"Có gì thì trở về phòng lại nói tiếp!" Nói chuyện một chút thôi Sở Dực Nghiêu cũng không cho cô nói, tự mình dắt cô lên lầu trở về phòng.
"Sở Dực Nghiêu, ưmh. . . . . ." Vừa vào cửa, Hà Văn Tĩnh liền bị Sở Dực Nghiêu ôm vào trong ngực, hung hăng hôn lên môi cô, nụ hôn của anh không hề từ từ dịu dàng mà vô cùng bá đạo, khiến cô hít thở không thông dưới sự mạnh mẽ của anh, anh cuồng nhiệt bá đạo khiến cho ý niệm muốn kháng cự của cô chưa kịp dâng lên đã thần phục trước sự kích tình của anh.
Thì ra là chính là cô, thì ra Thụy Khải là con trai ruột của anh, khó trách lần đầu tiên nhìn thấy đứa bé kia anh đã thích, tin vui như vậy khiến Sở Dực Nghiêu mừng như điên cái gì cũng không để ý, chỉ muốn hung hăng hôn cô gái này. . . . . .
Trời đã sáng, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ xuyên qua rèm cửa màu trắng rọi vào, khiến cả phòng sáng bừng lên.
Hà Văn Tĩnh mở hai mắt ra, toàn thân không chỗ nào không mệt mỏi, đau nhức nhắc nhở tối ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì, cô xấu hổ vùi mặt vào trong gối không muốn đối mặt sự thật.
Vì không muốn làm Sở Dực Nghiêu mất thể diện, tối ngày hôm qua cô rõ ràng đã quyết định ly hôn với Sở Dực Nghiêu rồi, nhưng là. . . . . . Trời ạ, hãy để cho cô chết đi, cô không còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa.
Làm đà điểu thật lâu sau, cô từ từ nâng mặt từ trên gối đầu lên, thế nhưng ngoài ý muốn lại thấy Sở Dực Nghiêu đã không còn ở bên cạnh cô nữa rồi, sự phát hiện này khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Cô đang định rời giường, nhưng khi tầm mắt của cô quét qua một bên gối đầu thì đột nhiên mở to mắt quay đầu nhìn lại.
Cô gắt gao nhìn chằm chằm vào gối đầu của Sở Dực Nghiêu, nơi đó để một chuỗi lắc tay vỏ sò không thể bình thường hơn.
Cô hoảng hốt nắm lấy chuỗi lắc tay vỏ sò đó đưa lên trước mắt quan sát cẩn thận, lắc tay này. . . . . . Trong nháy mắt, tim của cô đập mạnh giống như gõ trống vậy.
Cửa thư phòng mở ra, Sở Dực Nghiêu từ bên trong đi ra, thấy cô đang ngẩn người trong tay cầm lắc tay vỏ sò thì vội vàng đi tới, nhỏ giọng nói: "Em đã tỉnh rồi."
Hà Văn Tĩnh đem lắc tay vỏ sò đưa lên trước mắt anh, âm thanh hơi có vẻ run rẩy nói: "Cái này. . . . . . Anh làm sao lại có được?" Sở Dực Nghiêu trầm ngâm một lúc, vẻ mặt phức tạp nhìn cô, trong con ngươi có chút khổ sở chợt lóe lên, nhưng ngay sau đó liền biến mất, khôi phục ánh mắt thâm thúy như cũ,
Anh im lặng, thở dài một cái, tiếng nói khàn khàn: " Một buổi tối bảy năm trước, trong một ngõ hẻm anh đã gặp một cô gái trẻ uống rượu say, anh cùng cô ấy xảy ra quan hệ, chuỗi lắc tay này chính là của cô gái đó để lại ở trong xe của anh."
Đoạn kí ức khổ sở không muốn nhớ lại này đã bị anh chôn giấu dưới đáy lòng nhiều năm, mỗi lần người nhà hỏi anh đêm đó rốt cuộc đã đi đâu thì anh cũng chỉ dùng lời nói dối lấp liếm cho qua, cũng đem đoạn kinh nghiệm kia làm thành kí ức không muốn nhớ tới, chết cũng không muốn nhắc lại.
Nhưng từ khi biết Hà Văn Tĩnh, sự âm u trong đáy lòng đó đột nhiên được ánh mặt trời soi sáng, chiếm lĩnh, giống như. . . . . . Kinh nghiệm không vui nhiều năm trước kia hôm nay nói ra, cũng không khiến anh khó chịu như vậy nữa.
Là cái gì đã thay đổi anh? Lòng anh hiểu, rất rõ ràng, tất cả thay đổi này của anh đều là vì cô, cô cho anh sự dũng cảm, để cho anh có thể đối mặt với sự thực, quan trọng hơn là, cô cũng làm cho anh hiểu một người đàn ông phải gánh vác trách nhiệm là như thế nào, để cho anh kiên cường hơn, dám đương đầu với tất cả khó khăn.
"Thì ra là anh. . . . . ." Âm thanh Hà Văn Tĩnh hơi có vẻ run rẩy truyền tới bên tai, trong chớp nhoáng này, cô cảm thấy hơi sức toàn thân giống như bị hút khô, không thể tin nhìn anh, chợt đem lắc tay ném lên mặt anh, cảm xúc kích động quát to.
"Cái tên khốn kiếp này, anh có biết anh đã hại tôi khổ sở như thế nào không?" Sở Dực Nghiêu nghĩ rằng cô đang nghĩ đến kinh nghiệm đáng xấu hổ kia của anh, cho nên anh không nhúc nhích, đứng ở bên giường, rũ mắt xuống, "Thật xin lỗi, thế nhưng khi đó anh cũng không muốn xảy ra chuyện như vậy, anh là bị người ta bỏ thuốc. . . . . ."
"Đáng chết, anh cho rằng một câu thật xin lỗi là có thể bồi thường cho tôi sao? Anh cho rằng anh nói anh bị người ta bỏ thuốc tôi liền tha thứ cho anh sao? Tên cường bạo này, tôi hận anh chết đi được. . . . . ." Hà Văn Tĩnh bất chấp tất cả, nắm lên một cái gối đầu đánh liên tục lên người Sở Dực Nghiêu, nước mắt không có tiền đồ từ hốc mắt chảy ra .
Năm đó, tên ngu ngốc kia làm sao có thể sẽ là anh? Chẳng lẽ đây thật là ông trời muốn đùa giỡn cùng cô sao?
"Văn. . . . . . Văn Tĩnh, em bình tĩnh một chút!" Cuối cùng Sở Dực Nghiêu cũng cảm thấy có gì đó không đúng vội vàng bắt được tay nhỏ bé đang quơ múa của cô, "Em. . . . . . Vì sao em lại tức giận, chẳng lẽ. . . . . . Chẳng lẽ là. . . . . . Cô gái năm đó kia. . . . . ."
Cô hung hăng nhìn anh chằm chằm, sử dụng lực đẩy anh ngồi vào mép giường, "Khốn kiếp, anh còn có mặt mũi hỏi tôi, không ngờ người phá hủy trong sạch của tôi, làm cho cuộc sống của tôi đảo lộn chính là anh, anh có biết bảy năm qua tôi sống như thế nào hay không? Mỗi ngày đều bị người khác xa lánh, khinh thường, mang theo Thụy Khải rất vất vả, khó khăn sống qua ngày, hơn nữa còn phải liều mạng đi làm, đáng ghét nhất chính là, tôi chạy đến khách sạn của anh đi làm thì anh. . . . . . Anh lại chỉ vì tôi lỡ hắt lên người anh vài giọt nước, mà đuổi việc tôi, khiến cho cuộc sống của tôi lâm vào tình cảnh thật đáng thương!" Bây giờ nhớ lại những việc này, cô thật đúng là vừa tức vừa giận lại vừa kinh ngạc, cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi.
Sở Dực Nghiêu trợn to mắt, cẩn thận nghe những lời khiển trách mà cô uất ức nói ra, không sót một chữ. Nghe cứ một câu lại một câu như vậy, tâm cũng theo đó mà hung hăng đau đớn.
Anh đương nhiên có thể tưởng tượng được, cuộc sống của một bà mẹ độc thân mang theo đứa bé đến tột cùng có bao nhiêu khó khăn, lúc ấy anh không biết tốt xấu chỉ vì nhất thời tùy hứng mà sa thải cô, chỉ là bởi vì khó chịu trong lòng, mà tùy ý ra quyết định.
Nhưng anh không biết, bởi vì sự tùy hứng của anh, lại làm hại cuộc sống của hai mẹ con cô càng thêm hoạ vô đơn chí, đã khó khan lại càng khó khan hơn, nghĩ tới đây, trong tim lại càng them đau đớn khó nhịn, nhưng càng làm cho anh giật mình hơn, chính là cô gái bảy năm trước bị anh mạnh mẽ đoạt lấy đó , thế nhưng bây giờ lại chính là Hà Văn Tĩnh, vợ của anh.
Trời ạ! Đây rốt cuộc là loại duyên phận như thế nào? Chẳng lẽ là ý trời định, muốn anh vào bảy năm trước lấy cái loại phương thức đó gặp cô, trải qua bảy năm, lại an bài cho bọn họ dùng loại phương thức này gặp lại?
Ôm chặt lấy thân thể mềm mại của cô vào trong lòng, anh không chỉ vui mừng mà còn kích động, "Văn Tĩnh, may mắn là em, thật sự, thật may em là cô gái kia. . . . . . Chính là em, chuyện bảy năm trước kia là anh không đúng, vì thế, anh cũng cảm thấy rất áy náy, biết rõ cô bé kia vô tội, lại không may mắn trở thành vật hy sinh dưới sự kích động của anh, chẳng những làm hại cuộc đời của em bị đảo lộn, sau đó. . . . . . Còn không có ở bên cạnh em tự mình chăm sóc cho em, quan tâm em, thống khổ nhất, đó là anh không biết đến Thụy Khải, không dõi theo Thụy Khải, chăm sóc con lớn lên. . . . . ." Vừa nghĩ tới đứa bé khả ái kia là máu mủ ruột thịt của mình, anh đã cảm thấy hạnh phúc tràn đầy.
Hà Văn Tĩnh bị ôm vào trong ngực anh vừa khóc vừa náo, sau khi cô nghe được lời nói không mạch lạc của anh, trong lòng có biết bao cảm xúc đan xen.
Nhưng. . . . . . Nhưng vừa nghĩ tới mình phải chịu khổ vài năm nay, cô vẫn rất tức giận, "Vô duyên vô cớ bị anh làm lớn bụng, chịu nhiều đau khổ như thế cũng không phải là anh...anh nghĩ xem tại sao tôi có thể không tức giận?"
"Thật xin lỗi, đây tất cả đều là sai lầm của anh, em muốn trừng phạt anh thế nào...anh cũng không oán không hối." Hiện tại anh rất vui mừng, rất kích động, coi như Văn Tĩnh lập tức làm thịt anh anh cũng sẽ không phản kháng.
"Em mặc kệ, em sớm đã thề nếu như có thể tìm được người đó liền đem hắn cắt thành tám khúc!" Hà Văn Tĩnh cúi đầu, nảy sinh ác độc, cắn một cái ở trên cánh tay của Sở Dực Nghiêu.
Sở Dực Nghiêu kêu đau một tiếng, cắn răng cố nín lại, Hà Văn Tĩnh cắn một lát, phát hiện chẳng những anh không có như cô mong muốn buông cô ra, thậm chí ngay cả kêu đau cũng không kêu, cô có chút ngượng ngùng hé miệng bỏ cánh tay của anh ra, khi cô phát hiện trên cánh tay bị cô cắn có dấu răng, lại rỉ ra không ít máu tươi, trong lòng liền cảm thấy hối hận, cũng từ từ an tĩnh lại.
"Anh. . . . . . Anh không đau sao?" Hỏi xong cô lại cảm thấy mình rất ngu ngốc, anh có đau hay không liên quan quái gì đến cô? Nhưng. . . . . . Nhìn đến trên cánh tay đang chảy máu của anh liền hoảng hốt, lòng của cô tự nhiên cũng cảm thấy thật đau.
Sở Dực Nghiêu vẫn ôm cô thật chặt như cũ, âm thanh căng thẳng mà nói: "Nếu như em cảm thấy cắn anh, đánh anh, mắng anh có thể giảm bớt mối hận trong lòng em, anh có thể để cho em hành hạ vô điều kiện, chẳng qua anh chỉ hy vọng em có thể cho anh them một cơ hội, để cho anh có thể bồi thường thật tốt cho em." Hà Văn Tĩnh bị anh ôm vào trong ngực, trái tim thoáng qua tia cảm động, tất cả quá khứ uất ức cùng oán hận, giờ phút này toàn bộ đều biến thành hư không.
Nhưng cô lại quật cường nói: "Em. . . . . . Em không cần anh bồi thường!" Cô chỉ là muốn anh thật tâm thật ý yêu cô mà thôi.
Mặc dù anh khiến cô vô duyên vô cố trở thành mẹ đơn thân, hơn nữa còn phải mang theo Thụy Khải chịu biết bao khổ sở, nhưng nhớ lại mọi chuyện trải qua cùng Sở Dực Nghiêu mấy ngày nay, cùng anh chung sống. . . . . .
Anh dịu dàng, bá đạo , anh săn sóc, quan tâm. . . . . . Hết thảy tất cả, đều giống như một đoạn phim ngắn không ngừng hiện lên trong đầu cô.
Hận anh sao? Không, cô yêu và lệ thuộc vào anh, còn nhiều hơn cả hận, rất nhiều.
"Nếu không cần anh bồi thường. . . . . ." Anh nhẹ nhàng kéo cô đến trước mặt, ánh mắt nóng rực, thận trọng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến lem luốc hết cả của cô, "Như vậy thì để cho anh yêu em thật nhiều!" Nghe được câu này, Hà Văn Tĩnh đột nhiên giống như một đứa bé khóc to thành tiếng, "Cái người bại hoại này, em chán ghét anh, em chán ghét anh, nhưng mà, em cũng vậy thật rất yêu anh. . . . . ."
Thấy cô rốt cuộc đã trở về như trước, Sở Dực Nghiêu biết cô đã bắt đầu mềm lòng rồi, anh nhẹ nhàng đem cô nhét vào trong ngực của mình, ôm lấy.
"Coi như em hận anh hận đến muốn chết, anh cũng sẽ không buông tay, để cho em không bao giờ chạy thoát, biến mất bên cạnh anh, đời này em chỉ có thể ở trong lòng anh, làm người phụ nữ của anh, mau chóng đem ý nghĩ ngu ngốc muốn rời khỏi anh trong đầu em xóa bỏ cho anh, về sau nếu như em còn dám nói với anh hai chữ ly hôn. . . . . ." Anh cúi người, đem miệng tiến tới bên tai của cô, giọng nói tràn đầy mập mờ, nhẹ giọng nói: "Anh sẽ làm cho em ba ngày ba đêm không xuống giường được!" Anh thật đúng là yêu chết cô, dù là uy hiếp cũng chỉ có thể sử dụng đến phương thức này.
Cô tiếp tục vùi mặt vào trong ngực của anh khóc, chỉ có thể dùng nước mắt để diễn tả cảm động của cô, nghe được lời anh nói , tất cả oán giận trong lòng cô cũng đã tan thành mây khói, cô bây giờ chỉ muốn thật chặt ôm lấy người đàn ông này, hơn nữa còn muốn dựa vào người đàn ông này cả đời.
Cô kiên cường là giả , cô cường hãn là giả ,tất cả, tất cả đều là giả, cô chỉ vì sinh tồn mới phải ngụy trang như vậy để bảo vệ chính mình, cô đã sớm muốn đem tất cả những thứ đó vứt