cô, “Anh thật sự sợ, em không biết anh trở lại không thấy em, anh sợ thế nào đâu… Nói một chút, anh không ở nơi này vài ngày, em đã ở cùng cậu ta làm cái gì?”
Đoan Mộc Mộc sững sờ, tiếp liền căm tức, anh âm thầm biến mất lâu như vậy, hiện tại còn không biết xấu hổ hỏi ngược lại cô?
“Lãnh An Thần, anh nói mau những ngày qua đã chạy đi đâu? Có phải tán gái hay không?” Đoan Mộc Mộc kéo áo ngủ của anh, nhìn hướng trong, “Em muốn kiểm nghiệm!”
Nhìn dáng vẻ cô nghịch ngợm, Lãnh An Thần chỉ cảm thấy lo lắng đè ở trái tim bỗng lập tức tản ra, “Được rồi, tùy ý nghiệm! Nếu không, anh cởi hết để cho em nghiệm?”
Nói xong, anh thật muốn kéo dây áo ngủ, Đoan Mộc Mộc sợ vội vàng ngăn lại, “Ai mà thèm?”
Nhìn mặt cô đỏ như trái cà chua, Lãnh An Thần không nhịn được cắn một cái, “Xem ra là anh không đủ ra sức, mới để cho em hoài nghi anh, nếu không hiện tại anh cố gắng lần nữa?”
Lời nói không có nghiêm chỉnh, cũng để cho hai người dễ dàng hơn, cách ngại trước đó như không còn, Đoan Mộc Mộc kề mặt lên ngực anh, “Tin tưởng em, chờ anh ấy khỏe, em sẽ trở lại, chúng ta cũng không tách ra nữa.”
Anh gật đầu một cái, lưu luyến ôm chặt cô, thở dài, “Anh thật sự không muốn tách ra với em, từng giây từng phút đều không muốn… Em không biết rời xa em mấy ngày nay, anh có bao nhiêu khó khăn! Có điều em nói muốn chăm sóc cậu ta, anh không cách nào phản đối, ai bảo tiểu tử Khang Vũ Thác kia làm nhiều chuyện vì em? Chẳng qua là anh có mấy điều kiện, em phải đáp ứng anh!”
Anh cắn chóp mũi cô, “Thứ nhất, chỉ chăm sóc cậu ta, về mặt tình cảm coi cậu ta là anh trai, tuyệt đối không thể sinh ra bất cứ tia cảm tình nào khác.”
“Thứ hai đây?” Đoan Mộc Mộc buồn cười.
“Thứ hai, bất luận cậu ta có ám hiệu tình cảm nào đối với em, em đều không thể đáp lại!”
“Còn gì nữa không?” Cô lại hỏi.
“Thứ ba, buổi tối em phải ngủ riêng, không thể mặc áo ngủ chạy ở trước mặt cậu ta, đàn ông đều là động vật giống đựa, sẽ có xung động!”
“Lòng tiểu nhân” Đoan Mộc Mộc kêu la.
“Thứ tư, mỗi ngày phải gọi ít nhất một cuộc điện thoại cho anh, không được, phải ba cuộc điện thoại, trước khi ngủ càng phải gọi, bằng không anh sẽ lo lắng!”
Lần này Đoan Mộc Mộc trợn trắng mắt nhìn anh, anh lại làm như không thấy, nói tiếp, “Thứ năm, một khi cậu ta khỏe, nhất định phải lập tức trở về, bất luận cậu ta xảy ra cái gì nữa, em đều không thể lưu lại nữa!”
“Thứ sáu…”
Nghe anh còn muốn nói tiếp, Đoan Mộc Mộc bịt tai, “Lãnh An Thần, anh vẫn còn nói?”
Anh cúi đầu ngậm môi cô, “Bà xã, anh không bỏ được em!”
Đoan Mộc Mộc hiểu tâm tình của anh, cùng anh cọ, “Anh nói, chúng ta còn có một đời!”
Anh cười cười, cười có chút khổ sở, “Được rồi, anh nguyện ý chờ!”
Điện thoại biệt thự Khang Vũ Thác gọi tới lần nữa, Đoan Mộc Mộc đã thay xong quần áo, nhìn điện thoại vang lên không ngừng, cô biết nhất định là bệnh tình Khang Vũ Thác cấp bách, vì vậy vội vã chạy ra cửa.
Lãnh An Thần đứng ở vị trí cửa, ánh mắt thủy chung đi theo cô, trên mặt phủ một tầng u ám, nhìn anh như vậy, trong lòng Đoan Mộc Mộc cũng loạn không có cảm giác, giờ khắc này, cô cảm thấy mình tàn nhẫn, hình như trong chớp nhoáng này, hiểu rối rắm cùng đau khổ khi anh mang tới thương tổn cho mình!
Song hiện tại bất luận nói thế nào, cô đều không thể bỏ mặc Khang Vũ Thác, độc ác, cô lướt qua anh đi tới hướng ngoài cửa, nhưng vừa đi mấy bước, cô vẫn nhịn không được quay đầu lại, anh đang nhìn cô, tròng mắt đen nhánh đục ám, giống như là đứa bé cô đơn bi thương vì bị vứt bỏ.
Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy ngực bị cái gì chặn lại, buồn đau, nhưng cô không dừng được, chỉ có thể hung ác quyết tâm tiếp tục đi về phía trước.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, Đoan Mộc Mộc còn chưa phản ứng kịp, thân thể đã bị trọng lực kéo trở về, hơi thở quen thuộc lao vào chóp mũi, nước mắt cô lăn xuống…
“Bất luận ở nơi nào, cũng đừng quên anh chờ em ở nơi đây!”
Âm thanh ưu thương nói ra một câu, như một thanh kiếm đâm vào ngực Đoan Mộc Mộc, cô thiếu chút nữa liền muốn ích kỷ một lần!
Nhưng sâu trong nội tâm vẫn còn lương tri, hãy để cô khe khẽ đẩy anh ra, hít sâu, Đoan Mộc Mộc sải bước đi ra ngoài.
***
“Reng reng ––”
Quan Tiểu Ưu đang ngủ say, chuông cửa đáng ghét vang lên, cô buồn bực!
Phải biết bình thường vì đưa hai kẻ dở hơi đi học, cô đều không có thời gian ngủ nướng, hôm nay là Chủ nhật, thật vất vả chuẩn bị ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại, nhưng đáng chết là thậm chí có người nhấn chuông cửa.
Cô cho là Đoan Mộc Mộc không yên lòng vì hai kẻ dở hơi, từ trên giường bò dậy đi mở cửa, thậm chí một đường mắt cũng không trợn, đồng thời còn mang theo tức giận rời giường, vừa mở cửa vừa mắng, “Quỷ đòi nợ, sáng sớm liền theo… Không biết hôm nay tớ muốn bổ chút mỹ dung sao?”
Cô mắng xong, cũng không thấy đáp trả, hơn nữa cô đánh hơi được hơi thở không thuộc về phái nữ, lúc này mới vô cùng không thoải mái mở mắt, thế nhưng vừa nhìn không cần gấp gáp, nhất thời thét chói tai ––
“A a a!!! Tại sao là anh?” Quan Tiểu Ưu như bị chó cắn vào cái mông.
Tiếng thét chói tai đau đớn màng nhĩ, Đỗ Vấn che lỗ tai, sau đó đầu ngoặt về phía khác, “Tiểu thư, làm phiền cô mặc quần áo vào được không?”
Nghe nói như thế, Quan Tiểu Ưu dừng lại thét chói tai, sau đó trừng mắt nhìn, như có điều suy nghĩ cúi đầu nhìn, nhìn xong nhất thời muốn đập đầu vào tường.
Trời đánh, tại sao cô mặc thành ra như vậy đi tới mở cửa?
Váy ngủ voan mỏng thắt đai, cơ hồ không có khác không có mặc gì, hơn nữa bên trong thật trống không!
Bộ y phục này là cô chuẩn bị mặc cho người đàn ông mình thích nhìn, kết quả vẫn chưa tìm được người đàn ông đó, tối ngày hôm qua tắm rửa, cô đột nhiên hăng hái liền mặc cho mình nhìn, sau đó mệt nhọc cũng không có đổi, ai ngờ đến sáng sớm đã đụng phải người đàn ông cương thi này.
Xong rồi, xong rồi, cảnh xuân của cô lộ hết ra ngoài rồi!
“Còn không nhanh đi đổi?” Đỗ Vấn thấy cô vẫn không nhúc nhích, không khỏi có chút căm tức, cô gái này tùy tiện như thế sao? Bất kỳ người đàn ông nào cũng có thể thưởng thức cảnh xuân làm cho người ta phun máu mũi của cô?
Trải qua Đỗ Vấn nhắc nhở, Quan Tiểu Ưu mới phản ứng được, lập tức đóng cửa, kết quả rầm một tiếng, suýt nữa đụng hư lỗ mũi Đỗ Vấn.
“Lỗ mãng!” Đỗ Vấn vuốt chóp mũi, khẽ nguyền rủa.
Quan Tiểu Ưu chạy trở về phòng ngủ liền thay quần áo, nhưng cuối cùng càng nghĩ càng không đúng, người đàn ông này thế nào sáng sớm xuất hiện tại cửa nhà cô?
Tới cửa tìm cô tính sổ hay sao? Cô nhớ mình hung hăng cắn qua anh một miếng!
Nhưng anh hình như không cần hẹp hòi thế chứ? Hơn nữa chuyện kia đã qua thật lâu… Nhưng vô duyên vô cớ, anh thật không nên xuất hiện tại cửa nhà cô.
Ngoài cửa, Đỗ Vấn đợi một hồi lâu nên mất kiên trì, lần nữa nhấn chuông cửa vang lên, cô gái này thay quần áo không đến nỗi thời gian dài như vậy chứ? Hay trong phòng cô có đàn ông?
Chẳng biết tại sao, Đỗ Vấn lại sinh ra cái ý nghĩ này, hơn nữa trong đầu không khỏi trồi lên cảnh xuân dưới lớp áo ngủ voan mỏng ––
Ngọn núi ngạo nghễ, thậm chí anh cũng thấy được đầu vú màu hồng, còn có vườn hoa bụi rậm dưới hạ thân…
Không ngờ cô gái hung hãn đó vẫn còn có vóc người xinh đẹp, nếu như không phải là định lực của anh cực tốt, mới vừa rồi thật suýt chút nữa thì phun máu mũi?
“Này, anh muốn gì?” Quan Tiểu Ưu mở cửa phòng, liền tiến lên híp tròng mắt lại.
Cô dĩ nhiên cũng nghĩ đến cảnh tượng mới vừa rồi mình bị lộ ra ngoài, nhất thời vừa thẹn vừa cáu, “Tôi cho anh biết họ Đỗ kia, anh tự nhiên động chức năng mất trí nhớ, quên màn lúc trước đi, nếu không tôi bảo đảm anh sinh bệnh mụn cơm, cặp mắt mụn mủ bọc đầu đen, sau đó…”
Cô gái này độc như vậy sao? Sáng sớm đã rủa anh!
Giơ tay lên, một tay Đỗ Vấn bịt miệng cô, vừa đúng lúc này, cửa phòng bên cạnh truyền đến âm thanh mở ra, vì để tránh cho người khác hiểu lầm, Đỗ Vấn dùng sức đem Quan Tiểu Ưu đẩy vào bên trong nhà, nhấc chân, móc cửa phòng.