Ánh mắt Chung Dương chăm chú nhìn Tả Á, muốn từ trong ánh mắt cô mà tìm thấy sự khẳng định cô thực sự yêu anh. Những thứ bận rộn trong cuộc sống hằng ngày khiến anh không có thời gian rảnh để quan tâm đến cô. Anh biết vì bận công việc mà mình đã lạnh nhạt với Tả Á, nhưng, sau khoảng thời gian bận rộn này anh mới phát hiện ra, bảo bối của mình hình như rất lâu rồi không gọi cho anh một cuộc điện thoại hay gửi cho anh một tin nhắn nào cả. Anh nghĩ, chắc cô không muốn quấy rầy công việc của anh, nhưng không ngờ sự thật lại là cô đi với Kiều Trạch.
Không phải cô rất hận anh ta sao, không phải cô không yêu anh ta sao, vậy vì sao lúc nãy anh lại thấy hai người đang đi dạo dưới ánh đèn, như một cặp tình nhân lãng mạn đi dạo sau bữa cơm vậy. Hai năm vợ chồng, Tả Á và Kiều Trạch đã có những tiếp xúc thân mật nhất, anh đang ở bên cạnh Tả Á nhưng có khi nào đã bị thay thế rồi không? Trong lòng anh chợt cảm thấy lo lắng.
“Trả lời anh, Tiểu Á, tại sao em lại đi cùng với anh ta?”
“Chung Dương, anh đừng suy nghĩ nhiều, em vừa về nhà, vừa khéo…..vừa khéo Kiều Trạch đưa em trở về, thật sự…..”
Vẻ mặt Chung Dương đột nhiên thay đổi, đưa tay ôm lấy bả vai Tả Á, trong giọng nói có chút kích động: “Tiểu Á, em nói dối, em bắt đầu biết nói dối anh rồi hả? Anh gọi điện thoại cho em nhưng em lại tắt máy, mới vừa rồi…..mới vừa rồi anh qua nhà em, mẹ em cho anh hay em đã không về nhà mấy hôm rồi, anh đành đến đây chờ em về, cuối cùng lại đợi được em và chồng trước đi với nhau, thậm chí lại còn bịa chuyện để lừa anh!”
Mặt Tả Á tái đi, nhìn sự đau khổ thương hiện lên trong đôi mắt đẹp của Chung Dương, đau lòng nói: “Chung Dương, anh nghi ngờ em sao? Em nói cái gì anh cũng đều không tin đúng không? Cũng bởi vì anh nhìn thấy em trở về cùng với Kiều Trạch là liền định tội em phải không?”
Trong lòng Chung Dương vô cùng buồn bực, anh đang làm cái gì vậy, không phải rất muốn gặp cô, vội vã đến để gặp cô sao? Không phải đã nói là không cãi vã, vui vẻ ở bên nhau sao? Nghĩ tới đây, anh vội ôm lấy Tả Á, nói lời xin lỗi: “Được rồi, chúng ta không cãi nhau nữa, anh chỉ là sợ…..sợ em sẽ rời bỏ anh. Bảo bối à, đừng tức giận!”
Cơ thể của Tả Á cứng ngắc, để mặc cho Chung Dương ôm mình, cô muốn nói, Chung Dương thật ra thì anh luôn để ý quá khứ của em với Kiều Trạch phải không, thật ra thì anh thiếu niềm tin vào tình yêu của em đối với anh đúng không? Nhưng mà, bọn họ khó khăn lắm mới có thể ở bên nhau, nên phải biết quý trọng lẫn nhau, cô không muốn giải thích là do mình bị thương, Kiều Trạch đã cứu cô, chăm sóc cho cô, những lời này chỉ càng khiến Chung Dương lo lắng mà thôi. Mà cãi nhau thì cũng chỉ khiến cho tình cảm của hai bên bị tổn thương, cho nên cô lặng im không nói gì cả.
Trong sự im lặng, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên phá vỡ giây phút yên tĩnh này, Chung Dương buông Tả Á ra, móc điện thoại di động từ trong túi ra, bắt máy. Tả Á chỉ nghe thấy Chung Dương nói: “Cái gì? Nghiêm trọng không? Con lập tức đến đó!”
Cúp điện thoại, Chung Dương vội vàng đặt một nụ hôn lên trán Tả Á, nói vội vàng: “Trong nhà xảy ra chút chuyện, Tiểu Á, anh phải đi trước.”
Tả Á nhìn vẻ lo lắng tràn đầy trên khuôn mặt đẹp trai của Chung Dương, sốt ruột hỏi: “Nghiêm trọng lắm sao? Vậy anh mau đi đi!”
Chung Dương vội vã chạy đi, Tả Á có chút cô đơn đi lên trên lầu. Đứng lâu như thế, chân cô lại phát đau rồi, cô lấy rượu thuốc bôi lên, mệt mỏi nằm trên ghế sofa, trong lòng cảm thấy có chút khó chịu, giống như một món đồ hoàn hảo bị hỏng mất một góc, muốn sửa chữa nó, nhưng làm thế nào cũng không có cách làm nó trở lại như ban đầu được.
Vết thương của Tả Á đã không còn vấn đề gì nữa, thời gian nghỉ ở công ty cũng đã hết, cô bắt đầu đi làm lại. Bây giờ cũng sắp đến Tết rồi, khó khăn của Chung Thị cũng đã được giải quyết phần nào, xem ra chỉ cần thêm một ít thời gian nữa Chung Thị có thể thoát ra khỏi bóng tối đang bao phủ, vui vẻ đón năm mới rồi.
Tả Á làm xong công việc cuối cùng, rốt cuộc cũng được tan làm. Hôm trước cô và Chung Dương có chút không vui vẻ, hơn nữa, gia đình anh hình như đang có chuyện, Tả Á gọi điện thoại cho Chung Dương hỏi thăm một chút, nhưng điện thoại của anh vẫn luôn bận.
Xuống tầng, Tả Á nhận được một tin nhắn, do Chung Dương gửi tới, cho cô địa chỉ một nơi, hẹn gặp mặt cô ở chỗ đó, bây giờ anh không tiện gọi điện. Tả Á khẽ mỉm cười, bắt taxi đi đến chỗ Chung Dương đã hẹn.
Là một khu nhà ở rất nổi tiếng ở khu vực này, một nhà một cổng, quang cảnh xung quanh không hề tầm thường. Sau khi xe taxi dừng lại, Tả Á trả tiền cho tài xế, đang định xuống xe, lại trông thấy xe Chung Dương dừng cách cổng vào không xa lắm, bóng dáng cao lớn từ trong xe bước ra, rồi đi sang phía bên kia mở cửa xe, cúi người bế một người phụ nữ từ trong xe ra, người phụ nữ cũng thuận thế ôm lấy cổ Chung Dương, Chung Dương bế cô đi vào trong sân.
Tả Á đứng sững lại, ngẩn người, trái tim dường như bị ai bóp lấy, đau đến không thể đập được. Tại sao Chung Dương và Lô Hi lại đi với nhau, tại sao bọn họ lại ôm nhau thân thiết như vậy, đây là nhà Lô Hi sao? Tại sao Chung Dương lại bế cô ấy? Tại sao hai người lại về nhà cùng nhau? Tả Á không khỏi nhớ đến những lúc cô gọi cho Chung Dương đều là Lô Hi bắt máy.
“Này, cô gái, rốt cuộc cô có xuống xe hay không hả? Tôi còn phải làm ăn chứ!” Tài xế thấy mãi mà Tả Á không xuống xe, không nhịn được mà hối thúc cô. Bấy giờ Tả Á mới lấy lại hồn vía, vội vàng xuống xe.
Cô cứ như thế đứng trước cửa căn nhà thật lâu, giống như một bức tượng vậy, cho tận đến khi mà đêm buông xuống, Chung Dương cũng không hề đi ra, mà ánh đèn trong nhà cũng đã tắt. Tả Á cảm thấy từ chân đến tim đều run rẩy, toàn thân lạnh đến phát run. Cho dù là Lô Hi cố ý muốn cho cô thấy cảnh này, nhưng nếu không có Chung Dương phối hợp, sao cô có thể thấy đây? Tả Á thử gọi điện thoại cho Chung Dương, nhưng lại không có tín hiệu. Cô không có dũng khí đi tới nhấn chuông cửa, gọi to, Chung Dương anh đi ra cho em. Nếu như anh đã thay lòng, nếu như trái tim anh đã chia thành nhiều ngăn thì cô làm gì cũng không có ý nghĩa.
Tả Á không biết mình đã đứng ở đó bao lâu, lúc rời đi, cô không bắt xe, cơ thể cứng ngắc như một bức tượng thạch cao. Đêm khuya mịt mùng, trái tim lạnh lẽo, bước chân nặng trĩu.
Ngày hôm sau, tin tức về chuyện Chung Dương và Lô Hi đã được đăng lên trên báo, hai người ôm nhau thắm thiết, cả đêm ân ái trong một căn biệt thự, rốt cuộc ai mới là người giám đốc Chung Thị yêu?
Lúc trưa cùng đồng nghiệp xuống căn tin ăn cơm, Tả Á liền đọc được tin tức này, cô cảm thấy đầu rất đau, cơ thể cũng không còn sức lực, ăn cơm cũng không thấy ngon, tờ báo nắm trong tay cũng khẽ run lên. Đồng nghiệp nhìn khuôn mặt cô tái nhợt, liếc mắt nhìn thấy tin tức trên tờ báo trên tay cô, không khỏi quan tâm hỏi: “Tả Á, cô không sao chứ, sắc mặt của cô kém quá, nếu không khỏe thì xin nghỉ một ngày cũng được.”
Tả Á lắc đầu, đứng lên: “Không sao đâu! Tôi vào toilet một lát.” Tả Á vừa đi được hai bước, cô chợt thấy cả người mềm nhũn, mất đi tri giác, chỉ nghe thấy loáng thoáng bên tai tiếng đồng nghiệp gọi cô.
…Trong phòng bệnh Tả Á im lặng nằm trên giường, tay cô đang được truyền nước biển, hai mắt cô nhắm chặt, đôi hàng mi cong dài dường như cũng mất đi sức sống, buông lỏng, che kín đôi mắt cô. Hai người đàn ông cao lớn chia ra đứng hai bên giường bệnh, còn có một người đàn ông khác đang đứng tại cửa, nhìn như vệ sĩ vậy.
Hai người đàn ông đang đứng hai bên giường, nhìn Tả Á với ánh mắt đau lòng cùng lo lắng, nhưng lúc nhìn nhau lại là ánh mắt lạnh lẽo căm ghét.
Kiều Trạch nghĩ đến Tả Á đang bị thương, nghĩ đến sự si tình của cô đối với Chung Dương, nhưng cuối cùng đổi lấy lại là sự trăng hoa của Chung Dương, anh vô cùng tức giận, ánh mắt lạnh lùng mà tràn đầy phẫn nộ nhìn Chung Dương, sẵng giọng nói: “Nếu như anh không thể chăm sóc tốt cho cô ấy, tôi cũng không ngại giữ cô ấy ở lại bên mình!”
Chung Dương nhìn Tả Á đang đau yếu nằm trên giường bệnh, nghĩ tới bản thân mình lại lần nữa làm cô đau lòng, không khỏi khổ tâm, nhưng anh cũng không thể không nhận ra sự khiêu khíc trong lời nói của Kiều Trạch, anh ta muốn đoạt lấy Tả Á, “Đây là việc của tôi và Tả Á, dù cho anh giữ được con người của Tả Á, anh có thể giữ được trái tim cô ấy không ? Anh giữ cô ấy ở lại bên mình sẽ chỉ làm cô ấy khổ sở thôi. Anh nghĩ anh giữ cô ấy ở bên mình bằng cách nào ? Lại giống như trước kia, ép tôi rời đi hay sao? Kiều Trạch, ngoài hèn hạ ra anh còn biết làm gì nữa hả ?”
Cánh tay Kiều Trạch vươn qua giường Tả Á, túm lấy cổ áo Chung Dương, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng trừng lên nhìn Chung Dương, hung dữ nói: “Nếu như anh thật sự yêu cô ấy, hãy bảo vệ cô ấy cho tốt, đừng khiến cho cô ấy bị tổn thương lần nữa!”
Chung Dương hất bàn tay Kiều Trạch đang túm cổ áo mình ra : “Không đến lượt anh dạy bảo tôi, nếu như không phải chính anh gây cản trở, tôi và Tả Á đã không chia lìa nhau, tôi cũng không cần phải đi ra nước ngoài chừng ấy năm. Kiều Trạch, đừng cho rằng mình có bản lĩnh, đừng nghĩ rằng anh là người đối xử với Tả Á tốt nhất, cũng đừng coi mình là thánh nhân. Người khiến Tả Á tổn thương sâu sắc nhất chính là anh ! Anh chính là thủ phạm gây đau thương cho cô ấy!”
“Nếu như anh không thể toàn tâm toàn ý ở bên cô ấy, tôi sẽ không ngại sử dụng những thủ đoạn bỉ ổi đâu!” Sắc mặt Kiều Trạch tái nhợt, nói xong liền xoay người rời đi. Đúng, cho dù anh không yên lòng với Tả Á đến cỡ nào, cho dù anh lo lắng đến thế nào, thì Tả Á vẫn là bạn gái Chung Dương, người cô cần không phải là anh.
Chung Dương thấy Kiều Trạch bỏ đi, chán nản ngồi xuống bên cạnh Tả Á. Nhìn xuống thì thấy Tả Á đã tỉnh, ánh mắt mờ mịt đang nhìn khắp xung quanh, vẻ mặt mơ màng, anh vội cầm lấy tay cô, cúi người xuống, ân cần hỏi han: “Tiểu Á, em tỉnh rồi, em thấy không thoải mái chỗ nào, nói cho anh biết.”
Tả Á nhìn thấy Chung Dương, đầu tiên là mừng rỡ mỉm cười, nhưng cô lại chợt nhớ lại sự việc hôm qua cô chứng kiến được, hiểu lầm, sẽ chỉ làm cho khoảng cánh giữa hai người xa dần, vẻ mặt lại trở nên ủ rũ.
“Tiểu Á, xin lỗi, anh không chăm sóc tốt cho em. Ngày đó ba anh suýt chút nữa gặp tai nạn, nhưng thật may là có Lô Hi đẩy ra ba anh ra kịp thời, khiến cho chân cô ấy bị thương. Hôm qua anh nhận lời đón cô ấy xuất viện rồi chở về nhà chỉ đơn giản là muốn cô ấy cảm ơn thôi, không giống như những lời trên báo viết đâu. Tả Á, em phải tin tưởng anh.” Chung Dương nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Tả Á, không đợi Tả Á mở miệng nói điều gì, anh đã lên tiếng giải thích trước.
Tả Á nghe lời giải thích của Chung Dương, nhưng lại chỉ nhìn anh mà không nói gì. Chung Dương lại vội lên tiếng: “Chân của cô ấy không thể di chuyển, ba mẹ cô ấy cũng không ở đây, anh chỉ là ở lại chăm sóc cô ấy thôi. Tiểu Á, cô ấy cứu ba anh, hơn nữa anh và cô ấy lớn lên cùng nhau, anh không thể bỏ mặc cô ấy như vậy được. Tiểu Á, đừng suy nghĩ nhiều nữa được không, anh đối với cô ấy không có tình ý gì cả, thật đấy!”
Tả Á giơ tay vuốt tóc Chung Dương, cười nói: “Được rồi, được rồi, đừng hoảng hốt như thế chứ, em tin anh mà, nếu không bây giờ đã không để ý tới anh rồi. Em muốn nghỉ ngơi một lát, anh có ở lại với em không, hay em ngủ rồi anh sẽ đi chăm sóc cho cô ấy?”
Chung Dương hôn trán Tả Á, áy náy nói: “Bảo bối, em vẫn còn giận anh sao ? Anh mặc kệ cô