ngọt bảo cháu qua bà bế, “Cháu bà mỗi ngày một lớn, bà sắp không bế nổi rồi nàyl”
Dung Dịch lập tức cười tít mắt, xun xoe bảo, “Bà nội nấu toàn đồ ngon nên Dung Dịch mới mau ăn chóng lớn!”
“Chao ôi, thằng cháu bà.” Mẹ Dung Lỗi thơm chụt mấy cái lên má Dung Dịch. Nhìn cảnh ấy, Cố Minh Châu chợt nhớ tới bà ngoại, cầm lòng không đặng nỗi cảm thương.
Ba người ngồi xuống ghế sofa nói chuyện, mẹ Dung Lỗi kéo tay Minh Châu, bùi ngùi bảo, “Sao mới ba ngày không gặp mà cằm con đã nhọn hẳn ra thế này!”
Cố Minh Châu cười, “Chắc Dung Dịch béo hết cả phần của con rồi, bác xem mông nó núng nính thế này cơ mà!”
Dung Dịch dẩu môi ra chiều khó chịu. Bà Dung nhéo môi nó, đoạn bảo Cố Minh Châu: “Hôm nay con ở đây ăn cơm nhé, bác làm mấy món bồi bổ cho con!”
Cố Minh Châu đang mải nghĩ sao mãi chưa thấy Dung Lỗi về nên bụng dạ cũng chẳng thiết ăn uống, song cô vẫn gượng cười, “Bác làm món canh gà hoành thánh bác nhé! Con thèm món đó quá.”
“Ừ, ừ, ừ! Món tủ của bác đấy!” Mẹ Dung Lỗi mừng rơn, bà ừ mấy câu liền. Thân là bậc bề trên, đã bước sang cái tuổi “cho nhiều hơn nhận”, có thể đỡ đần hộ con cháu âu bà cũng thấy mừng, “Ơ thế Dung Lỗi đâu? Nó không qua chỗ con à, sao hai đứa không về cùng nhau?”
“Anh ấy... có việc đột xuất, tối mới về ạ.” Nói đến đó tự nhiên Cố Minh Châu lại sinh ra bực dọc.
“Vậy con lên gác nghĩ ngơi trước đi, về phòng nó chợp mắt một lát đã. Bác ra chợ mua rau, bao giờ đến bữa, bác gọi con! Thằng cháu bà ngoan, không quấy mẹ nữa, cháu lên thư phòng chơi với ông nội nhé!”
“Vâng!” Dung Dịch ngoan ngoãn buông mẹ ra rồi ôm đồ chơi chạy rầm rầm về phía phòng đọc sách.
Bữa cơm bày biện thịnh soạn, nhà Dung Lỗi ai cũng nhiệt tình quan tâm Cố Minh Châu, về phần Dung Dịch, kể từ sau buổi tối hai bố con trút bầu tâm sự đến nay, thằng bé tỏ ra chững chạc hơn, mấy lần nó còn gắp thức ăn cho mẹ. Cả nhà hòa thuận vui vẻ, không khí quây quần ấm cúng.
Mãi chưa thấy Dung Lỗi về, cũng chẳng có lấy một cuộc điện thoại dặn dò. Cố Minh Châu đành miễn cưỡng cười nói với người trong nhà, ăn cầm chừng mười miếng hoành thánh.
Cơm nước đâu vào đấy, cô đưa Đá nhỏ về nhà Dung Lỗi. Tắm rửa, dỗ con lên giường đi ngủ xong, cô cũng đi ngâm nước nóng, suýt thì ngủ quên trong đó, lê lết đến tận bảy rưỡi mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh đâu.
Bụng dạ chộn rộn như bị mèo cào, Cố Minh Châu sốt ruột bốc điện thoại gọi cho anh nhưng anh lại tắt máy. Cô chẳng thiết ngủ nghê, ngồi đóng đô ở phòng khách, mình mẩy run lẩy ba lẩy bẩy vì lạnh.
Tám giờ năm phút, cuối cùng thì tiếng chìa khóa lạo xạo cũng chịu vang lên. Tim cô giật thót, kéo theo đó là cơn giận từ từ ùa đến.
Dung Lỗi bước vào nhà, thấy vẻ mặt nặng như chì của cô trên ghế sofa, vừa thay dép, anh vừa bảo: “Sao em chưa ngủ à?”
“Tại sao anh lại tắt máy?” Cố Minh Châu đáp lại câu hỏi của anh bằng một câu căn vặn, giọng điệu hằm hè.
Dung Lỗi lấy điện thoại ra xem rồi bảo: “Ờ... hết pin rồi.”
Có điều trong con mắt hằn học của cô thì rõ là anh đang giả vờ giả vịt.
Anh thay xong dép liền đứng lên, tiếc thay đón tiếp anh lại là một cái gối ôm lao vút đến. Dung Lỗi giật lùi về sau đỡ cái gối, cầm nó trên tay, anh dở khóc dở cười nhìn thủ phạm đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa, “Em sao thế?”
Vẫn biết giữa bọn họ không xảy ra chuyện gì, nhưng cô vẫn thấy khó chịu, khó chịu kinh khủng.
Dung Lỗi cầm cái gối, lại gần ngồi xuống cạnh cô. Anh véo yêu vào đùi cô, “Sao nào? Ghen à?”
Câu nói của anh khiến Cố Minh Châu nhảy chồm lên như một con mèo xù lông, cô sấn sổ lao vào anh đòi “ăn thua đủ”. Sau hai phát đánh, Dung Lỗi bực mình kìm cô lại, chân tay kết hợp đè nghiến con mèo hoang đang lồng lộn này xuống, “Em không thể đổi cách biểu lộ nào dịu dàng hơn được à? Anh mà có lỡ tay làm em bị thương thì biết ăn nói làm sao?”
Cố Minh Châu sừng sộ trợn mắt. Cô cả nhà họ Cố lại trở về với cái tính nóng nảy bộp chộp cố hữu rồi đây, “Bỏ, tay, ra.”
Dung Lỗi nửa cười nửa không nhìn cô, vòng tay vẫn siết chặt.
Hai người mải giằng co qua lại, căn phòng chỉ mới vừa yên tĩnh được một lúc, lát sau bỗng vang lên tiếng trẻ con đầy e dè khiến cả hai giật thót mình: “Bố mẹ đang làm gì thế?”
Trong bộ áo ngủ liền thân có in hình bò sữa ở yếm quần, thằng bé xuất hiện lù lù trước cửa phòng ngủ, mắt nhắm mắt mở nhìn hai bậc phụ huynh đang xoắn lấy nhau trên ghế sofa.
Dung Lỗi vội vàng buông Cố Minh Châu ra. Cố Minh Châu cũng ngượng ngùng, hậm hực quay mặt đi. Anh đành đứng lên, bước đến bên con trai, quỳ xuống kéo tay nó hỏi, “Bố mẹ làm con giật mình à?”
Dung Dịch nhìn bố, rồi lại nhìn sang bà mẹ đang sưng sỉa mặt mày, “Bố mẹ đang cãi nhau à? Sao lại cãi nhau?”
Dung Lỗi đăm chiêu, sắp xếp câu chữ trong đầu rồi bảo, “Thỉnh thoáng ở trên lớp, mọi người làm bài ra đáp án khác nhau nên mới phải tranh luận, người lớn cũng vậy, thỉnh thoảng gặp chuyện bất đồng quan điểm thì cùng nhau, tranh luận. Chuyện này rất đỗi bình thường, thế nên gia đình nào cũng có, đây là chuyện hết sức bình thường, con hiểu không?”
Dung Dịch như vỡ lẽ, nó gật đầu nói, “Con biết rồi. Vậy bố mẹ nhỏ tiếng thôi nhé!”
“Chúc bố mẹ ngủ ngon.” Giọng thằng bé líu lại bởi cơn buồn ngủ díp mắt, thế rồi nó ngoe nguẩy cái mông tròn mũm mĩm bò đi ngủ.
Bị thằng bé cắt ngang giữa chừng, cả hai quay ra nhìn nhau có vẻ thẹn thùng. Dung Lỗi thở dài rồi vươn tay ôm chầm lấy cô nàng rõ mười mươi là đang ghen, Cố Minh Châu lạnh lùng hất anh ra, đoạn đứng dậy toan quay người bỏ đi.
Đương nhiên là Dung Lỗi phải đuổi theo rồi.
Thư phòng lặng ngắt như tờ, cô không ở đây. Gian phòng nhỏ kế bên có tiếng động khe khẽ. Anh đẩy cửa bước vào, thấy Cố Minh Châu đang rầu rĩ buộc gọn tóc tai. Trên mặt bàn làm việc trước mặt cô là một bộ váy cưới còn dang dở.
Đám cưới của Cố Yên đã cận kề ngay trước mắt, váy cưới của con bé đã bảo sẽ để Cố Minh Châu tự tay may.
Dung Lỗi lại gần giúp cô buộc lỏng phần tóc đằng sau. Cô không chịu, vùng khỏi tay anh rồi đi thẳng đến bên bàn, cầm bút chì lên và bắt đầu sửa sang bản thiết kế, như thể xung quanh vắng tanh chẳng có một ai.
Ngón tay anh vẫn còn sót lại cái cảm giác mềm mại trơn trượt khi tóc cô lướt qua, đoạn nhìn sang khuôn mặt nghiêng nghiêng đang chăm chú cắt may của cô ấy, dường như thời gian đang lội ngược dòng, quay về cái thời mà họ mới quen nhau.
“Thực ra lần đầu tiên thấy Fay, anh cũng có cảm giác ấy, lúc đó anh nghĩ tính con bé này quen ghê. Sau này mới biết là em gái em. Giống em thật đấy.” - Dung Lỗi bất ngờ lên tiếng cảm khái.
Đang bận đính hạt cườm lên áo cưới, chiếc dùi trên tay cô bỗng khựng lại, “Anh muốn nói gì?” Cô đặt đồ đạc xuống, ưỡn thẳng lưng, nhìn chằm chằm vào mắt anh, “Thích cải tà quy chính, đi theo tiếng gọi của tình yêu chứ gì?”
Dung Lỗi mỉm cười, lòng đã sẵn tính toán. Nụ cười anh đập vào mắt Cố Minh Châu... sao lại đáng ghét thế không biết.
Cố gắng kìm nén cái ý muốn phi thẳng chiếc dùi vào mặt anh, thay vào đó, cô cáu kỉnh cầm đống bản thảo gần đó lên đập bộp xuống đất, mắt long lên sòng sọc, “Em đang nói chuyện với anh đấy!”
“Trong mắt anh còn ai sáng chói hơn em?” Trong vẻ dịu dàng của anh thoáng chút nịnh bợ.
Cố Minh Châu đã hơi xuôi xuôi, nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười khẩy, “Tiểu Hạ trẻ trung xinh đẹp, hai người ở bên nhau đã sáu năm, anh có đổ rầm trước con bé thì em cũng chẳng lấy làm lạ.”
Dung Lỗi sán lại gần, ôm chầm lấy cô, “Ôi trời ơi, nói thật là anh thấy thích nhìn em lúc ghen lồng ghen lộn đấy!”
“Cút đi!”
“Yên nào!” Dung Lỗi cười nói oang oang, “Em mà khiêu khích anh là anh giải quyết luôn em bây giờ!”
Mắt cô bừng bừng tóe lửa, đáng yêu đến nỗi làm anh phải cúi xuống hôn chụt lên môi cô, “Anh mà trốn tránh thì bà chị tốt bụng là em lại trách anh hời hợt không quan tâm đến em nó. Còn anh đi an ủi con bé với tư cách là ông anh rể tử tế thì em lại ghen bóng ghen gió. Em nói xem, như thế có phải kiểu gì em cũng nói được không hả?”
“...Nhưng anh cũng phải tranh thủ gọi điện về chứ!”
“Trước mặt Fay mà anh lại bảo, Minh Châu ơi anh không về ăn cơm đâu, em và con cứ ăn trước đi, nói thế ấy hả?”
“... Chỉ giỏi cãi!”
Dung Lỗi phá lên cười, tinh thần anh như phấn chấn hơn hẳn. Kể từ lúc bước chân vào nhà, bắt gặp vẻ mặt hằm hè của cô, tự nhiên thấy vui vui lạ, “Lừa em làm gì, điện thoại hết pin thật mà. Mấy hôm em vắng nhà, anh toàn phải ngủ một mình, người buồn bực bứt rứt nên cũng quên béng phải sạc điện thoại.”
Cố Minh Châu bĩu môi, hừ mũi, rõ ràng vẫn chưa tin lắm.
Dung Lỗi cười ngặt nghẽo, “Ờ thì... được rồi, anh xin được thú thực, đúng là anh cố tình khiêu khích làm em ghen. Tai nghe chỉ là phù phiếm, mắt thấy mới là hiện thực, anh chỉ muốn xem xem, Ỉn con yêu anh nhiều thế nào mà thôi.”
“Bỏ cái tay xấu xa đang sờ mó, bỏ vuốt của anh xuống!” Cố Minh Châu giận điên lên được. Nói chẳng được anh, cô đành đẩy anh ra rồi hậm hực cúi đầu, quay phắt người.
Nhưng Dung Lỗi nào chịu buông tay, anh ghì cô vào lòng, liếm khóe môi, bắt đầu giở trò cợt nhả, “Muốn biết gì thì cứ hỏi thẳng anh, Minh Châu này, em nên học cách mở lòng. Thẳng thắn với người yêu thôi, chứ có phải chuyện gì khó khăn to tát đâu.”
“Fay buồn lắm, anh nán lại đó lâu là bởi con bé cứ rấm rứt khóc suốt. Sau đó, bọn anh nói chuyện, anh dẫn con bé đi ăn tối và tiễn về tận nhà, thành thử anh mới bị muộn. Điện thoại hết pin thật, mà không có em cạnh bên làm anh mất ngủ cũng thật luôn.”
“Vậy... hai người đã nói gì?” Cuối cùng thì cô cũng thốt được ra câu đó.
“Anh nói với Fay một số chuyện thật lòng.” Tường trình sự việc đúng là thế mạnh của Dung Lỗi, “Fay rất giống em ngày xưa, con bé có tài, có ước mơ. Còn hai chúng ta, dù bây giờ đã đủ khả năng... nhưng tiếc thay chẳng còn mơ mộng gì nữa. Hễ gặp Fay là anh lại thấy tiếc cho hai đứa, thành thử anh rất muốn giúp đỡ con bé. Đấy, chỉ thế thôi, vì anh từng nghĩ sẽ lợi dụng con bé để chọc tức em nên có lẽ việc anh gọi Fay về là chút cỏn con mập mờ duy nhất giữa anh và Fay, ngoài ra chẳng còn gì. Em đừng nói những chuyện kiểu như thế thân hay khỏa lấp này nọ, nói thế là sỉ nhục con bé. Huống chi, nếu có ai thế chỗ được em, thì mấy năm qua anh đã chẳng khổ.”
Anh nói có tình có lý quá, đâm ra Cố Minh Châu thấy chột dạ, trong lòng buộc phải thừa nhận, rõ ràng là mình vô lý. Miệng anh nói lời chân thành, kết hợp với động tác chăm chút của đôi tay, khiến cơ thể cô như tê dại hẳn đi, có cảm giác ướt át hơn. Cô vươn tay ôm chầm lấy anh, miệng câm như hến, không nửa lời bắt bẻ.
Dung Lỗi thơm lên cần cổ cô, song thấy vậy không đã ghiền, anh bèn bế cô ngồi lên bàn. Tay đỡ hai bên hông, anh trao cô những nụ hôn tràn trề sự ướt át. Cố Minh Châu có ý lảng tránh, anh cũng không cưỡng ép. Nhưng kệ cô bối rối né tránh, anh vẫn ung dung truy đuổi đến cùng.