thất thểu mà rời đi, không dám liếc mắt nhìn lại hình ảnh trên màn hình nữa. Hạnh phúc sẽ chẳng bao giờ thuộc về mình cả.
Chung Dương mình yêu sắp sửa ký tên cùng người khác, đeo nhẫn cưới và hôn môi người đó.
Còn mình từ nay về sau, cũng chẳng bao giờ còn có tư cách đó nữa, từ lâu đã không còn, kể từ khi giữa cô và Kiều Trạch phát sinh mọi chuyện thì cô đã mất đi tư cách đó rồi.
Tuy cô biết rõ, khoảnh khắc đó cô đã nhận ra mình không thể đến với Chung Dương được nữa, nhưng khi nhìn thấy anh cùng người con gái khác sánh đôi bên nhau vẫn cảm thấy lòng đau như xé.
Tả Á thất thần đi tới cạnh bảng hiệu trạm xe buýt với đôi mắt vô hồn, giống như một du hồn đi lang thang.
Kiều Trạch vẫn lặng lẽ đi theo ở sau lưng cô mà cô cũng không hề hay biết. Cô không ngồi xe mà cứ đi tới như vậy, những nơi đi qua đều khiến cô nhớ lại những kỷ niệm mình đã từng có cùng Chung Dương. Đâu đâu cũng lưu lại tiếng cười nói rộn ràng xen lẫn những lời giận hờn trách mắng của mình và Chung Dương.
Tả Á đứng tại một con phố nhộn nhịp nhất thành phố A, nhìn con đường trước mắt cô bỗng nhớ tới dáng vẻ lóng ngóng của mình đuổi theo người ta xin bao cao su, nhớ tới Chung Dương còn biết rõ tình cảnh xấu hổ ấy của mình. Nước mắt Tả Á không kiềm được lách tách rơi xuống.
Tất cả còn lại cũng chỉ là hồi ức, quên nó đi, hãy quên nó đi, mình không phải là một người không quả quyết và không biết tự kiềm chế như thế.
Cô cứ đi không biết mệt mỏi, đi từ sáng cho tới hẳn trưa, cũng chẳng buồn nghỉ ngơi chút nào. Kiều Trạch đi theo đằng sau cô, thấy cô tự hành hạ mình như vậy, anh cũng không thể nào nhịn nổi nữa, ngay lúc Tả Á muốn qua đường, anh bước lên kéo cô lại, ôm ghì cô vào lòng.
Tả Á sững sờ ngẩng đầu lên, trông thấy gương mặt lãnh đạm cùng ánh mắt đầy lo lắng của Kiều Trạch, nhưng cô không muốn phí công giãy dụa, cũng không muốn biết vì sao anh lại xuất hiện trước mặt mình.
Kiều Trạch thấy Tả Á vì Chung Dương mà mất hồn ngơ ngác, anh lạnh lùng nói: “Theo tôi về nhà.”
Tả Á đỏ mắt nhìn lại anh, không nể mặt nói : “Tại sao phải về nhà với anh, tại sao anh phải chia cắt tôi và Chung Dương, tại sao…..!” Tả Á không kiềm nén được nỗi oán hận và đau đớn trong lòng mà gào lên, hai tay như muốn trút hận đánh đấm lên ngực Kiều Trạch, bật khóc tức tưởi.
Kiều Trạch để mặc cho cô xả giận, đứng im tại chỗ không nhúc nhích cho cô đánh tùy thích, mặc cho cô khóc, cũng mặc kệ người đi đường nhìn hai người bằng ánh mắt kỳ quái khó hiểu.
Tay anh vẫn ôm chặt Tả Á, ôm chặt lấy cô, ấn khuôn mặt lem luốc nước mắt của cô vào ngực để cô được khóc thoải mái hơn, vì người đàn ông khác mà khóc.
Sau một hồi anh mới bế cơ thể đã mềm nhũn ra vì khóc của Tả Á lên, cản một chiếc taxi đưa cô về nhà.
Tả Á đi mệt cũng khóc mệt nên đã ngủ thiếp đi, Kiều Trạch bế cô đặt nhẹ lên giường, đi vào toilet vắt một chiếc khăn nóng ra lau cho cô.
Thân hình cao lớn nhè nhẹ nằm xuống cạnh cô, vươn tay vuốt ve mái tóc đen của cô, bờ môi yêu thương đặt lên má cô một nụ hôn, cúi đầu nỉ non nói, “Tả Á, đến khi nào thì em mới thôi khóc vì anh ta!”
Khi Tả Á tỉnh lại thì nhìn thấy một khuôn mặt đang an nhàn nhắm mắt ngủ hiện ra trước mắt mình, cơ thể để trần, lồng ngực tinh tráng để lộ ngời ngời. Đầu cô đang gối lên một cánh tay anh, và cánh tay còn lại của anh thì đang quấn chặt eo cô.
Tả Á đang định dịch người ra thì cánh tay của Kiều Trạch càng quấn cô chặt hơn, sau đó mở ra đôi mắt đen nhìn cô chằm chằm.
“Đói bụng không?” Giọng nói vừa ngủ dậy của anh nghe khàn khàn mà đầy từ tính.
Tả Á nhíu mày hời hợt nói : “Không đói, bỏ tay ra, tôi muốn về nhà!”
Mắt Kiều Trạch tối sầm lại, hơi nheo mắt nhìn Tả Á lạnh giọng nói: “Đây chính là nhà của em.”
Tả Á tức giận giãy dụa quát lên: “Không phải, nơi này không phải, muốn tôi nói bao nhiêu lần, nơi này không phải nhà của tôi, anh buông ra!”
Kiều Trạch xoay người ngăn cơ thể thể đang lộn xộn của Tả Á lại, hai tay giữ chặt tay cô, gằn giọng nói từng chữ: “Tả Á, anh mới là chồng của em, còn hắn ta đã sắp sửa trở thành chồng của người khác rồi, đừng ương bướng hành hạ anh nữa có được không?”
Anh ấy đã sắp trở thành chồng của người khác rồi!
Đúng rồi, đúng rồi! Tả Á khổ sở nhắm hai mắt lại, cứ như vậy đi, mình và Kiều Trạch cũng tiếp tục sống những ngày tháng như vậy đi!
Kiều Trạch nhìn hốc mắt ướt nước của Tả Á mà không kiềm lòng được hôn lên mắt cô, hôn lên giọt nước mắt, cánh tay vây lấy cơ thể cô để cùng cảm nhận nỗi đau với cô.
Tả Á mở mắt ra, xoay mặt muốn tránh né cái hôn của Kiều Trạch, vùng vẫy muốn thoát khỏi người anh, trong giọng nói mang đầy vẻ căm ghét: “Kiều Trạch, anh không được đụng vào tôi!”
Gương mặt luôn lãnh đạm của Kiều Trạch càng thêm nặng nề, anh luồn tay vào váy âu yếm xoa lên da thịt cô nói, “Tả Á, anh là chồng em, tại sao không thể chạm vào em?” Tuy đã hạ giọng mềm mỏng nhưng vẫn không kém phần ngang tàng bá đạo, môi anh lại lần nữa đáp xuống cuồng nhiệt hôn cô, nặng nề sâu lắng nói: “Tả Á, thử tiếp nhận anh, có được không?”
Tiếp nhận anh ta, chấp nhận sự thực Kiều Trạch là chồng của mình? Nếu đã không thể đến với Chung Dương thì ở với ai cũng thế mà thôi, có gì khác nhau đâu? Đau đớn khiến con tim cũng đã chết theo, nếu không phải Chung Dương thì ở với ai nào có gì khác nhau?.
Nhận ra sự vuốt ve của Kiều Trạch, Tả Á đang định giãy ra thì vật nam tính cứng rắn của Kiều Trạch đã không hề báo trước tiến vào cơ thể cô, Tả Á nhíu mày toàn thân sượng cứng lại.
“Tả Á… !” Kiều Trạch thở gấp nỉ non gọi tên cô, bờ môi mỏng miên man hôn lên môi cô, nụ hôn thâm sâu dành cho người vợ mình yêu thương.
Có thể hai người dán chặt vào nhau, anh ra vào lúc sâu lúc cạn, ma sát mài mòn cô. Cơ thể Tả Á bị nong kín đau đớn ê ẩm, cô dần dần nhắm hai mắt lại, có lẽ cứ như thế đi, cứ như vậy đón nhận cuộc hôn nhân này, chấp nhận sự thực anh ta là chồng mình.
Cuộc hôn nhân này của mình, chỉ có dục vọng chứ không hề có tình yêu.