Dì Hà nhíu chặt lông mày, ánh mắt không khỏi hướng về Tương tư.
" dì Hà , bànhìn tôi như vậy là có ý tứ gì, bà cũng không tin tưởng tôi?" Mạch tương tư hướng về phía bà quát.
" Chị."
" Sanh Tiêu, em tin chị không?" Tương tư trong mắt chảy ra nước mắt," Em cũng không tin, phải không?"
" Chị, em tin."
Cô chỉ đơn giản nói ba chữ, làm Tương tư trở nên an tâm hơn.
Duật Tôn khẽ nghiêng mặt liếc nhìn ả, bên miệng nụ cười lạnh càng phát ra rõ ràng.
Từ Khiêm không khỏi cười lạnh," Tôn, nếu không cậu để cho tớ đem cô ta vất vào chỗ tớ, đối phó cô ta tớ chính là có biện pháp."
Duật Tôn so với ai khác đều tinh tường, Mạch tương tư lại mạnh miệng, hắn thà rằng nhẫn nhịn xuống một điểm, sẽ quyết tuyệt đối có thể cạy mở miệng của ả ta. Chỉ là, chân của ả ta có phải là tàn phế cùng hắn không có bao nhiêu quan hệ, hắn muốn cho Sanh Tiêu nhìn rõ ràng, nhìn thấy được thủ đoạn của ả ta. Duật Tôn nhấc chân trái đang gác lên chân phải xuống sàn nhà, cánh môi bật ra nụ cười tự giễu," Từ Khiêm, hai người chúng ta thực nhàm chán, cô ta cố chấp hay không cố chấp là chuyện của cô ta, thích ngồi cả đời trên xe lăn, vậy cứ để thế đi, cậu cũng đừng buồn làm gì, cô ta nói cậu làm gì cô ta, cậu cũng cố mà hưởng thụ lấy a."
" Bệnh tâm thần." Từ Khiêm đứng dậy, đi ra ngoài.
Mạch Sanh Tiêu thái độ như thế rõ ràng, người khác nhiều lời cũng vô ích.
Duật Tôn ngừng lại cuộc nói chuyện, đứng lên.
Dì Hà đang đứng ở bên cạnh lại càng không nên xen vào, vội vàng trốn vào phòng bếp.
Tương tư nhìn thấy bóng lưng của Duật Tôn đã đi lên lầu, đầu lông mày giương lên, khẩu khí lại tràn ngập bi thương," Sanh Tiêu......"
Ả đầu hơi nghiêng, gối lên trên vai mạch Sanh Tiêu khóc nấc.
Sanh Tiêu liên tục an ủi, bàn tay đặt trên lưng ả vỗ nhè nhẹ, Tương tư cánh môi bật ra nụ cười lạnh, Mạch Sanh Tiêu hai con ngươi nhìn về phía xa xa, ả mặc dù đóng giả vô cùng tốt, có thể đáy mắt nghi kị chỉ có chính ả ta tinh tường.
Hai chị em ở phòng khách ngồi một lúc, Sanh Tiêu đem Tương tư trở về gian phòng, cô đi ra thì đóng cửa lại, gọi dì Hà đến.
Dì Hà chuẩn bị đi lấy cái mà Sanh Tiêu phân phó, trở về phòng khách đem cuộn băng ghi hình mang ra, Mạch Sanh Tiêu thấy Tương tư đang ở trong phòng đọc sách, liền cầm băng ghi hình đi lên lầu.
Cô đi thẳng vào phòng khách, lại đem cửa khóa trái sau đó đem âm lượng chỉnh lại thành mức nhỏ để cho dù bên ngoài có người đứng ở cửa ra vào đều khó có khả năng nghe thấy.
Cô xem không thấy, cho nên chỉ có thể nghe thanh âm.
Mạch Sanh Tiêu nghe hết sức cẩn thận, cô nghe được tiếng dao cắt quần áo, sau đó, có tiếng Tương tư thét chói tai.
Rồi nghe được, chính là Từ Khiêm nói," Tàn tật còn có thể đau không?"
Mạch Sanh Tiêu đem băng tua lại, nghe xong mấy lần đều là tiếng kêu thảm thiết của Tương tư không giống như là bởi vì sợ hãi có thể phát ra, ngược lại như là, bị dao nhỏ cắt quá đau, quá kịch liệt đau nhức mới không tự chủ mà mở miệng thét lên.
Sau đó, là giọng nói của Mạch tương tư.
" Là Duật Tôn cho ngươi tới? Hắn đến tột cùng muốn như thế nào? Cho dù anh có ở đây , trên đùi của tôi cắt một ngàn đao một vạn đao cũng vô dụng, hắn đối với tôi như vậy, Sanh Tiêu mà biết cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn......"
Tất cả thanh âm tựa hồ cũng bởi vì những lời này của Mạch tương tư mà đình trệ lại, Sanh Tiêu lại đem đoạn video tua lại nghe xong mấy lần.
Về sau đều là không tiếng động, lúc ấy phòng giải phẫu chỉ có một người là Mạch tương tư.
Cô cúi thật thấp người nghe vào loa màn hình, ngoại trừ nghe được tiếng của các y tá đang nói thì thầm nói chuyện, thì không có một động tĩnh gì.Cả đoạn phương pháp ghi hình đã được truyền phát tin (qua Đài phát thanh) xong rồi.
Mạch Sanh Tiêu khoanh chân ngồi ở trên sàn nhà, cô nửa người trên dựa vào phía sau, lưng ngả hẳn về phía giường lớn.
Bên tai vẫn lặp đi lặp lại những thanh âm của đoạn băng video, dì Hà cùng cô cũng có nói qua một chút cho cô nghe , cũng không kì lạ như lúc chị cô mới về, Sanh Tiêu hai tay che mặt, hốc mắt chua xót có chút đau.
Cô ngồi yên tĩnh, một khoảng lớn ánh mặt trời chiếu đến, nghiêng nghiêng chiếu vào nửa trên thân thể của cô.
Dì Hà đã làm xong cơm trưa lên lầu.
Mở cửa, liền nhìn thấy Mạch Sanh Tiêu vẫn không nhúc nhích, ngồi trên mặt đất, hai tay ôm lấy đầu gối, như là hóa đá.
" Mạch tiểu thư, cô như thế nào ngồi dưới đất a?" dì Hà vội vàng đi về phía trước, muốn nâng cô dậy.
Dì Hà biết rõ cô vì chuyện gì mà buồn rầu," Mạch tiểu thư, cô nghe tôi một câu, đừng có suy nghĩ nhiều như thế, có đôi khi càng nghĩ càng tiến vào ngõ cụt mà thoát ra không được."
" dì Hà, dì muốn nói cái gì, tôi đều hiểu."
" Trên sàn nhà quá lạnh, đứng lên đi."
Sanh Tiêu giữ chặt lấy tay dì Hà vừa đưa tới," Dì nói cho tôi biết, có phải là tôi thật sự nhìn không ra phải không?"
Dì Hà đầu tiên là không hiểu, ngẫm nghĩ lại, liền minh bạch ý tứ của Mạch Sanh Tiêu," Ý cô nói, là chuyện Tương tư?"
" dì Hà, dì nói cho tôi biết những chuyện kia, đều không có gạt tôi phải không?"
" Tôi cũng hi vọng, tôi đang lừa cô." Dì Hà trước tiên đem cô từ trên mặt đất kéo lên," Có lẽ, là có hiểu lầm gì đó trong truyện này, có thể hay không là tương tư trở lại Hoàng Duệ ấn tượng sau lại gặp chuyện gì?"
" Có người đã tới sao?"
Hà di lắc đầu, hơn nữa Tương tư gặp chuyện không may sau bà cũng không còn dám đi ra ngoài, bà lo lắng cho tương tư, sợ cô ta xảy ra chuyện gì.
Muốn cái gì, đều là gọi điện thoại bảo người ta mang hàng đến tận nơi.
" Đối, khả năng thực sự là hiểu lầm." Sanh Tiêu từ trên sàn nhà đứng lên, cô vỗ vỗ hai chân, khuôn mặt nhỏ nhắn khi đứng lên, dĩ nhiên là trắng bệch.
Dì Hà đỡ cô xuống lầu, vừa vặn trông thấy Tương tư đang ở trước TV đảo quanh, dì Hà đi trước kêu lên," Tương tư, tìm cái gì?"
Sanh Tiêu đi qua, Mạch tương tư hai tay đặt ở trên đùi," Tôi tìm hộp băng ghi hình."
" Chị, chị đừng sợ, em đã đem cuốn video đó cất đi rồi."
Tương tư nghe vậy, thoáng an tâm xuống.
" Nhanh ăn cơm, các cô ngồi vào trước đi, ta đi lên kêu duật thiếu."
Mạch tương tư đẩy xe lăn vào phòng nghỉ của chính mình, Sanh Tiêu cũng không có miễn cưỡng ả , Duật Tôn cùng dì Hà cùng nhau xuống lầu, hắn không có ăn cơm, lấy chiếc chìa khóa xe rồi đi khỏi....
Hai chị em sau khi ăn cơm xong cũng là không có đi đâu , chỉ ở yên trong phòng của Mạch Tương Tư.
Bên trong điều hòa mở cực kỳ thấp, Sanh Tiêu ôm một cái gối ôm, ngồi ở trên giường Tương tư," Chị , chị còn nhớ rõ chúng ta trước kia rất thích ngủ ở trên một cái giường nói chuyện phiếm?"
" Đương nhiên nhớ rõ," Mạch tương tư để sách trong tay xuống," Hai người chúng ta tướng ngủ cũng không tốt, vừa đến nửa đêm, mẹ sẽ tới giúp chúng ta đắp chăn,mền, làm hại mẹ luôn ngủ không ngon."
" Đúng vậy," Sanh Tiêu nhớ tới chuyện trước kia, không khỏi động dung," Đối với mẹ , mẹ rất thích được nằm cùng chị ngủ."
" Em a......" Tương tư mỉm cười," Hiện tại có người ngủ cùng em, tương lai em cũng sẽ có gia đình riêng của chính mình."
" Phải không?" Mạch Sanh Tiêu ngẩng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, một đôi con ngươi đen lay láy nhìn về phía trước," Em còn có thể có tình yêu? Chị, em cái gì cũng không có."
" Sanh Tiêu, em đừng nghĩ như vậy, chị biết rõ đều là chị làm liên luỵ tới em......"
" Chị......" Mạch Sanh Tiêu đang định mở miệng, lại cảm giác có chút vô lực," Bất kể như thế nào, đều là em trước kia thiếu nợ của chị."
Trong lời nói của cô hình như có thâm ý, chỉ là Mạch tương tư cũng không có nghĩ nhiều làm gì.
Tương tư dược mấy ngày tâm trạng cũng dần bình phục, Mạch Sanh Tiêu bảo dì Hà gọi điện thoại cho Uông chủ nhiệm thường giúp tương tư khám chân, chuẩn bị buổi chiều đi đến đó để khám lại, thuận tiện mua ít thuốc về. Nhưng mà Uông chủ nhiệm lại nói cho cô biết, Tương tư bị ngừng khám.
Không chỉ là Mạch tương tư, mà ngay cả việc điều trị đôi mắt của cô cũng bị ngừng lại .
Các cô đều dùng thuốc nhập khẩu về, cộng lại một tháng sẽ tốn hao hơn ba vạn, hôm nay nói dừng là dừng, Mạch Sanh Tiêu không cần nghĩ cũng biết là Duật Tôn làm.
Cô kinh ngạc ngồi ở trên ghế sa lon, Tương tư từ trong phòng mình đi ra," Làm sao vậy?"
" Chị , Chúng ta đều bị ngừng khám hết rồi ."
" Cái gì?" Mạch tương tư tiếng nói không khỏi cất cao," Tại sao có thể như vậy?" Lúc trước Uông chủ nhiệm nói qua, chân của ả bởi vì có chút tế bào bắt đầu ở trạng thái nguy hiểm, cho dù ngày nào đó có thể đứng dậy được, cũng phải kiên trì dùng thuốc một năm, như vậy mới không có di chứng.
" Em nghĩ, là Duật Tôn làm cho chị em mình như vậy, em ngày đó nói muốn mang chị rời đi, anh ta đã không cho, nhất định sẽ để cho ta biết không có anh ta, chị em mình sẽ nếm được bao nhiêu thê thảm."
Mạch tương tư trong nội tâm một hồi tức giận, không nghĩ tới Duật Tôn lại làm ra những chuyện như này," Sanh Tiêu, em lúc trước nên nghe chị, cho dù em ngày nào đó rời đi mà không có đồng nào trong túi thì từ nay về sau như thế nào sống?"
Mạch Sanh Tiêu lúc trước nghe xong những lời này cũng không có cảm thấy việc cái gì, nhưng hôm nay, lại giống như là cái gai đâm vào trong da thịt, làm cô thập phần khó chịu.
" Chị , thế bây giờ phải làm sao?"
" Hôm nay ánh mắt của em còn cần trị liệu, Sanh Tiêu, đừng ngốc. Lòng tự trọng có thể đáng bao nhiêu tiền, Duật Tôn ra tay hào phóng, em từ nay về sau sẽ không phải lo lắng, hắn cho em tiền em cứ cầm lấy đi, sau này mới có thể sống được."
Mạch Sanh Tiêu nuốt khẩu khí, yết hầu đau nhức như là bị người ta dùng dao nhỏ cắt từng nhát, từng nhát.
" Bây giờ anh ta đối xử với em như vậy, chị lại không còn cách nào khác tha thứ cho anh ta, chị , chúng ta rời nơi này đi a, em từ nay về sau sẽ cố gắng kiếm tiền, nhất định đem chân chị chữa cho tốt."
" Sanh Tiêu, em xem lại mình đi, có thể làm được cái gì cơ chứ? Em những ngày này, liền không công cho hắn chơi sao?"
( Khoai Môn Kem : Mẹ kiếp! ý con mẹ tương Tư là lấy tiền bán thân của em)
Mạch Sanh Tiêu ngực đau cơ hồ thở không được, chị của cô, không phải như thế. Mạch tương tư mọi chuyện sẽ vì cô lo lắng, chị cô hẳn là muốn kiên định rời khỏi nơi này mới đúng. Tương tư thấy Sanh Tiêu không nói lời nào, liền biết trong lời nói đã làm cô đau đớn," Duật Tôn là người như thế nào, em so với chị hẳn rõ rang hơn, chị cũng muốn rời khỏi nơi này, không thèm nghĩ những sự tình kia nữa, chính là chúng ta có thể đi đâu bây giờ? Chị hiện tại hy vọng duy nhất, đó là mong sao mắt của em có thể chữa trị cho tốt, đến lúc đó, chúng ta có thể trở lại những ngày tháng sinh sống trước kia."
Sanh Tiêu lắc đầu," Hôm nay thuốc cũng đã ngừng cấp rồi, ánh mắt của em càng không hi vọng."
" Sanh Tiêu, Duật Tôn không thể ngừng thuốc của em được đâu, chỉ là cho chúng ta một cái cảnh cáo thôi, chân chị dù sao cũng không đứng dậy được, lúc trước thì ra là “ngựa chết đương ngựa sống”, có thể em không giống như thế. Em van cầu Duật Tôn, hắn nhất định còn có thể tiếp tục cho em trị liệu."
Mạch Sanh Tiêu trong nội tâm cực kì khó chịu, các loại dày vò như chiếm lấy cô, cô vì thân thể sức khỏe của chị mà đồng ý làm công cụ ấm dư