“Buông tôi ra, tôi không muốn đến cục cảnh sát, không muốn đi!” Tả Á cố sức giãy giụa, luốn cuống đẩy người cảnh sát bên cạnh ra, nhưng mà người cảnh sát này nhất quyết không chịu buông cô ra. Tả Á quýnh lên cắn vào tay cảnh sát, cảnh sát bị đau, lới lỏng bàn tay, Tả Á thừa lúc đẩy anh ta, không để cho anh ta ngăn con đường của cô, nhưng ánh sáng quá mờ, cầu thang cũng chưa sửa xong, Tả Á không khống chế được lực đạo, người cảnh sát kiakhông giữ được thăng bằng mà ngã xuống bậc thang.
Tả Á bị nhốt, nhưng không phải ở Cục Công An, mà là ở bệnh viện tâm thần, cô bị giam trong một căn phòng nhỏ bài trí rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường. Tả Á khóc lóc, kêu la, bàn tay nhỏ bé không ngừng đánh lên cửa, cô kêu muốn bọn họ thả cô ra ngoài, nhưng không một ai thèm để ý cô cả, bởi vì ở gian phòng bên cạnh cũng có tiếng kêu la ầm ĩ, gào thét đòi ra ngoài, không muốn ở chỗ này.
Nỗi sợ hãi bao phủ lấy cô, đây không phải là lần đầu tiên vào nơi này, mấy tháng trước, cô đã từng bị nhốt một lần rồi. Nguyên nhân là bởi vì ngày đó khi cô vừa về đến nhà sau khi tan ca đã tận mắt chứng kiến một người đàn ông dùng gối đầu làm người chị em ở cùng với cô chết ngạt, người chị em đó quần áo xốc xếch nằm ở nơi đó, không có một chút dấu hiệu của sự sống nào.
Tả Á báo cảnh sát, cuối cùng cô và người đàn ông kia đều bị cảnh sát dẫn tới cục, Tả Á nhận thấy hình như cảnh sát có quen biết với tên đàn ông giết người đó, nhưng cũng không để cho Tả Á kịp suy nghĩ gì thêm, cô đột nhiên bị bắt giam, bị nhốt vào trong một gian phòng nhỏ trong cục.
Những người ở đó không cho phép cô tiếp xúc với bên ngoài, không cho phép cô rời đi, không cho phép cô nói lung tung, giống như ngồi tù vậy. Cô tức giận, nóng nảy, dựa vào cái gì mà giam giữ cô, dựa vào cái gì chứ. Cô muốn đi ra ngoài, rời khỏi nơi này, nhưng mà, cô phải còn đứa con, không được để cho mình bị kích động, cho nên cô nhẫn nại.
Nghĩ đến người chị em cùng phòng bị người hại chết, lòng của Tả Á quặn lên từng cơn, người chị em cùng phòng đó là một cô gái xinh đẹp hoạt bát, mới vừa tốt nghiệp đại học, có không ít người theo đuổi, cũng có rất nhiều tiền, nhưng mà, cô ấy vẫn rất kiên cường, cô thích một người đàn ông, cho dù người nhà lại không đồng ý cô ấy vẫn cố chấp không từ bỏ.
Gã đàn ông giết người kia có lẽ nào là người theo đuổi cô mà không được nên mới cưỡng ép cô, sau đó giết cô? Lòng của Tả Á vô cùng buồn bực, buồn vì cái chết của người bạn cùng phòng, không nhịn được mà khóc rống lên, ngày đó cô mang thai, người bạn đó đối xử với cô rất tốt, rất tốt, nhưng mà, chỉ trong nháy mắt, cô ấy đã mất đi sinh mạng.
Tả Á nghĩ đi nghĩ lại, không hiểu sao mình lại bị giam giữ, cô không biết tại sao mọi chuyện lại biến thành như vậy, mơ hồ cảm thấy chuyện này có chút gì đó không đúng. Cô cứ như vậy đợi ở đó mấy ngày, cuối cùng kết quả kiểm tra thi thể của người bạn cùng phòng là do sốc thuốc mà chết, mà Tả Á cũng được thả ra.
Sau khi Tả Á trở lại chỗ ở, người nhà của cô gái cầu xin Tả Á ra tòa làm chứng, Tả Á đồng ý, kẻ giết người thì phải đền mạng, người đàn ông kia phải chịu trách nhiệm trước pháp luật vì chết của cô gái kia. Nhưng mà, một ngày kia cô đến bệnh viện khám thai, lại bị người ta nói cô bị tâm thần, sau đó cô bị cưỡng ép nhốt vào bệnh viện tâm thần.
Cứ như vậy cô bị ngăn cách với bên ngoài, bị giam ở bệnh viện tâm thần, mãi cho đến khi sắp sinh con, cô mới được thả ra, mà lúc này, người nhà của cô gái cũng không còn ý định tố cáo nữa. Không tố cáo sao? Tả Á biết mình đã chọc tới người không nên chọc.
Sau đó Tả Á sinh con, thân thể đứa nhỏ vẫn luôn không khỏe, cô muốn đợi cho con khỏe mạnh hơnmột chút sẽ rời khỏi nơi đó, trở về nhà, nhưng mà, có một đêm cô tỉnh lại đột nhiên không thấy con mình đâu nữa, hẳn là đứa nhỏ bị bắt cóc đi rồi, cô hoảng sợ đi khắp mọi nơi tìm kiếm người đã mang con cô đi, nhưng mà, không có, không tìm thấy tung tích con, cuối cùng cô chọn cách báo cảnh sát.
Nhưng khi cô về đến nhà, lại thấy con cô đang nằm ở trên giường ngủ say. Chuyện này thực sự rất khó hiểu, hơn nữa cục cảnh sát có người đã từng nhìn thấy cô, biết cô từng bị giam trong bệnh viện tâm thần, nên cho rằng bệnh tâm thần của cô lại phát tác.
Tả Á không khỏi có chút nghi hoặc, chẳng lẽ mình thật sự không bình thường ư, rõ ràng cô không nhìn thấy con mình đâu nữa cả, tại sao đứa nhỏ lại đột nhiên xuất hiện, nhưng mà, niềm vui sướng khi mất mà lấy lại khiến cô không suy nghĩ nhiều đến nữa. Cô chỉ mơ hồ cảm thấy chuyện này có cái gì rất kì quái cho nên quyết định nhanh chóng rời khỏi thành phố này, trở về nhà.
Thế nhưng, ngày hôm đó, lúc cô chuẩn bị rời đi, con cô lại bị người ta bắt cóc, cô bị đánh đến bất tỉnh ở trên đường, sau khi tỉnh lại đã không thấy con mình đâu nữa, trong lúc đang vô cùng hoảng loạn định báo cảnh sát cô lại nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại lạ.
Người kia nói nếu cô muốn chuộc con mình về phải đưa cho hắn một trăm vạn, nhưng cô đâu có nhiều tiền như vậy, cô nói với bọn cướp, cô không có tiền, cô chỉ là một người mẹ đơn thân, nhưng người đàn ông bên đầu kia điện thoại dường như biết cô rất rõ, hắn biết cô đã từng kết hôn, biết người chống trước của cô là một người giàu có, muốn cô đi lấy tiền của Kiều Trạch.
Cô nói với bọn cướp, cô đã ly hôn rồi, Kiều Trạch sẽ không cho cô tiền đâu, cầu xin bọn cướp thả con cô ra. Nhưng kẻ bắt cóc kia giống như bị điên vậy, cảm thấy đùa bỡn cô, làm cho cô sốt ruột thì sẽ thấy rất vui vẻ.
Anh ta bắt cô làm theo lời anh ta, nếu không sẽ không được gặp con mình nữa, mà yêu cầu đầu tiên của anh ta chính là muốn cô và Kiều Trạch tái hôn, sau đó lấy tiền của Kiều Trạch. Tả Á nói, cô có thể nghĩ cách gom góp tiền, nhưng tên kia lại nói đây là quy tắc của trò chơi, cô phải làm theo quy tắc của anh ta, nếu không trò chơi này sẽ không thể chơi nữa, hơn nữa hắn còn đe dọa không cho cô báo cảnh sát, bằng không đừng trách hắn lòng dạ độc ác.
Nhưng cuối cùng Tả Á vẫn đi báo cảnh sát, nhưng mà lần này cô lại bị cho rằng mắc bệnh tâm thần, hơn nữa còn phải đợi ở đó 48 giờ để lập hồ sơ nữa. Bọn bắt cóc nói cô đi thành phố X ngay trong hôm nay, Tả Á đành bất đắc dĩ bất chấp tất cả mua vé máy bay đi tới thành phố X, nhưng không ngờ…..
Hiện tại cô lại bị giam ở nơi này với lí do bệnh tâm thần của cô phát tác, đánh lén cảnh sát, khai báo sai sự thật, cô hoàn toàn là người không bình thường. Lần này Tả Á không biết mình sẽ bị giam bao lâu, cô đã mất hoàn toàn liên lạc với bên ngoài, trong lòng cô tràn đầy lo lắng cho con mình, lo lắng mình làm cách nào để có thể ra khỏi nơi này, làm thế nào có thể bắt được liên lạc với người nhà.
Cô cứ như vậy mà đánh mất con, đứa con mà cô dùng mười tháng hoài thai sinh ra, con của cô mới chỉ ra đời được bốn tháng, đứa con mà cô xem như toàn bộ sinh mạng mình cứ như vậy mà đột nhiên biến mất khỏi thế giới của cô.
Tả Á cảm thấy cuộc đời của cô đã đến tận cùng rồi, đen tối đến mức cái gì cũng không nhìn thấy được. Nếu như ngay từ đầu khi trở về cô báo cảnh sát, nếu như ngay từ đầu cô nói cho Kiều Trạch biết, mọi chuyện có xảy ra như thế này không?
Nhưng mà, cô cũng rất sợ nếu báo cảnh sát con cô sẽ bị giết, cô nghĩ chỉ cần cô nghe theo lời bọn cướp là có thể chuộc con về, nhưng mà, mọi chuyện vốn không dễ dàng như vậy, mọi chuyện xảy ra đến nước này khiến cô thực sự không thể chịu đựng nổi nữa rồi.
Nước mắt cô đã cạn, lòng của cô cũng đã héo khô rồi, cô…..thậm chí còn không đặt cho con cô một cái tên, chỉ thích gọi con là Tiểu Bảo, là bé cưng của cô, là tâm can bảo bối của cô. Nhưng mà, bé cưng của cô đã đi nơi nào, con của cô đang ở nơi nào.
Cô cảm thấy mình sắp điên rồi, sắp phát điên lên rồi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, cô sợ mình không còn cơ hội nhìn thấy con mình nữa, cứ tiếp tục như vậy cô thật sự sẽ phát điên lên mất. Tả Á khổ sở khóc lóc, ngã quỵ xuống mặt đất, hai tay ôm chặt lấy thân thể của mình. Lần đầu tiên cô cảm thấy được cái thế giới này thì ra lại có nhiều chuyện bất đắc dĩ như vậy, mọi chuyện diễn ra đều không theo ý mình, mất đi, trong đời người đã mất đi quá nhiều, khiến con người ta không cách nào chịu đứng nổi…..
Trong lúc Tả Á đang vô cùng khổ sở, một người đàn ông đứng ở ngoài cửa phòng bệnh của cô, trên đầu đội mũ lưỡi trai, vành nón áp xuống thật thấp, nghe hết tiếng kêu khóc thảm thương của cô, nhưng anh ta dường như không có chút cảm thông nào, thậm chí có chút sảng khoái, nhìn cánh cửa phòng bệnh của cô, lấy điện thoại di động ra, bấm, nhỏ giọng nói: “Tất cả đều hoàn hảo, chuyển một nửa số tiền đến đây!”
Bên kia đầu điện thoại có người nói: “Tốt lắm! Tiền sẽ rất nhanh được chuyển đến, anh biết làm thế nào rồi chứ?”
“Yên tâm!”
Người đàn ông nói xong liền cúp điện thoại, đi về hướng toilet, rút sim điện thoại ra, vứt vào trong bồn cầu, xả nước, rồi sau đó xoay người rời khỏi.
Sau khi người đàn ông bên kia đầu điện thoại nghe thấy người đàn ông đội mũ lưỡi trai bên này hồi báo, môi anh ta khẽ cong lên thành một nụ cười âm trầm quỷ dị, tất cả mọi chuyện đều ở trong lòng bàn tay của anh ta, anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thào nói: “Kiều Trạch, tôi muốn khiến anh phải đau khổ cả đời!”