Tự nhiên Phương Phi Trì thấy bải hoải trong người, anh nhắm mắt thở dài, “Thôi, em về đi, dịp khác mình nói tiếp.”
Cố Minh Châu chưa vội đi ngay, “Phi Trì, anh đừng thế nữa, không phải em không biết những gì anh vừa nói. Mấy năm qua, dù anh giả vờ như không biết gì thì em cũng không hề lợi dụng anh. Em yêu Dung Lỗi em dám đảm báo rằng, dù anh ấy có thay đổi thế nào đi chăng nữa, hay kể cả anh ấy không còn trên đời này nữa thì trọn đời này em vẫn chỉ yêu mình anh ấy mà thôi. Còn anh... bao năm qua... chắc cũng chẳng cần em phải nói nhiều nữa. Phi Trì à, chúng ta không có chung cảm nhận về tình yêu, thế nên em rất lấy làm tiếc, bây giờ em cũng không biết phải nói gì để an ủi anh nữa.”
Có lẽ cô là người ích kỷ, nhẫn tâm, máu lạnh, bộc trực nhưng cô chỉ cần một tình yêu - thuần túy, cuồng nhiệt, thủy chung, không bao giờ nói câu hối hận.
Phương Phi Trì hít một hơi thật sâu rồi buông tiếng thở dài khe khẽ, “Ai thèm yêu em, đàn bà các em đúng là rách việc. Hồi xưa, chính em là người xách súng gí vào đầu anh, nằng nặc bảo anh phải giúp đỡ em, bây giờ lại giở cái bài “anh nợ em” ra.” Anh nói nhẹ bẫng nhưng giọng lại run run.
“Không phải,” Cố Minh Châu dõng dạc trả lời anh bằng vẻ chân thành, “Anh không hề nợ em. Hoặc lúc đầu đúng là em nghĩ thế thật, em luôn đinh ninh, sở dĩ nhà em tán gia bại sán là tại bố anh, nên anh có nghĩa vụ phải giúp em. Nhưng từng ấy năm trôi qua, em đã từng trải hơn và em cũng nghĩ thoáng hơn rồi. Chuyện năm đó, một bên là công an một bên là trộm cướp, nhà em sai rõ rành rành. Anh đối xử với em rất tốt, em biết, nhưng em không còn cách nào khác để đáp lại anh. Dù vậy chúng ta vẫn là bạn, em mong anh sống vui vẻ thoải mái, em cũng mong có thể giúp được anh trong khả năng của mình. Chỉ vậy mà thôi.”
Hiển nhiên khi nói ra những điều xuất phát từ tận thâm tâm, cô vẫn nói với dáng vẻ bộc trực của mình.
Phương Phi Trì cúi đầu, nụ cười thoáng qua, chẳng kịp nhìn rõ vẻ mặt thế nào, “Thôi được rồi, anh hiểu rồi.”
“Em yên tâm, anh sẽ nghĩ cách giữ Hồng Nghiệp.”
“Anh sẽ nghe theo em, Minh Châu ạ.”
Đã nói đến thế rồi, Cố Minh Châu cũng chẳng còn gì để nói nữa, đành lẳng lặng ra về.
Phương Phi Trì từ từ mở mắt, tim anh nhói lên không sao kìm lại được.
Lẽ nào đúng như những gì cô ấy nói – lẽ nào không phải là yêu... ngay cả một câu cũng không nỡ nói ra khỏi miệng, chỉ sợ tăng thêm gánh nặng cho cô ấy.
Thậm chí muốn bắt chước một ai đó, âm thầm ở bên bảo vệ mà cũng không dám, chỉ sợ thiếu đi một tấm bia đỡ đạn sẽ khiến cô ấy thêm cô đơn.
Thậm chí vững dạ chờ đợi cũng không đành, sợ cô ấy thấy, cô ấy sẽ day dứt, sẽ dao động, sẽ hối hận.
Minh Châu ạ, đây không phải là tình yêu thì là gì?
Phương Phi Trì tựa vào lưng ghế, ngây người nhìn lên trần nhà, ánh mắt đau đớn đến nỗi dường như có thứ gì đó sắp trào ra.
Cánh cửa sau lưng hơi hé mở, Lộ Hân Nam bước ra, lặng lẽ bước tới bên cạnh anh.
Phương Phi Trì vẫn thảng thốt nhìn lên trời, bỗng nhiên, anh phá lên cười.
Lộ Hân Nam khom người, chậm rãi ôm ngưòi đàn ông đang đau đáu ấy vào lòng.
“Em nghe thấy hết rồi à?”
“Lộ Lộ này, đề nghị trước kia của em, anh nghĩ kỹ rồi... anh đồng ý, chúng ta cưới thôi, càng sớm càng tốt.”
Cánh tay Lộ Hân Nam cứng đờ trong chốc lát, kế đó cô cúi xuống thấp hơn, kéo anh áp sát vào khuôn ngực mềm mại của mình.
“Được, chúng mình lấy nhau nhé. Anh yên tâm, em sẽ không bao giờ hối hận đâu, mà em cũng đảm bảo, sau này anh cũng không bao giờ hối hận.”
Giọng cô dịu dàng song cũng hơi run run. Vẻ tê tái vẫn đọng trên gương mặt Phương Phi Trì, trong đôi đồng tử đen lay láy hút hồn bao phụ nữ ấy, ngập tràn nỗi đau của kẻ bị bỏ rơi.
Từ ngoại ô quay về nội thành, sau chục lượt vượt đèn đỏ thì chiếc Cayene bạc cũng dừng xịch một cái dưới tầng trệt tòa nhà Hữu Dung. Tiếng bánh xe nghiến xuống mặt đường rít lên âm thanh ghê rợn. Tay bảo vệ giật nảy mình vồn vã chạy ra cửa đón. Nhưng khi cửa xe bên ghế lái bật mở, người bước xuống nào có phải ông chú của họ.
Cố Minh Châu nhảy phắt khỏi xe, quẳng lại chìa khóa cho đám bảo vệ rồi lao vọt vào buồng thang máy, nhanh như một cơn lốc xoáy.
Hai nhân viên bảo vệ ngơ ngác nhìn nhau và chiếc chìa khóa trong tay, chẳng thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Cũng trong tình trạng ù ù cạc cạc tương tự, vừa để vợ sếp lao xồng xộc vào phòng làm việc của sếp xong, cô thư ký mới sực nhớ ra phải thông báo với cấp trên qua đường dây nội bộ: “Thưa giám đốc, có giám đốc Cố đến ạ.”
Thư ký vừa dứt lời, Cố Minh Châu đã lù lù xuất hiện trong văn phòng. Mải nghệt mặt nhìn một chiếc hộp nhỏ xíu trong lòng bàn tay, sự xuất hiện bất thình lình của cô khiến anh thót tim, quýnh quáng nhét vội chiếc hộp vào ngăn kéo rồi đóng sập lại, kèm theo một tiếng ai ui - thì ra ngón tay anh bị kẹp luôn trong đó.
“Sao sao, gì gì, có gì mà gấp thế?” Anh cẩn thận rút ngón tay ra, lông mày giật tưng tưng, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ tỉnh bơ.
Cố Minh Châu thở hồng hộc, “Anh đưa đống chứng cứ kia cho Phương Phi Trì rồi à? Sao không báo em một câu?”
“Em đi gặp anh ta rồi à.” Anh khựng lại vài giây, theo sau đó là vẻ mặt đanh sắc, “Anh nhớ hình như có ai đó từng thề thốt rằng, mình và Phương Phi Trì chẳng mắc mớ gì đến nhau cả. Giả sứ muốn gặp riêng anh ta thì phải được sự đồng ý của anh trước đã.”
Cố Minh Châu bặm môi, mắt nhìn như đóng đinh vào mặt anh, tầm một lúc sau, nét mặt chợt tươi hẳn lên. Thấy cô cười, Dung Lỗi ù ù cạc cạc chẳng hiểu ra làm sao, đoạn cầm chiếc bút máy lên, lạnh lùng nhìn cô rồi chốt hạ bằng một cái lườm.
Hai cánh tay cô chống xuống mép bàn, người rướn về phía trước, “Này, ghen hả?”
Khóe môi anh giật giật, “Em... ra ngoài mau! Đồ điên!”
“Không ra đấy!” Cố Minh Châu vẫn bình chân như vại, cặp mắt sáng rỡ, “Em đến đây không phải để hạch sách anh. Mới rồi ở chỗ Phương Phi Trì, em nghe được một câu của anh, làm em phải tức tốc đến đây gặp anh ngay.”
Trong lòng Dung Lỗi thừa hiểu nhưng bề ngoài vẫn sắm vẻ ngơ ngáo không tin. Ném cho cô một cái lườm, anh rút một bản báo cáo ra xem, tiện thể cũng bơ cô luôn.
“Từ lúc gặp lại nhau, em đã biết đời này kiếp này anh mãi thuộc về em, dù rằng lúc đó bên cạnh em chỉ có duy nhất con của chúng mình, “Sau này xảy ra nhiều chuyện, tuy nhiều lần anh rung động trước em, thậm chí anh từng nói anh yêu em, nhưng lúc nào em cũng canh cánh trong lòng một ý nghĩ... em nghĩ hai ta giống nhau, hoặc do nhớ nhung hoặc bởi hai chữ trách nhiệm, biết đâu là vì quá mệt mỏi để làm lại từ đầu.”
“Em xin lỗi anh, em là người phụ nữ hẹp hòi tục tằn như thế đấy, cho đến tận lúc này, khi anh mạnh dạn giúp em trả món nợ ân tình kia, em mới dám tin chắc rằng anh thật lòng yêu!”
Trong căn phòng lặng ngắt như tờ, Cố Minh Châu giãi bày lòng mình, Dung Lỗi vẫn ngồi im bất động.
Ở khoảng cách gần này, càng nhìn càng thấy anh đáng yêu, Cố Minh Châu dịu giọng nói, “Sao trước đây anh không nói với em?”
“À cái thói này hình như học được từ ai đó!” Dung Lỗi quẳng cái bút xuống bàn, mặt mũi xầm xì như đeo đá, lại bắt đầu làm mình làm mẩy rồi đây.
“Ờ, cũng phải, anh cố tình giấu em, muốn em nếm trải cảnh đời giống anh trước đây chứ gì?! Muốn báo thù hả?” Cố Minh Châu khích anh.
Dung Lỗi sa sầm mặt mày, nom rõ đáng sợ, “Em, biến ra ngoài mau!”
Cố Minh Châu chỉ tủm tỉm nhìn anh.
Trong bụng Dung Lỗi giận lắm, ngón tay giần giật đau nhói, song chẳng làm gì được cô, chi còn nước hậm hực lôi tài liệu ra xem. Cứ đọc được mấy dòng, anh lại ngước lên, gườm cô một cái. Rồi lại chúi đầu đọc thêm mấy dòng nữa, tiếp tục ngẩng lên, tiếp tục gườm gườm.
Thành phố C đã bước qua mùa đông giá rét, làn gió hiu hiu ùa qua ô cửa sổ không khép làm đung đưa tấm rèm, căn phòng phảng phất một mùi hương dịu ngọt nào đó không rõ tên.
Bởi dáng vé cúi đầu ấy mà chiếc cổ thon dài của cô nghiêng nghiêng một góc rất đẹp. Chiếc cằm ấy nhỏ xinh, chi cần ba ngón tay là thừa sức nắm chặt; lại còn cánh môi mềm mại, lúc cắn mút ắt hẳn phải tuyệt vời lắm; và cả sống mũi thẳng tắp, cái cảm giác mát rượi khi lướt bờ môi lên đó mới thật thích làm sao; khóe mắt cong cong khi cười... mãi đến khi đôi mắt lúng liếng như cười của cô nhìn thẳng vào anh, Dung Lỗi mới giật mình nhận ra mình đang chăm chăm nhìn cô bằng ánh mắt đắm đuối si mê.
“E hèm.” Dung Lỗi lúng túng đưa nắm tay lên ngang miệng, đằng hắng một tiếng.
Anh tránh sang một bên, Cố Minh Châu lại vòng qua, bước đến gần anh, miết lên cơ thể anh mấy cái rồi ngả hẳn vào lòng gã đàn ông hay hờn dỗi này.
Cô bám dính lấy anh, vòng tay qua cổ, giọng ngọt lịm: “Cấm không được dỗi đấy nhé... em chẳng có ý gì đâu. Em chưa bao giờ ngờ tới việc anh sẽ tha cho Phương Phi Trì chỉ vì em. Đá này... có lẽ bởi em đã chịu lép vế quá lâu, thế nên bỗng chốc được anh tâng lên tận trời, em thấy chưa quen cho lắm.”
Dung Lỗi hừ một tiếng, ánh mắt vẫn dửng dưng đặt vào đống giấy tờ đang cầm trên tay.
Khóe môi Cố Minh Châu cong lên, cô đưa tay xoay ngược bản báo cáo trên tay anh lại: “Cầm ngược rồi này!”
Nói đoạn, cô liền mím môi nín cười, cậu cả nhà họ Dung giận quá hóa thẹn, bèn quẳng đống giấy tờ xuống, đứng bật dậy. Cố Minh Châu vội vã ôm ghì lấy anh: “Chúng mình đi đăng ký đi, ngay và luôn!”
Chiếc đồng hồ cây dạng cổ đang đứng lặng lẽ trong văn phòng vang lên từng tiếng tích tắc khe khẽ.
Cố Minh Châu ngả vào lòng anh, hơi thở ấm áp vờn quanh cằm anh. Dung Lỗi cúi xuống nhìn cô - anh thấy bóng mình phản chiếu trong đôi đồng tử dịu dàng hiền hòa ấy, trải qua tám năm sóng gió, nụ cười vẫn rực rỡ tựa như lần đầu tiên họ gặp gỡ.
Ai đó bỗng thấy cuộc đời sao mà mỹ mãn quá.
“Cố Minh Châu,” Hồi lâụ sau, anh cúi xuống áp môi mình lên môi cô, gặm lấy gặm để, chứng tỏ anh đã đầu hàng, “Em đúng là cái đồ... đáng ghét!”
Lòng bàn tay anh nóng ran, mơn man trên bờ eo. Cố Minh Châu rên lên, đưa nhẹ đầu lưỡi ra đón lấy hơi thở nóng bỏng của anh, họ cùng nhau chia ngọt, sẻ bùi.
“Thưa giám đốc Dung, đến giờ cậu nhà tan học rồi ạ.” Trong phòng không có tiếng người đáp lại, thư ký bèn gõ cửa mấy lần liền.
Dung Lỗi đành ghìm ham muốn của mình lại. Anh cắn vào đôi môi mọng đỏ ướt át ấy một phát, rồi chỉnh lại áo quần cho cô. Cố Minh Châu đắm đuối hôn trả anh thế rồi hai người lại bắt đầu quấn quýt lấy nhau.
Phải mất một lúc lâu sau mới thấy cả hai ló mặt ra khỏi văn phòng.
“Cộ gọi về nhà bảo tôi có việc đột xuất không đón Dung Dịch được.”
Dung Lỗi gõ xuống bàn thư ký, mỉm cười dặn dò. Tay Cố Minh Châu bị anh giữ rịt, chỉ biết nín lặng đứng cạnh bên.
Đã bao giờ bạn từng thử kéo tay một người mà bạn muốn lấy làm chồng, hoặc lấy làm vợ, hai người chạy băng băng trên con phố tấp nập nhất trong thành phố chưa?