n phòng, sau đó lấy tất cả quàn áo đưa đến tiệm giặt là, rồi đi làm.
Cô không kiểm tra xem túi quần Kiều Trạch có cái gì không nữa, nhưng người chủ cửa hiệu giặt là lại gọi cô lại: “Cô Kiều, đây là hoa tai của cô phải không?”
Bước chân Tả Á chợt dừng lại, từ từ xoay người lại, thấy ông chủ mập mạp đang cầm trong tay một chiếc hoa tai bằng kim cương, phát ra ánh sáng lóng lánh khiến mắt cô đau nhói, đó không phải là hoa tai của cô. Cô đi tới, thẫn thờ nhận lấy chiếc hoa tai: “Cám ơn!” Nói xong liền xoay người rời đi.
Tả Á ngồi ở trên xe buýt, tự hỏi cô còn có thể bình tĩnh sao? Kiều Trạch nói là đến công ty, nhưng, xem ra sự thật là anh ấy không đến công ty, cả đêm không về, vậy anh đã đi đâu? Trừ chỗ của Tình Văn, cô không biết chỗ nào khác nữa.
Tại sao anh lại nói dối cô, vì, muốn che giấu sự thật gì sao?
Cô ghét mình như vậy, đa nghi, đố kỵ, như một người phụ nữ hay ghen, trong lòng thấp thỏm, lên lên xuống xuống, đứng ngồi không yên. Sao cô lại đột nhiên mất bình tĩnh như vậy…….? Tới công ty, lúc làm việc Tả Á không thể nào chuyên tâm được, cố nhịn đến lúc nghỉ trưa, Tả Á do dự hồi lâu mới dám bấm số điện thoại của Kiều Trạch: “Kiều Trạch…….”
“Sao thế?” Giọng nói trong trẻo của anh từ bên kia truyền đến, rất có tinh thần, hình như anh đã tỉnh ngủ rồi.
Tả Á im lặng hồi lâu cuối cùng lấy hết dũng khí hỏi: “À, em chỉ muốn biết anh đã dậy chưa thôi, còn đau đầu không?.”
“Không được uống đồ lạnh, không được ăn cay .” Giọng điệu hàn nhạt, nhưng cũng không khác gì ra lệnh xuyên qua điện thoại, Tả Á như thấy được gương mặt lạnh lùng của anh, đôi môi mỏng cũng phối hợp mấp máy dặn cô không được làm cái này làm cái kia…….
“Em biết rồi, có chuyện…….”
“Tan làm anh sẽ đến đón em.”
“Kiều Trạch, hôm qua anh qua đêm ở công ty sao?”
Kiều Trạch ở đầu dây bên kia chợt im lặng, sau mới nói: “Đừng nghĩ lung tung, anh phải đi họp đây1″ Hai người cứ như vậy mà cúp điện thoại, Rốt cuộc Tả Á cũng không còn bụng dạ nào mà ăn cơm nữa, anh không trả lời cô, hay là không thể trả lời. Tả Á buồn bã vuốt vuốt đầu của mình, không được suy nghĩ lung tung, không được suy nghĩ lung tung, nhưng lòng cô lại rối như tơ vò rồi.
Buổi chiều giờ tan ca, Kiều Trạch tới đón cô, suốt đường đi hai người luôn im lặng, xe về đến chung cư thì dừng lại trước cửa, Tả Á vẫn ngồi mất hồn trên xe. Kiều Trạch thấy vậy liền đưa tay nắm lấy cằm của cô, đôi mắt đen lành lạnh nhìn cô: “Đang suy nghĩ lung tung cái gì đó, hả?”
“A…….Không có gì.” Tả Á hoàn hồn mới nhận ra đã về đến nhà, vội quay đầu đi chỗ khác, mở cửa xuống xe.
Cơm tối hôm nay là Kiều Trạch làm, Tả Á có chút hứng thú nào mà ăn cơm, mặc dù cô rất muốn nể mặt anh, ăn nhiều một chút, nhưng ăn được hai chén thì cô không ăn nổi nữa rồi. Cô ngẩng đầu lên đối mặt với ánh mắt bất mãn của Kiều Trạch: “Em ăn no rồi, thật đó!”
“Lại đây.” Anh cau mày, vươn cánh tay bảo cô lại gần anh. Tả Á đành phải đứng dậy đi tới, cánh tay dài của Kiều Trạch duỗi ra ôm cô vào trong lòng, đặt cô ngồi trên đùi anh, cầm cái muỗng múc cơm và mấy món ăn đưa vào miệng cô, lạnh mặt nói: “Sau này em phải ăn đúng khẩu phần cho anh.”
Ăn cơm cũng bắt đủ khẩu phần nữa, Tả Á thiếu chút nữa nghẹn họng.
“Trong vòng một tháng phải tăng năm cân.”
Lần này Tả Á thực sự mắc nghẹn, Kiều Trạch để cái muỗng xuống vỗ lưng Tả Á, đưa đến một chén xanh, Tả Á vội vàng uống một hớp canh, mới nuốt trôi cơm xuống được. Lần trước đẻ non cô đã gầy đi rất nhiều, thời gian lâu như vậy rồi mà cô cũng không tăng cân lại được, mặc dù mỗi ngày Kiều Trạch đều bắt cô ăn cơm, nhưng có lẽ là cô không thể phát triển được nữa, cô đã ăn rất nhiều, uống cũng rất nhiều rồi, thật sự nếu cô không thể tăng cân, có lẽ Kiều Trạch sx bắt cô một bữa cơm phải ăn hai chén, ba chén, bốn chén…….cứ tăng lên như vậy thì thực sự rất khủng bố.
Vẻ mặt Tả Á sợ hãi, đáng thương nói: “Chuyện này không thể miễn cưỡng được! Anh đừng ép em như vậy.”
Ngay lúc Tả Á muốn phản kháng, thì tiếng chuông cửa lại đột nhiên vang lên rồi, cứu tinh, là cứu tinh. Tả Á vội nhảy dựng lên định đi mở cửa, Kiều Trạch lại đứng dậy ấn cô xuống chỗ của mình: “Ăn cơm cho xong đi.”
“Khách đến mà em cứ ngồi ăn như vậy rất không phải phép nha.” Tả Á không nghe lời anh, cũng không nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Kiều Trạch nữa, vội chạy lên trước Kiều Trạch đi ra mở cửa, trên mặt vẫn còn nụ cười cảm kích, muốn dành cho người ngoài cửa đã cứu cô thoát khỏi sự ngang ngược của Kiều Trạch, nhưng trong nháy mắt mở cửa ra, nụ cười của Tả Á liền cứng lại.
“Chị dâu, anh, quấy rầy hai người rồi.”
Tả Á đứng sững người trước cửa, như không muốn để cho Tình Văn bước vào, hoặc là trong lúc bất ngờ cô đã mất phản ứng, trong đầu toàn là hình ảnh Tình Văn và Kiều Trạch ở trong khách sạn kia, cho đến khi Tình Văn mỉm cười nói: “Chị dâu, em có thể đi vào không?”
Cô không thể nói không cho vào được, Tả Á không nói gì, tránh sang một bên, Tình Văn vào nhà, rồi tự nhiên đi vào phòng khách giống như đây là nhà cô ta vậy.
Đúng lúc Kiều Trạch vừa từ phòng ăn đi ra, nhìn thấy Tình Văn, sắc mặt của anh lập tức biến đổi, con ngươi trở nên lạnh lẽo vô cùng, “Có chuyện gì sao?” Anh lạnh lùng hỏi, vẻ mặt lạnh lùng, dưới ánh đèn càng thêm vẻ lạnh lẽo.
Khuôn mặt Tình Văn thản nhiên như không có chuyện gì nói: “À, em tới chỉ là muốn hỏi, anh có nhìn thấy chiếc hoa tai của em không, hôm qua em không biết đã để lung tung ở đâu đó, đó là di vật của mẹ em, cho nên em muốn hỏi, anh có thấy ở đâu không?”
Một tay Kiều Trạch chợt nắm chặt lấy cổ tay, ánh mắt tràn đầy sự lạnh lẽo: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?” Nói xong liền lôi cô ta đi ra, toàn thân lạnh băng tràn đầy sự tức giận, sắc mặt lạnh lẽo kinh người.
Tình Văn hất tay Kiều Trạch ra, cười lạnh: “Anh à, em chỉ tìm hoa tai của mình thôi mà, bởi vì nó rất quan trọng với em. Cả ngày hôm qua em chỉ ở cùng với anh, nếu như anh không thấy, như vậy thì thôi, đâu cần phải nổi giận như vậy chứ?”
Bàn tay Tả Á đưa đến trước mặt Tình Văn, đặt một vật vào lòng bàn tay cô ta, Kiều Trạch và Tình Văn nhìn lại, thấy đó là một chiếc hoa tai bằng kim cương đang lóe sáng, trái tim Kiều Trạch đập hẫng một nhịp, sắc mặt của Tình Văn có chút khó coi, chỉ có gương mặt Tả Á là bình tĩnh, thậm chí mang theo sự áy náy mà mỉm cười, nói với Tình Văn: “Đây là vật cô muốn tìm đúng không? Vốn dĩ Kiều Trạch nói tôi đem trả cho cô, nhưng bởi vì tôi đi làm không có thời gian, nên chưa kịp đi, à, đúng rồi, cái này cũng là của cô đúng không?” Tả Á lại đặt thỏi son môi màu hồng đặt vào trong tay Tình Văn, “Cô còn mất thứ gì nữa không? Kiều Trạch chỉ đưa cho tôi hai thứ này thôi.”
Tình Văn nhìn bộ dạng mỉm cười tít mắt của Tả Á, cô ta nắm chặt chiếc hoa tai và thỏi son trong tay, trong lòng vô cùng căm tức, cuối cùng cười lạnh nói: “Đồ đã tìm được rồi, vậy thì tôi cũng đi đây, không quấy rầy nữa.”
Tình Văn đi giày cao gót, ngước đầu, tỏ vẻ kiêu ngạo, rồi xoay người đi nha.
Thân thể Tả Á khẽ run, làm lộ ra tâm trạng thực sự lúc này của cô. Lúc cô xoay người định đi vào phòng ngủ, eo lại bị một lực lớn kéo lại, thân thể ngã vào lồng ngực ấm áp của Kiều Trạch, nhưng, tại sao cô cảm thấy ngực của anh không hề ấm áp nữa?
“Anh và cô ta không có chuyện gì, Tả Á, tin tưởng anh.” Lòng Kiều Trạch đang vô cùng lo lắng và sợ hãi, giọng nói lạnh lùng vội vàng cam kết với Tả Á, muốn giải thích.
Tả Á quay đầu lại nhìn Kiều Trạch, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, “Em có thể tin tưởng anh và cô ta không có gì, nhưng, em muốn biết, tại sao anh lại nói dối em?”