đều tiêu tán hết từng chút một khi hắn chạm đến mạch đập của Lê Tử Hà, hóa thành một tia thương tiếc cứ dập dờn mãi ở trong lòng, sau đó tan chảy ra trong tích tắc ấy trong lòng chợt thấy vô cùng mềm mại.
Hắn nhớ con bé nói không biết phụ mẫu mình đang ở đâu, nhớ nó nói ông nội bị bệnh nặng qua đời, nhớ nó nói chính mắt nhìn thấy rất nhiều người chết ở ngay trước mặt mình.
Cuộc sống quanh năm nghèo túng, tâm tư luôn đè nén khó chịu, nếu như không phải trong lòng có ý chí sinh tồn rất mãnh liệt sợ rằng đã sớm chống đỡ không nổi. Còn có vết thương ở xương đùi, nhất định là từng bị người khác đánh trọng thương mới dẫn tới tình trạng như thế, tuy rằng đã qua khá lâu nhưng bởi vì không có được chữa trị tốt mà trở thành căn bệnh mãn tính. Yếu ớt không nói, đến thời tiết mưa dầm nhất định là đau đớn không chịu nổi, những điều này hắn chỉ mới biết được từ mạch tượng của con bé. . . .
"Sư phụ?" Loáng thoáng nghe được tiếng gọi nho nhỏ, Thẩm Mặc ngẩng đầu lên thấy Thẩm Ngân Ngân đang lạ lẫm nhìn chằm chằm vào mình.
Thẩm Ngân Ngân chớp chớp mắt nhìn sư phụ mình, sao sư phụ cũng bắt chước cái điệu bộ của sư huynh vậy cà, bắt đầu trở nên mất hồn rồi, kêu gọi đến mấy lần cũng không nghe thấy.
"Người không có xuống núi sao?" Thẩm Ngân Ngân dè dặt hỏi.
Thẩm Mặc lắc đầu, vốn định xuống núi đi tìm nơi ở mà Lê Tử Hà đã từng nói trước kia nhưng hiện thấy không cần thiết nữa. Mặc kệ con bé đã từng xảy ra chuyện gì, mục đích học y ra sao, hôm nay nó đã là đồ đệ của mình, vậy thì cứ để cho nó có một cuộc sống thật tốt tại núi Vân Liễm này đi.
Thẩm Ngân Ngân thở dài, thật là không hiểu nổi, không thể hiểu nổi, thôi thì cứ đàng hoàng ngoan ngoãn đi làm cơm trưa.
***
Thời gian mới một ngày, Lê Tử Hà đã có thể tự mình đứng lên, tuy rằng không phải bị gãy chân nhưng tốc độ phục hồi này vẫn làm cho Lê Tử Hà thầm giật mình một phen, y thuật của Thẩm Mặc quả thực rất cao siêu.
Trên bàn cơm, Thẩm Ngân Ngân liếc mắt sang bên trái rồi lại chuyển mắt ngó sang bên phải, thật sự là quá yên tĩnh. Tuy rằng trước đây cũng chỉ có một mình mình nói chuyện, nhưng hôm nay sư huynh phục hồi lại bình thường rồi mà vẫn không thấy sư phụ vui vẻ chút nào. Còn sư huynh trước kia dù thế nào cũng sẽ đáp lời lại với mình nhưng hôm nay chỉ mãi ngồi vùi đầu ăn cơm, làm cho nàng cũng cảm thấy ngượng khi cứ phải tự nói một mình.
"Tử Hà, bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày ta sẽ kê đơn thuốc cho ngươi."
Thẩm Ngân Ngân trợn ngược mắt, “oa” không ngờ lại là sư phụ lên tiếng nói chuyện trước, kê đơn thuốc? Sư huynh chịu cho sư phụ bắt mạch rồi sao?
Lê Tử Hà gật đầu, trong mắt chợt lóe lên sự ngạc nhiên.
"Còn nữa, ngày mai theo ta xuống núi chẩn bệnh." Thẩm Mặc nuốt xong miếng cơm cuối cùng trong chén nhưng đầu vẫn chừa hề ngẩng lên.
"Dạ, được." Lê Tử Hà cũng hờ hững đồng ý.
"Vậy con thế nào?" Thẩm Ngân Ngân vội vàng buông chén đũa xuống hỏi.
Thẩm Mặc giương mắt nhìn tới nha đầu cười nhạt hỏi: "Ngươi muốn đi thật sao?"
"Ơ…." Thẩm Ngân Ngân như bị mắc nghẹn lại, suy nghĩ lại liền lắc lắc đầu nói: "Bỏ đi bỏ đi, con sẽ ở nhà nấu cơm đợi mọi người về vậy."
Tuy là rất muốn đi theo cùng với sư huynh nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, mỗi lần đi chẩn bệnh đều lẽo đẽo ở phía sau sư phụ để nhớ phương thuốc, phát thảo dược, thực là rất nhàm chán, cũng chưa từng có cơ hội được chuồn đi chơi, chi bằng thừa dịp sư phụ đi ra ngoài rồi lên núi dạo chơi một vòng còn thích hơn à.
Nhưng tay đang cầm đũa của Lê Tử Hà bỗng đờ ra, mới vừa rồi Thẩm Ngân Ngân nói, con ở nhà nấu cơm đợi hai người về nhà?
Thẩm Ngân Ngân chống hai tay, vô cùng thích thú mà nhìn chằm chằm Lê Tử Hà, nhìn thái độ của hắn dần dần bỗng trở nên nhu hòa, như một đóa hoa bé nhỏ lay động.
Thẩm Ngân Ngân cảm thấy vị sư huynh mình thật là rất thú vị, rõ ràng mới lớn hơn mình có một tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn còn rất non nớt ngây thơ nhưng biểu cảm trên mặt thì lúc nào cũng luôn nghiêm túc lạnh nhạt. Thỉnh thoảng còn ngẩn người giống như cất giấu rất nhiều tâm sự vậy, khiến mình không dằn được nghĩ muốn đào bới lên cái vẻ mặt khác kia của sư huynh. Ví dự như thường xuyên sững người mất hồn, ví dụ như mới vừa nở ra nụ cười thật lòng đó, nàng cảm giác còn thiếu rất nhiều, sư huynh chắc chắn còn có rất nhiều vẻ mặt thú vị mà mình chưa biết.
Hôm sau Lê Tử Hà theo Thẩm Mặc xuống núi chẩn bệnh, giống như chưa từng có xảy ra chuyện gì, Lê Tử Hà vẫn cải trang là một thân nam tử. Thẩm Ngân Ngân cũng vẫn mở miệng ngậm miệng đều gọi nàng là sư huynh, có lẽ Thẩm Mặc cũng chưa nói cho Thẩm Ngân Ngân biết về thân phận nữ nhi của mình, nếu hắn đã không nói thì Lê Tử Hà cũng sẽ không tự mình mà đi nói.
Thẩm Ngân Ngân cương quyết lôi kéo tấn công, cộng thêm Thẩm Mặc không lên tiếng phản đối. Lê Tử Hà chuyển phòng mình đến gần chỗ với bọn họ hơn một chút, gian phòng bên trái là Thẩm Ngân Ngân bên phải là Thẩm Mặc, bình thường cũng đều đi chung đường với bọn họ.
Mỗi ngày Lê Tử Hà đến chỗ Thẩm Mặc học một canh giờ, thời gian còn lại đều là tự mình đọc sách. Thẩm Ngân Ngân thấy sư huynh dốc lòng muốn học y, ngượng ngùng tìm chút chuyện buồn chán tới quấy rầy “hắn” để muốn quấn ở bên cạnh “hắn”. Thấy vị sư huynh hết cách mà cưng chiều mình cảm giác trong lòng ngọt ngào như mật, ngay cả y thư cũng thấy dễ đọc hơn trước rất nhiều. Cứ thế mỗi ngày đi theo ở bên cạnh Lê Tử Hà, tuy nói tiến bộ không có nổi bật được như Lê Tử Hà nhưng đã khá hơn so với trước rất nhiều.
Hằng ngày Thẩm Mặc giúp Lê Tử Hà kê đơn điều trị cơ thể, mỗi lần xuống núi chẩn bệnh đều dẫn theo Lê Tử Hà, tình thầy trò giữa ba người đã không còn sự ngăn cách giống như trước kia nữa. Ngoại trừ thỉnh thoảng Thẩm Ngân Ngân bởi vì nhiều vấn đề phức tạp của y thư mà bộc phát ầm ĩ thì cuộc sống thực sự rất hòa thuận vui vẻ.
Lê Tử Hà thường hay có ảo giác ngăn cách với thế giới ở bên ngoài, giống như trên đời này chỉ có ba người bọn họ tồn tại. Phân biệt dược, ghi nhớ công dụng của dược, học thuộc cách điều chế, nhận thức huyệt vị, học châm cứu. Cứ thế ngày qua ngày, một ngày nọ vô ý quay đầu lại bỗng phát hiện ra thời gian đã trôi qua ba năm.