, báo rằng Chung Dương đang chủ trì một buổi họp quan trọng, không một ai được phép quấy rầy anh. Đến cuối cùng Tả Á bắt buộc phải nói mình là bạn gái của Chung Dương, có việc gấp cần phải tìm anh mới được phép đi lên, không ngờ Chung Dương đang bận họp thật. Tả Á tới phòng tiếp khách ngồi chờ. Khoảng thời gian chờ đợi rất lâu, Tả Á uống một chén rồi một chén nước, không nhịn được mà đi toilet, còn bản kế hoạch trong tay thì đặt lên bàn.
Từ toilet đi ra phòng tiếp khách Tả Á thấy cô thư ký đang đi lại phía mình, vô cùng áy náy nói cho cô biết, Chung Dương đã họp xong nhưng lại phải vội vàng đi cùng với mấy vị lãnh đạo cấp cao ra ngoài xử lý công việc rồi. Cho nên cô phải chờ thêm một lát nữa.
Mặc dù, cô cũng rất muốn đợi anh, nhưng cả ngày trời cô chưa ăn cái gì cả, đầu cô lại chợt phát đau nữa, hôm nay cô chưa uống thuốc, vừa thấy khó chịu, vừa thấy sốt ruột, Chung Dương bận đến nỗi không thể giành cho cô được hai phút sao?
“Tôi thấy sắc mặt của cô không tốt, nếu có chuyện gì cần, tôi nghĩ, tôi có thể chuyển giúp cho cô.”
Tả Á đưa bản kế hoạch kia cho cô thư ký : “Xin hãy chuyển giùm bản kế hoạch này cho anh ấy, có lẽ sẽ ít nhiều giúp giải quyết được khó khăn trước mắt của công ty. Tôi không thể đợi anh ấy được nữa, hẹn gặp lại.”
“Đi thong thả, tôi sẽ đem tài liệu này đưa cho tổng giám đốc Chung. Cô đi thong thả!”
Sau khi Tả Á về đến nhà liền bắt đầu nghe ngóng tin tức liên quan đến Chung Dương. Sáng kiến của Kiều Trạch quả nhiên rất tuyệt, hơn nữa, các chính sách diễn ra công khai bên phía Chung Dương đa phần đều là sáng kiến của Kiều Trạch, với lại hình như sự phản hồi cũng rất tốt. Trên mạng vô cùng náo nhiệt. Xem hết các websites, tâm trạng của Tả Á tốt hơn rất nhiều. Cô nhìn điện thoại di động trước mặt, cầm lên, do dự hồi lâu, cuối cùng lại bấm một dãy số điện thoại không quên được, điện thoại được kết nối, Tả Á không biết nên nói gì cho phải, mà người ở đầu dây bên kia cũng không hề mở miệng, Tả Á do dự hồi lâu mới ấp úng hỏi: “Anh…..anh đang ở đâu?”
Đầu dây bên kia liền vang lên giọng nói lạnh lùng đặc trưng : “Cho em mười phút, lập tức xuống dưới đây.”
Tả Á khẽ giật mình, chẳng lẽ anh đang ở dưới lầu ? Cô đi tới cửa sổ nhìn xuống dưới, quả nhiên nhìn thấy xe của Kiều Trạch, anh thật sự đang ở dưới lầu. Tả Á cúp điện thoại, mặc thêm áo khoác ngoài, đi ra khỏi cửa.
Vẫn là Từ Bân lái xe, cơ thể cao lớn của Kiều Trạch ngồi ở hàng ghế phía sau, anh lạnh lùng liếc nhìn cô: “Lên xe!”
Tả Á có chút sửng sốt : “Hả? Đi đâu vậy?”
Con ngươi đen lạnh lùng của Kiều Trạch nhìn thẳng vào cô, giọng điệu cứng rắn: “Ngày cắt chỉ mà cũng quên à?”
A, đúng rồi, hôm nay là ngày mình cắt chỉ, sao mình quên mất chứ ? Nhất định là do mấy ngày nay bận rộn đến hồ đồ rồi. Tả Á không nhăn nhó nữa, khom lưng chui vào trong xe, vừa đúng lúc cô cũng có chuyện muốn tìm anh ta.
Đi đến bệnh viện tháo chỉ xong, bước ra khỏi bệnh viện, lúc đi tới trước xe, Tả Á nhìn bóng lưng Kiều Trạch, liên tục do dự rồi cuối cùng cũng mở miệng nói: “Kiều Trạch…..tôi…..”
Kiều Trạch nhận thấy sự do dự trong lời nói của Tả Á, xoay người lại nhìn cô, con mắt thâm trầm như dòng nước xoáy, khiến Tả Á cảm thấy không được tự nhiên, tầm mắt cũng bắt đầu dao động, “Cùng nhau…..cùng nhau ăn một bữa cơm được không?”
Đôi mắt Kiều Trạch khẽ nheo lại, nhìn cô chằm chằm, Tả Á vội bổ sung thêm: “Là tôi mời…..”
“Lý do!” Trái tim vốn đã trở nên nguội lạnh của Kiều Trạch như vừa bị thứ gì đó gõ nhẹ vào.
“Tôi…..tôi muốn cám ơn anh đã giúp tôi.”
Đôi mắt Kiều Trạch chợt trở nên u ám, anh lạnh lùng nói: “Lên xe!”
Tả Á cau mày, anh đang từ chối hay là đồng ý đây ? Cô chỉ muốn cảm ơn anh đã giúp cô thôi mà, “Anh như vậy là có đi hay không?”
Kiều Trạch không trả lời ngay, đưa tay kéo cô lại, nhét cô vào trong xe, bản thân anh cũng lên xe, đóng cánh cửa sau của xe cái ‘rầm’, hờ hững nói: “Không cần!”
Từ Bân khởi động xe, đi về hướng nhà Tả Á. Tả Á im lặng bĩu môi, hung hăng trừng mắt nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của người ngồi bên cạnh, hình như anh đang tức giận, bởi vì cô mời cơm cảm ơn anh giúp đỡ cô sao?
Để hòa thuận với anh, đi một bước này cô đã phải chuẩn bị tinh thần rất lâu. Nhưng, anh lại không cần sự cảm ơn đó của cô, cũng giống như cô không cần anh đối xử tốt với mình vậy. Hai người họ cũng có lúc cùng là một loại người.
Xe chạy đến khu chung cư cô ở rồi dừng lại, Kiều Trạch đưa Tả Á đến cửa, giờ phút này Tả Á mới phát hiện, đèn đường rất sáng, hơn nữa nắp cống thoát nước cũng đã được đậy lại rồi. Đột nhiên Tả Á hiểu ra rằng, đèn đường vì cô mà sáng, nắp cống thoát nước cũng vì cô mà được đậy lên. Đã lâu rồi không có ai quản lý mấy vấn đề này, nhưng sau khi cô bị rơi xuống cống thoát nước thì mọi thứ lại được giải quyết, Kiều Trạch, cô không kìm được lòng mà nghĩ đến anh, là Kiều Trạch làm sao ?
Tả Á cúi đầu, dưới ánh đèn, con đường dưới chân cô sáng rực, rõ ràng.
Đã rất lâu rồi cô không ra ngoài vào ban đêm, ánh đèn sáng ngời kéo dài bóng của hai người, không ai mở miệng nói chuyện, sợ sự đối chọi gay gắt giữa hai người sẽ phá vỡ sự hòa thuận hiếm có này.
Lúc đưa cô đến cửa, Kiều Trạch nói một câu chúc ngủ ngon đơn giản, rồi lập tức xoay người đi về, thân hình cao lớn lại hình như có chút đi không vững. Tả Á nhìn bóng lưng Kiều Trạch, nói: “Kiều Trạch, cảm ơn anh!”
Hóa ra nói ra hai chữ cảm ơn với anh không khó như cô nghĩ, anh đã cứu cô nên cô cảm ơn, anh đã vì cô mà giúp Chung Dương mà nói cảm ơn. Nhưng bước chân anh chỉ hơi khựng lại một chút, rồi lại không chút do dự rời đi.
Lúc Tả Á xoay người định đi vào nhà, một bóng người đột nhiên xông tới trước mặt, khuôn mặt anh tuấn có chút lo lắng hiện ra dưới ngọn đèn, đôi mắt mang theo sự nghi ngờ lẫn một chút tức giận nhìn cô.
Tả Á không dám tin nhìn người trước mặt, không nhịn được sự vui mừng mà hô lên: “Chung Dương!”
Chung Dương đưa tay ôm eo cô, đôi mắt thâm sâu mang theo vẻ gì đó mà Tả Á chưa nhìn thấy bao giờ, cánh tay anh ghìm cô thật chặt, gằn từng chữ nói: “Sao em lại đi cùng với anh ta ? Đi đâu mà muộn như thế này mới về nhà?”