br/>Lê Tử Hà giễu cợt. Nếu như thần phật thật sự có mắt, Trịnh Dĩnh chính là người đầu tiên phải xuống địa ngục!
"Mấy ngày nay ông ta lén đưa nam sủng ra ngoài." Mộ Phiên Ngô đẩy xe lăn, đi đến bên cửa sổ, khe khẽ đẩy ra, nhìn các gian phòng đóng chặt cửa ngoài kia, ánh mắt ngẩn ngơ, lạnh nhạt nói: "Thường ngày, bên kia đều là chỗ ở của nam sủng."
Lê Tử Hà nhói lòng, như bị một vật nặng gõ mạnh, cơn đau âm ỉ chậm rãi trào dâng, không biết nên đáp lại thế nào. Những nam sủng khác bị đưa đi, còn hắn, vừa mới bị Trịnh Dĩnh nhận làm nghĩa tử, dù thế nào cũng thể vì sóng gió lần này mà được ra khỏi phủ.
"Lê nhi, Trịnh Dĩnh cho rằng lần này Cố tướng quân dựa thế sinh sự, muốn thông qua chuyện này làm nhục danh tiếng ông ta, đả kích địa vị ông ta ở trong triều." Mộ Phiên Ngô dường như không hay biết cảm giác khác thường của Lê Tử Hà, mở miệng, chuyển đề tài qua thế cục triều đình.
Lê Tử Hà che giấu tâm trạng, tấu này do ai dâng lên, e rằng chỉ có người dâng tấu và Vân Tấn Ngôn biết, đơn giản chỉ muốn khơi lên tranh chấp giữa Trịnh Dĩnh và Cố Vệ Quyền. Có điều chuyện này nói nhỏ cũng không nhỏ, lớn cũng chẳng lớn, chưa chắc có thể đạt được mục đích mong muốn…
Lê Tử Hà không nói gì, lo lắng liếc mắt ra ngoài cửa sổ, Mộ Phiên Ngô cười nói: "Hậu viện không có ai đâu, đừng lo."
Lê Tử Hà gật đầu, hỏi: "Trịnh Dĩnh dự định thế nào?"
"Nhịn." Đôi mắt của Mộ Phiên Ngô như thể lại dâng lên lớp sương mù, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói: "Chuyện này vốn là ông ta đuối lý, dàn xếp ổn thỏa là lựa chọn tốt nhất."
"Huynh khuyên ông ta?" Lê Tử Hà không hiểu.
Mộ Phiên Ngô cười khẽ, gật đầu.
"Không phải huynh muốn muốn ông ta có tranh chấp với Cố Vệ Quyền sao?" Nếu Trịnh Dĩnh dàn xếp ổn thỏa, theo tính tình của Cố Vệ Quyền, e rằng sẽ không truy cứu tới cùng.
"Không." Mộ Phiên Ngô trả lời quả quyết: "Chuyện này ta chỉ có thể khuyên giải, mối nguy của Trịnh Dĩnh quá mức rõ ràng, nếu như khuyên đấu tranh, sẽ chỉ làm ông ta nghi ngờ dụng tâm của ta. Muốn mâu thuẫn của ông ta và Cố Vệ Quyền trở nên gay gắt, chuyện này chỉ có thể là mồi dẫn lửa. Hôm nay ông ta nhượng bộ, trong lòng càng khó chịu, nếu Cố Vệ Quyền tiếp tục lấn tới, Trịnh Dĩnh nhất định không thể đứng vững, càng muốn phản kích."
Mộ Phiên Ngô nhìn ánh mặt trời gần như trong suốt của ngày đông, hờ hững cười một tiếng: "Vô cùng tức giận sẽ cắn ngược lại, nhát cắn kia mới đủ tàn nhẫn đủ mãnh liệt."
Lê Tử Hà chỉ cảm thấy bị nụ cười của hắn làm cho nhói đau, tâm trạng chùng xuống. Mộ Phiên Ngô nói đúng, con người luôn phải thay đổi, hắn không còn là Tiểu Ngô đơn thuần xưa kia nữa, chịu hết đau khổ mà lột xác, nàng nên hiểu rõ hơn bất kỳ ai mới phải. Nhưng tận mắt chứng kiến con ngươi đã từng tinh khiết dần dần trở nên vẩn đục, như thể thấy một đóa hoa cực đẹp bị người ta phá hủy ở ngay trước mắt, muốn bảo vệ mà bất lực, chỉ còn nỗi áy náy không thể phai mờ.
"Lê nhi, chúng ta tìm cơ hội diệt trừ Cố gia trước được không?" Sau khi im lặng hồi lâu, Mộ Phiên Ngô đột nhiên mở lời.
Lê Tử Hà ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, không kịp phản ứng, buột miệng hỏi: "Vì sao?" Mặc dù điều này không bàn mà hợp ý nàng, nhưng người hắn muốn đối phó không phải là Trịnh Dĩnh sao? Mắt hắn lóe lên vẻ hưng phấn chưa từng có, thậm chí còn có màu máu, khiến người ta kinh hãi…
"Làm cho người ta rơi từ đỉnh núi xuống, mới ngã càng thảm hại càng đau đớn." Mộ Phiên Ngô như thể đang nói một câu vô cùng bình thường, mỉm cười, thuận miệng trả lời.
Lê Tử Hà ngồi xổm xuống, cầm lấy hai tay hắn, ngẩng mặt nghiêm túc nhìn vào mắt hắn, nói: "Mộ Phiên Ngô, huynh đừng quan tâm đến chuyện này có được không? Dù là Cố Vệ Quyền rớt đài trước hay Trịnh Dĩnh bị diệt trừ trước, huynh ở trong phủ thừa tướng bảo vệ mình thật tốt, không cần quan tâm tới chuyện gì cả. Huynh tin ta, dù thế nào đi nữa, nhất định sẽ khiến Trịnh Dĩnh bị trừng phạt đúng tội!"
Mộ Phiên Ngô giơ tay lên muốn nhẹ nhàng vuốt ve mặt Lê Tử Hà, sương mù trong mắt dần dần tan biến, ánh mắt bất chợt tối sầm lại, động tác trên tay sững sờ, ngón tay run rẩy dừng giữa không trung, cuối cùng rút về, rút ra một cái khăn từ tay áo ra, nhẹ nhàng lau mặt Lê Tử Hà, cười nói: "Tại sao trên mặt có thể có nhiều bụi như vậy …"
"Mộ Phiên Ngô, đồng ý với ta có được không?" Lê Tử Hà nắm lấy chiếc khăn trong tay Mộ Phiên Ngô, không chịu buông.
Cánh tay giơ lên của Mộ Phiên Ngô có phần cứng đờ mà buông xuống, rũ mí mắt, trong mắt lướt qua vẻ tối tăm, ngước mắt lên đã sáng trong trở lại, cố chấp nói: "Có vài mối thù, phải tự tay trả lại mới có thể giải hận."
Lê Tử Hà không phản bác được, không thể thuyết phục được chuyện của mình thì nàng cũng không có lập trường đi thuyết phục người khác. Lẳng lặng thu xếp đồ đạc, mở cửa đi ra ngoài, lời nói của Mộ Phiên Ngô đột nhiên vang lên sau lưng làm cho bước chân nàng ngừng lại một chút.
"Thẩm Mặc này… Muội nên cẩn thận thì tốt hơn…"
Lê Tử Hà quay đầu lại, không nói gì, nhìn Mộ Phiên Ngô muốn một lời giải thích.
Mộ Phiên Ngô khẽ thở dài, nói: "Mỗi lần nhắc tới người này, Trịnh Dĩnh cứ quanh co, ta chỉ nhắc nhở muội, nên biết phòng bị kẻ khác."
Lê Tử Hà vẫn không nói gì, xoay người, nhanh chóng rời đi.
Chuyện Trịnh Dĩnh cướp đoạt hành hạ luyến đồng, Hoàng thượng phái người đến phủ thừa tướng điều tra nhưng không thu hoạch được gì. Vả lại, trong nhà quyền quý có mấy luyến đồng cũng bình thường, chuyện này tới đông chí liền chấm dứt.
Tiết đông chí, trong cung thiết yến, quan viên trong triều nghỉ một ngày, tối vào cung dự tiệc, chung vui cùng đấng quân vương.
Tất nhiên Thẩm Mặc không muốn tham gia, Lê Tử Hà cũng dự định lấy cớ thân thể khó chịu, vùi trong phòng nghỉ ngơi một ngày. Vậy mà lúc chẩn mạch sáng nay, Vân Tấn Ngôn bảo nàng phải tham dự, không thể trốn tránh, vậy chỉ có thể đối mặt.
Ánh nắng chiều mùa đông vô cùng ấm áp, bầu trời phía tây đỏ rực, mây trôi như thể dát vàng, khiến người ta hoảng hốt cho rằng đang là ngày hè. Lê Tử Hà liếc nhìn mặt trời chiều chậm rãi lặn về phía tây, hốc mắt cũng trở nên ấm nóng. Mặt trời có mọc có lặn, cuộc đời của nàng cũng nên như thế, có xuống, sẽ có lên.
Trở lại phòng quan sát bản thân kỹ lưỡng, cố định lại hầu kết trên cổ, xác định không có sơ suất mới quyết định ra ngoài. Vừa mới mở cửa, một bóng người vừa vặn ngăn trở nắng chiều, đưa lưng về mặt trời, ánh nắng trên mặt càng thêm rõ ràng, mang vẻ dịu dàng, nụ cười không màng danh lợi, đôi mắt nhìn mình vẫn luôn long lanh như thế.
Thẩm Mặc yên lặng đứng trong sân, khẽ cười với Lê Tử Hà: "Ta đi cùng ngươi."