Hôm sau Tả Á đã rời khỏi căn nhà mới trở lại trường, cho đến khi tốt nghiệp, suốt mấy tháng cô cũng không có gặp lại Kiều Trạch. Cô đã ủy thác luật sư giao đơn ly hôn cho Kiều Trạch, họ cứ kết thúc như vậy đi, hãy kết thúc trong oán hận và trả thù trừng phạt lẫn nhau.
Nhưng cô không biết, khi Kiều Trạch thấy đơn ly hôn thì mặt xanh mét, xé nát đơn, trong cơn giận dữ suýt nữa vung nắm đấm về luật sư vô tội đó.
Tả Á cũng không tìm Chung Dương, bởi vì từ khi cô biết mình mang thai liền quyết định không dây dưa với anh nữa.
Vứt bỏ đứa bé của cô và Kiều Trạch bởi vì cô hận Kiều Trạch, cho nên cho dù đứa bé này ra đời thì cô cũng không yêu nó. Cho nên cô không muốn, sự do dự lúc trước trở nên kiên định bởi vì sự ép buộc của Kiều Trạch, cô không muốn đứa bé này.
Không muốn một đứa bé ra đời như mình, không được ba mẹ yêu thương, sống cô đơn mà cực khổ, muốn tỏ ra kiên cường, tỏ ra vui vẻ nhưng thật sự rất mệt mỏi. Cô không hề muốn có con của anh ta.
Có lẽ trong cốt tủy của mình, cô cũng giống mẹ, đều chảy dòng máu lạnh. Nhưng trong mấy tháng này cô vẫn sống trong nỗi đau khổ và áy náy, đêm nào cũng choàng tỉnh từ cơn ác mộng, toát đầy mồ hôi.
Ban đêm sẽ nằm mơ thấy một bóng dáng nho nhỏ mơ hồ đứng ở một nơi cách cô không xa, khóc lóc hỏi cô: Mẹ, tại sao mẹ không cần con? Cô sẽ khóc tỉnh dậy, sau đó không biết mình ở đâu, âm thầm sợ hãi, cả đêm không thể chợp mắt.
Cảm xúc đau lòng, áy náy, hối hận không hề thôi hành hạ cô. Rốt cuộc cô đang trả thù Kiều Trạch hay trả thù chính mình đây.
Ban ngày, đầu cô luôn hiện lên mặt của Kiều Trạch, gương mặt khổ sở nhăn nhó của anh, vẻ đau khổ thương tâm khi biết mình đã mất con. Cô không thể nào quên được vẻ mặt đó, nó cứ quẩn quanh cô như lời nguyền.
Cô ngủ không yên, mất ngủ trầm trọng, có một lần bởi vì uống thuốc ngủ quá liều mà suýt nữa mất mạng, nếu Mạch Tử không đến tìm cô, chắc cô đã đi gặp Diêm Vương rồi. Cuối cùng Mạch Tử vẫn chăm sóc cô, dù trước kia Mạch Tử kết bạn với cô vì nguyên cớ gì, tình cảm những năm nay cũng không phải là giả.
Về sau Tả Á nghe Mạch Tử giải thích, mẹ của Mạch Tử là chị của Kiều Trạch, bởi vì không thân thiết với người nhà nên cô cũng không biết ông Kiều còn một người em gái.
Mạch Tử và cô vào cùng một trường đại học cũng không phải là trùng hợp. Nhà Mạch Tử ở thành phố Q, thành tích học tập của cô cũng không phải là nổi trội, người nhà không muốn cô đi học ở vùng khác, cho nên Kiều Trạch đã giúp Mạch Tử điền nguyện vọng đại học theo thành tích của cô.
Cứ như vậy Mạch Tử và cô thuận nước đẩy thuyền vào cùng một trường, trở thành chị em tốt. Nếu như không xảy ra những chuyện này, chắc rằng đến bây giờ cô cũng không biết Mạch Tử cũng có thân thích với Kiều Trạch.
Kiều Trạch biết cô và Chung Dương yêu nhau nên vẫn giữ khoảng cách, chỉ gián tiếp thông qua Mạch Tử để biết cô sống có tốt không.
Những điều này đều do Mạch Tử nói cho cô biết. Cô thấy rằng Mạch Tử muốn cô và Kiều Trạch hòa hợp, cùng sống vui vẻ, nhưng Kiều Trạch không nói với Mạch Tử rằng họ đã làm đơn ly hôn rồi sao?
Ngày tốt nghiệp đã đến, về sau cô sẽ phải tạm biệt cuộc đời sinh viên, mấy chị em thân thiết ôm nhau khóc lóc, chơi cả đêm mới giải tán, có ý rằng về sau phải đường ai nấy đi rồi.
Tả Á không tìm công ty ký hợp đồng bởi vì cô không biết mình muốn đi đâu, muốn làm gì, trong lúc nhất thời có phần hoang mang.
Cô muốn làm vài chuyện có ý nghĩa, không muốn trở thành nhân viên công sở, không muốn sống ở nơi đô thị phồn hoa này. Có lẽ lên núi làm cô giáo cũng không tồi.
Lúc Tả Á đang từ từ lập kế hoạch cho tương lai thì kế hoạch của cô lại xuất hiện sự sai lệch. Khi cô và các chị em cùng phòng tiễn một người phải tới phương nam làm việc, trở lại phòng thuê lại thấy một người đàn ông ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.
Ngũ quan tuấn mỹ, vẻ mặt hờ hững không mang chút ấm áp, ánh mắt lạnh lùng sắc bén như một con dao, đôi môi mỏng ngậm một điếu thuốc, hút vài hơi rồi đưa tay lấy xuống dập tắt, bóng dáng cao lớn cũng đứng lên. Thân thể cao to dường như gầy đi, lại có vẻ cao hơn, thoạt nhìn càng thêm lạnh lẽo khiến người ta khó có thể đến gần.
Sau một hồi sững sờ, chiếc chìa khóa trong tay Tả Á rơi xuống đất. Là Kiều Trạch, sao anh ta lại tới đây?
Từ ngày anh nổi giận rời đi, đây là lần gặp nhau đầu tiên trong mấy tháng của hai người. Từ bạn, người thân, trở thành kẻ thù, rồi lại thành chồng của cô, rồi lại thành người qua đường. Kết quả như vậy vẫn khiến Tả Á bất giác cảm thấy hơi mất mát.
Cô lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng hỏi: “Anh tới đây làm gì?”
Kiều Trạch đi về phía Tả Á, Tả Á thấy dáng đi của Kiều Trạch không được vững vàng nhanh nhẹn như ngày trước, hình như hơi tập tễnh. Nếu như không phải cô không muốn đối mặt với anh, không phải cô hơi căng thẳng, khi anh đi về phía cô, vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào bước chân anh, cô sẽ không phát hiện chân anh bất thường.
Đúng vậy, nếu như không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra. Lòng Tả Á tràn ngập nỗi nghi ngờ, Kiều Trạch đã thản nhiên đi tới, tròng mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tả Á, trả lời đơn giản mà không mang chút tình cảm: “Đón em về nhà.”
Cuối cùng Tả Á cũng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào gương mặt nguội lạnh của Kiều Trạch, máy móc lặp lại lời anh, “Về nhà?”
Trong mắt Kiều Trạch hình như có vẻ hơi mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Sao vậy? Quên mất chúng ta đã kết hôn ư?”
Tả Á ngẩn ra, lắc đầu nói: “Chúng ta đã ly hôn rồi, tôi đã nhờ luật sư chuyển đơn ly hôn cho anh rồi.”
“Đơn ly hôn, tôi chẳng thấy gì cả.” Anh nói xong liền kéo lấy tay cô, đi ra ngoài. Tả Á cuống lên rụt người lại, gạt tay anh ra, kêu lên: “Kiều Trạch, chúng ta đã kết thúc rồi, anh đừng như vậy có được không?!”
Kiều Trạch quay đầu lại, con ngươi lạnh lẽo nhìn cô, lạnh lùng nói: “Không có sự đồng ý của tôi, chúng ta sẽ không bao giờ kết thúc!”
Dứt lời anh co tay lại, Tả Á không tự chủ được lảo đảo tiến lên mấy bước, đụng phải bờ ngực vững chãi của Kiều Trạch, bị lôi ra ngoài.
Nếu là lúc trước, Kiều Trạch tuyệt đối không lãng phí thời gian mà lôi kéo với cô, mà bọc cô lại, xuống lầu ném lên xe. Thế nhưng lần này anh chỉ ôm chặt cô lôi ra ngoài như vậy.
Nhưng cho dù ôm như thế, cô vẫn không thể thoát thân, lảo đảo theo anh xuống lầu. Đi tới bên cạnh chiếc xe màu đen, anh mở cửa, nhét cô vào chỗ ngồi phía sau, mà anh cũng ngồi vào theo. Cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy bả vai cô, không cho phép cô lộn xộn.
Tả Á giãy giụa một lúc rồi thôi, cau mày nhìn về phía trước, lúc này mới phát hiện người đàn ông ngồi ở ghế lái. Anh ta chắc là tài xế, gương mặt ngăm đen, có phần mạnh bạo, nhìn nàng qua gương chiếu hậu với vẻ căm thù. Không đợi Kiều Trạch mở miệng, khởi động xe chạy nhanh khỏi khu chung cư.
Đằng Sau Vẻ Lạnh Lùng
Sau khi Tả Á bị ép trở lại cái nơi gọi là nhà đó, phát hiện trên ghế sofa trong phòng khách có rất nhiều người.
Ba mẹ, ông nội, dượng Kiều, chị gái, anh rể và cả cháu gái hơn một tuổi đều đến đông đủ. Đúng là cảnh náo nhiệt hiếm có.
Tả Vi vỗ mông cháu gái, nói, “Nào, chào dì đi!” Con bé tập tễnh chạy đến trước mặt cô, ôm lấy chân của cô, nói không rõ ràng: “Dì, ôm ôm!”
Đáy lòng Tả Á ê ẩm, ngồi xổm xuống cẩn thận ôm thân thể mềm mại nhỏ bé vào lòng, không nhịn được nghĩ đến đứa bé mà cô từng có. Nếu như không phá thai, sau khi sinh ra chắc cũng gọi mẹ bằng giọng đáng yêu thế này.
“Dì….Dì.” Con bé lại kêu lên, hai tay nhỏ bé còn vỗ lung tung, không hề sợ người lạ.
Kể từ sau hôn lễ Tả Á vẫn chưa gặp người nhà của mình, trong lúc nhất thời không biết phải đối mặt với họ ra sao. Cũng may, mọi người cũng không nhắc lại chuyện lúc trước, mà thân thiện gọi nhau đi ăn cơm tối, vẻ uy nghiêm của ông nội ẩn chứa nét từ ái, sắc mặt của mẹ cũng không còn khó coi như vậy nữa.
Ông nội và ba hỏi cô chuyện học tập, dự định sau khi tốt nghiệp, tán gẫu việc nhà. Cháu gái Kỳ Kỳ hiếu động chạy nhảy, Tả Vi đuổi theo sau, chỉ sợ con bé ngã.
Dường như cô đã hình dung cảnh tượng này rất nhiều lần, cả nhà sum họp, vui vẻ ăn cơm, tán gẫu, dưới đất có đứa bé bướng bỉnh đùa giỡn. Trước đây rất lâu là hy vọng xa vời, không ngờ hôm nay lại thành hiện thực.
Tiếng ầm ĩ trong nhà lại mang vẻ ấm áp, mang cảm giác mái ấm gia đình, lần đầu tiên cô có cảm giác này. Tả Á chợt quên mất đây là nhà Kiều Trạch, quên mất cảm giác không vui với Kiều Trạch, đắm chìm trong hơi ấm ngắn ngủi mà trân quý này, không đành lòng phá đi. Cuối cùng mọi người nâng ly, chúc cô thuận lợi tốt nghiệp.
Sau bữa cơm tối ông nội phải đi, Kiều Trạch khuyên ông ở lại, nhưng ông nói không quen, chỗ lạ không ngủ được. Tả Quốc Cường lái xe đưa ông nội về. Kỳ Kỳ mệt mỏi ngủ thiếp đi, ba người phụ nữ cũng về phòng nghỉ, để lại cánh đàn ông trong phòng khách.
Tả Vi đặt Kỳ Kỳ lên giường, để cho bé ngủ thoải mái. Điền Văn Lệ ngồi trên ghế sofa vuốt mi tâm với vẻ hơi mệt mỏi, hỏi Tả Á, “Tốt nghiệp rồi có dự định gì không?”
Lần đầu tiên mẹ nói chuyện với cô như vậy, không còn vẻ khinh bỉ chán ghét, chỉ hơi mệt mỏi. Thật ra Tả Á cũng không muốn nói chuyện sau tốt nghiệp, vì vậy liền nói: “Mẹ, nếu mệt rồi thì nghỉ ngơi trước đi.”
Điền Văn Lệ lại hỏi: “Có muốn làm một việc gì đó không?”
Tả Á ngồi trên giường cạnh chị, do dự một chút rồi nói: “Tạm thời chưa có dự định gì.”
“Nếu không có dự định gì thì hãy đến công ty của dượng làm, có kinh nghiệm rồi tính sau!”
Tả Á cau mày, “Mẹ, tự con sẽ tìm việc, con…..Không thích làm việc như vậy.”
Điền Văn Lệ liếc nhìn Tả Á, “Nói như vậy chắc con cũng có dự định rồi.”
Tả Á không thích Điền Văn Lệ gặng hỏi như vậy, không nhịn được nói: “Đúng, con có dự định rồi, con muốn lên Mao Nhi Sơn dạy học.”
“Mao Nhi Sơn?” Vẻ mặt Tả Vi vô cùng nghi hoặc, lên tiếng hỏi “Đó là đâu vậy, ở trong núi sao?”
Vẻ mặt bình tĩnh của Điền Văn Lệ cuối cùng cũng lộ vẻ tức giận, nhưng vừa dâng lên lập tức dằn lại, “Mao Nhi Sơn là nơi nghèo khó nhất thành phố A, xa nhà như vậy, ngay cả xe còn không chạy tới được, con đến đó làm gì. Đừng quên con đã là phụ nữ đã có chồng, mẹ không cần biết con nghĩ gì, nhưng đã kết hôn rồi thì con phải ngoan ngoãn lại cho mẹ, không được đến cái chỗ quỷ quái đó!”
Tả Á cũng nổi giận, cô và mẹ nói chuyện không bao giờ có thể bình tĩnh, “Đó là việc của con, tự con biết phải làm gì, con cũng không thể chung sống với Kiều Trạch.”
Điền Văn Lệ tức giận đứng phắt dậy, “Rốt cuộc mày nghĩ đi đâu thế? Đám cưới thì mất tăm mất tích, để lại cục diện rối rắm bắt người nhà phải dọn dẹp, con mình cũng không cần, bây giờ còn nói không thể chung sống với Kiều Trạch. Sao tao lại sinh ra cái thứ thích gây họa như mày chứ! Sao? Mày còn muốn ly hôn nữa có phải không?”
Lòng Tả Á như bị dao đâm, cô sợ nhất khi Điền Văn Lệ nói hối hận đã sinh ra mình, không nhịn được gào lên: “Phải, tôi muốn ly hôn, tôi muốn ly hôn với anh ta, tôi không thể sống cùng anh ta!”
“Mày dám….” Điền Văn Lệ tức giận còn định mắng gì đó thì trước mắt tối sầm, người lả đi ngã xuống ghế sofa.
“Mẹ, mẹ, mẹ làm sao vậy?” Tả Vi xông tới trước ôm chặt Điền Văn Lệ, sợ hãi đến mức tái mặ