Tuổi xuân nhẹ nhàng trôi qua, thời gian 3 năm trôi đi như 1 giấc mơ.
1 buổi tối mùa xuân, mùi hoa tháng 3 lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí, mang 1 chút lành lạnh làm cho con người ta hơi run rẩy, nhưng lại cảm nhận được sự ấm áp trở lại.
Thật vậy, đây là 1 buổi tối làm cho con người ta cảm thấy lạc lõng.
Ở 1 ngôi nhà nào đó của thành phố Đài Bắc, đang diễn ra 1 bữa tiệc rượu trang nhã, xa hoa.
1 chiếc xe màu hồng tiến vào cánh cửa sắt được chạm trổ hoa văn, Thái Văn Quân đỗ xe, nói với Vũ Phong ngồi cạnh: “Đến rồi, những người khách tối nay đều là VIP cả!”
Vũ Phong gật gật đầu, rời xa được 3 năm lại trở về Đài Loan, làm cho cô có 1 cảm giác hơi mất mát, nhưng cô lại cố gắng giữ bình tĩnh.
Cô của ngày hôm nay đã trưởng thành hơn, xinh đẹp hơn, giọng nói cũng dịu dàng hơn, “Cám ơn chị đã chở em đến đây.”
“Cám ơn gì chứ? Không phải biểu hiện của em tốt, tổng tài nhất định muốn gặp em, cho nên mới có cơ hội này đó chứ!” Thái Văn Quân tràn ngập nụ cười, bởi vì cô rất tự hào về Vũ Phong, lúc đầu do cô cố gắng tiến cử, Vũ Phong mới có cơ hội đi Pháp Làm nhà thiết chứ!
2 người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, khí chất rất phi phàm bước xuống xe, người phục vụ lập tức tiến đến tiếp đãi, giữ lấy áo khoác ngoài và túi xách của các cô, song song đó dẫn các cô vào buổi tiệc rượu.
“Isabelle!” Tổng tài Đạo Nhi Phu(đành phải để tên phiên âm, nàng nào biết thì giúp ta ^^) vừa nhìn thấy Vũ Phong liền tươi cười tiến lên phía trước, thân mật kêu tên tiếng Pháp của cô.
“Bon Soir.” (Chào buổi tối) Vũ Phong cũng dùng tiếng Pháp chào hỏi ông.
“Cả 2 đừng nói tiếng Pháp được không? Tôi cứ như là vịt nghe sấm vậy!” Thái Văn Quân cười khổ.
“Xin lỗi, bởi vì tôi chỉ gặp Vũ Phong ở Pháp, cho nên nhất thời quên mất nơi đây là Đài Loan!” Đạo Nhi Phu là 1 quý ông rất thích đùa giỡn, ông tuy lớn tuổi nhưng đối xử với cấp dưới của mình rất vui vẻ.
“Hôm nay Vũ Phong mới xuống máy bay, tôi liền dẫn cô ấy đến gặp ông tổng tài, đủ thành ý chưa?” Thái Văn Quân nói.
“Cám ơn nhiều!” Đạo Nhi Phu đáp.
“Không biết tổng tài tìm tôi có việc gì?” Vũ Phong hỏi.
“Cô cũng biết chi nhánh công ty ở Đài Loan cần phải được khuếch trương, cho nên mời cô về làm nhà thiết kế chính, nhưng có 1 vài vấn đề nhỏ, tôi sẽ kêu Anthony bàn với cô.” Đạo Nhi Phu vẫy vẫy tay về 1 nơi không xa, 1 vị tóc vàng, bề ngoài giống Brad Pitt liền đi về phía họ.
“Xin giới thiệu đây là trợ thủ đắc lực của tôi, cũng là 1 trong những nhà thiết kế nổi tiếng của công ty Hương Tạ, Anthony.” Đạo Nhi Phu nói.
Khuôn mặt đẹp trai của Anthony nở 1 nụ cười, nhẹ nhàng nâng tay của 2 cô lên hôn.
Thái Văn Quân và Vũ Phong hơi ngạc nhiên, nhưng trong lòng nghĩ đây là phép lịch sự của người ngoại quốc, các cô chỉ có thể bình tĩnh.
Nhưng đối với Vũ Phong, cô lại nhớ về buổi tối của 3 năm trước, cũng từng có 1 người đã hôn tay cô như vậy, nhưng chỉ khác về không gian và thời gian mà thôi…
Sau khi giới thiệu ngắn gọn, Đạo Nhi Phu nói rõ: “Là như vầy, do nhu cầu của thị trường, các nhà thiết kế của chúng ta phải tập trung lại, cho nên tôi hy vọng Vũ Phong và Anthony có thể cùng đảm nhiệm làm nhà thiết kế chính, giới thiệu những trang phục cho mùa sau.”
Vũ Phong gật gật đầu, cô chưa bao giờ hợp tác cùng người khác, đây có lẽ sẽ làm tăng thêm sự sáng tạo đây!
Anthony cũng có hứng thú với đề nghị này, “Tôi rất vui được hợp tác với cô Vũ Phong.”
“Quá tốt, tôi tin chắc rằng 2 người sẽ hợp tác vui vẻ với nhau.”
“Tổng tài, nói chuyện công việc xong, có thể cho chúng tôi thư giãn 1 chút không?” Thái Văn Quân hỏi.
“Đương nhiên là được!” Đạo Nhi Phu cười rạng rỡ, chìa tay ra mời Thái Văn Quân, “Tôi có vinh hạnh mời cô nhảy 1 điệu không?”
“Tôi đang chờ anh nói câu này đó!” Thái Văn Quân nháy mắt với Vũ Phong, ám chỉ cô nên nắm lấy cơ hội, cùng Anthony vui vẻ trải qua buổi tối hôm nay.
Vũ Phong lặng lẽ nhìn Thái Văn Quân và Đạo Nhi Phu khiêu vũ lả lướt trên sàn nhảy, lại không biết nên nói gì với Anthony.
“Chúng ta cũng ra khiêu vũ luôn đi.” Anthony nhẹ giọng hỏi.
“Um… được.” Đã hợp tác với nhau rồi, cũng nên có 1 bắt đầu vui vẻ chứ!
“Vũ khúc vườn hoa” của Tchaikovsky nhẹ nhàng cất lên, Anthony dẫn Vũ Phong ra sàn, tuy Vũ Phong không biết khiêu vũ, nhưng Anthony là 1 người khiêu vũ rất giỏi, cho nên cô có thể nhẹ nhàng tận hưởng sự lãng mạn này.
“Tôi có thể gọi cô là Vũ Phong chứ?” Anthony đột nhiên hỏi như vậy.
“Ừ!” Vũ Phong mỉm cười.
Bước nhảy của Vũ Phong dần dần thuần thục hơn, trong lòng chìm đắm trong những suy nghĩ, bản thân không ngờ đã trở về Đài Loan, đã vậy còn muốn triển khai sự nghiệp sang 1 giai đoạn mới, cô vẫn chưa hề thông báo những việc này với gia đình, tối nay trở về khách sạn nên gọi điện thoại, không biết bố mẹ mọi người có khỏe không?
“Cô đang nghĩ gì vậy?”
“Không… không có gì.” Chết thật! Cô lại suy nghĩ đến mất hồn rồi.
Anthony nhướng mày, cô gái tóc đen trước mặt khá là đặc biệt, cô mặc 1 bộ sườn xám màu đen mang phong vị thần bí, tạo nên 1 sức hấp dẫn vừa trưởng thành vừa ngây thơ, mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra nhưng khó mà cảm thấy được, làm cho đàn ông càng khó mà kháng cự lại.
Hầu hết những người phụ nữ khác khi thấy bề ngoài của anh đều mê mẩn ngắm nhìn, nhưng cô lại coi anh như là 1 người đàn ông bình thường, không có 1 chút gì gọi là động lòng, điều này càng làm anh thấy hiếu kỳ hơn.
“Cô… độc thân ư?”
“A?” Cô ngẩn người 1 lúc, gật đầu, “Tôi ly hôn rồi.”
“Ô? Người đàn ông ấy thật không có mắt.” Anh khó mà tưởng tượng nổi có người đàn ông nào lại nỡ bỏ rơi 1 người như cô vậy.
Vũ Phong nghe xong chỉ có thể nhăn mày lại, đáy mắt hiện ra 1 chút đau thương, không trả lời gì cả.
Tim Anthony đập nhanh hơn, anh yêu sự biểu cảm khuôn mặt vào lúc này của cô, có chút yếu đuối, có chút vô lực, lại có chút hoang mang, A! Thật là mê người mà.
Trung Quốc chẳng phải có câu nói “Cận thủy lầu đài tiên đắc minh sao” sao? Anh nhất định sẽ thực hành câu nói này.
2 người lẳng lặng nhảy xong bản nhạc này, Nhi Phu và Thái Văn Quân cũng đang đi về phía họ, cả 4 người vừa nói chuyện vừa thưởng thức đồ ăn ngon, lại vừa xem những người khách khác.
“Đúng rồi! Tôi vừa mới quen được 1 người bạn rất thú vị, tất cả máy tính trong công ty đều nhờ anh ta thay mới, đã vậy anh ta còn đá bóng rất cừ, mấy tháng nay tôi đều cùng anh ta đi, đợi lát nữa tôi sẽ giới thiệu cho mọi người làm quen.” Đạo Nhi Phu đột nhiên nói như vậy.
“Ồ! Chẳng trách mọi người đều cùng thay máy tính, những phần mềm mới này thực hữu dụng.” Thái Văn Quân gật đầu nói.
Đạo Nhi Phu cực kỳ vui vẻ, “A! Trùng hợp anh ta đến rồi, tôi giới thiệu cho mọi người.”
Tay Vũ Phong đang cầm 1 ly nước chanh, đầu đang cúi xuống, lúc đang từ từ ngẩng đầu lên lại thấy 1 người không ngờ tới đang đi về phía bọn họ.
“Cảnh Chuyên, để tôi giới thiệu 1 chút, đây là tổng giám đốc của công ty chúng tôi Thái Văn Quân, đây là nhà thiết kế Paris của chúng tôi Vũ Phong, còn đây là nhà thiết kế chính Anthony.” Đạo Nhi Phu thân mật giới thiệu mọi người với nhau.
Lam Cảnh Chuyên? Đây là chồng cũ của Vũ Phong sao? Thái Văn Quân lập tức nhớ ra.
Người đàn ông này không đơn giản, nhìn vào mắt anh ta liền biết, Anthony âm thầm đánh giá.
Lam Cảnh Chuyên quay qua Vũ Phong, “Còn đây là Vũ Phong, tôi đã biết từ lâu, không ngờ sẽ gặp nhau ở đây, thật là bất ngờ.”
Thật ra vì muốn biết tin tức của Vũ Phong, Lam Cảnh Chuyên đều chú ý mật thiết tới công ty Hương Tạ, anh thậm chí còn nghĩ tới việc tìm cách làm thân với Đạo Nhi Phu, anh nghĩ sẽ có ngày anh tìm được cơ hội, quả nhiên, thời khắc này cuối cùng đã tới.
“Ồ! Trùng hợp vậy sao?” Đạo Nhi Phu hỏi.
Làm sao có thể? Làm sao lại gặp anh ta ở đây? Tay Vũ Phong run run, nước chanh gần như tràn ra ngoài. Vừa mới về Đài Loan mà thôi liền gặp lại anh ta, chẳng lẽ đây là số phận sao?
“Bởi vì ngoài việc là cô Lê, còn có 1 địa vị khác là bà Lam, chính là vợ tôi.”
Lam Cảnh Chuyên vừa nói xong, cả 4 ngừơi còn lại đều kinh ngạc, Thái Văn Quân và Anthony cùng quay qua vũ Phong hỏi: “Chẳng phải em đã ly hôn rồi sao?”
“Em… em đã ly hôn với anh từ lâu rồi mà!” Vũ Phong cuối cùng cũng tìm được giọng nói của mình.
“Tiếc rằng chúng ta căn bản vẫn chưa ly hôn.” Anh lạnh lùng đáp.
“Em chỉ để lại 1 tờ giấy ly hôn đã ký tên, anh xem xong liền xé nó rồi.” Anh thản nhiên nói.
“Anh…” Vũ Phong không hiểu anh, cô không hiểu 1 chút nào.
Anh tiếp tục nói rõ: “Anh chưa hề ký tờ giấy đó, cũng chưa bao giờ chịu từ bỏ cuộc hôn nhân của chúng ta, nói cách khác, về luật pháp chúng ta vẫn là vợ chồng, vì vậy gọi em là bà Lam cũng chẳng có gì sai.”
“Không…sao điều này… có thể?” Cô tự lắc đầu với chính mình, ngón tay nhất thời run run, nước chanh liền trào ra rơi xuống lễ phục của cô.
“Vũ Phong, em ổn chứ?” Thái Văn Quân liền đỡ vai cô.
Vũ Phong chịu sự đả kích này, gần như không thể đứng nổi.
Thái Văn Quân liền nói: “Xin lỗi, tôi dẫn cô ta đến phòng trang điểm 1 chút, thất lễ rồi.”
Không có ai cản lối các cô, mà 3 người đàn ông đứng đó lại có những phản ứng khác nhau.
“Cảnh Chuyên, chuyện này là sao?” Đạo Nhi Phu thắc mắc hỏi.
Lam Cảnh Chuyên nở 1 nụ cười bất đắc dĩ, “Tôi cần phải nói cám ơn với anh, nếu anh không mời tôi đến bữa tiệc hôm nay, sợ rằng tôi vẫn chưa tìm thấy vợ mình.”
“Trước đây 2 người làm sao lại thành thế này?” Đạo Nhi Phu không rõ lắm.
“Tôi sẽ hỏi rõ ràng,và cũng sẽ giải quyết nguyên nhân đó.” Lam Cảnh Chuyên quyết định hỏi về việc 3 năm đó, anh tự thề với mình.
“Cố lên!” Đạo Nhi Phu huýt gió, xem ra có kịch hay rồi đây!
Anthony thì híp mắt lại, đối thủ cạnh tranh này làm anh cảm thấy rất hứng thú.
Trong phòng trang điểm, Thái Văn Quân thấm ướt tờ giấy, giúp Vũ Phong lau chùi những vết dơ trên lễ phục của cô.
Vũ Phong dựa vào bồn rửa tay, nhìn chính mình trong gương, mặt cô trắng bệt như ma.
“Em vẩn khỏe chứ? Em sắp như ngất đi vậy.” Thái Văn Quân lo lắng hỏi.
Vũ Phong yếu ớt gật đầu, “Em không sao.”
“Vậy… lần đó chẳng phải em nói với chị em ly hôn rồi sao? Vì vậy mới 1 mình qua nước Pháp, sao chồng cũ của em lại nói vẩn là chồng hiện giờ của em?” Thái Văn Quân cũng mơ hồ.
“Em… em cũng không biết… anh ta đang suy nghĩ những gì?” Đầu Vũ Phong cũng đau.
“Bây giờ làm sao? Nhìn anh ta như vậy, chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu!”
“Em cũng không quân tâm những chuyện đó, tóm lại em sẽ tìm cách ly hôn với anh ta.” Vũ Phong như đang cam đoan với chính mình.
“Thật không? Tại sao em lại muốn ly hôn với anh ta?” Thái Văn Quân không hiểu nổi.
“Em không thể không làm như vậy, chúng em ở cùng nhau sẽ không có kết quả tốt.” Vũ Phong không biết làm sao được.
Thái Văn Quân lắc lắc đầu, “Ở trong chăn mới biết chăn có rận, em suy nghĩ cho thật kỹ rồi hãy quyết định.”
Vũ Phong cố gắng cười, cùng Thái Văn Quân bước ra ngoài.
Không ngờ ở ngoài lại có người đang chờ sẵn, chính là Lam Cảnh Chuyên.
Vũ Phong trợn mắt nhìn anh, vừa cảm thấy lạ lùng lại bất ngờ.
Thái Văn Quân nhìn cặp vợ chồng đang cứng đờ này liền chủ động nói: “2 người nói chuyện đi! Tôi đi trước đây!”