An Tiểu Tâm thừa nhận mình đối với mẹ ruột là ghen tị nhiều hơn căm giận, cô có thể lí giải mẹ cô năm đó trái tim muốn bay cao, có thể có mấy người phụ nữ muốn bay là có thể bay được đây?
An Tiểu Tâm đúng hẹn đến tầng thượng tòa nhà có kiến trúc giả cổ nổi tiếng Vọng Giang bên dòng Châu Giang. Bên ngoài tòa nhà này là mái cong đấu củng, rường cột chạm trổ, bên trong trang hoàng cổ kính, tươi mát lịch sự tao nhã. Ngồi ở trên Vọng Giang các dựa vào lan can trông về phía xa, sông dài rộng như đến tận trời, phiền não trong lòng cũng được gió sông thổi đi, thật giống như ý cảnh cổ nhân mọc cánh thành tiên đăng tiên.
Hiện tại, An Tiểu Tâm đang ngồi trong một gian phòng trên Vọng Giang Các nơi được mệnh danh là sang quý lịch sự tao nhã nhất thành phố, đặc biệt chuyên tâm ngắm cảnh mưa mùa đông trên sông Châu Giang. Mặc dù cô nhìn ngắm đến cái cổ cũng đã mỏi nhừ, nhưng cô vẫn làm ra vẻ bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn, bởi vì cô không muốn quay đầu cùng Khúc Như Y mắt to trừng mắt nhỏ. Không biết vì sao, người mời khách còn chưa tới, hai ngươi được mời lại đến đông đủ. Hai người cô không để ý tôi, tôi cũng không để ý tôi, cứng ngắc tại chỗ.
Rốt cục, tiếng cửa mở vang lên, Khúc Tín Hách và Tần Xuân Hinh tiến vào, mang theo hơi lạnh của mưa mùa đông. Tần Xuân Hinh giống như gió cuốn chạy đến bên người An Tiểu Tâm, đưa tay sờ mặt cô nói: “Con đã khỏi bệnh hoàn toàn chưa? Nhìn con gầy quá. Mẹ muốn gặp con, nhưng An Thắng Phong không cho, nói không thể quấy nhiễu yên tĩnh của con. Đến, Tâm Tâm ngoan, nói cho mẹ biết hiện tại sống ở đâu?”
An Tiểu Tâm có điểm xấu hổ bắt cái tay Tần Xuân Hinh đang để trên mặt mình, đối với Khúc Tín Hách xa cách lễ phép cười một cái rồi mới nói:“Mẹ, con không sao, mẹ đừng lo lắng. Còn có người mà.” Tần Xuân Hinh ánh mắt nhìn Khúc Như Y ngồi bên cạnh, sắc mặt buồn bã, miệng khẽ cong, lúc này mới ngồi xuống. Khúc Tín Hách đi đến bên người Khúc Như Y, ôn hòa đưa tay xoa nhẹ tóc cô. Sau đó ông ngồi vào vị trí người chủ, vỗ vỗ vị trí bên người kêu Tần Xuân Hinh: “Lại đây, ngồi ở đây.”
Tần Xuân Hinh nhìn vị trí chủ nhà cách An Tiểu Tâm khá xa, chu miệng lê không muốn nói: “Không đi, em muốn ngồi bên cạnh Tâm Tâm.”
“Lại đây!” Khúc Tín Hách thanh âm tăng thêm chút lực, có một tia kiên quyết không nghi ngờ, Tần Xuân Hinh lúc này mới không tình nguyện chậm rãi đi đến bên cạnh ông.
An Tiểu Tâm nhìn thái độ của mẹ mình như một cô gái nhỏ, bất giác đảo cặp mắt trắng dã. Mẹ yêu của con a, người đã bao nhiêu tuổi rối, như thế nào giơ tay nhấc chân đều ngây thơ như vậy a. Chính là người dung nhan không già, nhưng xuân xanh cũng đã 49 tuổi ngài cũng có thể thu lại thu lại a. Bất quá bằng lương tâm mà nói, Tần Xuân Hinh bề ngoài tuyệt không vượt qua 38 tuổi. Tóc ngắn uốn thành lọn như những ngọn sóng, mấy chỗ còn nhuộm thành màu đỏ sẫm, rất xứng với cặp mắt to ngập nước cùng màu da trơn bóng, nhìn qua thậm chí có vài phần cười khẽ, thập phần hợp mốt, là một phu nhân đáng yêu.
Khúc Tín Hách liếc mắt thấy biểu tình của An Tiểu Tâm, bất giác khẽ khụ hai tiếng. An Tiểu Tâm đem ánh mắt nhìn mẹ mình nhanh chóng thu hồi, ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt nhìn Khúc Tín Hách, còn làm ra bộ dáng thật sự nghe ông nói. Khúc Tín Hách đã hơn 50, thái dương đã thấy tóc trắng. Nhưng ông có ngũ quan mạnh mẽ, khí chất trầm ổn, thêm việc bảo dưỡng dáng người cân đối rất tốt, trọng yếu nhất là tài sản kếch xù , đối với những người phụ nữ coi như là người đàn ông có lực hấp dẫn.
Quả nhiên, Khúc Tín Hách mở miệng giảng đạo: “Như Y, Tiểu Tâm, hôm nay goi các con đến, là có việc cùng các con nói.”
Khúc Như Y sắc mặt lập tức tái nhợt. An Tiểu Tâm có điểm không kiên nhẫn, đối với việc này, sớm đã đoán được từ tám trăm năm, kì thực có mình hay không cũng thế.
“Tiểu Tâm, ta định cùng mẹ con kết hôn, con….. Không phản đối chứ?”Khúc Tín Hách trước hỏi An Tiểu Tâm. An Tiểu Tâm cố nặn ra một nụ cười thành khẩn không ngừng nói:“Không phản đối, không phản đối, hai người nhanh chóng đi kết hôn đi, hắc hắc, chú Khúc, chính là…….. Về sau chú quan tâm mẹ con là được.”
Tần Xuân Hinh bất mãn trừng mắt nhìn An Tiểu Tâm một cái, cô nói chuyện như vậy giống như mình là một con cún con hay gây chuyện, nhanh chóng đưa cho người khác nuôi, còn muốn dặn người ta trăm ngàn phải trông nom không để cho nó lại cắn người khác.
Khúc Tín Hách gật gật đầu, tuy rằng An Tiểu Tâm giống như ông đã đoán trước, nhưng ông vẫn có chút buồn cười. Sau đó ông chuyển hướng đến Khúc Như Y, Khúc Như Y lúc này nước mắt đã sớm rơi như mưa. Khúc Tín Hách thở dài, nói: “Như Y, con không đồng ý sao?”
“Không đồng ý, mẹ đã mất mười năm, ba luôn theo đuổi người đàn bà này, chưa bao giờ để ý con. Hiện tại lại muốn đem bà ta lấy về nhà, con không đồng ý.” Khúc Như Y nghẹn ngào.
“Khụ khụ,” Tần Xuân Hinh mím mím miệng, kéo ống tay Khúc Tín Hách nói: “Như Y không đồng ý, em thấy coi như vậy đi.”
Khúc Tín Hách lấy ánh mắt đảo qua Tần Xuân Hinh, biểu tình bất mãn không lời nào miêu tả được, Tần Xuân Hinh co rúm lại một chút, nha nha nói: “Anh xem…. Làm cho đứa nhỏ khóc nhiều không tốt.”
Khúc Tín Hách vươn một bàn tay nắm lấy tay Tần Xuân Hinh, không cho bà lấy ra, sau đó hít một hơi thật sâu nói: “Như Y, kỳ thật ba từ khi lên trung học đã quen biết Xuân Hinh, so với quen mẹ con còn sớm hơn. Ừ, chuyện trước kia cũng không nói nữa. Như con vừa mới nói, ba ba theo đuổi bà ấy cũng nhiều năm, con còn nhẫn tâm xem ba ba vất vả như vậy sao?”
Đôi mắt to xinh đẹp của Khúc Như Y tràn đầy nước mắt, khóc nói: “Ba ba, vì sao nhất định phải tìm mẹ kế cho con? Mấy năm nay, con vẫn muốn ở bên cạnh ba, ra nước ngoài du học, cũng là ba bắt buộc con đi. Ba nếu cô đơn, con có thể ở cùng ba mà.”
Khúc Tín Hách mỉm cười lắc đầu nói: “Như Y, điều này sao có thể giống nhau đây? Con là con gái, Xuân Hinh là bạn đời của ba. Con nghĩ lại xem, ba và chồng tương lai, đối với con khẳng định cũng không giống nhau đúng hay không?” “Không đúng, con chỉ cần ba ba, con có thể không kết hôn.” Khúc Như Y cố chấp nói. An Tiểu Tâm ở bên cạnh nghe thân thể không khỏi run lên một chút, Khúc Như Y này thật đúng là một nhân tài, chỉ cần ba ba mà không bỏ xuống được Sở Úc, và Anh Bồi cũng không rõ ràng minh bạch. Hừ, đại tiểu thư này chính là được nuông chiều, thế giới chỉ có thể quay vòng quanh cô ta, cái gì cũng không muốn buông tay.
Khúc Tín Hách bất đắc dĩ nhìn Khúc Như Y một cái, sau đó khẩu khí cường ngạnh đứng lên nói: “Tối nay gọi các con đến, chính là muốn thông báo cho các con biết mà thôi, chúng ta năm trước đã hoàn thành các thủ tục.”
“Hoàn thành thủ tục mới cùng con nói thì có ích lợi gì?” Khúc Như Y khiếp sợ đứng lên.
Khúc Tín Hách trấn định nói: “Tuy rằng thủ tục đã hoàn thành, nhưng ba và dì Tần con muốn một hôn lễ.”
An Tiểu Tâm vừa vặn uống một ngụm trà nóng bỏng, nghe xong lời này một ngụm liền nuốt xuống, cảm giác cổ họng giống như bốc hơi. Cái gì, hôn…. Hôn lễ? Chẳng lẽ muốn chính mình làm hoa đồng??
Tần Xuân Hinh không để ý An Tiểu Tâm khiếp sợ, thế nhưng lộ ra sự ngượng ngùng cười đối với An Tiểu Tâm giải thích: “Tâm Tâm, mẹ muốn mặc áo cưới , trước kia lúc gả cho ba con không hiểu chuyện, tùy tiện gả cho, lần này mẹ muốn thật long trọng, cả đời chỉ còn lại lúc này đây.”
An Tiểu Tâm kinh ngạc nhìn Tần Xuân Hinh, không biết sao trong lòng có điểm chua xót. Mẹ đã ở ngoài một mình cũng đã 20 năm, bây giờ có thể mặc vào áo cưới, cùng người mình yêu đi vào lễ đường, đây là phúc khí của bà. Làm con gái, chính mình thật sự hẳn là nên thay bà cảm thấyvui mừng. An Tiểu Tâm nghiêng về phía trước , cầm tay Tần Xuân Hinh, thành tâm thực lòng nói: “Mẹ, con thật tình rất vui thay mẹ, khi chọn áo cưới con sẽ đến cố vấn cho mẹcó được không?”
An Tiểu Tâm khó có khi cùng Tần Xuân Hinh thân mật như vậy, bà cực kì vui vẻ, sau đó bà ghé ghé vào lỗ tai An Tiểu Tâm nhẹ nhàng nói: “Nếu không thừa dịp bậy giờ còn không quá già, còn có thể mặc áo cưới, mẹ mới không lấy chồng đâu. Mẹ nói cho con biết, đàn ông tối không phải này nọ, không chiếm được mới là tốt nhất. Đừng nhìn mẹ đáp ứng gả cho, đến lúc mẹ muốn rong chơi khắp thế giới, lại để cho ông ấy đuổi theo.”
An Tiểu Tâm nghe xong lời này, bất giác sửng sốt, ngượng ngùng thu hồi cánh tay, ngồi ngay ngắn. Khúc Tín Hách quét ánh mắt tìm tòi nghiên cứu lại đây, An Tiểu Tâm đối với ông cười hắc hắc, nghĩ rằng lão nhân gia ngài tự cầu nhiều phúc đi. Khúc Như Y vẫn ngồi ở chỗ nào đó nhìn hành động của bọn họ, cảm giác bọn họ mới thật sự là người một nhà, chỉ có mình là người ngoài. Cô cười lạnh, không nói một lời xoay người đi ra ngoài.
“Như Y” Khúc Tín Hách mang theo điểm tức giận kêu.
An Tiểu tâm bất đắc dĩ đứng dậy, đối vói Khúc Tín Hách nói: “Chú Khúc, chú ngồi đi, cháu đi khuyên nhủ cô ấy.”
An Tiểu Tâm ra tới cửa, liếc mắt một cái nhìn liền thấy thân ảnh Khúc Như Y sắp biến mất ở cuối hành lang. Cô thở dài, xem tình cảnh Khúc Như Y và cô có chút giống nhau, phải đi khuyên nhủ cô ta thôi, miễn cho về sau cô ta lại đi náo loạn Tần Xuân Hinh. Nghĩ vậy, cô bước nhanh đến muốn đuổi theo Khúc Như Y. Không ngờ căn phòng bên cạnh đột nhiên mở của một người đi ra, An Tiểu Tâm không kịp phản ứng, kết quả nhào vào trong lòng người nọ. Người nọ cũng là bị An Tiểu Tâm làm cho hoảng sợ, bị An Tiểu Tâm đẩy lui về phía sau hai bước. Người nọ đứng vững sau đó cúi đầu nhìn mặt cô gái trong lòng, khóe miệng bất giác nhếch lên, sau đó dày mặt nói một câu: “Không nghĩ tới An thư kí nhiệt tình như vậy a.”
An Tiểu Tâm cái mũi đụng vào lồng ngực người nọ, vừa đau vừa chua xót, nước mắt đều chảy ra. Cô ôm cái mũi vốn đang định xin lỗi, vừa nghe thấy thanh âm này, lập tức trợn tròn ánh mắt ngẩng đầu nhìn, aiz!
An Tiểu Tâm cười một cái xa cách, cung kính chào hỏi: “Anh phó tổng , thật là trùng hợp.” Lúc này Khúc Như Y nghe thấy một trận hỗn loạn, thấy Anh Bồi, lại xoay người đi trở về. Cô cười lạnh nói: “Thật đúng là có mẹ tất có con a, đều khẩn cấp yêu thương nhung nhớ như vậy sao?”
An Tiểu Tâm trong lòng tức giận, người này thật không có hảo tâm, vốn muốn an ủi cô ta một chút. Nghe cô ta nói như vậy, An Tiểu Tâm cố ý dùng ngữ khí khiêm tốn lại nghiêm túc nói: “Không có không có, tôi so với mẹ tôi còn kém xa. Bà là lão nhân gia đến bây giờ còn tính đi thăm thú thế giới, làm cho chú Khúc đuổi theo còn chưa đủ đâu.”
Khúc Như Y khuôn mặt tức giận trắng bệch, nói không ra lời.
Anh Bồi không có việc gì nghe hai người phụ nữ nói, hắc hắc cười không ngừng.
“Anh Bồi, cậu không đi vào ở đó làm cái quỷ gì vậy?” Bên trong thế nhưng truyền đến thanh âm của Sở Úc. An Tiểu Tâm vừa nghe hơi hơi biến sắc, vội cùng Anh Bồi nói lời từ biệt: “Anh phó tổng, ngại quá, mẹ tôi còn ở bên trong, tôi xin lỗi không tiếp chuyện anh được.”
Nói xong, cô một đường nhanh về Vọng Giang Các, cô cũng không muốn ở đây cùng Sở Úc náo loạn.
Anh Bồi nhìn thân ảnh An Tiểu Tâm hoảng hốt chạy trốn, trong lòng thật đúng là thay Sở Úc bi ai. Người anh em, muốn theo đuổi làm cho người phụ nữ này quay