hướng đến Lam Cảnh Chuyên, câu đầu tiên liền nói: “Em muốn ly hôn.”
“Chỗ này không phải là nơi thích hợp để nói về việc hôn nhân, đi theo anh.” Anh nắm lấy tay cô, tự nhiên giống như những việc trước đây không hề tồn tại.
“Bỏ ra!” Cô định dùng lực thoát ra, bởi vì sự thân nhiệt, sự tiếp xúc đầy nam tính của anh làm cho cô xuất hiện 1 thứ tình cảm không muốn có nữa.
Anh nắm chặt tay cô, nếu như bên mình có còng tay, anh cũng không do dự mà khóa cô lại, “Em cho rằng anh sẽ thả em ra lần nữa sao?”
Cô chớp chớp mắt, cô chưa bao giờ thấy anh như vậy, anh vừa nghiêm trọng vừa nặng nề, làm cho người khác run sợ.
Anh thâm trầm nhìn cô, cuối cùng kéo cô đi ra ngoài.
“Định đi đâu?”
“Rời khỏi đây.” 2 người đi đến bãi đỗ xe, Lam Cảnh Chuyên mở cửa giúp cô, anh vẫn còn giữ thói quen như vậy, sau đó anh mới ngồi xuống chỗ phía sau tay lái.
Vũ Phonh bắt đầu lóng nga lóng ngóng, cô không đoán trước được sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
“Em ở đâu?”
“Khách sạn Tây Hoa.” Cô nói rõ địa chỉ.
“Tại sao phải ở khách sạn? Căn bản không cần thiết! Ở nhà vẫn còn đồ đạc của em.” Anh vừa khởi động xe vừa nói.
Ở nhà? Cô nhất thời không hiểu, lặng người 1 lúc mới nhớ ra cô từng có nhà, căn nhà của vợ chồng mới cưới, căn nhà chỉ có 2 tháng duyên phận.
“Vậy sao?” Cô nhẹ nhàng đáp 1 tiếng.
Chiếc xe tiến về phía trước, cả 2 đều trầm mặc, “Lovers concerto” của Vivaldi nhẹ nhàng phát ra, đem sự việc như gió thổi qua kẽ hở cửa sổ, làm trái tim trôi nổi, không có nơi dừng chân.
Đến khách sạn Tây Hoa, Lam Cảnh Chuyên vẫn như cũ mở của xe giúp cô, đem chìa khóa xe đưa cho người phục vụ đậu xe.
“Chúng ta cần phải nói chuyện.”
“Tới căn tin?” Cô hỏi.
Anh lắc đầu, “Tới phòng em.”
Vũ Phong có 1 dự cảm không tốt, nhất thời trợn mắt nhìn anh không nói lời nào.
“Em không dám ư? Chúng ta là vợ chồng mà!” Anh cố ý khích cô.
“Em có gì không dám?” Cô cắn môi, dẫn anh lên phòng ở lầu 12.
Đến cửa phòng, bật đèn, trước mắt là 1 căn phòng cao cấp vừa rộng rãi lại trang nhã, công ty Hương Tạ thật rộng rãi với nhà thiết kế của mình.
Lam Cảnh Chuyên nhẹ nhàng ngồi xuống sôpha cứ như là chủ nhà vậy.
Vũ Phong đến bên cửa sổ nhìn chăm chú vào cảnh đêm, đôi tay lại ôm lấy vai, đầu óc cực kỳ hỗn loạn, có bao nhiêu việc, muốn nói nhưng lại nói không được.
“Em chẳng nói chẳng rằng mà bỏ đi, chí ít cũng phải nói nguyên nhân cho anh biết chứ?” Anh đột nhiên mở miệng.
Tuy sớm biết anh sẽ hỏi vấn đề này, nhưng sau khi nghe xong, cô đột nhiên cảm thấy hồi hộp, “Lần đó… lần đó chúng ta vốn không nên kết hôn.”
“Ý em là gì?” Anh nheo mắt hỏi.
Cô hít sâu 1 hơi, “Bởi vì… anh đều gạt em về tất cả, sức khỏe của ông anh rất tốt, anh muốn cưới em, thật ra muốn có 1 người vợ giúp anh sinh con.”
“Em vì nguyên nhân này mà rời xa anh?”
“Chỉ điều này thôi cũng đủ rồi. Em không muốn 1 cuộc hôn nhân được xếp đặt trước.” Quan trọng hơn anh cũng chẳng có tình cảm với cô, cô cùng lắm chỉ là 1 cô dâu được coi là “thích hợp”, đây mới là điều làm cô thấy buồn nhất…
“Anh không chấp nhận nguyên nhân này, tuyệt đối không!” Anh đứng dậy la lớn.
“Đây không phải vấn đề anh chấp nhận hay không, mà là vấn đề em không hề muốn.”
“Em nói đạo lý có được không? Dù lúc đầu là anh gạt em, nhưng sự thật chứng minh, cuộc hôn nhân của chúng ta không hề có vấn đề gì, 2 chúng ta rất hợp nhau, cuối cùng có việc gì em không vừa lòng chứ?”
“Chẳng có gì không vừa lòng, không có… không có…” Cô vô lực lắc đầu, nói không rõ ràng cấu nói đó.
Anh nhẫn nhịn, “Nhưng em không nói không rằng liền bỏ đi? 3 năm nay làm anh khổ cực tìm kiếm. Anh thậm chí không dám bước vào nhà em 1 bước!”
“Anh sao phải tìm em? Còn nhiều người phụ nữ khác tốt hơn em, bọn họ có khi còn thích hợp với anh hơn em!” Đúng vậy! Cô lo gì chứ? Cô chẳng có gì đặc biệt, nếu anh muốn tìm, sẽ có 1 đám người phụ nữ muốn làm bà Lam.
“Chúng ta ly hôn đi! Vậy thì anh sẽ tự do rồi.”
“Em có người đàn ông khác đúng không?”
“Sao anh có thể nói như vậy?” Cô thấy bị tổn thương, anh có thể biết rằng 3 năm nay cô trải qua những ngày tháng đơn độc như thế nào.
“Người đàn ông khiêu vũ với em hôm nay, người tên Anthony, anh ta là gì của em?”
“Em chẳng việc gì phải nói với anh.”
Lam Cảnh Chuyên dùng lực cắn răng, “Xem ra anh vẫn chưa nói rõ với em.”
“Vậy đừng nói, anh đi đi!” Nếu như anh không đi, cô cũng muốn khóc rồi.
Anh định đi, nhưng gần đến lúc rời khỏi lại nắm chặt vai cô, mạnh mẽ ôm cô vào lòng, trước khi cô kịp kêu vài tiếng liền cúi đầu phong tỏa đôi môi cô.
Thời gian như ngừng lại, 3 năm nay trở lại dường như không tồn tại, môi của 2 người vẫn hiểu rõ nhau, quen thuộc nhau. Dù Vũ phong không dám thừa nhận, nhưng thân thể lại mang đầy ký ức của 2 người, mà còn nhận ra rằng đây là người mà cô nhớ nhất.
Thân thể anh mạnh mẽ, nồng nàn như vậy, giống như 1 người đàn ông đang bốc cháy, cứ cuồng dại mãnh liệt mà phát tiết lên môi cô.
Lúc anh buông cô ra, trong mắt anh vừa có sự chiếm hữu lại có sự bá đạo, anh hài lòng nhìn đôi má hồng hào và con ngươi lấp lánh của cô, lấy ngón tay cái mân mê đôi môi anh đào của cô: “Đây là của anh, anh không cho phép bất cứ ai chạm vào em.”
“Anh đừng có nằm mơ.” Cô ương bướng nói, nhưng giọng lại run rẩy không ngừng.
Anh mỉm cười, chỉ để lại 1 câu, “Em cứ chờ xem! Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”
Nói xong anh đẩy cửa bước ra ngoài. Để lại Vũ Phong vẫn đứng đó, mắt nhìn bóng lưng anh từ từ xa dần, ánh mắt cũng mơ hồ…
Trải qua 1 đêm trằn trọc mất ngủ, Vũ Phong 9 giờ thức dậy, bởi vì bữa sáng của khách sạn đã được người phục vụ đem tới.
Sau khi gõ cửa, người phục vụ đẩy xe thức ăn vào, trên đó có 1 đóa hoa hồng, 1 phần thức ăn tây và 1 tờ báo.
“Làm phiền anh để ở đây, cám ơn.”
Sau khi người phục vụ đi khỏi, Vũ Phong ngồi ở cạnh giường, nhưng lại không hề thấy đói chút nào, sau đó cô mở tờ báo ra, đọc lướt qua những tin chính của hôm nay.
Những chữ của tiêu đề bài báo nhất thời chú ý cô, đầu tiên cô hiếu kỳ xem những chữ ở hàng đầu tiên, nhưng càng xem mặt cô lại càng trắng bệt ra.
Bởi vì những chữ trên đó chính là…
Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn Lê Vũ Phong, em tự bỏ nhà đi 3 năm, không hề có tin tức gì, sau khi xem báo hạn em trong 3 ngày phải về nhà, nếu không thì sẽ bỏ rơi em theo pháp luật đã đề ra.
Chồng Lam Cảnh Chuyên
Trời ạ! Anh lại còn muốn bỏ rơi cô? Hơi bị mắc cười nha!
Tối hôm qua anh ta nói sẽ không dễ dàng từ bỏ chính là ý gì chứ? Người đàn ông này không thèm giữ thể diện thì cũng nên nghĩ tới hoàn cảnh của cô chứ? Tin tức này được đăng lên, sau này cô làm sao nhìn mặt mọi người đây? Còn mặt mũi của cả 2 gia tộc biết để đâu bây giờ?
Vũ Phong vẫn còn đang sửng sốt, chuông điện thoại liền vang lên, giống như tiếng còi hú của xe cảnh sát làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.
“Alô…” Vũ Phong chậm rãi nhấc máy.
“Vũ Phòng à!” Đầu dây bên kia là giọng khóc không thành tiếng của Khang Danh Lị, “Con đọc báo hôm nay chưa? Anh hai con mua 10 tờ về nhà, trên đó đều có cùng cái quảng cáo Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn đó!”
“Con cũng đọc qua rồi!” Trời! Cô sợ rằng khắp thế giới đều đã đọc rồi.
“Ba con giận đến nỗi muốn giết người kìa, anh hai, anh ba con đều nói muốn tìm Lam Cảnh Chuyên tính sổ, bây giờ làm sao đây?” Khang Danh Lị hoảng lọa muốn phát điên lên.
“Mẹ, xin lỗi, đều là do con gây ra.” Cô cảm thấy thực áy náy, cô không hề muốn làm liên lụy đến những người thân của mình.
Khang Danh Lị cũng không muốn trách mắng con gái, giọng nói trở nên ấm áp hơn, “À! Lầ đó con đột nhiên nói muốn ly hôn với Lam Cảnh Chuyên, mọi người trong nhà có thể tha thứ cho sự khổ tâm của con, nhưng Lam Cảnh Chuyên tên nhóc này phát cuồng vì con, con không biết nó đã đến tìm con mấy lần rồi không, hôm nay con thấy nó trở thành như vậy, con có nên cho mỗi người thêm 1 cơ hội không?”
Vũ Phong lập tức hối hả: “Mẹ, không được! Con tuyệt đối không thể cho anh ấy biết con không thể mang thai, anh ấy rất thích con nít, anh ấy cũng nên có đứa con của riêng mình, con không muốn làm khó anh ấy.”
“Nhưng hiện giờ ba và mấy anh của con muốn ra ngoài chem. Người rồi này, nên là thế nào giờ?”
“Mẹ, mẹ nói với ba, anh hai, anh ba rằng con sẽ tìm anh ta nói chuyện, mọi người làm ơn đừng quá kích động.”
Khang Danh Lị thở dài, “Mẹ làm gì có khả năng khuyên giải chứ, nhưng, mẹ sẽ cố gắng thử xem sao.”
“Cám ơn mẹ, nếu không có mọi người, con cũng không biết phải vượt qua mấy năm này như thế nào?”
“Con nói cái gì vậy? Con là đứa con gái duy nhất của nhà họ Lê, mọi người không thương con thì còn thương ai?”
“Dạ, con hiểu rồi.” Cô thực sự hiểu.
“Được rồi! Vực tinh thần dậy nào, hôm nay sợ con sẽ gặp nhiều phiền phức mệt mỏi, bởi vì tất cả bạn thân đều biết rồi, con mau tìm 1 chỗ nào đó ẩn mình đi!”
“Con sẽ chăm sóc bản thân, mẹ yên tâm.”
“Ê! Ba con lấy cây kiếm Nhật ra rồi, mẹ cúp máy đây, sau này nói tiếp.”
Khang Danh Lị la 1 tiếng, đầu dây bên kia liền phát ra tiếng “tu tu”.