hàng ăn mặc rất tỉ mỉ, tuy Tô Y Đường trước đó đã có nói qua sẽ không đụng đến cô, nhưng hôm nay là đêm tân hôn của cô, cô nhất định phải ăn mặc thật xinh đẹp, nói không chừng Tô Y Đường sẽ nổi lên sắc tâm mà đem cô ăn sạch.
Lâm Nguyệt Nha đang ở trên giường nhìn gương mặt đang tươi cười và xấu hổ, cô nghe được tiếng mở cửa, vội vàng sửa sang lại chiếc váy Tô Y Hàng đưa cho cô, viền tơ màu trắng, bộ đầm ngủ trong suốt vừa ẩn vừa hiện, ngồi trên giường rất quy củ.
Tô Y Đường đóng cửa phòng rồi xoay người lại, thấy Lâm Nguyệt Nha cúi đầu thấp ngồi ở trên giường, tim của anh đập loạn một nhịp, hầu như không rời tầm mắt.
Giờ phút này, anh chính thức thừa nhận, Lâm Nguyệt Nha trưởng thành, tiểu Nguyệt Nha đã lớn lên thành một cô gái quyến rũ.
Ở phòng ngủ màu sắc vàng nhạt nhu hòa tia sáng bao phủ, ẩn hiện dưới chiếc váy viền tơ màu trắng che đi thân thể mềm mại của Lâm Nguyệt Nha, là bộ ngực cao vút đầy đặn, vòng eo nhỏ mảnh khảnh, cùng với đôi chân thon dài và làn da mịn màng đã vô tình làm cho anh căng thẳng và không thể tự chủ được bản thân mình.
Tô Y Đường cảm thấy tội lỗi, anh đã lâu rồi không có đụng vào phụ nữ sao? Tại sao lại đối với cháu gái của mình mà xúc động? Đàn ông quả nhiên là bị nửa người dưới của mình khống chế, anh lặng lẽ nắm chặt bàn tay, chống chọi với cơ thể đang nổi lên dục vọng.
"Con nghỉ ngơi trước đi, chú đã kêu người giữ ở ngoài cửa, sẽ không có ai đến quấy rầy đâu." Tô Y Đường thanh âm rất cứng rắn, vội vàng bỏ lại một câu, gần như là chạy trối chết.
Anh vốn là muốn đi lên trấn an cảm xúc của Lâm Nguyệt Nha, một cô gái tuổi còn rất trẻ lại đột nhiên gả cho người khác, bên cạnh lại không có người thân, anh đau lòng, lo lắng và băn khoăn, nhưng sau khi thấy Lâm Nguyệt Nha anh mới hiểu, anh phải rời khỏi căn phòng này chính là bảo vệ tốt nhất đối với Lâm Nguyệt Nha.
Lâm Nguyệt Nha nhìn cửa phòng đóng thật chặt mà không thể tin được, cô mới vừa nhìn vào gương, cảm thấy mình rất đẹp ah, thì ra làn da đen của nàng nhờ mấy năm nay tỉ mỉ bảo dưỡng đã trở nên trắng nõn, lúc ở Mỹ có rất nhiều người theo đuổi cô, nói cô xinh đẹp, ngay cả Tô Y Hàng là đại sắc ma kiến thức rộng rãi cũng nói cô xinh đẹp, tại sao Tô Y Đường nhìn cô lâu thêm chút nữa cũng không có mà lại vội vàng rời đi?
Quá ủy khuất, chán nản nằm lên giường, Lâm Nguyệt Nha nằm trong chăn lặng lẽ rơi lệ, chẳng lẽ vóc người cô chưa đủ hấp dẫn sao? Để anh cảm thấy mình vẫn còn là một đứa trẻ? Nhớ đến lúc vừa tới Mỹ những đứa bạn học nữ kia cười nhạo vóc dáng cô khô khan giống như đứa bé, Lâm Nguyệt Nha càng không có lòng tin, những nữ sinh đó đều cao lớn đầy đặn, bộ ngực thật to, mông thì vểnh cao.
"Ô ô ô......" Lâm Nguyệt Nha đem gương mặt chôn ở gối nằm mà rơi lệ, phải làm sao đây, có phải lúc còn bé không đủ dinh dưỡng? Cô tại sao mà trổ mã chậm thế này!
Suy nghĩ lung tung, khóc, Lâm Nguyệt Nha rốt cục ngủ thiếp đi, đồ trang sức của cô dâu cô cũng quên tháo.
Sau khi tiễn hết tân khách về, Tô Y Dương len lén nhét vào trên ghế salon bên cạnh túi âu phục của Tô Y Đường một hộp bao cao su, mấy anh em Tô gia cũng rời đi, mỗi người đều nhìn anh với ánh mắt giống như anh là một đại sắc ma, tối nay sẽ tấn công Lâm Nguyệt Nha.
Phòng ngủ đối với Tô Y Đường tuyệt đối là khu vực cấm, anh đang ở một phòng khác tắm nước lạnh, kể từ lúc nhìn thấy Lâm Nguyệt Nha mặc bộ đồ ngủ đó liền dấy lên dục vọng cũng không có dập tắt được, anh mặc áo choàng tắm của khách sạn đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy trên ghế salon có một hộp bao cao su, lập tức đem ném nó vào trong thùng rác, hoàn toàn hủy thi diệt tích.
Tô Y Đường nằm trên ghế salon trong phòng dành cho Tổng Thống, rõ ràng ghế salon mềm mại độ thư thái không thua gì giường, nhưng anh lăn lộn qua lại cũng không ngủ được, một mặt vừa bị dục vọng phát sinh trước đó hù dọa anh, mặt khác anh cảm thấy hết thảy mọi chuyện không phải là sự thật, anh dĩ nhiên không giải thích được anh đã kết hôn, lại cưới người mà anh vẫn cho rằng là cháu gái của anh Lâm Nguyệt Nha. (đoạn này chém gió hơi nặng tay, ai đọc không hiểu xin bỏ qua hoặc ai có câu hay hơn xin cho mình cái comment mình sẽ sửa lại, tks.)
Giống như đang bị thôi miên, Tô Y Đường đẩy cửa phòng ngủ và bước vào, đèn để trên bàn với ánh sáng nhợt nhạt, Lâm Nguyệt Nha nằm trên cái gối đầu mềm mại đang ngủ say, cái mền chỉ đắp. đến bắp chân trắng nõn, đầm ngủ vén lên đến cái bụng, lộ ra một đoạn eo nhỏ trơn phẳng, nội y che ở hai chân hầu như không lấn át được sự hấp dẫn bên trong đó. (ta chém, chém, chém từa lưa hột dưa trong đoạn này)
Tô Y Đường kéo chăn giúp Lâm Nguyệt Nha đắp kín, anh chạy ra khỏi phòng ngủ như bị quỷ rượt theo phía sau, nằm trên ghế sofa, lăn qua lộn lại cho đến rạng sáng mới chợp mắt.
Lâm Nguyệt Nha cảm thấy cô là cô dâu bi thảm nhất trên thế giới, ăn mặc thật xinh đẹp, chú rể ngay cả nhìn cô thêm một chút cũng không có, không có đêm tân hôn, không có trăng mật, ngày đầu tiền sau khi kết hôn chú rể lại đi công tác xa, đi một chuyến này mất nửa tháng.
Cô đơn độc buồn thảm trải qua đêm tân hôn trong khách sạn, ngày hôm sau Tô Y Hàng đưa cô về nhà của Tô Y Đường, nói là dọn nhà thật ra thì cũng không có gì để làm, vì từ sau khi cô từ Mỹ trở về đều ở tại phòng dành cho khách trong nhà của Tô Y Đường, tuy Tô Y Đường giao phó để cho Lâm Nguyệt Nha tiếp tục ở tại phòng cho khách, hết thảy đều không vì bọn họ kết hôn rồi mà thay đổi, bất quá lâm Nguyệt Nha cũng không phải là người tiết kiệm, cô lập tức dọn đồ vào phòng ngủ của Tô Y Đường, ở tại trong phòng tràn đầy hơi thở của anh.
Trong nửa tháng, người của Tô gia theo lời dặn dò của Tô Y Đường trước khi đi công tác đã làm xong thủ tục nhập học cho Lâm Nguyệt Nha, xếp lớp vào trường đại học ở Đài Bắc, tiếp tục học bên ngành thiết kế,D♡iễn đàn L♡ê quý Đ♡ôn. ban đầu Lâm Nguyệt Nha chọn học ngành thiết kế, là muốn cùng Tô Y Đường bỉ dực song phi (kề vai sát cánh), khát vọng cùng với anh hoàn thành nhiều dự án thiết kế đặc biệt.
Lâm Nguyệt Nha bắt đầu giống hầu hết sinh viên đại học trong trường, không ai tin rằng cô đã kết hôn, đã làm vợ, cô đeo một chiếc nhẫn cưới cũng không giống, và cả chú rể của cô cũng không biết trốn đến nơi nào.
Lâm Nguyệt Nha tính tình sáng sủa hoạt bát, dáng người lại khả ái, rất nhanh hòa mình vào cùng các bạn học trong lớp, các nam sinh đối với người bạn học mới vào lớp học Lâm Nguyệt Nha này rất hứng thú, tất cả mọi người lần lượt tán tỉnh cô, nhưng chưa có được người nào thành công.
Cô mới không cần cùng với những nam sinh thơ ngây thơ kia ở chung một chỗ, cô đã lập gia đình, tiếp theo cô muốn theo đuổi chồng cô, sau đó làm một người vợ hiền tuệ, những nam sinh ngây thơ kia chắc là sẽ không hiểu rõ tâm tình của cô.
Đi học thì nghiêm túc học hành, tan lớp thì ngoan ngoãn đi mua thức ăn đem về nhà thử làm, Lâm Nguyệt Nha rất cố gắng làm một cô vợ hiền,
Mà Tô Y Hàng là người \'nhân đức\' trở thành con chuột bạch của cô, thử các món ăn do cô làm, Tô Y Hàng cảm thấy siêu cấp thống khổ, không nghĩ tới Lâm Nguyệt Nha hiền tuệ so với thô lỗ dã man còn kinh khủng hơn rất nhiều lần!
Mặc dù Lâm Nguyệt Nha vẫn là tính tình nghịch ngợm thô lỗ của cậu bé, nhưng anh không nghĩ tới người đối diện với anh , cô ấy đối với việc nấu ăn thật sự là không có nửa điểm thiên phú, đồ ăn anh làm tùy tiện còn ăn ngon hơn, mỗi ngày thử món ăn do cô làm đối với Tô Y Hàng thật sự mà nói là một chuyện hết sức thống khổ, rõ ràng là nguyên liệu nấu ăn như đúng, cách nấu ăn thì anh đã giám sát cũng không có sai, lý do tại sao cuối cùng các món ăn lại trở nên vừa đắng vừa cay lại khét và hương vị lại giống như đồ ăn bị ôi thiu. (ta chặt, ta chém, chém, chém, chém gió cái đoạn này.)
Ai đến cứu anh với! Anh thật sự quá không may mắn rồi, muốn hi sinh thời gian và thân thể ra giúp lão đại thử món ăn mới a, anh dám nói, nếu tài nấu ăn của Lâm Nguyệt Nha mà tốt, anh nhất định là không có cơ hội để mà thưởng thức đâu.
Lâm Nguyệt Nha hỏi thăm Tô Y Hàng biết được mấy món ăn Tô Y Đường thích, hàng ngày đều làm, một tuần lễ sau, cuối cùng cũng không có phát sinh dầu sôi lửa cháy, món ăn đều khét nghẹt, đường thì xem như là muối thêm vào món ăn, không biết đã cho bao nhiêu gia vị vào trong đó, Lâm Nguyệt Nha rất hưng phấn mà đem món đậu hủ đen xì lì ra ngoài, còn bới cho Tô Y Hàng chén cơm trắng để ăn.
"Lão Thiên, tha cho tui có được hay không, bụng tui không được khỏe, để cho tui nghỉ ngơi mấy ngày đi, có được hay không?" Tô Y Hàng giống như con mèo bệnh, ủ rũ nằm dài trên bàn ăn, sợ hãi nhìn mấy dĩa thức ăn trên bàn đen thùi lùi không biết là món gì, vừa nhìn thì đã muốn phun liền, nói chi đến ăn.
"Không được, hôm nay đã khá hơn rất nhiều, ông nếm thử rồi cho tui ý kiến, để tui rút kinh nghiệm, chờ Y Đường trở về tui nấu cho anh ấy ăn." Hai mắt Lâm Nguyệt Nha sáng lên, tràn đầy mong đợi nhìn Tô Y Hàng.
"Bụng tui thật sự là không thoải mái mà." Mùi vị quái dị xông vào mũi anh, làm Tô Y Hàng khiếp sợ, anh lặng lẽ từ từ lui về phía sau đợi dịp Lâm Nguyệt Nha không chú ý thì anh sẽ thừa cơ chạy trốn.
Lâm Nguyệt Nha cũng phát giác Tô Y Hàng định chạy trốn, cô cầm muỗng múc đầy thức ăn, khi anh ấy vừa rời cái mông khỏi ghế thì chạy vọt tới, mở miệng anh ra đem muỗng đậu hủ đút vào miệng anh, không để ý đến anh có bị mắc nghẹn hay không.
"Nôn...." Quả nhiên là làm cho người ta nổi điên mà, thức ăn vừa vào miệng, Tô Y Đường lập tức phát ra âm thanh nôn ọe, Lâm Nguyệt Nha sẽ không để anh đem thành quả cô vất vả cần cù lao động mà phun ra, hai tay dã man nắm cằm của anh chặn lại, còn dùng đầu gối ngăn chận chân của anh ấy.
Tô Y Hàng anh thế nào cũng có ngày sẽ bị cô gái dã man Lâm Nguyệt Nha này giết chết, khí lực cô tại sao lại còn hơn cả anh nữa? Anh bắt đầu hối hận, để Lâm Nguyệt Nha kết hôn với anh hai của hắn có phải đã sai lầm rồi không, lỡ như có ngày cô gái dã man này hung bạo với anh trai của anh thì làm sao bây giờ?
"Khụ khụ khụ.... Anh cả...." Lúc này Tô Y Hàng đột nhiên tìm được một tia hi vọng sống, hít thở khó khăn kêu lên.
Lâm Nguyệt Nha nghe được thanh âm của Tô Y Hàng, cô cố gắng dùng động tác đang chế trụ anh ấy chậm lại một chút, rồi từ từ quay đầu, Tô Y Đường đứng cạnh cửa, đang chằm chằm nhìn bọn họ.
"Anh đã trở lại!"
"Ừ." Tô Y Đường nhẹ nhàng trả lời một tiếng, đem valy hành lý để xuống.
"Em đem hành lý vào phòng cho anh." Lâm Nguyệt Nha hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh. Ân cần nói với Tô Y Đường rồi đem valy hành lý đi về phía phòng ngủ.
"Tại sao em lại ở đây?" Tô Y Đường sắc mặt không thân thiện ngồi xuống, ngồi dựa vào sofa, không có ý định đứng lên tiếp đón em trai anh.
"Em tại sao lại không thể ở đây?" Ghế sofa nhà anh cả dùng để ngủ cũng thật thoải mái, Tô Y Hàng duỗi thân thể ra, không thèm nhìn đến dáng vẻ của Tô Y Đường, "Không phải anh kêu em đến đây chăm sóc Lâm Nguyệt Nha sao?"
"Ngươi có bạn gái!" Tô Y Đường giọng nói cứng ngắc, lạnh lẽo, ngay cả bản thân anh cũng không phát hiện ra.
"Có bạn gái rồi thì sao, kết hôn xong cũng có thể ly hôn vậy, nói gì đến quen nhau, muốn chia tay lúc nào mà không được." Tô Y Hàng nhịp chân thờ ơ nói ra, trong lòng thì đang cười trộm từ nãy giờ, anh trai thần tượng của anh cũng là người ngu ngốc a, rõ ràng là bình dấm chua rất lớn, lại không muốn thừa nhận tình cảm của mình với Lâm Nguyệt Nha, đem cảm giác tội lỗi không th