Sau đó tôi nhìn thấy Minh Đạo Liên ngẩng đầu lên, ánh mắt thờ ơ lướt qua tay tôi, vụt qua người tôi rồi dừng lại trên người Nam Trúc Du.
Cái tên khốn này, hắn còn không thèm nể mặt tôi nữa!. Nhìn bàn tay phải đang giơ ra giữa không trung của mình, máu nóng bốc lên đầu tôi. Hừ, hôm nay có tôi ở đây, anh ta đừng hòng bắt nạt Nam Trúc Du!
Tôi mỉm cười, đưa tay phải về giữ chặt lấy Nam Trúc Du lúc ấy đang nhìn tôi với ánh mắt xin lỗi: “Trúc Dư à, thực ra em phải nói với anh điều này, câu lạc bộ hoàng tử ở bên dưới chính là của nhà em. Chẳng phải anh nói muốn xuống đó ngồi sao? Chúng ta cùng đi nhé!”
“Hả? Câu lạc bộ Hoàng từ là của nhà em à? Tiểu Vũ, em thật là giỏi quá!”, Nam Trúc Du nhìn tôi kinh ngạc.
Mặc dù không muốn ra điều này nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lấp lánh của anh dưới ánh đèn, tôi đột nhiên cảm thấy có chút tự hào về thân phận của mình.
“A, cái đó…cứ coi là như vậy đi…”
“Tiểu Vũ, em thật là giỏi! Nói như vậy…những món ăn ngon được phục vụ ở đây em đều đã nếm thử rồi?”, trên mặt của Nam Trúc Du đã hiện rõ nét vui mừng.
Những món ăn ở đó thực ra cũng rất bình thường mà…
Trúc Du đại nhân ơi, rốt cuộc anh nghèo tới mức nào hả? Ngoài cảm giác xót xa, tôi cũng cảm thấy có chút đắc chí. Cười thầm trong bụng, tôi không tin là cái anh chàng Nam Trúc Du này lại không ngoan ngoãn đi theo tôi! Minh Đạo Liên, anh đi chết đi!
“Nhưng mà Đạo Liên đang ở đây, chúng ta không…”
“Nam Trúc Du, Minh Đạo Liên là quý công tử nổi tiếng của trường Thần Nam, chắc chắn đã ăn uống no say từ sớm rồi mới qua đây tìm anh. Vì thế hay là chúng ta cứ đi ăn trước rồi lên đây tìm anh ta sau. Hay là anh nghĩ để cho anh và em cùng chịu đói ngồi đây nói chuyện với anh ta?”, tôi chớp chớp mắt, cố làm ra vẻ như những cô gái hiền thục trong ti vi, mặc dù có hơi khó khăn nhưng nhìn thấy dáng vẻ xót xa trên khuôn mặt Nam Trúc Du, tôi biết là mình đã thành công rồi.
“Thôi được, Đạo Liên, Tiểu Vũ đói rồi, tôi dẫn cô ấy đi ăn cơm, cậu đợi một chút chúng tôi sẽ quay lại!”, Nam Trúc Du đến bên cạnh, thì thầm với Minh Đạo Liên.
Oh yeah! Cuối cùng thì tôi cùng cứu thoát được anh chàng ngây thơ này khỏi tay tên “ác quỷ vô hình” kia. Tôi đắc chí cười thầm trong bụng.
“Thế à, vậy thì thôi, tôi cũng về đây! Nhưng mà đáng tiếc thật đấy!”, Minh Đạo Liên chậm rãi đến bên cạnh Nam Trúc Du, cố ý dừng lại, vẻ mặt tiếc nuối, lắc đầu nói: “Tôi vốn dĩ định nói với cậu về việc làm thêm cuối tuần, nhưng mà xem ra cậu không cần nữa rồi!”
“Làm thêm cuối tuần á?”, ánh hào quang rực rỡ tỏa ra từ nụ cười rạng rỡ của Nam Trúc Du, “Tôi đi, tôi đi…Đạo Liên, tôi đi mà!”
Nụ cười vừa nở ra trên môi tôi bỗng chốc tắt lịm. Hóa ra đối với Nam Trúc Du, giữa ăn uống và kiếm tiền, kiếm tiền vẫn quan trọng hơn!
Tôi ngây người ra, u uất đứng nhìn nụ cười đắc chí của Minh Đạo Liên. “Địa điểm làm thuê lần này là phòng y tá bệnh viên Nhân Ái, thời gian là 12 giờ trưa cuối tuần, nội dung là…”, Minh Đạo Liên thản nhiên nhìn tôi, sau đó bình thản nhả ra từng chữ một: “Làm đối tượng luyện tập tiêm cho 11 y tá thực tập”
“Cái gì?”, chưa đợi đến khi Nam Trúc Du kịp phản ứng, tôi đã hét lên kinh ngạc trước rồi! Đối tượng luyện tập tiêm cho 11 y tá sao? Tôi há hốc mồm, không dám tin đây là sự thực.
“Minh Đạo Liên, anh là cái đồ biến thái, dám để cho Nam Trúc Du đi làm đối tượng luyện tập tiêm cho y tá à? Hơn nữa, một người thôi cũng đủ chết rồi, lại còn cả thảy 11 người nữa, ai mà chịu cho nổi?”, tôi gào lên.
“Đúng thế, các y tá chỉ có không ngừng luyện tập mới có thể nâng cao kĩ năng, mới có thể phát huy khả năng của mình, giúp giảm bớt đau đớn cho bệnh nhân!”, Minh Đạo Liên không thèm ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt thản nhiên nói với Nam Trúc Du, “Đây dù sao cũng là một việc tốt, hi sinh bản thân mình vì số đông bệnh nhân mà!”
Cái tên đốn mạt, rõ ràng là một việc làm biến thái, thế mà hắn có thể thản nhiên nói ra như chẳng có gì to tát cả!
“Ừ, cũng có lí!”, người làm tôi sụp đổ hoàn toàn chính là Nam Trúc Du. Nghe xong nội dung công việc mà Minh Đạo Liên nói, cậu ta không những không hốt hoảng mà còn tỏ ra vô cùng tin tưởng Minh Đạo Liên, còn gật đầu đồng ý với ý kiến của anh ta nữa chứ.
Cái anh chàng này đúng là thuộc túyp người bị người ta lừa bán đi mà vẫn còn chạy đến hỏi xem người ta có cần mình giúp đỡ gì không! Ngọn lửa chính nghĩa trong lòng tôi phút chốc lại bùng lên dữ đội. Nguyên tắc của Lâm Nguyên Đường là: người học võ nhất định phải biết hành hiệp trượng nghĩa, giúp đỡ kẻ yếu, trừng trị kẻ gian ác!
Nếu như lúc này mà còn không ra tay cứu Nam Trúc Du thoát khỏi bể khổ thì quả thật đáng hổ thẹn với thân phận là người kế thừa đời thứ 18 duy nhất của nhà họ Lâm.
Tôi đưa tay ra, hùng hổ kéo Nam Trúc Du ra đằng sau tôi, quát lớn: “Minh Đạo Liên, nếu đã là việc vĩ đại như vậy, tại sao anh không đi mà làm, sao còn chạy đến đây giày vò Nam Trúc Du? Minh Đạo Liên, tôi nói cho anh biết, chỉ cần có Lâm Xuân Vũ tôi ở đây, tôi tuyệt đối không để cho anh bắt nạt anh ấy đâu!”
“Tiểu Vũ, em đang làm gì vậy? Đạo Liên đâu có bắt nạt anh. Hơn nữa người cần đi làm thuê kiếm tiền là anh chứ không phải cậu ấy. Vì vậy người cuối tuần phải đi là anh chứ không phải Đạo Liên!”, chưa để Minh Đạo Liên kịp phản ứng thì Nam Trúc Du đã vội vàng lên tiếng trước, vừa nói vừa căng thẳng nhìn Minh Đạo Liên, vẻ mặt như đang lo lắng vì chút hiểu nhầm này mà Minh Đạo Liên sẽ từ chối công việc đó vậy. Cái công việc kinh dị ấy, có cho cũng chẳng ai chịu làm đâu!
“Nam Trúc Du, anh tỉnh lại cho em nhờ!”, tôi tức giận quát Nam Trúc Du.
“Nhưng mà…”, Nam Trúc Du tủi thân nhìn tôi, nói: “Tiểu Vũ, anh rất tỉnh táo mà! Nhưng mà phải đi làm mới kiếm được tiền trả cho ngân hàng, anh còn nợ người ta rất nhiều tiền mà!”
Cổ họng của tôi như tắc nghẹn lại, trong đầu vụt hiện lên hình ảnh về tờ giấy thúc nợ trên cửa sổ ban nãy.
Quả nhiên, Nam Trúc Du là một kẻ nghèo kiết xác, nghèo nhất trên đời này.
Nhưng mà anh ấy lại là người đang cố gắng, chịu đựng mọi vất vả để kiếm tiền hoàn trả nợ nần, bản thân việc này đã là một việc đáng khen rồi! Hình tượng về Nam Trúc Du phút chốc như được nâng cao hơn trong lòng tôi.
Vấn đề duy nhất lại xuất phát từ chính cái con người ác độc kia… Tôi ngoảnh đầu lại, hung dữ trợn mắt nhìn Minh Đạo Liên: đều tại cái tên khốn này, toàn đi giới thiệu cho Nam Trúc Du những công việc quái đản!
Tôi hít một hơi thật dài rồi lớn tiếng quát Minh Đạo Liên: “Nam Trúc Du sẽ không nhận lời của anh đâu, bởi vì tôi đã quyết định rồi. Cuối tuần này, nhiệm vụ làm thêm của anh ấy chính là…hẹn hò với tôi!”
“Anh…làm thuê…em…?”, Nam Trúc Du lắp bắp..
“Cô?”, Minh Đạo Liên lạnh lùng hỏi, khuôn mặt lạnh tanh lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối. Tôi có cảm giác sẽ có một chuyện gì đó đáng sợ sắp xảy ra.
“Cô muốn cướp với tôi sao?”, Minh Đạo Liên thản nhiên nhìn tôi, giọng nói lạnh như băng đá, “Cậu ta là của tôi rồi!”
Cái gì, Nam Trúc Du là của Minh Đạo Liên sao?
Một cảm giác kinh hoàng vụt qua, tôi ngây người ra rồi toàn thân như hóa đá.
“Cái gì là của anh? Anh ấy thiếu nợ của ngân hàng cơ mà!”, tôi ấp úng. “Nhưng mà ngân hàng là do ai lập nên?”, Minh Đạo Liên nhìn tôi hỏi.
“Đương…đương nhiên là giám đốc ngân hàng rồi…”, tôi đáp, rõ ràng đó là sự thật, nhưng sao dưới ánh mắt của Minh Đạo Liên, tôi lại thấy thấp thỏm bất an thế nhỉ?
“Thế sao? Vậy thì thưa Lâm tiểu thư, chắc là cô không biết rồi, ngân hàng mà Nam Trúc Du đang thiếu nợ thật trùng hợp lại là của nhà tôi!”, Minh Đạo Liên lạnh lùng đáp.
“Cái gì??”, tôi kinh ngạc thốt lên.
Trời đất ơi, tại sao những chuyện kinh ngạc mà tôi gặp phải gần đây lại nhiều thế này?
Vol 4. Cạnh tranh giành cuộc hẹn cuối tuần
Rốt cuộc là chuyện quái quỷ gì vậy?
Trong căn nhà gỗ nhỏ, dưới ánh sáng đèn màu lập lòe, trên nền nhà phủ đầy báo là ba người đang ngồi khoanh chân thành vòng tròn. Một bầu không khí yên tĩnh
Tôi cứ đưa mắt nhìn sang Minh Đạo Liên đang nhắm mắt im lìm rồi lại quay sang nhìn Nam Trúc Du đang bối rối không biết phải làm sao với tôi và Minh Đạo Liên.
“Nam Trúc Du, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?”, cuối cùng vẫn là tôi vì không chịu nổi nữa nên đành phải lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng này.
“Chuyện này nói ra thì hơi ngại…”, khuôn mặt trắng nõn dần dần đỏ lên, Nam Trúc Du mỉm cười, nét mặt có vẻ ngại ngùng: “Một năm trước, bố mẹ anh vì đầu tư thất bại nên đã phải vay 5 triệu nhân dân tệ. Lúc đó chủ nợ đến tận nhà đòi nợ, anh bảo bố mẹ bỏ chạy theo cửa sau, còn mình thì ở lại ứng phó với chủ nợ. Vốn cứ nghĩ rằng mấy tên chủ nợ ấy không tìm thấy bố mẹ anh sẽ bỏ đi, nào ngờ bọn chúng lại khóa chặt cửa nhà anh lại, nói rằng nợ của bố mẹ con cái phải trả, ép anh phải trả hết món nợ. Đúng lúc đi vào đường cùng thì Đạo Liên đã cứu anh!”
“Thực ra lúc ấy, anh và Đạo Liên chẳng qua cũng chỉ là bạn cùng bàn mới quen chưa lâu, còn chưa trở thành bạn bè thân thiết, nhưng Minh Đạo Liên không nói thêm nửa lời đã rút 5 triệu nhân dân tệ từ ngân hàng của nhà mình đưa cho anh trả nợ”, Nam Trúc Du cảm động nhìn Minh Đạo Liên, “Vì vậy anh nhất định phải kiếm tiền để sớm trả lại cho Minh Đạo Liên, cố gắng không làm phiền đến cậu ấy nữa!”
Á, nếu nói như vậy thì chẳng nhẽ tôi đã hiểu nhầm Minh Đạo Liên thật rồi?
Ừm, mình phải làm một học sinh biết sai sẽ sửa mới được! Tôi nhìn Minh Đạo Liên đang ngồi bên cạnh bằng ánh mắt biết lỗi, đang định mở miệng xin lỗi thì tiếng của Nam Trúc Du lại vang lên bên tai.
“Không chỉ như vậy đâu!”, Nam Trúc Du tiếp tục nói: “Đạo Liên còn giới thiệu cho anh rất nhiều công việc làm theo ca có lương cao! Như lần trước, Đạo Liên đã giới thiệu anh đến chăm sóc 30 con chó cưng cho một bà già giàu có đặc biệt yêu thích chó, dẫn chúng đi dạo. Mặc dù có hơi mệt, hơn nữa trong lúc đi dạo không ít lần anh bị 30 con chó đó lôi ngã lăn quay ra đường, nhưng mà bù lại lương lại cao gấp 10 lần bình thường cơ đấy!”
Nam Trúc Du nhìn tôi, kể lại câu chuyện với vẻ mặt hết sức hoan hỉ và cảm kích đối với Minh Đạo Liên.
Xoẹt một tiếng, sợi dây thiện cảm với Minh Đạo Liên mới vừa nhú lên trong lòng tôi đã bị cắt đứt lìa.
Tôi đúng là con ngốc, lại đi nghĩ rằng Minh Đạo Liên là người tốt chứ! Nam Trúc Du lại còn ngốc hơn, mới nghe là đã biết Minh Đạo Liên đang bày trò chọc ghẹo anh ấy, thế mà vẫn còn cảm thấy cảm kích với người ta.
Rõ ràng là bị hành hạ đến thê thảm, thế mà vẫn mỉm cười cảm ơn người ta! Cái tên ngốc này, nếu như không có người ở bên cạnh giúp đỡ, chỉ e cuối cùng anh ta sẽ bị Minh Đạo Liên hành hạ cho không ra hình người mất!
Trong đầu tôi vụt hiện ra cảnh tượng Nam Trúc Du bị Minh Đạo Liên hành hạ thê thảm, sau đó, dòng máu nghĩa hiệp trong người tự dưng cuộn trào lên, tôi quyết tâm phải bảo vệ “ngọn cỏ” yếu ớt này!
“Nam Trúc Du, anh đừng vội vàng trả nợ, từ sau anh cũng đừng nhận lời Minh Đạo Liên làm những việc quái đản như dắt 30 con chó đi dạo nữa. Anh ta làm vậy là đang giày vò anh đấy anh có biết không?”, tôi lớn tiếng quát Nam Trúc Du.
“Minh Đạo Liên sao lại giày vò anh chứ? Cậu ấy đang giúp anh mà!”, Nam Trúc Du nhìn tôi,