Vì mấy lần âm thầm đến lớp quyến rũ để tìm Nam Trúc Du mà không gặp, do đó chiếc áo sơ mi màu đen vẫn ở bên cạnh tôi, hại tôi mỗi lần nhìn thấy nó lại cảm thấy hoảng hốt.
Thật sự cứ mỗi lần tưởng tượng ra cảnh một hôm nào đó, chú quản gia của nhà tôi đến dọn dẹp vệ sinh căn phòng, bất chợt phát hiện ra chiếc áo nam này….đến lúc ấy, bố nhất định sẽ hào hứng triệu tập cả gia đình, tìm mọi cách để điều tra xem chủ nhân của chiếc áo là ai, sau đó….tèn.. ten ..ten ten..…bên tai tôi vang lên tiếng nhạc của lễ cưới.
Không được, không thể nào…nhất định tôi phải nhanh chóng trả chiếc áo sơ mi này về cho chủ nhân của nó.
Ở trường đợi Nam Trúc Du không được thì chỉ còn một cách duy nhất là lên gặp hiệu trưởng để lấy địa chỉ của Nam Trúc Du mà thôi. Dù sao thì Nam Trúc Du cũng là học sinh đặc biệt mà thầy mời tới, chắc chắn thầy phải có những hiểu biết nhất định về anh ấy. Thế là sau giờ tan học, tôi liền trực tiếp lên gặp thầy hiệu trưởng để xin địa chỉ của Nam Trúc Du. Trải qua 1 tiếng 15 phút 30 giây van nài và dụ dỗ (tặng một thẻ miễn phí 30 tiếng đồng hồ trong câu lạc bộ KTV), cuối cùng thầy hiệu trưởng cũng miễn cưỡng đồng ý cho tôi địa chỉ của anh ấy. Chỉ có điều…
Đi đến đầu đường Phúc Lâm, rẽ phải rồi đi thẳng, đến một căn nhà nhỏ trên tầng thượng của tòa nhà số 26.
Đây là địa chỉ quái quỷ gì vậy?
Tôi vừa nhìn vào tấm biển đề tên đường, đối chiếu với tờ giấy ghi địa chỉ nơi ở của hoàng từ có đôi mắt quyến rũ Nam Trúc Du. Nhưng thật là kì lạ, sao con đường này càng đi càng thấy quen thuộc thế nhỉ?
Trên con đường Phúc Lâm dài dằng dặc, tôi rẽ trái đi hết con đường rồi rẽ phải, chỉ một giây sau, cảnh tượng trước mắt khiến cho toàn thân tôi cứng đờ lại.
Lúc này đang là hoàng hôn, anh tà dương đang le lói ở phía trời tây, bầu trời đã bắt đầu tối dần, thế nhưng cả con phố này lại hiện ra trong sự rực rỡ sắc màu. Cả con đường treo đầy những bóng đèn nhấp nháy, hai bên đường là những công trình kiến trúc hoa lệ, ánh đèn nhấp nháy trên bảng hiệu của các cửa tiệm, “Trung tâm giải trí Lâm Hoàng”, “Quán rượu Lam Ngư, “Câu lạc bộ hoàng tử”…Những biển hiệu khác nhau hiện ra trước mắt tôi, bên trong vọng ra tiếng nhạc xập xình…
Tôi đứng ngây ra ở trên phố, kinh ngạc nhìn vào con phố Vũ Chi Nhai “càng về đêm càng đẹp” này. Đúng, không sai, phía xa xa trước mặt tôi là quán rượu KTV nổi tiếng trong truyền thuyết trên con phố Vũ Chi Nhai, cũng chính là “Câu lạc bộ Hoàng tử” của nhà họ Lâm chúng tôi. Tôi ngây người nhìn vào con phố đã lâu không đến này, cái con phố mà tôi không muốn đến chút nàp. Nào ngờ hôm nay, trong tình trạng không có chút chuẩn bị nào lại vô tình tìm đến đây, tất cả chỉ là vì Nam Trúc Du.
Dù sao cũng đã đến đây rồi, đành phải vào thôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cầm chặt chiếc túi giấy trong tay, bắt đầu dò dẫm theo địa chỉ của nhà Nam Trúc Du.
“Căn phòng nhỏ trên tầng thượng tòa nhà số 26! Số 26! Số 26! A…”, cầm mảnh giấy ghi địa chỉ trên tay, dò theo từng con số, cuối cùng tôi cũng tìm được đến số 26. Nhưng tòa nhà hiện ra trước mắt đã khiến cho tôi giật thót người!
Đúng là ghét của nào trời trao của nấy mà!
Tôi ngẩng đầu, lông mày nhíu lại, tức tối nhìn lên tòa nhà cao vút trước mắt. Bên ngoài cổng có treo một tấm biển, bên trên có đề rõ ràng là “số 26 Vũ Chi Nhai”, thế mà trên tầng thượng kia, một tấm biển hiệu lớn đang nhấp nháy dòng chữ “Cậu lạc bộ Hoàng tử”. Không sai, chính là câu lạc bộ Hoàng tử.
Tôi ngẩn người đứng trước cửa câu lạc bộ, lần này thì không thể “đã đến rồi thì cứ vào đi” như bình thường tôi vẫn thường làm được. Trong đầu tôi chợt nảy ra suy nghĩ bỏ về.
“Tiểu thư, là tiểu thư phải không?”, anh gác cửa của KTV cất tiếng gọi. Nhận ra đúng là tôi, anh ấy liền vui vẻ chạy đến.
Hơ, tôi ngây người đứng nhìn anh chàng gác cổng đó chạy về phía mình.
“Tiểu thư, hoan nghênh cô đến đây thị sát! Toàn thể nhân viên của câu lạc bộ Hoàng tử xin hoan nghênh cô viếng thăm!”. Chưa đầy một phút sau, một đám nhân viên phục vụ trong trang phục màu đen đứng xếp hàng ngay ngắn trươc cửa, cúi gập người chào tôi.
Bạn đã nhìn thấy cảnh rất nhiều anh chàng đẹp trai đứng xếp hàng trước mặt và nghiêm chỉnh cúi gập người chào bạn chưa? Cái quang cảnh đó, thật là xa hoa, thật là thú vị, cứ như là quang cảnh trong mộng của một thiếu nữ ngây thơ vậy.
Đáng tiếc là, tình hình lúc này…
Tôi khẽ nhoẻn miệng cười rồi cố nặn ra một câu để nói với các anh chàng đẹp trai này: “Mọi người vất vả rồi!”
“Thưa tiểu thư, chúng tôi không vất vả chút nào!”, các anh chàng phục vụ đẹp trai này đồng thanh lên tiếng, vẻ mặt ngọt ngào như muốn nói với tôi rằng: “Nhớ bảo bố cô tăng lương cho chúng tôi nhé!”. “Tiểu thư, cô có muốn thị sát một chút về việc phục vụ bữa ăn của chúng tôi không? Ở đây chúng tôi có món cá hồi rất ngon đấy!”, anh giám đốc quản lí phục vụ món ăn lên tiếng.
Anh phục vụ ở bên quầy rượu nhìn tôi cười ngọt ngào: “Ông Lâm rất thích loại rượu Cabernet Sauvignon 82 năm, cô có muốn thử một chút không?”
Dưới sự chăm sóc của các anh chàng đẹp trai, tôi nhìn thấy những ánh mắt sắc như dao từ những “động vật giống cái” đang ngồi trong câu lạc bộ đổ dồn về phía mình cùng cả những câu bình phẩm không mấy hay ho: “Hài, đúng là con gái của nhà giàu có khác, có xấu đến mấy đi nữa…”
Tôi…
Không! Tôi phải rời khỏi nơi này ngay lập tức!
“Cái đó…”, tôi giơ mảnh giấy ghi địa chỉ mà thầy hiệu trưởng đưa cho, run run hỏi: “Sao người này lại sống ở đây? Câu lạc bộ hoàng tử vẫn còn căn phòng nhỏ trên tầng thượng sao? Sao tôi không biết nhỉ?” “À, là Nam Trúc Du!”, người quản lí các phòng nói, “Tiểu thư, là tôi không tốt, tại tôi thấy cậu ta không có chỗ ở, lại đang làm theo ca ở đây, thế nên mới cho cậu ta ở lại trên đó. Nếu như cô cảm thấy không được, tôi sẽ lập tức cho người tháo dỡ căn phòng đó!”
Lạnh quá….hóa ra phía trên câu lạc bộ hoàng tử thân thuộc của tôi còn có một căn phòng nhỏ khác. Nhưng mà, ông quản lí nói như vậy là sao?
Tháo dỡ căn phòng đó? Như vậy cũng có nghĩa là đuổi Nam Trúc Du đi sao?
“Không không không…Tôi chỉ là muốn gặp anh ta một chút thôi, tôi tìm anh ta có chút việc!”, vừa nói tôi vừa rẽ đám đông, đi lên tầng thượng của câu lạc bộ hoàng tử.
Cậu ta không có chỗ ở…
Lại đang làm theo ca cho câu lạc bộ…
Những lời của ông quản lí vang lên trong đầu tôi. Một linh cảm không lành ập đến. Rốt cuộc Nam Trúc Du là người như thế nào đây? Con đường phía trước không biết còn có điều gì đáng sợ nữa đang chờ đợi tôi?
Vol 2. Nhà của Nam Trúc Du
Lần theo cầu thang, tôi leo lên trên cao, chẳng mấy chốc đã lên đến tầng thượng của tòa nhà.
Khi nhìn thấy một căn nhà đúng nghĩa với tên gọi “căn nhà gỗ”, toàn thân tôi như nổi da gà. Nếu như nói rằng cả đống gỗ không biết nhặt từ đâu ra được gắn với nhau bằng những cái đinh và gọi đó là những bức tường, nếu như ni lông bảo quản thức ăn có thể gọi là cửa kính…vậy thì Nam Trúc Du quả thực là đang ở trong một căn nhà gỗ. Cánh cửa căn nhà gỗ khóa chặt, tôi bước lên phía trước, không tìm thấy chuông cửa, mà đương nhiên làm gì có chuông cửa! Tôi chán nản cúi đầu, cất tiếng to gọi tên anh ấy:
“Nam Trúc Du……Nam Trúc Du…anh có trong đó không? Nam Trúc Du?”
Không có tiếng trả lời.
Chẳng nhẽ anh ấy không có nhà?
Tôi nghi hoặc thò tay ra, định đẩy cánh cửa gỗ cũ nát, nào ngờ vừa chạm nhẹ tay vào, cánh cửa đã phát ra tiếng kêu “cọt kẹt” rồi lập tức mở toang, ngay cả những cánh cửa tự động ở các khách sạn năm sau có khi còn không phản ứng nhanh đến thế.
“Nam Trúc Du…”, tôi khe khẽ gọi và bước vào nhà. Chỉ một giây sau, cảnh tượng trong căn nhà gỗ khiến cho toàn thân tôi cứng đơ, không cất nổi nửa lời (kể từ sau khi gặp Nam Trúc Du, hình như kinh ngạc đã trở thành biểu cảm chính trên khuôn mặt tôi)
Trong căn nhà gỗ chật hẹp, chỉ có một cánh cửa kính duy nhất bị vỡ mất một góc đã được che lại bằng giấy. Ở những nơi không được che lại, ánh đèn nhấp nháy từ bên ngoài tấm biển hiệu hắt vào trong phòng. Ánh đèn từ tấm biển ấy chính là nguồn sáng duy nhất trong căn nhà gỗ này.
Nhờ vào ánh đèn nhấp nháy này, tôi có thể quan sát được đại khái bài trí của căn nhà, dường như chỉ cần dùng hai từ để miêu tả về nó: trống không! Có thể nói căn nhà này giống như một căn nhà đã bị bỏ hoang hơn là một nơi có người ở.
Không có sự phân biệt giữa phòng ngủ, nhà bếp và nhà vệ sinh, không có bàn ghế, tủ quần áo, đèn điện, tủ lạnh, điều hòa, thậm chí còn không có lấy một cái giường. Đồ vật duy nhất có trong ngôi nhà này là một đống báo cũ nát và một cái hộp giấy to. Hơ, khoan đã, cái hộp giấy này sao mà trông quen thế?
Tôi cúi đầu, dụi dụi mắt, cố gắng quan sát thật kĩ cái hộp giấy, “đồ vật’ duy nhất trong nhà dưới ánh đèn mù mờ nhấp nháy…Nó…nó chẳng phải là cái hộp giấy mà tôi đã vứt ở trước cửa nhà sao? Hôm đó, lúc ra đến cửa, không nhìn thấy cái hộp giấy đó đâu, tôi cứ nghĩ là cô quét rác đã mang nó đi rồi, nào ngờ người mang nó đi lại chính là Nam Trúc Du.
Thượng đế ơi, thật không dám tin vào những gì đang xảy ra trước mắt nữa! Tôi lấy tay vỗ mạnh vào trán, hoàn toàn không thể tưởng tượng được Nam Trúc Du lại sống trong một căn nhà như thế này. Rốt cuộc anh ta là sinh vật từ hành tinh nào đến đây vậy nhỉ?
Trên đầu tôi bỗng nhiên vang lên tiếng xào xạc. Sau đó, “Soạt” một tiếng, tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì tờ giấy dán cửa sổ đã bị gió thôi rách toạc ra. Mảnh giấy bay phất phơ trong gió rồi rơi xuống đúng mặt tôi.
Tôi ngây người lôi mảnh giấy ra khỏi mặt mình, giơ nó lên trước ánh đèn: giấy thúc nợ của ngân hàng x x . Mồ hôi từng giọt, từng giọt túa ra trên trán tôi.
Ai có thể nói cho tôi biết cái tên Nam Trúc Du này nghèo đến mức độ nào không? Nhà đã nghèo rớt mùng tơi, lại còn một khoản nợ ngân hàng nữa chứ!
Nhìn căn nhà trống không, chẳng có lấy một con thạch sùng, làm gì thấy bóng dáng của Nam Trúc Du đâu? Tôi quay người lại, định giẫm lên đống báo để ra ngoài, nào ngờ chân vừa đặt lên tờ báo thì một tiếng hét thất thanh vang lên!
“Oái, đau quá!”, cùng với tiếng hét thất thanh là một bóng người nhảy dựng lên từ dưới đống báo, tay xoa xoa bụng mình, miệng không ngừng suýt xoa vì đâu.
Tôi trợn tròn mắt lên, kinh ngạc nhìn anh chàng mới nhảy ra từ trong đống báo.
Dưới ánh đèn mờ mờ, một thanh niên hiện ra với thân hình thanh mảnh, đôi môi hơi cong lên vì đau đớn, ánh mắt long lanh. Từ trên người anh toát lên một cảm giác rất quyến rũ. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên đến không thốt lên lời không phải là vẻ đẹp của anh chàng ấy mà chính là, người đó chính là anh ấy…
Tôi đưa tay lên, chỉ vào chàng trai trước mặt mình, miệng há hốc, cố gắng rặn ra từng tiếng: “….khỏa…khỏa…”
Dưới ánh sáng mờ ảo của ánh đèn nhấp nháy, Nam Trúc Du chỉ mặc độc có một chiếc quần lót, để lộ thân hình mảnh dẻ và trắng nõn đang đứng trước mặt tôi.
Bờ vai anh rất rộng, cơ thể mặc dù có hơi gầy nhưng không tạo cho người ta cái cảm giác mong manh, ngược lại còn cảm thấy vô cùng hấp dẫn. Làn da của anh trắng nõn nà, mịn màng không chút tì vết, hoàn mỹ như một viên ngọc lấp lánh.