"Bà, bà yên tâm, bác sĩ đã nói bà chỉ bị bệnh nhẹ thôi, huống chi một khi đã lớn tuổi, thân thể sẽ trở nên suy yếu, cho nên bà không được suy nghĩ lung tung, biết không?" Bên trong phòng bệnh, Hà Văn Tĩnh lấy cháo thịt nạc chính mình tự tay nấu từng miếng từng miếng đút cho một bà lão mặt mũi đã có nhiều nếp nhăn , "Nào, ngoan, ăn hết bát cháo này."
"Văn Tĩnh, cháu không cần ngày nào cũng tới bệnh viện chăm sóc bà, cháu không phải đã tìm được việc rồi sao? Mấy ngày nay, cả ngày tới nơi này chăm sóc bà, nếu như bị ông chủ đuổi việc sẽ không tốt. . . . . ."
"Không sao đâu..., bà, ông chủ của cháu là người rất tốt, cháu nói với anh ấy bà ngã bệnh, cho nên anh ấy lập tức không nói hai lời liền cho cháu nghỉ cả một tháng." Hà Văn Tĩnh không muốn cho bà biết mình bây giờ đã thất nghiệp, tránh không để cho bà vì mình mà lo lắng.
Một tuần trước, sau khi bà đi chợ mua thức ăn không cẩn thận té xỉu, được người đi đường tốt bụng đưa đến bệnh viện. Bác sĩ nói bà bị bệnh tim, tình huống rất nguy hiểm, phải nằm viện quan sát đồng thời cũng không thể bị kích thích.
"Bà nội, ăn cháo xong rồi, bà ăn táo đi." Hà Thụy Khải hết sức khéo léo cầm trái táo mình vừa mới gọt xong bỏ vào bên giường của bà.
"Ngoan!" Bà lão thương yêu xoa đầu Thụy Khải, "Văn Tĩnh, bác sĩ nói bà còn bao lâu nữa mới có thể xuất viện?"
"Bà, bác sĩ nói bà phải điều dưỡng thân thể thật khỏe mạnh, cho nên việc xuất viện phải để cho bác sĩ xem xét, đến khi biết chính xác thời gian được xuất viện, cháu lập tức đón bà về nhà được không?"
"Nhưng mà tiền thuốc rất cao. . . . . ." Bà lão lo lắng nhìn Văn Tĩnh.
"Không sao, những việc này cứ giao cho cháu là được rồi." Cô an ủi bà, chỉnh sửa một chút tóc, "Bà nội, ăn táo, đây chính là Thụy Khải nhà chúng ta tự tay gọt cho bà , cho nên bà nhất định phải ăn hết nha?"
Bà lão giống như nghe lời đứa bé nói cầm quả táo lên chậm rãi ăn hết, một lúc sau, bà nằm ở trên giường, từ từ ngủ thiếp đi, Hà Văn Tĩnh cẩn thận lấy chăn đắp kín cho bà, sau đó im lặng dắt tay con trai ra khỏi phòng bệnh.
Vừa đi đến ngoài cửa, đã nhìn thấy bác sĩ trưởng điều trị cho bà chậm rãi đi tới bên này, cô khẽ mỉm cười, "Bác sĩ Trương, anh khỏe chứ!"
"Cô Hà, vừa đúng lúc, tôi có chuyện muốn nói với cô." Bác sĩ trưởng kéo cô qua một bên, "Trong thời gian quan sát bệnh tình của bà, chúng tôi phát hiện trái tim của bà 50% có tình trạng tắc máu, nếu như không làm phẫu thuật sớm, rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng của bà."
"Cái gì? Anh nói là phẫu thuật?" Hà Văn Tĩnh không nhịn được khẽ cao giọng nói .
"Chúng tôi đã suy tính đến vấn đề tuổi tác của bà, nhưng nếu như không mau sớm làm phẩu thuật, chúng tôi không chắc chắn lần sau nếu bà phát bệnh còn có thể cứu được hay không. . . . . ."
"Không thể nào, việc này không thể nào! Thân thể của bà vẫn luôn rất khỏe mạnh, không thể nào cứ như vậy liền rời đi nhân gian. . . . . ."
"Cô Hà, chúng tôi cũng không muốn xảy ra chuyện như vậy, tôi biết bà không có người than nào, chỉ có cô Hà là người duy nhất còn có thể chăm sóc bà, nếu như muốn làm ca phẫu thuật này, chi phí cho phẫu thuật cũng tương đối cao. . . . . ."
"Chi phí làm phẫu thuật khoảng bao nhiêu?"
"Tính sơ qua, toàn bộ chi phí cho phẫu thuật ước chừng cần ba trăm vạn."
"Ba. . . . . . Ba trăm vạn?" Nghe đến số tiền này đối với Hà Văn Tĩnh quả thật giống như bom nổ.
" Cô Hà, cô hãy suy nghĩ thật kỹ, tôi hi vọng cô có thể sớm cho tôi một câu trả lời chắc chắn." Bác sĩ vỗ vỗ vai của cô, sau đó xoay người rời đi.
"Mẹ!" Hà Thụy Khải từ đầu đến cuối chưa nói câu nào không nhịn được kéo cánh tay của cô, "Chú bác sĩ nói bà nội rất nhanh sẽ qua đời có phải không?"
"Sẽ không!" Hà Văn Tĩnh nhanh chóng lắc đầu một cái, " Bà là người tốt nhất trong thế giới này, bà sẽ không chết ." Đầu óc cô rối loạn, ba trăm vạn khoản tiền này đối với cô mà nói thật sự là quá lớn, hơn nữa, trước mắt cô vẫn còn đang thất nghiệp, trong khoảng thời gian ngắn cô có thể đi đâu lấy ba trăm vạn làm chi phí phẫu thuật?
Bởi vì bà bệnh nên cô đã đem tất cả tích góp trong mấy năm nay tiêu xài gần hết, hiện tại lại muốn ba trăm vạn, coi như cô có đi bán mình cũng không đáng ba trăm vạn. . . . . .
Dắt tay con trai, tâm tình Hà Văn Tĩnh cực kém đi qua hành lang dài của bệnh viện.
"Mẹ, bên kia là chú rất đẹp trai mà con biết nha!" Hà Văn Tĩnh đang phiền loạn suy nghĩ đột nhiên bị con trai cắt đứt, theo tay nhỏ bé của con trai chỉ, chỉ thấy trước cửa khoa phụ sản , có một người đàn ông đẹp trai vóc dáng cao lớn đang ngồi.
Anh mặc áo sơ mi màu trắng bạc, quần tây, nhìn tổng thể, khiến cho người ta thấy một loại sạch sẽ không thể nói thành lời, nhìn kỹ, khi thấy gương mặt người đó, lại chính là người đàn ông thích sạch sẽ vô tình trước mặt mọi người khiến cho cô mất việc kia!
Sau khi nhìn thấy khuôn mặt này, Hà Văn Tĩnh tức giận nhưng cũng không tiến tới chố hắn đánh, cô nheo nheo tròng mắt hết sức ác ý đi tới trước cửa khoa phụ sản , "Tôi nói anh đẹp trai này, nhìn qua tại sao lại quen mắt như vậy, thì ra là ông chủ yêu thích sạch sẽ của tôi nha." Cô ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng không cười, xuất hiện trước mặt của Sở Dực Nghiêu, hơn nữa còn ôm ngực ra oai, bày ra dáng vẻ khiêu khích, mắt liếc về phía trước cửa khoa phụ sản, khóe miệng lộ ra nụ cười mỉm đùa cợt, "Ông chủ, anh ngồi ở trước cửa khoa phụ sản, không phải là làm cho cô gái nào lớn bụng tới đây phá thai chứ?"
Sở Dực Nghiêu khẽ nâng mắt lên, đứng ở trước mặt anh là cô gái trẻ có mái tóc dài, khuôn mặt cô không tệ, da trắng noãn, ngũ quan cân đối, nhất là đôi mắt kia, to mà sáng ngời, đôi môi đẹp đẽ vẫn còn toát ra chút châm chọc, anh khẽ chau mày,trong dầuđng cố gắng tìm kiếm gương mặt này .
"Tên thích sạch sẽ kia, không phải là anh không biết tôi chứ?" Hà Văn Tĩnh bực bội đưa khuôn mặt của mình tiến tới trước mặt anh, "Tôi chỉ không cẩn thận phun một ít nước vào người anh, anh lại lợi dụng quyền thế của mình sa thải tôi, làm ông chủ thì giỏi lắm sao? Ông chủ lớn mà có thể không để ý đến cảm thụ của người khác tùy tiện lợi dụng việc công báo thù riêng sao?"
Chị nữ 9 này...
"Tên thích sạch sẽ kia, đừng có nói là anh không biết tôi chứ?" Hà Văn Tĩnh bực bội đưa khuôn mặt của mình tiến tới trước mặt anh, "Tôi chỉ không cẩn thận phun một ít nước vào người anh, anh lại lợi dụng quyền thế của mình sa thải tôi, làm ông chủ thì giỏi lắm sao? Ông chủ lớn mà có thể không để ý đến cảm thụ của người khác tùy tiện lợi dụng việc công báo thù riêng sao?"
Sở Dực Nghiêu trầm giọng nói, "Cô, là người ở trước cửa khách sạn kia, obasan *?" Không thể nào! Cô gái đó tại sao có thể có khuôn mặt trẻ như vậy? Chẳng lẽ cô ở đây là để làm phẫu thuật chỉnh hình? Trong trí nhớ của anh bà cô kia dáng vẻ thật nhếch nhác, nhưng trước mắt anh, cô gái này dáng dấp thật tinh xảo đáng yêu.
0
"Obasan" nghe ba chữ ấy, Hà Văn Tĩnh càng thêm tức giận, "Trên thực tế tôi cảm thấy tuổi của tôi đã già có thể làm bà nội của anh được rồi, nếu như anh hiểu lễ phép, đến đây. . . . . ." Cô đưa tay kéo con trai của mình đến trước mặt Sở Dực Nghiêu, "Đây là con trai tôi, gọi chú đi!"
"Chú!" Hà Thụy Khải thật biết điều lập tức gọi một tiếng.
"Đứa trẻ ngốc, mẹ đang nói anh ta phải gọi con là chú”, con trai cô sao lại ngốc như vậy.
Hà Thụy Khải có chút hơi khó hiểu chớp chớp đôi mắt to, "Nhưng mẹ. . . . . ."
Nét mặt Sở Dực Nghiêu cũng hiện lên chút kinh ngạc, bé trai khả ái trước mắt này không phải là cậu bé không lâu trước đây anh đã từng gặp mặt một lần ở cửa hàng tiện lợi kia sao? Chẳng lẽ cậu bé là con trai của cô gái này? Không thể nào, đứa bé thiên chân đáng yêu như vậy sao có thể là con trai của cô gái đanh đá, ngang ngược này chứ?
"Con trai, con biết không? Chính tên khốn này làm hại mẹ con thất nghiệp ở nhà sống bằng tiền dành dụm, mẹ cho con biết nha, người này không chỉ xấu tính, lòng dạ hẹp hòi, hơn nữa còn là một tên siêu cấp bại hoại. Nếu như sau này đi trên đường không cẩn thận nhìn thấy hắn, nhớ nhất định phải cầm cục đá nhỏ ném cái mông của hắn, còn phải dùng súng nước phun vào mặt hắn, ngoài ra mẹ cũng không để ý con ở trên xe hắn đốt pháo. . . . . ."
"Cô dùng phương pháp này giáo dục con trai sao?" Sở Dực Nghiêu có chút không tán thành, nhìn chằm chằm Hà Văn Tĩnh.
"Như thế nào?" Cô tức giận, giương cằm, "Dù sao cũng hơn anh, cái đồ ngụy quân tử (đạo đức giả), thích bày ra bộ mặt lạnh chết người, lại giả bộ làm ra vẻ thích sạch sẽ, ngoài mặt cao quý ưu nhã, sau lưng còn không phải là tác phong bất chính, làm con gái người ta lớn bụng cho nên phải tới đây phá thai, nếu không một người đàn ông làm sao lại xuất hiện tại khoa phụ sản?"
Sở Dực Nghiêu lười phải đôi co với cô, có chút không nhịn được trừng mắt nhìn cô một cái, "Cô, loại phụ nữ này cũng có thể gả được, có thể thấy được trời cao thật không công bằng." Con trai của cô cực kỳ đáng yêu, nhưng cô lại cực kỳ đáng ghét, chẳng những nói năng ác độc, cử chỉ thô tục, ngay cả tư tưởng cũng bẩn thỉu ghê tởm, đến tột cùng là người đàn ông nào không có mắt, không những cưới cô còn gieo giống tốt, để cho cô sinh ra một tiểu bảo bối ôn lương khả ái như vậy.
"Này, anh nói lời này là có ý gì?"
"Ý như trong lời nói!" Sở Dực Nghiêu từ trước đến giờ lười phải giao thiệp với loại phụ nữ thô tục này, nhất là trên người cô mặc một bộ quần áo vỉa hè giá rẻ, cổ áo còn có vài vết bẩn, chắc hẳn là hai ngày chưa thay quần áo, thật sự là bẩn chết đi được ! Được rồi! Anh thừa nhận anh có khuynh hướng thích sạch sẽ mãnh liệt, không thể tha thứ bất kỳ vật bẩn nào xuất hiện trước mắt.
Cô gái này ăn mặc đã quá lắm rồi, lần trước lại còn dùng vòi nước phun vào người anh. Cô đã thành công khi khiến anh tức giận, mặc kệ cô có công bằng hay không, đã xúc phạm đến điều cấm kỵ của anh, kết quả sẽ rất thảm, lần trước anh mới chỉ đuổi việc cô mà không phải sai người ném cô xuống biển làm mồi cho cá mập, là đã nương tay với cô rồi.
Hà Văn Tĩnh tức gần chết, vọt tới trước mặt hắn tức giận nói: "Tôi nói cho anh biết, tôi không chỉ gả được,mà còn gả cho người đàn ông anh tuấn nhất, có tiền nhất dịu dàng nhất! Như thế nào? Đố kị sao?"
"Mẹ!" Hà Thụy Khải lắc lắc cánh tay của cô, "Nếu như mà con nhớ không lầm, từ nhỏ đến lớn con chưa từng thấy qua ba!" Một câu nói, làm Hà Văn Tĩnh mới vừa còn hả hê hí hửng nhất thời đỏ mặt, đứa trẻ đáng chết làm cho cô thật mất mặt.
Sở Dực Nghiêu ưu nhã chân dài gác lên, vẫn ngồi tại chỗ không nhúc nhích, không nhịn được trầm giọng cười một tiếng, "Thì ra là một người mẹ đơn than chưa lập gia đình, cô nói tác phong của tôi bất chính, tôi thấy tác phong của cô hình như cũng không có gì khác biệt."
"Này, anh. . . . . ."
"Nghiêu Nghiêu. . . . . ." Đúng lúc này, cửa phòng khoa sản mở ra, một cô gái trẻ béo mập, trắng nõn từ bên trong đi ra, đôi tay cô gái cẩn thận từng li từng tí ôm bụng mình, chậm rãi bước ra ngoài .
"Hàm Hàm. . . . . ." Thấy chị ra ngoài, Sở Dực Nghiêu lập tức đứng lên, đi đến đỡ cánh tay chị mình, "Bác sĩ nói thế nào?"
Đối phương nở một nụ cười, "Đương nhiên là mẹ tròn con vuông . . . . . ." Hà Văn Tĩnh bị gạt qua một bên, sau khi thấy một màn này, không nhịn được lạnh run người.
Nghiêu Nghiêu? Hàm Hàm? Thật là khiến người khác buồn nôn, thấy người ta vợ chồng son thân mật khăng khít, cô vốn định dắt tay con trai xoay người rời đi, nhưng mắ