y, anh sẽ tìm người đi chăm sóc cô ấy, sẽ không đi đâu nữa, sẽ ở đây chăm sóc cho em.”
“Anh nói hai người không còn quan hệ gì nữa cả, mà cô ấy đang bị thương, hơn nữa còn là vì cứu bác Chung, anh chăm sóc cô ấy cũng là lẽ phải. Có điều, bây giờ em cũng cần anh, cho nên, anh phải ở lại đây.” Câu cuối cùng Tả Á nói một cách bướng bỉnh, cái miệng nhỏ nhắn chu lên.
Lúc này Chung Dương mới nhẹ nhõm cười, khẽ chạm môi Tả Á, nói: “Ngủ đi, anh ở đây canh chừng cho em.”
Tả Á gật đầu, nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi, tác dụng của thuốc khiến cho cô mơ mơ màng màng chìm sâu vào giấc ngủ. Chung Dương vẫn ngồi ở đó, nhìn Tả Á đang ngủ. Mấy ngày nay, thời gian anh và Tả Á bên nhau rất ít, anh bận đến nỗi không có thời gian mà quan tâm đến cô, thậm chí lại còn khiến trái tim của cô bị tổn thương. Lúc Chung Dương đang nhớ lại chuyện đó và tự trách bản thân mình thì điện thoại của Tả Á đang đặt trên bàn chợt reo lên, Chung Dương vội vươn tay tắt máy, sợ quấy rầy đến giấc ngủ của Tả Á.
Anh mở điện thoại ra, nhắn tin vào số gọi nhỡ, nói lát nữa hãy gọi điện tới, bây giờ Tả Á không nghe điện thoại được. Tin nhắn vừa gửi đi, chỉ chốc lát sau đã có tin nhắn trả lời, nói, ok.
Lúc Chung Dương đọc xong tin nhắn, đang định đặt điện thoại xuống bàn, chợt có một tin nhắn thu hút sự chú ý của anh, anh không kiềm lòng mà mở tin nhắn ấy ra, không thể lầm được, tin nhắn này được gửi từ điện thoại của anh, hẹn gặp Tả Á tại địa chỉ nhà Lô Hi. Nhưng, anh không hề gửi cái tin này mà, Chung Dương cũng dần hiểu ra, tin nhắn này là do Lô Hi gửi đi, lúc đó cô nói muốn mượn điện thoại của anh để gọi về nhà cô..
Chung Dương tức giận đến nỗi muốn ném điện thoại đi, nhất định là Tả Á đã đến chỗ hẹn, cho nên có lẽ cô ấy đã chứng kiến được tất cả. Ngày hôm qua chân Lô Hi không tiện đi lại, cho nên anh đã dìu Lô Hi vào nhà, nhà cô ấy không có lấy một bóng người, vì thế, anh ở lại nhà chăm sóc cho cô ấy, ngủ nguyên một đêm trên ghế sofa.
Tả Á, hóa ra cô biết tất cả, nhưng cô lại không trách móc anh, lúc anh giải thích, cô còn nói cô tin tưởng vào anh, cô đột nhiên ngã bệnh như thế, có lẽ đều là vì anh. Chung Dương giận bản thân mình vô cùng, càng tức giận hơn nữa đây đều là mưu mô của Lô Hi, cô ta cố ý để Tả Á nhìn thấy tất cả, cố ý gửi tin nhắn kia cho Tả Á, dụ cô ấy đến để cô ấy tận mắt chứng kiến mọi chuyện. Không ngờ một cảnh kia lại bị mấy tay nhà báo chụp được.
Chung Dương đau lòng nắm lấy tay Tả Á, ý nói xin lỗi, nhưng Tả Á đã ngủ say. Anh không biết Tả Á có thực sự không để tâm, có thực sự tha thứ cho anh thật không?
Chung Dương và Tả Á đều không nhắc lại chuyện này, Tả Á vẫn làm bộ như không biết gì hết, nhưng lần bệnh này khiến cô càng ngày càng gầy. Chung Dương cố gắng sắp xếp để được bên cô nhiều hơn, chăm sóc cho cô gấp bội, còn đối với Lô Hi, anh không qua lại với cô ta nữa. Quá khứ không rõ ràng giữa hai người đã trôi qua lâu rồi.
Ba, bốn ngày trước Tết, hai bên gia đình của hai người đã gặp mặt nhau, mang theo ít quà năm mới tới thăm hỏi nhau. Ba mẹ của Chung Dương có thể coi như đã chấp nhận hôn sự này, mà người nhà Tả Á lại không coi trọng Chung Dương cho lắm, nhất là sau khi đọc thấy tin tức của anh là Lô Hi trên báo, vẻ mặt mọi người trong nhà nhìn anh không được tốt cho lắm.
Năm mới đến rất náo nhiệt, có điều cái loại náo nhiệt sau yên tĩnh này lại khiến người ta có chút không quen. Tả Á ở nhà mẹ được ba hôm thì quay trở lại nhà mình. Chuyện Chung Dương chăm sóc cho Lô Hi, cô cũng không để ý tới nữa, lúc cô bị thương, cũng đã đón nhận sự chăm sóc của người khác mà, nếu Chung Dương không chăm sóc cho Lô Hi, mới lại có chút không hợp tình.
Hôm nay Tả Á muốn đón năm mới với Chung Dương, nên gọi điện cho anh: “Chung Dương, em muốn ăn lẩu với anh, anh có thể tới đây không? Còn nữa vết thương Lô Hi sao rồi?” Ba mẹ của Lô Hi không có ở trong nước, công ty thì do anh quản lý, ngày gần sang năm mới cô ấy lại bị thương, cho nên ông Chung và bà Chung đón Lô Hi về nhà mình, cùng đón năm mới. Những điều này đều là do Chung Dương nói cho cô biết, Tả Á muốn những điều như thế này mình cần phải biết.
“Chút nữa anh qua, bây giờ thì…..”
Vừa mới nghe Chung Dương nói một câu, Tả Á liền nghe thấy tiếng hét của Lô Hi trong điện thoại: “Chung Dương, em mặc kệ, nếu sau này không ai lấy em thì nhất định anh phải cưới em đấy!”
“Này này, cháu đừng làm chuyện điên rồ nữa được không…..”
“Lô Hi, cháu mau xuống đây, bác Chung nghĩ cách giúp cháu được không?”
“Đúng vậy, bây giờ y học rất phát triển, tẩy vết sẹo đi cũng rất dễ dàng mà.”
Trong điện thoại di động liên tiếp phát ra những tạp âm, xem ra Lô Hi đang làm loạn, Tả Á đang định cúp điện thoại, lại nghe Chung Dương bất đắc dĩ nói: “Tiểu Á, một lát nữa anh gọi lại cho em!”
“Ừ!” Tả Á buồn bã cúp điện thoại. Thôi, tự mình ăn vậy, mặc dù có chút cô đơn, nhưng, ăn cơm như hoàng đế thế này, không điều gì có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của Tả Á được, cô ra sức ăn hết toàn bộ.
Lúc ăn no căng thì trời cũng đã tối hẳn, Tả Á thu dọn bát đũa, tắm rửa rồi đi ngủ. Có lẽ Chung Dương không thể đến được rồi. Không ngờ một người chín chắn như Lô Hi lại có lúc náo loạn lên như một người phụ nữ đanh đá như thế, có thể đoán ra Chung Dương đã bị quấn chặt rồi.
Tả Á ôm nỗi căm ghét Lô Hi mà đi ngủ, do ăn lẩu cho nên nửa đêm cô cảm thấy hơi khát nước, Tả Á tỉnh lại, mặc dù đã mở mắt, nhưng vẫn ở trong trạng thái ngái ngủ, mơ mơ màng màng đi ra ngoài phòng ngủ.
Vừa mới đẩy cửa ra ngoài thì đột nhiên bị ai đó bịt miệng lại, Tả Á “ưmh” một tiếng, trái tim nảy lên một nhịp, sợ hãi vô cùng, lúc cô vừa giãy giụa, chợt một luồng sáng lóe lên, một con dao liền được đặt lên cổ cô, lành lạnh, người đứng phía sau hung bạo nói: “Dám kêu lên tôi sẽ giết chết cô, không được nói, biết không?”
Tả Á sợ hãi đến quên cả thở, cô đột nhiên hiểu ra được, có trộm vào nhà cô rồi, Tả Á chợt tỉnh táo lại, cả người chảy mồ hôi lạnh, vội vàng gật đầu, ý bảo rằng cô sẽ không kêu lên.
Người kia vẫn đặt dao lên cổ cô, buông tay đang giữ cô ra, ấn cô ngồi xuống chiếc ghế trong phòng khách, sau đó nhanh chóng trói cô lại, rồi lại đặt dao lên cổ cô, uy hiếp cô.
“Nói, thẻ ngân hàng, sổ tiết kiệm, đồ vật có giá trị để ở đâu?”
Mặt Tả Á trắng bệch, hoảng sợ nhìn xuống đôi chân đang đi tất của người kia, hoảng hốt nói: “Tôi…tôi quên rồi, anh để cho tôi nhớ lại xem.”
Người đàn ông giơ tay tát cô một cái, hạ thấp giọng giận dữ chửi: “Mẹ nó, đồ đàn bà thối tha, mày còn dám giở trò à? Có tin tao cắt tai mày xuống không? Xem mày có nói thật với ông đây không!”
Tả Á bị tát khiến đầu có chút ong ong, cô cố lấy lại tỉnh táo, nhắc nhở bản thân phải hết sức bình tĩnh, nói ra, không chừng sẽ bị giết, không nói ra, còn có thể kéo dài thêm chút thời gian. Cô cố đè nén nỗi sợ hãi trong lòng: “Tôi….tôi nhớ ra rồi, trong túi của tôi…trong túi xách có tiền mặt.”
“Túi xách ở đâu?”
“Ở bên cạnh TV.”
Người đàn ông đi tới trước mặt TV, với lấy chiếc túi, móc ra một xấp tiền mặt từ bên trong túi, ít nhất cũng có mấy ngàn nhân dân tệ, lục thêm một lần nữa, không phát hiện ra được đồ có giá trị gì khác, chỉ có điện thoại của Tả Á, anh ta lại lấy dao uy hiếp Tả Á, “Thẻ ngân hàng ở đâu?”
“Đừng…..đừng giết tôi! Để tôi nhớ lại, anh để cho tôi nhớ lại một chút. Chắc hẳn anh đang cần tiền, tôi sẽ đưa tiền cho anh, chỉ cần anh đừng giết tôi.”
Tả Á vừa mới nói xong, điện thoại cất trong túi xách của cô đột nhiên vang lên, dọa cho Tả Á giật mình cũng làm cho tên trộm hoảng hốt, vội vàng cầm điện thoại của cô lên. Tả Á không thể bỏ qua thời cơ này, thấy tên cướp định tắt máy đi, Tả Á vội nói: “Khoan đã……Là bạn trai tôi…..Anh ấy nói buổi tối…..sẽ tới tìm tôi…..tôi không muốn liên lụy đến anh ấy…..”
Tên trộm nghĩ nếu người đàn ông này đến đây thì không thể lấy được tiền nữa rồi, gã nhìn Tả Á nói: “Nghe điện thoại đi, không cho phép nói lung tung, bảo anh ta đừng đến, hiểu chưa?”
Tả Á hoảng sợ gật đầu, tên trộm dùng dao kề vào cổ Tả Á, chỉ cần cô nói lung tung, gã lập tức sẽ cho cô thấy kết quả. Tên trộm nhấn nút nghe rồi đặt điện thoại ở bên tai Tả Á, ra hiệu cho cô nói chuyện.
Tả Á khó khăn lấy lại giọng mình, muốn nhân cơ hội này mà cầu cứu Chung Dương, cô cẩn thận đắn đo lựa chọn từng lời, cố gắng không chọc giận tên cướp, nhẹ giọng nói: “A lô, ông xã hả, ông nội và bà nội về chưa, bọn họ vẫn khỏe chứ? Anh thay em chúc bọn họ năm mới tốt lành nhé.”
Chung Dương nghe thấy những lời nói lung tung của Tả Á, trong phút chốc có chút không hiểu, ông nội bà nội anh yên nghỉ từ lâu rồi mà, sao tự nhiên cô lại đi hỏi thăm ông nội và bà nội anh chứ. Trong lúc anh còn đang nghi ngờ, Tả Á lại nói tiếp: “Ông xã, khuya lắm rồi, đi nghỉ ngơi đi, tối hôm nay đừng đến đây nữa, nhớ chăm sóc chu đáo cho cô ấy.”
Tả Á nói xong câu đó, cơ thể như muốn té xỉu vậy, Chung Dương, nhất định anh phải hiểu lời nói của em…. Nhưng, đầu bên kia lại đột nhiên vang lên tiếng của bà Chung: “Con trai, Lô Hi bị ngã từ trên cầu thang xuống.”
Chung Dương vội vàng nói: “Tiểu Á, em đi ngủ sớm đi nhé, hình như Lô Hi bị ngã cầu thang…..” Chung Dương nói xong vội tắt điện thoại.
Tả Á tuyệt vọng, Chung Dương không cảm thấy kì lạ chút nào sao? Tên trộm dường như cũng không chút để tâm, thân thể khẽ động, tiếp tục hỏi: “Cô để thẻ ngân hàng ở đâu? Không nói tôi sẽ ra tay.”
Tả Á chuẩn bị mở miệng định nói thì điện thoại lại reo lên lần nữa, hai người đều bị giật mình, Tả Á sợ tên cướp tức giận mà giết cô, còn tên cướp thì sợ bất thình lình nhảy ra một tên Trình Giảo Kim nữa, mà lúc này không nhận điện thoại, thì người nhà cô ta sẽ lo lắng, biết đâu lại tìm tới, làm hỏng chuyện của mình, tên trộm hung dữ nói: “Nói đi, đừng để lộ tẩy, nếu không tôi giết cô!”
Tả Á gật đầu, ý bảo cô sẽ không nói lung tung, tên cướp bắt máy rồi đặt bên tai Tả Á, Tả Á cũng không biết người gọi tới là ai, lòng tràn đầy sợ hãi “Alo? Ai đó?”
“Là anh!”
Hai chữ này, đơn giản mà lạnh lùng, nhưng đột nhiên lại khiến Tả Á an tâm. Cô cố đè nén sự sợ hãi trong lòng cùng nước mắt đang chực rơi xuống, quay đầu lại nhìn nét mặt của tên trộm, thận trọng nói: “Là anh à, năm mới vui vẻ chứ? Ba mẹ anh có khỏe không, nếu có thời gian em sẽ đến thăm họ. Năm ngoái em bận quá nên không tới thăm hai bác được. À, đúng rồi, anh gọi điện tới là muốn hỏi số điện thoại của bạn gái anh đúng không? Vốn dĩ cô ấy không cho em nói cho anh biết, nhưng, em nghĩ anh nên dỗ dành cô ấy một chút, thật ra trong lòng cô ấy vẫn luôn nghĩ đến anh. Số cô ấy là bao nhiêu nhỉ? À, là ba số 0, phía sau là 195995, anh mau đi tìm cô ấy đi, đừng chọc giận cô ấy nữa nhé. Được rồi, không còn việc gì thì em cúp máy đây.”
Tả Á tuôn một tràng không để Kiều Trạch có cơ hội nói gì, cuối cùng chỉ nghe được Kiều Trạch nói một câu, “Anh hiểu rồi, anh sẽ lập tức tới!”
Tên trộm cúp điện thoại, ánh mắt lộ ra tia nguy hiểm. Nước mắt Tả Á đã không nén lại được nữa mà rơi xuống, cô thật sự rất sợ con dao lạnh lẽo kia sẽ cắt đứt cổ mình, bây giờ cô mới biết, mình là người sợ chết như vậy.
Tên cướp bị hai cuộc gọi làm phiền, bực bội đạp Tả Á một cái, Tả Á cùng với chiếc ghế ngã xuống