Tả Á và Chung Dương những tưởng rằng mọi chuyện sẽ vẫn diễn ra yên bình như vậy, nhưng, thực tế lại luôn diễn ra ngoài dự đoán của mọi người. Giờ tan làm, Tả Á vẫn như mọi ngày theo dòng người đi xuống dưới lầu, nhưng cô thật sự không ngờ được Lô Hi lại tìm đến cô.
“Đã lâu không gặp, nói chuyện với tôi chút nhé?” Lô Hi nói, thanh cao mà ngạo mạn nhìn Tả Á, giống như cô là một nữ vương cao cao tại thượng, ngồi trên đài cao quét mắt nhìn dân chúng bên dưới, mà trong mắt cô, Tả Á cũng chỉ là một trong số dân chúng nhỏ bé đó mà thôi.
Tả Á nhíu mày, cười nhạt, “Xin lỗi, tôi có hẹn rồi, không thể tiếp chuyện với cô được!”
Lô Hi thấy Tả Á định rời đi, vội giơ tay chặn đường đi của cô: “Sẽ không làm mất nhiều thời gian của cô đâu, mời.”
Hai người đi tới một quán cà phê gần đó, gọi cà phê xong, cả hai người không một ai lên tiếng. Im lặng hồi lâu, Lô Hi ngẩng đầu nhìn Tả Á, thấy chiếc nhẫn trên ngón tay cô, trong lòng không khỏi cảm thấy khó chịu, liền vươn tay bắt lấy tay Tả Á, cười nói: “Chiếc nhẫn đẹp quá, có điều, viên kim cương này nhỏ hơn so với của tôi. Cưới lần thứ hai rồi mà, có thể hiểu được. . . . . .”
Tả Á không muốn kiếm chuyện với cô ta, Lô Hi nhất định là rất yêu Chung Dương, mà Chung Dương lại hủy bỏ hôn ước với cô ta, nhất định cô ta rất đau lòng, không được ở bên cạnh người đàn ông mình yêu, loại cảm giác này, cùng là phụ nữ với nhau, cô có thể hiểu được. Có lẽ nếu không phải do cô, không chừng Lô Hi và Chung Dương đã kết hôn rồi. Mặc dù trước kia người Chung Dương yêu là cô, nhưng trong khoảng thời gian hai người xa nhau, cô đã kết hôn, Chung Dương cũng đính hôn với Lô Hi.
Còn bây giờ, cô đã ly hôn, Chung Dương lại cũng hủy hôn với Lô Hi rồi. Cuộc sống thật sự rất giống một vở kịch. Tả Á rút bàn tay đang trong tay Lô Hi ra, đứng dậy định rời đi, Lô Hi lại không chịu bỏ qua, đứng dậy chắn trước mặt Tả Á: “Khoan đã, đợi tôi nói hết, cô rời đi cũng không muộn mà.”
Tả Á ngồi xuống, nhìn Lô Hi khiêu khích: “Được thôi, có chuyện gì, mau nói đi.”
Lô Hi ngồi đối diện với Tả Á, chậm rãi rút từ trong túi xách ra một tờ chi phiếu, viết vào mấy con số, rồi đẩy tới trước mặt Tả Á, tám trăm vạn, một số tiền không nhỏ! Tả Á giễu cợt cười nói: “Cô có ý gì?”
Lô Hi hống hách nói: “Chỉ cần cô đồng ý rời xa Chung Dương, tám trăm vạn này sẽ là của cô.”
Lòng Tả Á bừng lên tức giận, trên đời này cô ghét nhất loại người dùng tiền đổi lấy tình cảm, ngày trước Chung Dương cũng là người như thế, nhưng về sau anh đã hiểu ra được. Trong lòng cô không khỏi nghĩ, Chung Dương à, anh có thể ngờ được, có một ngày lại có người dùng tiền để đổi lấy tình cảm của anh không. Tả Á kìm nén tức giận trong lòng, cầm tờ chi phiếu lên, chậm rãi xé vụn ra rồi thả xuống ly cà phê của Lô Hi, cười híp mắt nói: “Xin lỗi, tôi không bán thứ này, cô đi tìm người khác vậy.”
Nụ cười của Lô Hi cũng không che giấu nổi sự tức giận nữa, bàn tay cô nắm lại thật chặt, lạnh lùng nói: “Rốt cuộc cô muốn thế nào thì mới chịu rời xa Chung Dương, cô và anh ấy ở bên nhau cô không thể mang lại cho anh ấy thứ gì cả. Bây giờ anh ấy đến với cô là vì tôi đã làm sai, chọc anh ấy giận, còn thực ra thì, anh ấy đã không còn yêu cô nữa rồi.”
Hai năm xa nhau, Tả Á không biết được giữa Chung Dương và Lô Hi đã xảy ra chuyện gì, cũng không muốn tìm hiểu, bởi vì nhất định sự thật sẽ khiến cô cảm thấy khó chịu. Tả Á thản nhiên nói: “Lô Hi, tâm trạng của cô, tôi hiểu, nhưng Chung Dương có yêu tôi hay không, không phải cô nói là được. Tôi xin lỗi vì đã khiến cô đau khổ, nhưng tình cảm không thể miễn cưỡng, tôi hi vọng. . . . . . cô có thể buông tha cho bản thân mình.”
Lô Hi khẽ lắc đầu, chậc chậc hai tiếng: “Đúng vậy, anh ấy còn yêu cô hay không không phải tôi nói là được, nhưng chuyện anh ấy yêu tôi, tôi có thể khẳng định, ngày trước, nếu không phải anh ấy có tình cảm với tôi, cũng sẽ không dây dưa với tôi như vậy. Cô biết không, lúc anh ấy và tôi hưởng thụ, anh ấy không phải không rung động trước tôi, anh ấy có rung động. . . . . . Cô nói đi, bao nhiêu tiền cô mới đồng ý rời khỏi Chung Dương?”
Chuyện ngày trước là nỗi đau của Tả Á, cũng là vết sẹo trong lòng cô. Ngày đó, nhìn thấy Chung Dương và Lô Hi ở với nhau cô cảm thấy rất đau đớn, cô cũng từng nghĩ, Chung Dương quả thực có rung động trước Lô Hi, cho dù chỉ là một giây cũng đã là phản bội, bởi vì, một giây đó, anh đã hành động theo sự rung động của trái tim.
Nhưng cô đã lựa chọn tha thứ thì cũng không nên so đo như vậy làm gì, làm vậy cũng chính là buông tha cho chính bản thân mình.
Nhưng, lại là tiền! Tiền có thể mua được tất cả sao, mua được cả tình cảm, cả lương tâm con người sao? Sắc mặt Tả Á trở nên trắng bệch, cô không biết nên trả lời ra sao trong tình huống như thế này. Bị người mang tiền tới làm nhục, cô cảm thấy rất khó chịu. Tả Á lạnh lùng nói: “Nếu như tình cảm có thể dùng tiền mua một cách đơn giản như vậy, thì tôi nghĩ cô nên trực tiếp đến nói với Chung Dương, không chừng có hiệu quả hơn đấy. Xin lỗi, tôi còn có chuyện, xin phép đi trước.”
Tả Á nói xong liền đứng dậy rời đi, để lại Lô Hi tức giận ngồi ở đó, vẻ mặt cô tràn đầy sự ghen tức, so về cái gì cô cũng hơn hẳn Tả Á, tại sao cô lại bị cô ta đánh bại như vậy chứ, không…không được, cô muốn thắng.
Thế giới này thật lắm chuyện điên khùng, mà người ta cũng không thể biết được những chuyện điên khùng đó sẽ xảy đến với mình khi nào, lúc Chung Dương đọc được tin tức đăng trên trang nhất tờ báo anh đã rất kinh hãi.
Quan hệ thông gia của Chung Thị và Lô Thị tan vỡ? Tại phòng cà phê, người thứ ba đưa ra chi phiếu giá trị ngàn vạn ép tiểu thư Lô Thị rút lui, liệu người thứ ba này có thế chỗ thành công?
Mặt trên còn có hình ảnh Tả Ả và Lô Hi đang ngồi đối diện với nhau, Lô Hi đang dùng tay ôm mặt khóc.
Chung Dương vô cùng tức giận, xé vụn tờ báo kia ra, vứt vào trong thùng rác, anh giận dữ bấm điện thoại gọi cho Lô Hi, bên kia vẫn vang lên giọng nói dịu dàng quen thuộc: “Chung Dương, sao hôm nay lại gọi điện thoại cho em thế? Hay là anh…….đang nhớ tới em hả?”
“Chuyện trên báo là thế nào hả? Lô Hi, cô đừng quá đáng như thế!” Chung Dương cố đè nén tức giận, nhưng giọng nói vẫn mang ba phần gay gắt, khiến người khác dễ dàng nhận ra được anh đang tức giận.
Lô Hi ra vẻ oan ức nói: “Anh nói gì thế? Sao lại hung dữ như vậy! Em không hiểu, anh nói rõ ra xem nào.”
Chung Dương hỏi: “Hôm qua cô có đi tìm Tả Á không? Có không?”
Lô Hi như chợt hiểu ra, đáp: “Không có, chỉ là tình cờ gặp nhau cho nên mới vào quán cà phê một chút, sau đó cũng liền tạm biệt. Chung Dương, anh sao thế? Không phải chỉ một việc nhỏ nhặt như uống cà phê với cô ta cũng khiến anh tức giận đấy chứ? Anh coi cô ta là bảo bối như vậy khiến em rất đau lòng, anh đối với em. . . . . .luôn rất nhẫn tâm…..” Cô cười khổ sở.
Chung Dương cười lạnh một tiếng: “Tin tức trên báo có phải do cô sai người làm không?”
“Tin tức gì trên báo? Thư kí Lý, đưa tờ báo hôm nay chô tôi.” Sau một lúc yên lặng, tiếng nói của Lô Hi lại vang lên, “Chung Dương, anh đừng nghĩ oan cho em, bài báo không có căn cứ này không hề liên quan đến đến em.”
“Tốt nhất là đừng có liên quan gì đến cô!” Chung Dương nói xong tức giận cúp điện thoại, rồi sau đó bấm số điện thoại của Tả Á, sau mấy tiếng tút, liền có người nhận điện thoại, Chung Dương vội vàng hỏi: “Tiểu Á, em đang ở đâu?”
“Chung Dương! Em đang ở công ty, sao thế?”
“Không có gì, mấy ngày không được gặp, anh rất nhớ em, buổi trưa chúng mình cùng nhau ăn cơm nhé, anh sẽ đợi em bên dưới công ty.”
“Vâng.”
Tả Á cúp điện thoại sau đó tiếp tục công việc, đến gần trưa, Tả Á cảm thấy có chút mệt mỏi, cô ngẩng đầu lên,đang định hoạt động cổ một chút, lại thấy đồng nghiệp chung quanh đang nhìn cô với ánh mắt khác lạ, Tả Á có chút sửng sốt, có chuyện gì thế, người cô có chỗ nào không ổn sao?
Tả Á đi vào toilet, soi gương, không có vấn đề gì cả mà, rồi sau đó cô đi tiểu, lại nghe được tiếng giày cao gót từ bên ngoài truyền vào, sau đó liền nghe thấy tiếng hai người phụ nữ bàn tán gì đó.
“Chị đã đọc tin tức hôm nay chưa? Bình thường nhìn cô ta có vẻ đứng đắn thanh cao, không ngờ lại là người thứ ba chen ngang, lại còn là giám đốc Chung Thị nữa chứ, muốn làm rùa vàng sao?” Giọng nói giễu cợt còn mang theo chút hâm mộ, giống như việc người thứ ba kia không phải là cô mà là người khác cũng khiến cô tức giận.
Một người phụ nữ khác nói: “Đúng vậy, chỉ được mỗi dáng vẻ xinh đẹp, chị xem vóc người, gương mặt của cô ta quả nhiên có tố chất làm bồ nhí.”
Tả Á chợt cảm thấy choáng váng, Chung Thị, Chung Thị xảy ra chuyện gì sao? Còn có bồ nhí cái gì nữa chứ?
“Tiểu thư Lô Thị cũng không tồi nha, nghe nói đã từng du học ở nước ngoài, dáng vẻ xinh đẹp, trình độ học vấn cao, gia thế tốt, lại vẫn bị người thứ ba chen vào. Thật không ngờ, cô Tả Á kia lại có khả năng quyến rũ đàn ông giỏi thế.”
“Haizz, chị không đọc tin tức trên báo viết sao, cô ta đã từng kết hôn rồi, hơn nữa chồng cũ của cô ta cũng rất tốt, tiền nhiều lại đẹp trai. Không ngờ được, cô ta vì muốn trở thành bồ nhí mà lại ly hôn, chậc chậc, thế giới này thật là có đủ những việc kì quái.”
“Có lẽ sau khi ly hôn với chồng cũ cô ta giành được không ít gia sản, nếu không sao lại có thể đưa ra chi phiếu đến mấy ngàn vạn ép tiểu thư Lô Thị rút lui được.”
“Đúng vậy, nói không chừng cô ta muốn kết hôn với giám đốc Chung Thị là vì cô ta đã dùng hết tài sản được chia phần sau khi ly hôn rồi.”
Tiếng nói nhỏ dần, hai đồng nghiệp nhiều chuyện kia đã rời khỏi toilet, nhưng Tả Á lại ngồi ngây người ở đó, bọn họ đang nói mình sao? Mình là bồ nhí? Là người thứ ba chen vào phá hoại tình cảm của người khác ư? Có đúng vậy không? Nhưng, là cô quen và Chung Dương trước mà, còn Lô Hi mới là người đến sau, lợi dụng lúc tình cảm hai người rạn nứt mà chen vào mà. Chẳng lẽ sau hai năm, mình từ người yêu lại trở thành bồ nhí rồi sao? Còn chuyện được phân tài sản của Kiều Trạch, cả chuyện đem tiền đến ép Lô Hi rút lui nữa?
Nếu như cô nhớ không lầm, thì là Lô Hi mang tiền ra dụ cô mới đúng, nếu như cô nhớ không lầm, thì trừ căn nhà kia, cô không hề lấy một đồng tiền hay tài sản nào cả. Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì? Suy nghĩ của cô rối loạn, trong đầu hiện lên rất nhiều câu hỏi.
Từ lúc Tả Á từ trong toilet đi ra cô không cách nào tập trung vào công việc được nữa, cô vội vàng chạy xuống dưới, mua một tờ báo mới ra hôm nay tại một sạp báo bên lề đường, sau khi đọc xong, cả người cô run lên giận dữ.
Mỗi một chữ trên tờ báo đều khiến cho thân thể Tả Á không nhịn được mà run lên, bức hình của cô và Lô Hi ở phía trên càng khiến cho cô thêm tức giận, đám phóng viên này sao có thể đổi trắng thay đen như vậy được.
Đầu óc Tả Á trống rỗng, dường như người đi đường cũng đang dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn cô, cô lắc lắc đầu, sắc mặt trắng bệch lẩm bẩm: “Không, không phải như vậy, không phải như vậy, không phải!”
“Tiểu Á!” Chung Dương vừa tới đã thấy Tả Á đứng ngơ ngác bên lề đường, anh vội vàng dừng xe chạy tới, ôm lấy Tả Á, giật lấy tờ báo trên tay cô, “Em không sao chứ?”
Tả Á hoàn hồn, nhìn Chung Dương: “Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì? Chung Dương, tại sao lại có bài báo này, tại sao lại như vậy. . . . . .