Những lời bọn họ nói đều là giả, là giả. . . . . .”
“Chúng ta lên xe rồi nói.” Chung Dương ôm lấy Tả Á đang rối loạn, đi tới nơi anh đỗ xe, sau khi hai người lên xe Tả Á vẫn đau khổ chìm đắm trong bài báo, chỉ một cái chớp mắt, cô đã trở thành người thứ ba bị người ta chửi rủa rồi sao?
Chung Dương lái xe đi được một lát Tả Á mới đột nhiên nhớ ra, cô vẫn còn đang trong giờ làm việc: “Chung Dương, không được, bây giờ không thể đi được, em vẫn còn phải làm việc.”
“Em như thế này rồi còn đi làm được nữa sao, gọi điện xin nghỉ đi.”
“Haizz. . . . . .” Tả Á uể oải thở dài một tiếng, rồi gọi điện thoại cho người phụ trách của công ty xin nghỉ. Cô mệt mỏi dựa người vào ghế, thở dài, người nhà cô mà đọc được tin tức này không biết sẽ phản ứng như thế nào.
Tả Á và Chung Dương trở về căn phòng nhỏ của cô, Tả Á mệt mỏi nằm vật xuống ghế sofa, không có chút hơi sức đâu để nói chuyện, Chung Dương ngồi xuống cạnh cô, ôm lấy cô, đặt cô nằm gối đầu lên đùi anh, an ủi: “Đừng lo lắng, có anh rồi, anh sẽ giải quyết chuyện này, không để cho bất kỳ ai xúc phạm em đâu!”
Sẽ không có chuyện gì xảy ra cả, ngày mai chuyện này sẽ được giải quyết, chuyện không đúng sự thực sẽ bị lật tẩy, mối tình giữa anh và cô sẽ được công khai, từ đó thuận lợi cưới cô vào cửa.
“Em không lo lắng chuyện đó, em chỉ sợ người nhà biết được thôi. . . . . . Chuyện anh và em quay lại với nhau còn chưa nói cho người nhà biết, bây giờ lại xảy ra chuyện này, em sợ bọn họ sẽ phản đối . . . . . Chung Dương, ngày trước tại sao đột nhiên anh lại đính hôn, rồi còn ra nước ngoài nữa? Đều là vì em sao?”
Trong mắt Chung Dương chợt lóe lên cái gì đó, do dự một chút rồi nói: “Lúc đó anh thật sự rất đau lòng, cũng có một chút là vì nguyên nhân này, nhưng nguyên nhân chủ yếu khiến anh đính hôn rồi ra nước ngoài là vì chuyện trên thương trường, em không hiểu được đâu, vậy nên đừng nhắc đến chuyện này nữa. Lô Hi đến tìm em đã nói những gì?”
“Cô ta. . . . . . không nói gì cả, chỉ là tán gẫu vài câu thôi.”
Chung Dương vuốt tóc cô, cười nói: “Bé ngốc, cô ta hại em, em lại đi bảo vệ cô ta. Nói anh nghe cô ta đã nói những gì, xem bé ngốc của anh có bị bắt nạy không.”
Tả Á chợt ngồi dậy, nhìn Chung Dương, chần chờ hỏi: “Ý anh nói bài báo kia….là do cô ta sắp đặt? Nhưng. . . . . . cô ta làm vậy thì có lợi gì?”
Chung Dương ôm lấy cô, cắn mũi cô một cái, “Cô ta muốn dùng dư luận để ép em rút lui, để cho em rời khỏi anh. Tả Á, em sẽ không bỏ cuộc giữa chừng chứ?”
“Dĩ nhiên là không. Nhưng. . . . . . cô ta không nghĩ đến, làm như vậy, sẽ khiến anh không vui, sẽ càng không thích cô ta sao? Với lại. . . cô ta cho rằng anh sẽ thích cô ta làm vậy à?” Tả Á nói xong nghịch ngợm nháy mắt mấy cái.
“Anh nghĩ, cô ta đơn giản chỉ muốn đánh bại em, ép em phải rút lui thôi.”
Tả Á túm lấy áo Chung Dương, híp mắt lại nói: “Xem ra anh rất hiểu cô ta.”
Con ngươi thâm thúy của Chung Dương chăm chú nhìn Tả Á, khàn giọng nói: “Chỉ hiểu một chút, một chút xíu mà thôi. Em ghen à?”
Mặt Tả Á liền nóng lên, ấp úng nói: “Ai ghen chứ. . . . . . Người ta chỉ lo lắng thôi. . . . . .”
Chung Dương nhìn gương mặt vốn đang trắng bệch chợt ửng đỏ lên của Tả Á, không nhịn được trêu chọc cô, “Em lo lắng người nhà anh không đồng ý cho anh cưới em sao? Nếu lo lắng như vậy, hay là……chúng ta có con trước rồi hãy cưới?”
Tả Á nhíu mày, giơ tay vê mặt anh, nhăn mặt nói: “Em không cần. . . . . .”
“Không cần? Hả? Có muốn hay không?” Chung Dương thừa cơ hôn lên môi Tả Á môi, lưỡi thò vào trong thăm dò miệng Tả Á, cuốn lấy hương thơ trong miệng cô, khao khát cô, muốn có được cô, nhưng thân thể cô trong ngực anh lại trở nên cứng ngắc, hoảng hốt lùi về phía sau, vô thức kháng cự cảm giác không quen thuộc này, cô khẽ rên rỉ: “Chung Dương. . . . . . Không. . . . . . Ưmh.”
“Tiểu Á. . . . . . Em và anh ta đã ly hôn rồi, em có thể muốn anh, chấp nhận anh, thích ứng với anh, được không?. . . . . . Đừng đẩy anh ra! Buông lỏng cơ thể. . . . . .” Chung Dương cố gắng để thân thể trở mềm ra, dần làm quen với nụ hôn của anh, anh vuốt ve thân thể cứng ngắc của cô, rên rỉ vào tai cô.
Tả Á cố gắng buông lỏng thân thể căng cứng của mình, cố gắng quên đi cảm giác đau đớn, kiềm chế lửa dục quen thuộc của Kiều Trạch. Cô và Kiều Trạch đã ly hôn rồi, cô có thể cùng với Chung Dương, người đàn ông cô yêu, cô nên tiếp nhận, không nên kháng cự nữa, cô cố gắng đè nén sự khó chịu và mâu thuẫn trong lòng, tiếp nhận nụ hôn nóng rực của Chung Dương.
Ngay khi Chung Dương cảm nhận được cơ thể Tả Á đang dần thả lỏng, anh liền lập tức muốn cô, bàn tay chuyển động cởi quần áo trên người cô ra, thì đột nhiên chuông cửa vang lên dồn dập. Tả Á giật mình một cái, lập tức tỉnh táo lại, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Chung Dương định ra mở cửa, nhưng Chung Dương lại đè cô xuống, không để cô đi, thở hổn hển nói: “Đừng mở cửa. Cho anh…..Tiểu Á…..Anh muốn em!”
Lúc này, tiếng chuông cửa đã chuyển thành tiếng đập cửa, mạnh mẽ dồn dập như muốn phá nát cửa nhà cô, ai đến vậy? Tả Á đỏ mặt, đưa tay đẩy Chung Dương ra nói: “Không được, không được, em đi xem là ai, nếu không sẽ bị người ta nghe thấy đó!”
“Tả Á, mau mở cửa cho mẹ, mẹ biết con đang ở bên trong!” Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng hét vừa gấp gáp vừa tràn đầy tức giận của Điền Văn Lệ.
Hả, là mẹ?
Chung Dương giật mình vội vàng buông Tả Á ra, Tả Á cũng hoảng hốt ngồi bật dậy, tim đập dồn dập, giống như cô làm chuyện xấu bị mẹ bắt được vậy, vô cùng hoảng loạn. Cô vội đứng dậy đẩy Chung Dương, nhỏ giọng nói: “Anh. . . . . . anh mau tránh , nếu không để mẹ em nhìn thấy sẽ lột da chúng ta ra mất.”
Chung Dương ôm lấy bả vai Tả Á, trầm giọng nói: “Tả Á, đừng hoảng hốt, sớm muộn gì mẹ em cũng biết thôi, hơn nữa có lẽ bây giờ mẹ em đã biết rồi, không bằng dũng cảm đối mặt đi, có được không?”
Trái tim loạn nhịp của Tả Á dần bình tĩnh trở lại, cô do dự gật đầu, đối mặt, đúng, phải đối mặt! Anh nói đúng, dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng phải dũng cảm đối mặt. Trong lúc Tả Á suy nghĩ, Chung Dương bên cạnh đã sửa sang lại quần áo, đi ra mở cửa.
Lúc cửa vừa mở, nhìn thấy Chung Dương đột nhiên xuất hiện trước mặt khiến cho Điền Văn Lệ không khỏi giật mình: “Cậu. . . . . . Sao cậu lại ở đây? Tiểu Á đâu rồi? Con bé chết tiệt kia, rốt cuộc mày đang định làm cái gì đó?”
Chung Dương lại cười nhẹ, nói: “Chào bác gái!”
Tả Á nhìn mẹ mình bộ dạng giận dữ đi vào, cô không khỏi ngây người đứng yên tại chỗ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, thôi xong rồi, ngày tận thế đến rồi!
Quả nhiên, Điền Văn Lệ thuận tay cầm lấy cây chổi đang dựng ở góc nhà, vung tay đánh Tả Á, “Cái con bé chết tiệt này, chuyện gì cũng dám làm, kết hôn, ly hôn, giờ lại ở cùng thằng đàn ông thối này, mày muốn làm mẹ tức chết hả?”
‘Bốp!’ một tiếng, cây chổi đánh xuống người, gãy đôi, Tả Á sợ đến co người lại, hai tay ôm đầu, chuẩn bị nhận cây chổi mẹ mình đánh xuống, nhưng lại không cảm thấy đau như cô tưởng, mở đôi mắt đang nhắm chặt của mình cô liền thấy Chung Dương đang bên cạnh bảo vệ mình, cây chổi của mẹ liền đánh lên đầu Chung Dương, bị gãy làm đôi.
“A, Chung Dương, anh không sao chứ!” Tả Á đau lòng, giơ tay chạm lên đầu anh, vội vàng hỏi: “Đánh trúng chỗ nào? Có đau lắm không?”
Chung Dương cầm lấy bàn tay đang run rẩy của Tả Á, nhỏ giọng nói: “Anh không sao.”
Bộ dạng Tả Á như sắp khóc, quay đầu nhìn mẹ: “Mẹ, mẹ đừng tức giận, con biết con sai rồi, mẹ đừng tức giận như thế. Nhưng mà, tờ báo kia nói bậy, đấy không phải là sự thật, con làm sao có nhiều tiền như vậy để đưa cho tiểu thư Lô thị chứ.”
Điền Văn Lệ thấy vậy nhất thời sững người lại, bà không ngờ Chung Dương lại bị bà đánh như vậy. Vốn dĩ bà không hề muốn đánh người, với lại bà cứ tưởng rằng Tả Á nhất định sẽ tránh, nào ngờ được cô lại không tránh đi. Nhưng, khi đọc thấy tin tức Tả Á là người thứ ba chen ngang trên báo, bà rất tức giận, cảm thấy Tả Á không có chút tự trọng nào cả, không ngờ được cô đã đi đến bước này rồi, ở bên Kiều Trạch thanh thản sống qua ngày không tốt hay sao, lại nhất định đi làm loạn, cái mũ người thứ ba cũng bị người khác chụp lên đầu rồi, bây giờ lại còn dây dưa với Chung Dương nữa, bà không nhịn được nói: “Con đã biết, cậu ta đã có hôn ước với con gái nhà họ Lô, sao lại còn chen ngang vào làm gì. Bây giờ nói ra không ai không tin con là người thứ ba, con nói mình xem, sau này con làm sao ra ngoài gặp người, người ta sẽ nhìn con như thế nào.”
Chung Dương thành khẩn nói: “Bác gái, chuyện này là lỗi của cháu, là do cháu chưa giải quyết ổn thỏa chuyện tình cảm. Tả Á chưa bao giờ là người thứ ba cả, từ đầu đến cuối cháu vẫn luôn yêu cô ấy, nguyên nhân cháu đính hôn với tiếu thư Lô thị rất phức tạp, thứ lỗi cho cháu không thể nói rõ, nhưng cháu khẳng định đó hoàn toàn không phải vì tình cảm. Hơn nữa, cháu cũng đã hủy bỏ hôn ước với cô ta rồi. Chuyện ngày hôm nay, cháu nhất định sẽ trả lại sự thật cho bác và Tả Á, cháu nhất định sẽ không để cho Tả Á và người nhà cô ấy bị người khác xúc phạm, xin bác hãy đồng ý cho cháu và Tả Á được ở bên nhau, chúng cháu không thể buông tay nhau được nữa rồi!”
“Mẹ, mẹ đừng tức giận!” Tả Á đi tới bên cạnh Điền Văn Lệ, cầm lấy tay bà, “Nếu như mẹ không đồng ý thì……….thì con cũng sẽ không gặp lại anh ấy nữa, sau này, con sẽ ở bên mẹ cả đời, hiếu thảo với mẹ!”
“Tiểu Á!” Chung Dương sẵng giọng cảnh cáo cô không được nói lung tung, mắt anh híp lại, nổi cáu nói: “Nhiều người hiếu thuận không phải tốt hơn sao? Bác gái, cháu nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho Tả Á, chẳng lẽ bác không muốn nhìn thấy con gái mình được sống hạnh phúc, vui vẻ sao ạ?”
Điền Văn Lệ nhìn dáng vẻ gục đầu ủ rũ của Tả Á, nhớ tới con bé vừa mới thoát khỏi căn bệnh trầm cảm trong lòng bà không nhịn được khẽ thở dài, “Thôi, thôi, tôi muốn giữ cô lại bên mình cả đời này thì sẽ bị người ta nói tôi càng già càng không hiểu chuyện, ngăn cản hạnh phúc của con gái. Chuyện của các con tự các con làm chủ, nhưng chuyện báo chí kia nhất định phải giải quyết ổn thỏa, nếu không người ngoài sẽ cho rằng con là bồ nhí người ta, sau này làm sao có thể ra đường gặp người được.”
“Mẹ!” Tả Á đỏ mắt, cô biết mẹ mình ít nhiều gì cũng để ý đến hai chữ bồ nhí này, cũng rất hận bồ nhí, bởi vì cũng do ba cô có bồ nên mới khiến hai người ly hôn, gia đình ly tán.
“Mẹ đồng ý cho hai con kết hôn, nhưng Tiểu Á à, từ hôm nay con phải chuyển về đây sống với mẹ, mấy ngày này hai con nên tránh điều tiếng từ phóng viên, không để mấy tay nhà báo kia nói lung tung.Còn cậu nữa, Chung Dương, cậu hãy giải quyết xong xuôi hết mọi việc hãy quay lại đây tìm Tiểu Á, muốn kết hôn với Tả Á, trước hết cậu phải đả thông tư tưởng của người nhà mình đi đã, không được để Tả Áđến nhà cậu mà phải chịu uất ức, nếu không làm được như lời tôi nói thì chuyện kết hôn cũng không cần bàn đến nữa.”
“Bác yên tâm, con nhất định sẽ xử lý tốt mọi chuyện.” Chung Dương vừa lên tiếng khắng định thì chuông điện thoại di động chợt vang lên, anh nói xin lỗi sau đó lấy điện thoại di động ra xem, là người nhà gọi tới, anh nhấn nút tắt, rồi nói với Tả Á cùng Điền Văn Lệ: “Xin lỗi, con muốn không tiếp chuyện được rồi.”