i nghe rõ cả tiếng nuốt nước bọt của mình, mũi tôi nóng bừng lên như sắp sửa chảy máu cam đến nơi! “Tiểu Vũ, sao lại là em…”, tiếng kêu kinh ngạc của anh vang lên, làm gián đoạn hành vi “thưởng thức mỹ nam” của tôi.
Nghe thấy giọng nói của Nam Trúc Du vang lên, tôi mới chợt bừng tỉnh, thoát ra khỏi suy nghĩ về sự “khỏa thân” của anh đang lẩn quẩn trong đầu mình, sau đó, “Tách tách…”, tôi nghe thấy tiếng những dây thần kinh của mình như vỡ vụn ra.
Ôi trời đất ơi, thượng đế ơi, vừa nãy mình đã làm gì vậy nhỉ? Tôi dám nhìn chằm chằm vào thân hình trong trạng thái khỏa thân của Nam Trúc Du lâu như vậy ư? Hơn nữa, rõ ràng Nam Trúc Du chẳng phải là kiểu con trai mà mình thích, vậy thì tại sao nhìn thấy anh ấy khỏa thân lại khiến cho trái tim tôi loạn nhịp, nước dãi chỉ trực trào ra ngoài, lại còn suýt chảy máu cam nữa chứ?
“Nam…Nam Trúc Du, anh …anh là cái đồ biến…biến thái, anh ….anh…anh dám không mặc quần áo à?”, tôi lắp bắp gào lên.
Cái người nào đó còn phản ứng chậm hơn tôi, nghe thấy tôi gào lên như vậy mới từ từ cúi xuống, lúc bấy giờ mới phát hiện ra trên người mình chỉ có độc một chiếc quần lót, lại còn đang thản nhiên đứng nói chuyện với tôi nữa chứ.
“Tiểu Vũ, anh xin lỗi!”, Nam Trúc Du mặt đỏ dừ, vội vàng cúi xuống vớ lấy tờ báo dưới đất rồi dùng nó để che thân, “Bởi vì không có quần áo ngủ nên anh đã quen không mặc gì khi đi ngủ rồi! Bình thường ngoài Đạo Liên ra, cũng không có bạn nào đến nhà tìm anh chứ đừng nói là con gái. Vì thế nên anh cũng không ngờ sẽ gặp phải tình huống xấu hổ này!”
Không có quần áo ngủ, vì vậy không mặc gì khi đi ngủ!Hơ, tôi trợn tròn mắt nhìn Nam Trúc Du. Thượng đế ơi, đây là lí do khỏa thân kì quặc nhất trên đời mà tôi từng nghe thấy!
“Nam Trúc Du, anh mau mặc quần áo vào đi!”, tôi nói.
Thực ra thì nói như vậy nhưng trong lòng tôi vẫn có chút tiếc nuối. Nói thực lòng là cái anh chàng Nam Trúc Du này lúc khỏa thân trông thật là gợi cảm. Nhưng mà cho dù có gợi cảm đến đâu mà phải nói chuyện trong trạng thái này thì thật là khó xử!
“Được, cho anh một phút nhé!”, Nam Trúc Du gật đầu, hai tay cầm chặt lấy tờ báo che thân, từ từ lùi lại phía chiếc hộp giấy.
“À, Tiểu Vũ, em có thể quay người lại một chút được không? Anh phải mặc quần áo!”, Nam Trúc Du khom lưng, một tay cầm báo, một tay mở hộp giấy lấy đồng phục của trường.
“Được!”, tôi nghĩ là cuối cùng tôi cũng đã biết chiếc hộp giấy vứt đi ấy được đùng để làm gì rồi.
Một phút sau.
“Tiểu Vũ à, thật ngại quá, nhà anh không có lấy một cái ghế để mời em ngồi!”, sau khi mặc xong quần áo, Nam Trúc Du ngại ngùng nói với tôi.
“Không sao, chúng ta có thể ngồi trên giấy báo ở trên sàn cũng được mà”, tôi đáp.
“Anh thì chẳng vấn đề,, vì dù sao anh ngồi trên nền nhà cũng quen rồi. Nhưng mà Tiểu Vũ thì không được, nền nhà cứng lắm, em ngồi sẽ thấy mệt và không thoải mái!”, Nam Trúc Du lắc đầu. Đột nhiên mắt anh sáng lên, hình như anh đã nghĩ ra một ý kiến nào đó rất hay rồi thì phải. Anh hào hứng nắm lấy tay tôi, nói: “Tiểu Vũ, chúng ta xuống câu lạc bộ hoàng tử ở dưới lầu đi! Những người trong KTV đều rất tốt, hơn nữa giờ này vẫn chưa có nhiều khách, họ…”
“Không, không, không! Ha ha…”, tôi tuôn một tràng, cười nhạt rồi từ chối đề nghị của anh. Bảo tôi xuống câu lạc bộ hoàng tử ngồi thì cứ giết tôi đi cho xong. Tôi do dự hồi lâu, không biết có nên nói sự thực là câu lạc bộ hoàng tử là do bố tôi làm chủ hay không.
Tìm thấy một chỗ rải báo khá dày, tôi liền ngồi xuống đó.
“Tiểu Vũ, thật xin lỗi em! Từ từ thôi, anh nhớ hình như là…”. Trong khi tôi đang do dự thì Nam Trúc Du liền lấy ra một cái hộp từ trong “tủ quần áo” ra, hào hứng mở ra trước mặt tôi.
Là một cái bánh gạo với nhiều màu sặc sỡ.
“Xin mời!”, nhìn thấy nụ cười tươi tắn trên môi anh, tôi thực sự không biết nên cười hay nên khóc để thể hiện tâm trạng của mình lúc này. Bởi vì một người có thị lực rất tốt như tôi trong một giây nhìn xuống đã trông thấy hạn sử dụng khi trên bánh là ngày hôm qua.
“Tiểu Vũ không thích ăn bánh gạo à?”, Nam Trúc Du mỉm cười nhìn tôi, nhét một miếng bánh vào miệng, và thản nhiên nhìn tôi: “Đây là quà tết Đoan Ngọ của các anh ở câu lạc bộ cho anh đấy, anh cứ tiếc không muốn ăn!”
“Anh cứ tiếc không muốn ăn á?”, tôi không nén nổi sự ngạc nhiên, mặt ngây ra.
Nhưng Nam Trúc Du đã hiểu nhầm ý của tôi, anh lập tức khoát tay: “Tiểu Vũ đừng lo, bởi vì là Tiểu Vũ, nên em không phải ngại đâu!” Ý của anh ấy là, bởi vì tôi là Tiểu Vũ nên anh ấy mới không tiếc khi bỏ ra ăn.
Lúc này đây tôi có nên cảm động không? Tôi cầm lấy một miếng bánh gạo, gượng gạo bỏ vào mồm rồi cố nặn ra một nụ cười tươi tắn trong ánh mắt chờ đợi của anh.
Thượng đế ơi! Hãy nói cho con biết, cái người đang ngồi trước mặt con đây nghèo đến mức độ nào có được không? Đây đã là thời đại nào rồi mà vẫn còn có người nghèo như vậy cơ chứ?
Điều càng khủng khiếp hơn chính là, cái người mà nghèo rớt mùng tơi này lại chính là hoàng tử Nam Trúc Du của trường Thần Nam.
“Trúc Du, anh từ trước đến giờ vẫn ở đây sao?”, tôi thực sự không thể nói ra câu: “Từ trước đến nay anh vẫn nghèo đến thế này sao?” “Không phải, không phải đâu! Sao anh có thể ở đây từ lâu như vậy chứ?”, Nam Trúc Du mỉm cười. Tôi cũng cảm thấy yên tâm đôi chút, có lẽ anh ấy chỉ hơi tiết kiệm một chút mà thôi!
Nhưng mà vẫn còn câu tiếp theo.
“Lúc mới đến học ở trường Thần Nam, anh đã ở cửa nhà ăn của trường, nhưng mà thầy hiệu trưởng nói ở đó không hay lắm…”
Mọi thứ trước mắt tôi như đổ sụp xuống, suýt nữa thì ngất đi. Nam Trúc Du, anh là một con chó lang thang hay sao?
“Trúc Du, anh rất….”
“Anh rất làm sao?”, Nam Trúc Du mở to mắt nhìn tôi. Điệu bộ ấy mới mới đáng yêu và hồn nhiên làm sao!
Làm sao tôi có thể thốt ra từ “nghèo” được đây?
“Anh rất đẹp trai…”, là ma quỷ vừa xui khiến tôi nói ra câu này.
“Anh…”
Nam Trúc Du ngẩn ra, mặt đỏ bừng lên vì câu nói của tôi. Lẽ nào từ trước đến giờ không có ai từng khen anh ấy rất đẹp trai sao? Hình như tôi là người đầu tiên khen anh ấy đẹp trai, hình như…cứ như là tôi đang tỏ tình với người ta vậy! Không phải như vậy đâu! Nam Trúc Du, em không có ý này với anh đâu!
Đúng vào lúc tôi đang vô cùng bối rối….
“Sao cô lại ở đây?”, một giọng nói lạnh tanh, phảng phất sự mỉa mai vang lên từ bên cầu thang, cách chúng tôi không xa.
Tôi ngoảnh đầu lại, xuất hiện trước mặt tôi không ai khác chính là Minh Đạo Liên trong bộ quần áo màu trắng tinh, không biết từ lúc nào, anh ta đã đứng ở bên cạnh cầu thang, cai cằm nhọn hất lên đầy kiêu ngạo. Minh Đạo Liên, cái kẻ đáng ghét này, cho dù đứng ở đâu cũng đều toát lên sự tôn quý của một bậc vương giả. Tôi ngây người nhìn Minh Đạo Liên, ánh mắt anh ta lạnh lùng lướt qua người tôi rồi dừng lại ở Nam Trúc Du. Anh ta khé nhếch môi mỉm cười, một nụ cười mờ nhạt đến mức nếu không nhìn kĩ sẽ không thể nào nhìn ra.
“A…”, tôi há hốc mồm, thốt lên.
Vol 3. Mua lại cuối tuần của Nam Trúc Du
“Đạo Liên, cậu đến rồi à!”, nhìn thấy Minh Đạo Liên ở cầu thang, Nam Trúc Du đứng bật dậy, mừng rỡ nói, “Thật là hay quá, hôm nay ngân hàng gửi giấy thúc nợ đến, tôi đang khổ não lắm đây, cậu nhất định có cách giúp tôi phải không?”
Hừ, hay cái gì mà hay chứ, tôi còn chưa quên cái câu anh ta chửi tôi là đồ đàn ông đâu, tôi không dễ dàng giảng hòa với anh ta như vậy đâu! Hơn nữa, ở đây không phải là trong lớp quyến rũ, bên cạnh tôi không có hội trưởng Mậu Nhất! Điều quan trọng nhất là: trong đầu tôi vụt hiện lên những điều mà Mê Cúc nói với tôi, sở thích lớn nhất của cái gã chết tiệt này là trêu chọc khối thịt đồ chơi siêu cấp Nam Trúc Du…
Tôi thò tay, kéo Nam Trúc Du ra phía sau lưng mình, không thể để cho Minh Đạo Liên bắt nạt anh ấy mãi như thế!
Minh Đạo Liên nhìn thấy hành động của tôi, cái cằm nhọn khẽ động đậy, khuôn mặt thản nhiên, không chút phản ứng.
“Ha ha, hai người còn chưa biết nhau sao? Để tôi giới thiệu nhé!”, Nam Trúc Du bước ra từ sau lưng tôi, mỉm cười để lộ hàm răng đều tăm tắp và trắng bóng , “Tiểu Vũ, đây là Minh Đạo Liên, cậu ấy thường xuyên giúp đỡ anh, là một chàng trai cực kì tốt bụng! Đạo Liên, đây là Lâm Xuân Vũ, cũng giống như cậu, cô ấy là một người tốt, rất thích giúp đỡ người khác!”
Nam Trúc Du à, xin hỏi trong thế giới của anh có ai là người xấu không hả?
Tôi thầm kêu trời, đúng là trên đời này chỉ có mỗi một mình anh chàng Nam Trúc Du này có suy nghĩ đơn giản đến thế, cứ tưởng rằng cái tên Minh Đạo Liên chết tiệt này là người tốt! Lại còn bảo mình giống anh ta nữa chứ, tôi có điên mới thèm giống như anh ta!
Hừ…hừ…hừ…
“Tiểu Vũ, Đạo Liên, hai người nhất định sẽ trở thành bạn tốt của nhau, cũng giống như tôi với hai người vậy!”, Nam Trúc Du hồn nhiên nói. “Ai thèm làm bạn với cái gã đó?”, tôi không nhịn nổi nữa bèn lên tiếng. “Nhạt nhẽo, ngu ngốc!”, tôi cứ tưởng rằng lời lẽ của mình đã đủ bất lịch sự lắm rồi, nào ngờ cái gã đó còn bất lịch sự hơn, dám gằn giọng nhả ra từng chữ đó nữa.
Cái tên khốn này!
“Minh Đạo Liên, cái tên…’
“Đạo Liên, sao cậu lại nói với Tiểu Vũ như vậy?”, tôi còn chưa kịp nổi trận lôi đình thì Nam Trúc Du đã tức giận lên tiếng trước. Trên khuôn mặt khôi ngô ấy hiện rõ sự bực tức, đôi mắt trong veo tức tối nhìn Minh Đạo Liên, “Tiểu Vũ là bạn thân của tôi đấy!”
Ha ha…bởi vì Nam Trúc Du một mực bênh vực tôi nên tôi cố tình tỏ vẻ đắc chí, như muốn nói với Minh Đạo Liên rằng: Nhìn đi, nhìn xem Nam Trúc Du đang bênh vực tôi kìa!
“Tiểu Vũ, em cũng đừng giận Minh Đạo Liên, cậu ấy mặc dù ăn nói bốp chát như vậy nhưng hoàn toàn không có ác ý gì đâu. Thực ra cậu ấy là người rất lương thiện và dịu dàng!”, Nam Trúc Du ngoảnh đầu lại nói với tôi.
Minh Đạo Liên là người rất lương thiện và dịu dàng ư?
Nếu như không phải vì vẻ mặt của Nam Trúc Du khi nói ra câu này hết sức chân thành thì tôi đã coi câu nói này là câu chuyện cười hay ho nhất thế kỉ để mà ôm bụng cười thật to rồi.
“Tiểu Vũ…”, Nam Trúc Du nắm lấy vạt áo của tôi, ánh mắt nhìn tôi đây hi vọng. Ai mà nhìn thấy ánh mắt anh ấy lúc này thì cho dù có là yêu cầu gì đi nữa cũng khó mà từ chối, “Em không giận Đạo Liên đúng không? Hai người đều là bạn tốt của anh, vì vậy anh hi vọng cả hai cũng có thể trở thành bạn tốt của nhau!”
Giọng nói ấy nhẹ nhàng và ngọt ngào như một cái kẹo bông lắc lư trước mặt tôi, khiến cho tôi ngoài việc gật đầu “Tôi muốn ăn” ra thì chẳng còn phản ứng nào khác cả.
Một chiếc kẹo bông đáng yêu, đẹp mắt, ngon miệng và ngọt ngào! Nhưng giọng nói của Nam Trúc Du thậm chí còn ngọt hơn gấp ngàn, vạn lần chiếc kẹo bông.
“Ực…”, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước bọt từ trong miệng của mình, rồi sau đó bất giác gật đầu: “Được”
“Tuyệt quá Tiểu Vũ ạ!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, ánh mắt quyến rũ, giọng nói hân hoan vang lên.
Dưới ánh mắt hi vọng của Nam Trúc Du, tôi đưa tay ra, biểu thị sự hữu hảo với Minh Đạo Liên trước. Thôi nào, chẳng qua cũng chỉ là một cái bắt tay thôi mà, có gì to tát đâu cơ chứ! Hơn nữa, nữ nhi không nên so đo với bọn tiểu nhân, tôi phải đại lượng với gã ta thôi!
Tôi ngẩng đâu, đưa tay phải ra trước mặt Minh Đạo Liên.