ịnh phản kháng, Anh Bồi lập tức nhỏ giọng nói: “Suỵt, không nằm như vậy hai chúng ta nói thế nào? Thanh âm lớn như cô là muốn bên ngoài nghe hả?” An Tiểu Tâm bĩu môi, không thể làm gì khác hơn là cùng anh chen chúc. Anh Bồi hai cánh tay vòng trước ngực, một hồi đã cảm thấy không thoải mái. Anh suy nghĩ một chút, đưa tay trái ra nâng đầu An Tiểu Tâm lên cao, để cho đầu cô gối lên cánh tay phải của mình, sau đó thở ra một hơi, như vậy thư thái hơn nhiều. An Tiểu Tâm giùng giằng muốn ngồi dậy, ngẩng đầu mạnh một cái, đầu lại đụng vào xi măng trên vách ống, bịch một tiếng, mắt nổ đom đóm, trời đất quay cuồng,choáng váng lại ngã trở về. Anh Bồi nghe thanh âm kia cũng biết cô bị đụng mạnh rồi, vội vàng đem thân thể của cô nghiêng đi , đỡ mặt của cô, nhìn vết thương trên trán. Mặc dù ánh sáng rất tối, nhưng vẫn nhìn thấy da nhanh chóng ửng hồng, sau đó một chút xíu sưng lên. Anh Bồi thổi thổi vết thương của cô nói nói: “Tôi nói cô gấp cái gì? Tôi còn chưa tới mức bụng đói ăn quàng với cô. Đây là để nằm phải thoải mái một chút nha, nếu không hai cánh tay tôi nhét qua nhét lại khó chịu quá.”
An Tiểu Tâm bị đau rớt nước mắt, nhắm hai mắt, nghĩ tới não mình chắc bị chấn động, nếu không cũng tê liệt rồi nhất thời không có đáp nổi lời nói của Anh Bồi. Anh Bồi buồn cười nhìn cô, thấy trên lông mi cô lóe nước mắt, khóe miệng mím môi một cách đáng thương, chân mày nhíu lên, nhất thời lại không dời được tầm mắt
Sau đó anh lại cảm thấy có chút khác thường, An Tiểu Tâm mặc mỏng manh ngọ ngoạy trong ngực anh. Hai người trên người đều có mồ hôi, nhơn nhớt nhét chung một chỗ,lộn xộn, dừng lại một chút anh nhanh chóng nắm bắt được dấu vết mùi hương thoang thoảng. Anh không nhịn được theo mùi hương kia nhích lại gần cổ An Tiểu Tâm, sau đó, anh rõ ràng nhìn thấy trước ngực An Tiểu Tâm phơi bày ra da thịt trắng noãn. Trên da thịt đang hiện đầy tầng mồ hôi mịn, rót thành một dòng suối nhỏ,chảy xuống quần áo phía dưới làm cho miệng lưỡi anh khô rát. Đầu óc trống rỗng một khoảng, Anh Bồi mạnh mẽ xoay đầu sang chỗ khác, hít một hơi thật sâu.
Không khí lập tức yên lặng xuống. An Tiểu Tâm dùng hết sức còn sót lại cực lực di chuyển thân thể cách xa Anh Bồi ra một chút, vuốt trán của mình nhẹ nhàng hít thở không khí.
Anh Bồi nằm, ở nơi đó chỉ cảm thấy càng ngày càng nóng, há mồm giễu cợt nói: “Chớ động đây. An Tiểu Tâm, tôi mới phát hiện, thì ra là bản thân tôi tốt như vậy. Nếu không phải thời điểm này, cô muốn xin gối cánh tay của tôi tôi cũng không thèm cho.” “Dạ dạ dạ, tiểu nhân không biết dầu gì. Trong công ty nếu những người nọ, biết được tôi gối cánh tay lão nhân gia ngài, không đem tôi xé xác mới là lạ.” An Tiểu Tâm khinh thường tiếp lời nói.
Anh Bồi nghe ngược lại cười, nói: “Chúng ta hiện tại cũng coi là cùng sinh ra tử rồi, có thể bình yên nói chuyện , được không?”
“Nói đi, dù sao rảnh rỗi không có việc làm.” An Tiểu Tâm nhún nhún vai
“Tôi cảm thấy được cô đặc biệt hẹp hòi đến cả cà phê cũng tiếc rẻ không cho tôi uống được?” Anh Bồi nói.
“Tôi hẹp hòi?” An Tiểu Tâm trong ánh sáng mờ tối khẽ ngẩng đầu trừng Anh Bồi: “Anh có biết hay không, đó là Jamaica chính thống xuất khẩu thuộc hãng cà phê Blue Mountain, tôi dùng 2500 đồng vất vả lắm mới nhờ người ta mua được, đến cả tôi tiếc rẻ cũng không dám uống”
“Thôi đi, hàng giả mà cũng uống.” Anh Bồi khinh thường.
“Cái gì? Giả?” An Tiểu Tâm nhỏ giọng kêu lên
.
“Cô biết cái gì, cà phê Jamaica Blue Mountain hiện tại sản lượng rất ít, hàng năm trừ Nhật Bản, toàn thế giới cũng chỉ có 3500 thùng. Cà phê loại này vừa tung ra thị trường cũng bị mua hết, căn bản cũng không tiêu thụ tại Trung Quốc. Lại nói 2500 đồng của cô, nhìn không giá tiền cũng biết là giả.” Anh Bồi nói.
“À?” An Tiểu Tâm bi thương nói: “2500 đồng cư nhiên mua là giả hay sao? Giả sao anh còn uống?”
Anh Bồi cười: “Cô cái người kia lấy 2500 đồng là đắt rồi, hiện tại trên thị trường rất nhiều loại như cà phê Lam Sơn chất lượng không tồi, giá tiền cùng cô mua không khác nhau mấy, cái cô mua phải là hàng nhái rồi .”
An Tiểu Tâm hừ hừ, nghĩ đến tốn một đống tiền mua phải hàng giả cực kì khó chịu. Anh Bồi đột nhiên nói: “An Tiểu Tâm, nếu như chúng ta có thể an toàn trở về, tôi dẫn cô đi Jamaica, uống cà phê trong trang viên chính tông Blue Mountain, như thế nào?” An Tiểu Tâm mắt sáng rực lên, nhưng nghĩ đến tình cảnh trước mắt, lập tức ủ rũ cúi đầu nói: “Chờ an toàn rồi hãy nói.”
Anh Bồi giơ tay lên xem đồng hồ dạ quang, đã hơn 8 giờ tối rồi rồi. Anh bò dậy, lần nữa hướng miệng ống bò. Một hồi sau, anh thất vọng trở lại. Thì ra là, những người da đen kia chẳng những không đi, còn châm thêm rất nhiều cây đuốc, xem ra là muốn đánh lâu dài ở đây rồi.
Đầu An Tiểu Tâm bất chợt thấy lóe lên ánh sáng, nói: “Anh Bồi, bên này có người, hay chúng ta bò trở về đi. Đầu kia nói không chừng đã đi, xe của chúng ta vẫn còn ở đó, có lẽ có thể chạy đi.”
Anh Bồi vỗ vỗ An Tiểu Tâm, vui vẻ ra mặt mà nói: “Thật thông minh, trở về ta nói cho cô thăng chức.” Sau đó theo hướng cũ bò trở về
An Tiểu Tâm theo ở phía sau, nhỏ giọng nói: “Nói chức không cần, có thể tăng lương, hắc hắc.”
Anh Bồi mắng cô: “Tham tiền, không có tiền đồ.”
An Tiểu Tâm phản bác: “Không nhiều tình cảm như anh phú đại nhị,có tiền là có tất cà.Tiền là cuộc sống của tôi a
Anh Bồi bò có chút thở hổn hển, nhỏ giọng nói: “Muốn tiền, tìm người có tiền gả cho không được sao, Sở Úc có rất nhiều tiền. Hiện tại rất nhiều cô gái không phải đều như vậy sao?”
An Tiểu Tâm nghe cắn cắn môi, không lên tiếng
Anh Bồi dừng lại thở, quay đầu lại tìm hiểu xem An Tiểu Tâm nói: “Thế nào? Tôi nói không đúng?”
An Tiểu Tâm đột nhiên lẳng lặng nói: “Anh Bồi, Đinh Phổ Nguyệt không phải vì tiền của anh mới đi chung với anh, cô ấy thật sự yêu anh.”
Anh Bồi nghe thế nhưng cười a a : “Cô đừng làm tôi sợ, tôi tình nguyện cho cô ấy tiền của tôi. Trừ tiền, tôi không cho cô ấy cái khác được.”
An Tiểu Tâm nhẹn lời, nửa ngày mới gian nan nói: “Nó nghe anh nói như vậy khẳng định rất khổ sở.”
Anh Bồi nhún nhún vai, “Trước đó đã nói tốt lắm, mọi người theo nhu cầu, không vượt tình cảm.”
An Tiểu Tâm trong lòng vốn là đối với Anh Bồi vừa có ấn tượng tốt nay vì đề tài này mà oanh liệt giảm xuống, cô suy nghĩ một chút, yếu ớt nói : “Anh Bồi, anh có thể hay không chớ tổn thương nhiều quá đến Phổ Nguyệt?”
Không đợi Anh Bồi trả lời, An Tiểu Tâm rồi lập tức phất phất tay nói: “Thôi, làm như tôi chưa nói, vốn là tôi cũng không có tư cách gì để nói cái này, anh coi như không nghe thấy được rồi.”
Anh Bồi đang trầm mặc liếc hai mắt An Tiểu Tâm, không lên tiếng, lại tiếp tục bò lên phía trước
An Tiểu Tâm ở phía sau đi theo, trong lòng ác độc ngoan ngoan mắng: “Hoa hoa công tử, sớm muộn cũng dính AIDS.”
Đang suy nghĩ, chỉ nghe Anh Bồi ở trước mặt lười biếng nói: “Lại trong đáy lòng mắng tôi dính AIDS chứ gì? Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ chú ý vệ sinh.”
An Tiểu Tâm há hốc miệng, lập tức đỏ mặt. Này Anh Bồi khi nào thì biết thuật đọc tâm người khác thế. Anh Bồi dường như thấy biểu tình một dạng của cô, cười a a.